Trang Truyện Hay

Trang Truyện Hay FOLLOW để xem truyện FULL - ở đây chỉ đăng truyện đã FULL nhé cả nhà

Lớp tôi chủ nhiệm sắp lên lớp 12. Còn tôi, lại bị ép phải dời ngày cưới chỉ vì một người khác muốn kết hôn cùng ngày.Ngà...
26/05/2026

Lớp tôi chủ nhiệm sắp lên lớp 12. Còn tôi, lại bị ép phải dời ngày cưới chỉ vì một người khác muốn kết hôn cùng ngày.

Ngày chủ nhiệm giáo vụ tìm đến, tôi còn tưởng chỉ là chuyện trao đổi bình thường.

Ai ngờ ông ta vừa mở miệng đã lạnh tanh ném xuống một câu:

“Trường có quy định, cùng thời điểm chỉ được một giáo viên nghỉ phép dài ngày.”

“Lần này phép cưới đã duyệt cho cô Trương rồi. Cô đổi ngày đi.”

Tôi ngẩn người.

“Nhưng chúng tôi đâu dạy cùng khối, lịch học cũng không hề xung đột.”

“Hơn nữa khách sạn cưới của tôi đã đặt từ nửa năm trước, không thể đổi được.”

Chủ nhiệm mất kiên nhẫn phẩy tay.

“Quy định là quy định, không có gì để thương lượng cả.”

“Hoặc cô đổi ngày cưới. Hoặc cô khỏi làm giáo viên chủ nhiệm nữa, xuống làm giáo viên dạy thay đi.”

Ai trong trường cũng hiểu.

Một khi bị điều xuống dạy thay, đồng nghĩa với việc cắt sạch đường thăng tiến.

Thi đua không tới lượt.

Xét chức danh không có tên.

Lương thưởng mãi mãi đứng yên.

Tôi ở ngôi trường này sáu năm.

Năm nào lớp cuối cấp do tôi dẫn dắt cũng đứng top đầu.

Vậy mà bây giờ, đến cả chuyện kết hôn, tôi cũng phải nhìn sắc mặt người khác để sống.

Tôi siết chặt tay, nhìn thẳng vào ông ta.

“Vậy thì tôi làm giáo viên dạy thay.”

Ông ta tưởng mình nghe nhầm.

“Cô nói gì cơ?”

Tôi lặp lại từng chữ:

“Tôi nói, tôi sẽ làm giáo viên dạy thay.”

Cả văn phòng im phăng phắc.

Chủ nhiệm đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Lâm Nhiễm, cô đang làm mình làm mẩy với ai vậy? Tôi là đang muốn tốt cho cô!”

“Ngày cưới của cô Trương định từ lâu rồi, cô nhường một chút thì sao?”

Tôi không nói.

Thấy thái độ tôi cứng rắn, ông ta lại đổi giọng mềm mỏng hơn.

“Cô là giáo viên cốt cán của trường, trường luôn coi trọng cô.”

“Lần này cô lùi một bước, đợt xét thi đua tới tôi sẽ giúp cô.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.

“Chủ nhiệm, đơn xin nghỉ phép cưới của cô Trương nộp từ bao giờ?”

Ông ta khựng lại.

“Chuyện trước sau cũng chỉ lệch vài ngày thôi.”

“Nhưng lúc tôi nộp đơn, phòng hành chính đã ký duyệt xong rồi.”

Sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.

“Lâm Nhiễm, sao cô cứ phải cố chấp thế?”

“Chuyện này đâu phải ai đến trước thì được trước. Nhà trường phải nhìn tổng thể!”

Tôi không tranh cãi thêm nữa.

Chỉ gật đầu rồi quay người đi ra ngoài.

Lúc tôi vừa bước tới cửa, phía sau lại vang lên giọng ông ta:

“Cô nghĩ kỹ đi. Giáo viên dạy thay không có phụ cấp chủ nhiệm, cuối năm cũng đừng mơ loại A.”

Ra khỏi văn phòng, tôi vừa tới khúc cua hành lang thì suýt va phải một người.

Cô ta mặc váy hoa nhí, cười rất ngọt.

“Cô Lâm, trùng hợp quá.”

Tôi nghiêng người nhường đường.

Nhưng cô ta không đi.

Ngược lại còn tiến lên thêm một bước.

“Nghe nói đơn nghỉ phép cưới của cô không được duyệt à?”

“Ngại thật, tôi cũng không biết lại trùng nhau như vậy.”

“Hay cô thử thương lượng thêm với chủ nhiệm xem? Chú ấy dễ nói chuyện lắm.”

Nhìn vẻ mặt vô tội đó, trong lòng tôi bỗng bốc lên một cơn giận vô cớ.

“Không cần đâu, đã thương lượng xong rồi.”

Cô ta chớp mắt.

“Vậy cô dời ngày cưới sang khi nào?”

“Không dời.”

“Tôi không làm giáo viên chủ nhiệm nữa.”

Cô ta thoáng khựng lại.

Nhưng rất nhanh đã cười trở lại.

“Vậy tiếc thật đấy. Thành tích lớp cô tốt như vậy mà…”

Tôi không trả lời, trực tiếp bước đi.

Vừa về văn phòng, chị Lưu đã kéo tôi sang một bên.

“Nhiễm Nhiễm, em đồng ý thật hả?”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng.

Chị ấy thở dài.

“Bối cảnh của Trương Lâm Lâm vốn đâu giống chúng ta…”

Tôi sửng sốt.

“Bối cảnh?”

“Em không biết à? Cô ta là con dâu của chủ nhiệm đấy.”

Tôi đứng sững.

Sáu năm ở trường.

Lớp tôi dẫn luôn đứng đầu.

Khóa trước còn có học sinh đỗ Thanh Hoa, cờ thi đua phụ huynh tặng tới giờ vẫn treo trên tường danh dự.

Hiệu trưởng mỗi lần họp đều đem lớp tôi ra làm ví dụ.

Kết quả bây giờ…

Một giáo viên dạy Âm nhạc, chỉ vì gả đúng người, liền có thể chen ngang cướp mất kỳ nghỉ phép cưới của tôi.

Chị Lưu vỗ vai tôi.

“Hay em tìm hiệu trưởng nói thử xem?”

Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu.

Sáng hôm sau, tôi tới phòng hiệu trưởng.

Vừa định gõ cửa thì nghe thấy tiếng nói bên trong.

“…Chút thành ý này, ngài nhận cho tôi yên tâm.”

Tôi lập tức lùi lại, giả vờ như vừa mới tới nơi.

Ngay lúc đó, chủ nhiệm mở cửa bước ra.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt ông ta thay đổi rõ rệt.

“Cô Lâm? Tìm hiệu trưởng à?”

“Vâng, tôi có việc muốn báo cáo.”

Ông ta lườm tôi một cái rồi bỏ đi.

Tôi hít sâu, gõ cửa bước vào.

Hiệu trưởng vừa thấy tôi đã cười hiền hòa.

“Tiểu Lâm à, có chuyện gì vậy?”

“Thưa hiệu trưởng, tôi muốn hỏi về việc nghỉ phép cưới.”

“À chuyện đó…”

“Chủ nhiệm đã báo với tôi rồi.”

“Tiểu Lâm, cô là giáo viên nòng cốt của trường, năng lực của cô chúng tôi đều ghi nhận.”

“Nhưng cô cũng hiểu, lớp 12 đang là giai đoạn quan trọng, trường cần cô cống hiến.”

Nhìn gương mặt đầy ý cười của ông ta, tôi chỉ thấy nực cười vô cùng.

“Thưa hiệu trưởng, tôi nghỉ lúc này mới là không ảnh hưởng tiến độ ôn thi của học sinh.”

“Tiền cọc khách sạn của tôi cũng hơn ba vạn tệ, không thể hoàn lại.”

Ông ta khoát tay.

“Tiền bạc thì dễ giải quyết thôi.”

“Trường có thể hỗ trợ cô thêm.”

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

“Nếu tôi nhất quyết không đổi ngày thì sao?”

Nụ cười trên mặt hiệu trưởng cuối cùng cũng biến mất.

“Tiểu Lâm, làm người đừng quá cứng đầu.”

“Nhà trường sắp xếp như vậy, đương nhiên có lý do của nhà trường.”

“Cô cứ yên tâm dạy học, tương lai vẫn rất rộng mở.”

“Nhưng nếu cứ cố tình đối đầu với nhà trường…”

Ông ta không nói tiếp.

Nhưng tôi hiểu hết rồi.

Tôi gật đầu.

“Tôi hiểu. Cảm ơn hiệu trưởng.”

Nói xong, tôi đứng dậy rời đi.

Sau lưng lập tức vang lên một câu lạnh ngắt:

“Người trẻ tuổi, quá bốc đồng sẽ không có kết cục tốt đâu.”

Hai ngày sau.

Cả khối mở họp.

Hơn bốn mươi giáo viên ngồi kín phòng học bậc thang.

Chủ nhiệm đứng trên bục, cố tình đọc to từng chữ:

“Cô Lâm Nhiễm vì lý do cá nhân, đã chủ động xin từ chức giáo viên chủ nhiệm lớp 12-8.”

“Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nhà trường quyết định tôn trọng lựa chọn của cô ấy.”

Tôi ngồi ở hàng cuối.

Móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay đến phát đau.

Ông ta tiếp tục:

“Tôi muốn nhấn mạnh một điều.”

“Lợi ích cá nhân, tuyệt đối không được đặt lên trên lợi ích của nhà trường.”

“Chúng ta làm giáo dục, học sinh phải luôn là ưu tiên số một.”

“Không ai được vì việc riêng mà ảnh hưởng trật tự giảng dạy.”

“Hy vọng mọi người lấy đây làm bài học.”

Không ít người quay xuống nhìn tôi.

Có người thương hại.

Cũng có người hả hê.

Sau cuộc họp, chủ nhiệm gọi tôi ở lại.

“Bàn giao nhanh lên. Thứ hai giáo viên chủ nhiệm mới sẽ tới.”

“Được.”

Ông ta lại chỉ vào chồng hồ sơ trên tay tôi.

“Giáo án, phân tích học sinh, tài liệu ôn tập mấy năm nay của cô, để lại cho giáo viên mới tham khảo đi.”

“Dù sao cũng là lớp cô dẫn suốt hai năm.”

Tôi nhìn ông ta.

“Giáo án của tôi là bản quyền cá nhân.”

“Tôi không có nghĩa vụ phải cho không.”

Sắc mặt ông ta lập tức đen sầm.

“Lâm Nhiễm, chú ý thái độ của cô!”

“Nếu nhà trường cần, có thể làm quy trình mua bán chính thức.”

Khóe miệng ông ta giật mạnh.

Đúng lúc đó, Trương Lâm Lâm từ bên cạnh bước tới cười hòa giải.

“Cô Lâm đừng khách sáo vậy chứ.”

“Đồng nghiệp nên giúp đỡ lẫn nhau mà. Tôi cũng có thể chia sẻ giáo án cho cô.”

Tôi nhìn cô ta.

“Không cần đâu.”

“Tôi không dùng giáo án môn Âm nhạc.”

Nụ cười trên mặt cô ta cứng lại trong thoáng chốc.

Chủ nhiệm hừ lạnh.

“Được, tài liệu cô tự giữ.”

“Nhưng những thứ trên tường danh dự là của nhà trường.”

Ông ta đi thẳng tới cuối hành lang.

Từng tấm bằng khen của tôi bị tháo xuống.

Từng lá cờ thi đua phụ huynh các khóa tặng cũng bị giật xuống theo.

“Những thành tích đạt được trong thời gian làm chủ nhiệm đều thuộc về nhà trường.”

“Bây giờ cô không còn là giáo viên chủ nhiệm nữa, mấy thứ này trường sẽ thống nhất bảo quản.”

Nói xong, ông ta tiện tay nhét tất cả vào thùng các-tông.

Rồi ném luôn cạnh đống chổi lau nhà cũ nát.

“Không còn việc gì nữa thì cô về đi.”

“Bàn của giáo viên chủ nhiệm mới còn phải dọn.”

Tôi không nói một lời.

Chỉ xách đồ của mình rời đi.

Từ tòa nhà hành chính xuống sân thể dục.

Rồi tới căn văn phòng nhỏ mới được phân cho tôi.

Trên bàn đặt sẵn hai quyển sách mới.

Địa lý lớp 10.

Giáo dục Công dân lớp 10.

Nhưng học sinh tôi phải dạy lại là lớp ban Tự nhiên.

Điện thoại khẽ rung.

Là tin nhắn từ phụ huynh lớp cũ:

“Cô Lâm, nghe nói cô không chủ nhiệm lớp chúng tôi nữa? Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời một câu:

“Tôi chỉ đang phục tùng sự sắp xếp của nhà trường thôi.”

"Niệm Niệm, đây là Lâm Vi, vợ cũ của anh!"Đúng lúc hôn lễ bước vào màn kính rượu, Chu Hoài, người chồng sắp cưới của tôi...
24/05/2026

"Niệm Niệm, đây là Lâm Vi, vợ cũ của anh!"

Đúng lúc hôn lễ bước vào màn kính rượu, Chu Hoài, người chồng sắp cưới của tôi, lại dắt theo một người phụ nữ bước tới bàn tiệc chính.

Cô ta mặc váy dạ hội màu trắng kem.

Không phải váy phù dâu.

Càng không giống màu sắc mà khách mời nên mặc trong đám cưới người khác.

Trên tay Lâm Vi cầm ly rượu vang, khóe mắt đỏ hoe. Đứng cạnh Chu Hoài, cô ta chẳng khác nào một cô dâu thứ hai.

Mà micro của MC vẫn chưa tắt.

Cho nên, từng lời Chu Hoài nói đều vang khắp hội trường.

"Cô ấy là vợ cũ của anh."

Cả phòng tiệc lập tức lặng ngắt.

Tôi siết chặt ly rượu trong tay, đầu ngón tay gần như cứng lại.

Chu Hoài nhìn tôi, giọng điệu nhẹ nhàng đến mức như đang hỏi tối nay nên ăn gì.

"Cô ấy đã ở bên anh trong giai đoạn khó khăn nhất. Hôm nay cô ấy đến chúc phúc cho chúng ta, anh hy vọng em cũng có thể tôn trọng quá khứ của anh."

Đám cưới của tôi.

Bàn tiệc chính của tôi.

Chồng của tôi.

Ngay trước mặt bao người, anh ta lại nắm tay vợ cũ, ép tôi phải rộng lượng với quá khứ của họ.

Ban đầu, cả hội trường im phăng phắc.

Sau đó, tiếng bàn tán bắt đầu lan ra từng đợt.

"Vợ cũ mà cũng dẫn tới kính rượu trong ngày cưới à?"

"Nhìn khó chịu thật sự."

"Nhưng dù sao cũng ly h/ô/n rồi, chắc chỉ đến chúc phúc thôi mà?"

Mặt mẹ tôi trắng bệch ngay tức khắc.

Bố tôi siết mạnh mép khăn trải bàn, khớp ngón tay tái nhợt.

Bố mẹ nhà trai ngồi ngay bên cạnh, thế nhưng không ai tỏ vẻ bất ngờ.

Đặc biệt là mẹ của Chu Hoài.

Bà ta còn hơi ngẩng cằm lên, như thể đã sớm chờ khoảnh khắc này xảy ra.

Lâm Vi nâng ly về phía tôi.

Cô ta cười rất nhẹ, rất dịu dàng.

"Thẩm Niệm, chúc hai người tân hôn vui vẻ."

Nói đến đây, cô ta dừng lại một chút rồi quay sang nhìn Chu Hoài.

"Sau này tôi sẽ không làm phiền hai người nữa. Trừ khi anh ấy cần tôi."

Vừa dứt lời, cả hội trường lập tức bùng nổ.

Có người hít mạnh một hơi.

Có người bật cười chế giễu.

Ánh mắt nhìn tôi cũng từ thương hại chuyển hẳn sang hóng chuyện.

Một người vợ cũ xuất hiện trong đám cưới của tôi, còn ngang nhiên nói rằng chỉ cần chồng tôi cần, cô ta sẽ lập tức quay về.

Mà Chu Hoài không hề phản bác.

Anh ta thậm chí còn thấp giọng dỗ dành:

"Vi Vi, em đừng nói vậy."

Đó không phải trách móc.

Mà là đau lòng.

Tôi khẽ xoay ly rượu trong tay.

Rượu đỏ lắc nhẹ quanh thành ly, nhưng tôi không uống lấy một ngụm.

Chu Hoài nhìn tôi, dường như lúc này mới nhớ ra hôm nay ai mới là cô dâu.

"Niệm Niệm, Vi Vi không có ý xấu đâu. Cô ấy chỉ nói chuyện thẳng tính thôi, em đừng nghĩ nhiều."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

"Tôi nên nghĩ nhiều chuyện gì?"

Chu Hoài khựng lại.

Giọng tôi không lớn, nhưng micro vẫn đang mở, cho nên từng chữ đều truyền rõ ràng đến từng bàn tiệc.

"Là nghĩ nhiều chuyện anh dắt vợ cũ tới kính rượu trong ngày cưới?"

"Hay nghĩ nhiều chuyện cô ta nói chỉ cần anh cần, cô ta sẽ lập tức xuất hiện?"

Sắc mặt Chu Hoài lập tức thay đổi.

Bàn họ nhà trai nhanh chóng có người chen vào.

"Ôi dào, cô dâu cũng đừng ép người quá đáng thế chứ."

"Đúng rồi đấy, người ta đã tới chúc phúc rồi, giữa đông người thế này cũng nên chừa chút mặt mũi."

"Đàn ông có quá khứ là bình thường thôi. Kết hôn rồi mà vẫn chịu nói rõ ràng, chứng tỏ nhân phẩm của tiểu Chu rất tốt."

Tôi nhìn sang.

Người vừa mở miệng là cô ruột của Chu Hoài.

Bà ta cầm ly rượu, cười đầy vẻ từng trải.

"Niệm Niệm à, phụ nữ kết hôn rồi thì phải biết rộng lượng. Hôm nay cháu làm lớn chuyện lên vì việc nhỏ thế này, mất mặt là cả hai bên gia đình đấy."

Việc nhỏ.

Chú rể dắt vợ cũ tới bàn kính rượu trong đám cưới của tôi.

Qua miệng bọn họ, chuyện đó lại chỉ là "việc nhỏ".

Mẹ của Chu Hoài cuối cùng cũng lên tiếng.

Bà ta không nhìn Lâm Vi, chỉ nhìn thẳng vào tôi.

"Niệm Niệm, hôm nay nhiều khách khứa như vậy, đừng để người ta chê cười."

Giọng bà ta bình tĩnh đến mức giống như đang ra lệnh.

"Lâm Vi là quá khứ của Hoài Hoài. Nếu cháu đã muốn bước chân vào nhà họ Chu, thì phải học cách chấp nhận."

Tôi bật cười rất khẽ.

Nhưng chân mày Chu Hoài đã lập tức nhíu lại.

Anh ta hiểu tôi quá rõ.

Tôi thật sự nổi giận thì sẽ không bao giờ lớn tiếng.

Tôi càng bình tĩnh, càng chứng tỏ chuyện này chưa thể kết thúc dễ dàng.

Chu Hoài bước lên trước một bước, hạ thấp giọng:

"Niệm Niệm, đừng làm loạn nữa. Có gì thì chờ xong hôn lễ rồi nói."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

"Ai mới là người đang làm loạn?"

Sự dịu dàng trên gương mặt Chu Hoài cuối cùng cũng sụp đổ.

"Anh chỉ muốn giải quyết dứt điểm chuyện quá khứ thôi. Hôm nay cô ấy tới đây là để cho anh một dấu chấm hết, cũng là cho em một lời giải thích."

"Lời giải thích?"

Tôi chậm rãi lặp lại ba chữ đó.

Thu nhập mỗi năm của tôi gần bốn triệu.Vậy mà chồng tôi lại bảo tôi nghỉ việc để ở nhà chăm mẹ anh ấy.Tôi không cãi một ...
23/05/2026

Thu nhập mỗi năm của tôi gần bốn triệu.

Vậy mà chồng tôi lại bảo tôi nghỉ việc để ở nhà chăm mẹ anh ấy.

Tôi không cãi một câu nào.

Sáng hôm sau, tôi đóng gói toàn bộ đồ đạc của anh ta gửi thẳng về nhà bố mẹ chồng, tiện tay thay luôn ổ khóa mới.

Buổi tối, Trình Lỗi đứng ngoài cửa không thể vào được, cả người ch/ế/t lặng.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt tôi.

Trong hộp thư là email thông báo thăng chức vừa được phòng nhân sự gửi tới.

Thu nhập năm của tôi từ 2,8 triệu tăng vọt lên 3,98 triệu, chính thức có hiệu lực từ tháng sau.

Tôi ôm điện thoại ngồi trên sofa phòng khách thì nghe thấy tiếng chìa khóa xoay ngoài cửa.

Trình Lỗi bước vào nhà, tiện tay ném cặp tài liệu lên ghế, từ đầu tới cuối thậm chí chẳng buồn nhìn tôi lấy một lần.

Anh ta vừa tháo cà vạt vừa lên tiếng, giọng điệu hệt như đang ra lệnh cho cấp dưới:

“Ngày mai em đến công ty làm thủ tục nghỉ việc đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, im lặng không đáp.

“Mẹ anh ngã phải nhập viện rồi, giờ cần người túc trực chăm sóc.”

Anh ta rót cho mình cốc nước, lúc ấy mới liếc sang phía tôi.

“Công việc của em thì kiếm được bao nhiêu đâu, nghỉ luôn đi. Ở nhà chăm người già còn có ích hơn.”

Tôi nhìn anh ta suốt mười giây.

Sau đó khẽ gật đầu.

“Được.”

Trình Lỗi lập tức hài lòng xoay người đi vào phòng tắm.

Ngay lúc tiếng nước vang lên, tôi bình tĩnh tắt đoạn ghi âm trong điện thoại.

01

Sáng hôm sau, trước khi ra ngoài, Trình Lỗi còn cố ý đặt thẻ bảo hiểm cùng hồ sơ bệnh án của mẹ chồng lên bàn ăn.

Ngón tay anh ta gõ cộc cộc xuống mặt bàn, đầy vẻ thúc ép.

“Hôm nay nhớ đi làm thủ tục nghỉ việc luôn đi, bên mẹ không chờ được nữa đâu.”

Tôi vẫn thong thả phết bơ đậu phộng lên bánh mì nướng.

Động tác không hề dừng lại.

“Biết rồi.”

Có lẽ vì thấy tôi quá mức ngoan ngoãn, Trình Lỗi vô cùng hài lòng.

Anh ta cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.

Mùi nước cạo râu lạnh ngắt sát bên da khiến tôi chỉ muốn bật cười.

“Ngoan nhé, tối anh mua tiramisu ở tiệm em thích mang về.”

Cửa nhà khép lại.

Tôi đặt con d/ao xuống, cầm điện thoại gọi cho trợ lý.

“Tiểu Chu, dời cuộc họp sáng nay sang ba giờ chiều.”

“Ừ, tôi có chút việc riêng cần xử lý.”

Cúp máy xong, tôi thong thả ăn hết bữa sáng, rửa sạch chén đĩa rồi dọn gọn căn bếp.

Làm xong mọi thứ, tôi bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo.

Đồ của Trình Lỗi chiếm gần hai phần ba không gian bên trái.

Vest, sơ mi, cà vạt được treo chỉnh tề theo từng gam màu.

Phần lớn đều là do tôi mua cho anh ta.

Năm đó anh ta vừa vào công ty hiện tại, chỉ là một quản lý nhỏ mặc vest hàng giảm giá.

Chính tôi dẫn anh ta tới tiệm may đo, tự tay chọn từng bộ đồ cho anh ta.

Tôi kéo ba chiếc vali lớn nhất từ phòng chứa đồ ra ngoài.

Bắt đầu thu dọn.

Vest phải bỏ vào túi chống bụi.

Sơ mi phải gấp thật phẳng.

Cà vạt được cuộn cẩn thận rồi đặt vào hộp phân ngăn.

Tôi làm từng chút một cực kỳ tỉ mỉ.

Giống như đang hoàn thành dự án cuối cùng quan trọng nhất đời mình.

Chiếc vali thứ nhất đựng toàn bộ quần áo thu đông.

Chiếc thứ hai là đồ xuân hè.

Chiếc cuối cùng chứa giày da, kẹp cà vạt, khuy măng sét, d/ao cạo râu và sáp vuốt tóc trên bồn rửa mặt.

Trong phòng sách còn có sách chuyên ngành cùng bộ mô hình sưu tầm của anh ta.

Tôi tìm một chiếc thùng giấy lớn, gom hết tất cả bỏ vào.

Bộ mô hình đó là bản giới hạn.

Ngày trước anh ta nài nỉ tôi suốt hai tháng, tôi mới nhờ người mua từ nước ngoài gửi về.

Khi nhận được, anh ta từng ôm tôi nói:

“Vợ à, trên đời này em là người đối xử tốt với anh nhất.”

Bây giờ, những mô hình ấy va vào nhau trong thùng giấy, phát ra tiếng nhựa cọ nhẹ khe khẽ.

Thu dọn xong toàn bộ, tôi gọi dịch vụ chuyển phát tới lấy hàng.

Hai nhân viên vừa bước tới cửa, nhìn đống hành lý chất kín lối đi liền đứng ngây người.

“Chị gửi hết chỗ này luôn ạ?”

“Ừ, tôi ghi địa chỉ cho anh.”

Tôi cúi đầu viết địa chỉ nhà bố mẹ chồng lên phiếu gửi.

Nét chữ ngay ngắn, rõ ràng.

Thanh toán phí giao nhanh xong, tôi đứng nhìn họ chuyển từng chiếc vali vào thang máy.

Sau đó, tôi gọi người tới thay khóa.

Người thợ đến rất nhanh.

Ổ khóa cũ bị tháo xuống, khóa thông minh mới cũng được lắp xong chưa tới nửa tiếng.

“Chị ơi, khóa này dùng mã số hoặc vân tay đều được.”

“Để em hướng dẫn chị cài nhé.”

Tôi đặt ngón tay cái lên vùng cảm ứng.

“Tít” một tiếng.

Đăng ký hoàn tất.

“Chị có muốn thêm người nhà vào không?”

“Không cần.”

Tôi mỉm cười.

“Một mình tôi dùng là đủ.”

Người thợ rất tinh ý, không hỏi thêm gì nữa.

Sau khi họ rời đi, tôi đứng trước cánh cửa mới, thử đóng mở ba lần.

Âm thanh chốt khóa bật ra dứt khoát đến lạ.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo lên.

Là Trình Lỗi gọi tới.

“Làm xong thủ tục nghỉ việc chưa?”

“Đang làm.”

“Nhanh lên đi. Vừa nãy mẹ gọi bảo hộ lý chăm chẳng ra gì, ngay cả đút cơm cũng làm không nổi.”

“Ừm.”

Tôi cúp máy, xoay người đi vào phòng sách mở laptop.

Tài liệu cho cuộc họp chiều nay vẫn cần kiểm tra lần cuối.

Trang thứ ba của bản kế hoạch có một số liệu phải chỉnh sửa.

Tôi đánh dấu rồi gửi lại cho bộ phận phụ trách.

Công việc khiến tôi dần bình tĩnh trở lại.

Tiếng gõ bàn phím vang lên liên tục, lấp đầy cả căn nhà rộng lớn và trống vắng.

Tôi bị công ty cử đi công tác ở tỉnh khác suốt một tuần.Chuyến đi vừa kết thúc, tôi lập tức lái xe về nhà để mừng sinh n...
22/05/2026

Tôi bị công ty cử đi công tác ở tỉnh khác suốt một tuần.

Chuyến đi vừa kết thúc, tôi lập tức lái xe về nhà để mừng sinh nhật mẹ chồng.

Nhưng ngay khi tôi dừng xe chờ đèn đỏ.

Trước mắt tôi bất ngờ hiện lên một dòng bình luận.

[Tuyệt đối đừng về nhà! Về rồi thì tội danh của cô sẽ không còn đường nào chối cãi đâu!]

[Cô vừa bước chân vào cửa trước, chân sau mẹ chồng cô đã r/ơi xu/ống l/ầu rồi!]

[Trên người mẹ chồng cô toàn là v/ân t/ay của cô, đến lúc đó cô có lý cũng thành không lý, trăm miệng cũng chẳng thể bào chữa mà bị kết án t/ử h/ình, còn chồng cô thì ôm tiền bồi thường bảo hiểm, cùng cô bạn thân Từ Uyển Hân sống sung sướng tự do!]

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Vài giây sau, tôi lựa chọn tin vào những lời trong bình luận, vậy thì cược một lần đi!

Phía trước, đèn xanh vừa bật lên, dòng xe bắt đầu lăn bánh.

Tôi nhấn mạnh chân ga.

Lao thẳng về phía trụ đá ven đường mà đ/âm s/ầm vào.
.....

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 65 của mẹ chồng tôi.

Chồng tôi, Châu Diễn, nói với tôi rằng anh ta muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật giản dị cho mẹ ở nhà.

Vì thế, ngay khi công việc công tác vừa xong, tôi đã vội vàng lái xe trở về.

Chiếc xe chạy ổn định trên đường, khi chỉ còn cách khu chung cư nhà tôi ba ngã tư nữa, những dòng bình luận nửa trong suốt lại bất ngờ trôi nổi trước mắt tôi.

Hệt như đang xem phim truyền hình, chữ chạy dày đặc phủ kín cả màn hình.

Tôi mở to miệng, nghi ngờ bản thân nhìn nhầm nên còn cố dụi mắt mấy lần.

Nhưng những dòng chữ ấy vẫn lơ lửng chắc chắn trước mắt tôi, hoàn toàn không có dấu hiệu biến mất.

Các bình luận vẫn liên tục nhắc nhở tôi:

[Xong rồi xong rồi, nữ chính sắp về tới nhà rồi! Chắc chắn không thoát được nữa!]

[Nữ chính bé cưng à, chồng cô sẽ kiếm cớ để cô và mẹ chồng ở riêng với nhau, chính là để hãm hại cô đó! Tuyệt đối đừng bước qua cửa nha!]

[Đúng 7 giờ 10 phút tối nay, mẹ chồng cô sẽ ng/ã xu/ống l/ầu! Và cô chính là hung thủ!]

[Cẩn thận cô bạn thân Từ Uyển Hân của cô, cô ta và chồng cô đã lén lút qua lại từ lâu rồi, đang bàn kế hoạch loại bỏ cô đấy.]

Tôi há miệng thở gấp, vẫn tự nghi ngờ mắt mình có vấn đề nên lại dụi thêm một lần nữa.

Nhưng màn hình bình luận ấy vẫn bám chặt trong tầm mắt, không hề suy suyển dù chỉ một chút.

Tim tôi đập thình thịch như muốn phát đ/iên.

Mẹ chồng đang bình thường như vậy, sao lại đột nhiên ng/ã lầu?

Châu Diễn và cô bạn thân Từ Uyển Hân vì sao lại muốn hãm hại tôi?

Vô số câu hỏi cuộn lên trong đầu, khiến tâm trí tôi trống rỗng hoàn toàn.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên bảng điều khiển trung tâm vang lên hai tiếng.

Là tin nhắn Châu Diễn gửi đến.

[Vợ ơi, em sắp về tới nhà chưa?]

[Sếp nói công ty tạm thời có việc gấp, anh phải chạy tới xử lý ngay.]

[Em cứ về nhà c/ắt bánh với mẹ trước nhé, anh xử lý xong việc sẽ về liền.]

Nhìn thấy ba dòng chữ này, m/áu toàn thân tôi gần như đông lại.

Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến mức này?

Đúng lúc tôi sắp về tới nhà, anh ta lại cố tình mượn cớ rời đi.

Nếu mọi chuyện thật sự giống như bình luận nói, một khi tôi ngoan ngoãn bước vào nhà, trong nhà sẽ chỉ còn lại tôi và mẹ chồng.

Mẹ chồng rơi xuống lầu, mọi nghi ngờ sẽ đổ thẳng lên người tôi.

Những dấu v/ân tay rải khắp hiện trường sẽ trở thành chứng cứ chắc chắn buộc tội tôi.

Đến lúc đó, dù tôi có mọc ra trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.

Ngón tay tôi dừng trên khung chat, cuối cùng vẫn không trả lời.

Tôi nhìn đồng hồ, bây giờ là 6 giờ 40 phút, còn đúng 30 phút nữa là tới lúc mẹ chồng ng/ã l/ầu.

Cùng lúc đó, ngay khi đèn xanh phía trước bật sáng, tôi đã đưa ra quyết định.

Nếu bình luận đã nói tôi sẽ bị hãm hại.

Vậy thì tôi sẽ cược một lần!

Chỉ cần tối nay tôi không xuất hiện một mình cùng mẹ chồng ở nhà, tôi sẽ không bị kéo vào cái bẫy ch/e/c người này.

Tôi siết chặt vô lăng, hít sâu một hơi.

Bàn chân dùng lực, nhấn mạnh chân ga.

Động cơ xe gầm lên rồi lao vút đi.

Chiếc xe phóng thẳng tới trước và đ/âm s/ầm chính xác vào khối trụ đá kiên cố bên đường.

Một tiếng nổ lớn chói tai vang lên, thân xe rung lên dữ dội.

Giây tiếp theo, túi khí trong xe lập tức b**g ra, ép chặt bảo vệ tôi.

Đầu tôi ngửa ra tựa vào ghế.

Cơn choáng váng dữ dội lập tức ập đến.

Đầu tôi như bị một chiếc b/úa t/ạ đ/ập mạnh vào, choáng đến không thể chịu nổi.

Chẳng bao lâu sau, trên trán tôi truyền đến cảm giác âm ấm, có chất lỏng dinh dính đang chảy xuống.

Tôi chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ngày càng nhiều bóng người tụ lại xung quanh.

Còn có người cầm điện thoại quay video, gọi cấp cứu.

Vài bóng người mặc đồng phục màu vàng phản quang tách đám đông bước vào, nhanh chóng đi tới bên cửa xe.

"Đồng chí, chị có sao không? Có nghe thấy chúng tôi nói không?"

Giọng cảnh sát giao thông truyền qua lớp kính vỡ.

Tôi há miệng, nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Rất nhanh sau đó, tôi được đưa lên cáng.

Chỉ khi xác nhận bản thân đã nằm trên xe cứu thương, tôi mới yên tâm nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái hôn mê ngắn ngủi.

Sau khi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ xử lý vết thương trên đ/ầu cho tôi.

Lúc này, ý thức của tôi đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Tôi hé mắt nhìn trộm, ánh mắt dừng trên chiếc đồng hồ điện tử treo tường.

Vừa đúng 7 giờ.

Tôi lại nhắm mắt, tự nhắc bản thân chỉ cần kiên nhẫn thêm mười phút nữa thôi.

Trong lúc nằm đó, thông qua những dòng bình luận, tôi dần hiểu rõ toàn bộ cốt truyện.

Hóa ra Châu Diễn và Từ Uyển Hân đã lén lút qua lại với nhau từ lâu.

Châu Diễn muốn ép tôi ly h/ôn rồi ra đi tay trắng, nhưng mãi vẫn không tìm được lý do phù hợp.

Thêm vào đó, thời gian trước mẹ chồng bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer.

Châu Diễn cảm thấy bà là gánh nặng, vừa hao tiền vừa mệt người.

Vì vậy, đôi nam nữ đó đã nghĩ ra kế hoạch thâm độc này.

Sau khi đẩy tôi ra tòa, Châu Diễn khóc lóc thảm thiết đến xé lòng, tố cáo với thẩm phán rằng ngày thường tôi thường xuyên đ/ánh đ/ập, ch/ửi m/ắng mẹ chồng, nói tôi đã nhiều lần muốn é/p bà đi ch/e/c.

Hắn thành công khơi dậy sự phẫn nộ của dư luận.

Hàng vạn người ký tên yêu cầu tôi phải đền mạng.

Phía cảnh sát cũng trích xuất camera giám sát của khu chung cư nhà tôi ngay tại tòa.

Hình ảnh ghi lại rõ ràng lúc 7 giờ tôi lái xe vào hầm để xe, rồi đi thang máy lên tầng mười.

Thậm chí còn có hàng xóm cùng tầng làm chứng, nói đã nghe thấy tiếng tôi m/ắng ch/ửi, đ/ánh đ/ập mẹ chồng vọng ra ngoài cửa.

Mười phút sau, một tiếng động lớn vang lên, mẹ chồng ng/ã từ ban công xu/ống, thời điểm chuẩn xác đến từng giây.

T/ử v/ong tại chỗ.

Với những chứng cứ vô cùng chặt chẽ đó, tôi bị tuyên án t/ử h/ình ngay tại tòa.

Còn Châu Diễn và Từ Uyển Hân vừa loại bỏ được gánh nặng lớn là mẹ chồng, vừa nhận được khoản tiền bồi thường bảo hiểm khổng lồ.

Hắn còn thuận lợi đẩy tôi vào chỗ ch/e/c để danh chính ngôn thuận chiếm đoạt toàn bộ tài sản của tôi.

Đọc những bình luận này, toàn thân tôi lạnh buốt.

Hóa ra bên cạnh tôi suốt bao lâu nay vẫn luôn ẩn nấp hai con ác quỷ ă/n th/ịt ng/ười không nhả xương.

Dù tôi không biết bọn chúng dùng cách nào để ngụy tạo âm thanh hiện trường, cũng không hiểu chúng làm sao để khiến [tôi] của kiếp trước "phối hợp" đến mức ấy, nhưng ngay lúc này, chuyện duy nhất tôi có thể làm là kiên nhẫn chờ đợi.

Từng giây giả vờ hôn mê đều trôi qua dài đằng đẵng.

Mãi đến khi đồng hồ trên tường vượt qua 7 giờ 10 phút.

Tôi mới lén thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi mở mắt ra.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh được đẩy nhẹ vào.

Thấy tôi đã tỉnh, bác sĩ bước tới kiểm tra đơn giản cho tôi.

May mà xe của tôi có độ an toàn rất tốt, cộng thêm khi đó tốc độ xe chưa lên tới mức tối đa, nên tôi chỉ bị vài vết thương ngoài da nhẹ, chụp CT phần đầu cũng không phát hiện tổn thương nào.

Nghỉ ngơi vài ngày là sẽ ổn.

Sau khi bác sĩ rời đi, hai viên cảnh sát giao thông mặc đồng phục bước vào, trong tay cầm sổ ghi chép và bút.

"Đồng chí, bây giờ chị cảm thấy khá hơn chưa?"

"Có thể phối hợp với chúng tôi trả lời vài câu hỏi đơn giản để làm rõ diễn biến lúc xảy ra t/ai n/ạn không?"

Tôi xoa nhẹ cái đầu vẫn còn hơi choáng, nhỏ giọng nói:

"Cảm ơn các anh, tôi không sao rồi, chỉ là vẫn còn hơi chóng mặt một chút."

Tôi ngừng lại một chút, cố tỏ ra như đang gắng sức nhớ lại:

"Lúc đó tôi đang dừng ở ngã tư chờ đèn đỏ, đột nhiên điện thoại vang lên, tôi theo phản xạ đưa tay lấy điện thoại, kết quả lại vô tình đạp nhầm chân ga, không hiểu sao xe cứ thế lao vọt đi..."

Cảnh sát giao thông nghiêm túc ghi lại từng lời tôi nói.

Một trong hai người lên tiếng:

"Chúng tôi đã kiểm tra hiện trường, bước đầu nhận định đây là t/ai n/ạn tự đâm hỏng, may mắn là không va chạm với phương tiện hay người đi đường nào khác."

"Tuy nhiên, chi phí sửa chữa trụ đá có thể chị sẽ phải chịu trách nhiệm bồi thường."

"Ngoài ra, phần đầu xe của chị hư hỏng khá nặng, chúng tôi đã gọi xe cứu hộ kéo đến gara sửa chữa rồi."

Tôi khẽ gật đầu, trên mặt hiện lên một nụ cười chua chát:

"Vâng, tôi hiểu, tôi sẽ chịu trách nhiệm bồi thường."

"Cảm ơn đồng chí cảnh sát, làm phiền các anh rồi."

Dù tôi phải mất một khoản tiền, trên người cũng đầy những vết trầy xước.

Nhưng sự đánh đổi này hoàn toàn đáng giá.

Lúc tôi đụng xe tại hiện trường có cảnh sát giao thông, có nhân viên y tế, còn có vô số người qua đường vây quanh chứng kiến.

Tất cả đã tạo thành một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo cho tôi.

Sau đó, cảnh sát giao thông đưa trả lại chiếc điện thoại đã vỡ nát màn hình cho tôi.

Sau năm năm ly h/ôn, con trai cầm 12 tệ nhặt ve chai đến cầu xin tôi chữa chân gãy cho nó.Năm hai mươi lăm tuổi, tôi sin...
22/05/2026

Sau năm năm ly h/ôn, con trai cầm 12 tệ nhặt ve chai đến cầu xin tôi chữa chân gãy cho nó.

Năm hai mươi lăm tuổi, tôi sinh cho Lục Cảnh Thâm — cậu chủ duy nhất của nhà họ Lục ở kinh thành — một đứa con.

Nhà họ Lục là gia tộc y học danh tiếng, ba đời đều làm bác sĩ.

Tập đoàn y tế Lục thị nắm trong tay mười hai bệnh viện tư nhân, địa vị trong giới y học ở kinh thành cao đến mức người bình thường chỉ có thể ngước nhìn.

Một gia tộc như thế cần một nàng dâu xứng đôi vừa lứa.

Không phải kiểu con gái nhà quê từ nhỏ theo ông ngoại lên núi hái thu/ốc, sắc thu/ốc, ngay cả chứng chỉ hành nghề y đàng hoàng còn chưa có như tôi.

Vì vậy, tôi nhận ba triệu tiền bịt miệng do nhà họ Lục đưa, rồi rời đi với hai bàn tay trắng.

Cho đến năm năm sau.

Bên ngoài cửa sau của tiệm Đông y Nhân Tâm Đường.

Một cậu bé chừng năm tuổi, người đầy bùn đất, chân còn tập tễnh, bất ngờ níu lấy vạt áo blouse trắng của tôi.

Hôm ấy trời mưa lất phất.

Tôi vừa tiễn vị khách cuối cùng, đang chuẩn bị đóng cửa tiệm.

Không biết thằng bé chui ra từ con hẻm nào, cả người nhếch nhác như vừa được kéo lên từ một vũng bùn.

Tóc nó bết dính thành từng mảng, ép sát lên trán.

Chân phải kéo lê phía sau, rõ ràng không dám chạm đất. Dáng đi tập tễnh như một con chim sẻ gãy cánh.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt rất lớn, hàng mi còn đọng nước mưa, chẳng rõ là mưa hay nước mắt.

Sau đó, nó moi từ túi quần rách ra một đống đồ rồi chìa bàn tay nhỏ trước mặt tôi.

Vài đồng xu dính vết m/á/u nâu đã khô.

Ba chai nhựa méo mó.

Cùng một đoạn dây đồng nhỏ chẳng biết nhặt từ đâu.

“Chị bác sĩ…”

Giọng nói của nó rất nhỏ, như sợ quấy rầy người khác.

“Chị chữa chân cho em được không? Em có tiền.”

Nó lại đẩy mấy đồng xu cùng chai nhựa về phía tôi thêm một chút, nghiêm túc giải thích:

“Ve chai bán được tiền đó. Em hỏi ông thu mua phế liệu rồi, ba chai đổi được năm hào.”

Tôi nhìn đôi bàn tay của nó.

Đó là một đôi tay rất nhỏ.

Kẽ móng tay đầy bùn đen, lòng bàn tay có vài vết trầy đã đóng vảy, khớp ngón trỏ còn in rõ một vết sẹo bỏng do tàn thu/ốc để lại.

Đó không phải vết thương do ngã bình thường.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với nó.

Mưa rơi xuống đôi vai gầy gò của đứa bé. Chiếc áo thun xám trên người rộng hơn ít nhất hai cỡ, cổ áo trễ xuống, lộ ra một mảng bầm xanh tím bên dưới xương quai xanh.

“Em tên gì?”

“Tiểu Bảo.”

Nó lùi lại một chút, như thể sợ tôi xua đuổi.

“Ai cũng gọi em là Tiểu Bảo.”

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt nó.

Đường nét chân mày, góc hàm… giống như được đúc từ khuôn mặt của một người.

Còn đôi mắt ấy, phần đuôi mắt hơi cong lên kia — mỗi sáng đứng trước gương chải tóc, tôi đều thấy trên chính gương mặt mình.

“Ba em là ai?”

Nó cúi đầu, dùng tay cạy lớp vảy trên ngón tay.

“Ba em là Lục Cảnh Thâm.”

Tiếng mưa bỗng dưng trở nên vô cùng lớn.

Hoặc cũng có thể tiếng ù trong tai tôi đã lấn át toàn bộ âm thanh xung quanh.

Lần cuối tôi gặp đứa bé, nó mới chỉ ba tháng tuổi.

Nó nằm trong vòng tay bảo mẫu bên cạnh bà cụ nhà họ Lục, quấn trong chiếc khăn lụa đắt đỏ.

Bà cụ nhà họ Lục ngồi trên ghế gỗ đỏ, tay cầm tách trà, nhìn tôi như nhìn một món đồ cũ đã lỗi thời.

“Thẩm Niệm Khanh, đứa bé của nhà họ Bùi không còn liên quan gì tới cô nữa.”

Bà nói “nhà họ Bùi”, đến cả “nhà họ Lục” cũng chẳng buồn nhắc.

Như thể tôi chưa từng đủ tư cách sinh con cho gia đình ấy.

“Ba triệu này đủ để cô về quê mở mười tiệm thu/ốc rồi. Đi ngay bây giờ, cô vẫn giữ được chút thể diện.”

Năm ấy tôi hai mươi lăm tuổi.

Trong tay chỉ có vài quyển phương thu/ốc viết tay ông ngoại để lại và tấm bằng Đông y học từ xa còn chưa hoàn thành.

Lục Cảnh Thâm bị gia tộc gọi ra nước ngoài giải quyết công việc, suốt ba ngày không liên lạc được.

Đến ngày thứ tư, luật sư của nhà họ Lục mang hợp đồng tới.

Điều khoản ghi rất rõ:

Từ bỏ quyền nuôi dưỡng.

Từ bỏ quyền thăm nom.

Không được phép chủ động liên hệ với đứa trẻ.

Ngày tôi ký tên rời đi, trời cũng mưa như hôm nay.

Một cơn mưa lạnh buốt, nặng nề giống hệt.

“Chị bác sĩ…?”

Giọng nói dè dặt của Tiểu Bảo kéo tôi trở lại hiện thực.

Có lẽ nó nghĩ tôi không muốn chữa cho nó.

Sự mong đợi trên khuôn mặt nhỏ dần biến mất, đôi môi mím chặt, như đã quen với việc bị từ chối.

Nó lại đẩy mấy đồng xu về phía tôi thêm chút nữa.

“Nếu chưa đủ tiền… ngày mai em có thể đi nhặt thêm.”

“Thùng rác trước cổng khu dân cư có nhiều chai nhựa lắm. Nếu em chạy nhanh hơn mấy người nhặt ve chai khác thì sẽ nhặt được.”

Tôi nhìn cái chân phải sưng lớn gấp đôi bình thường của nó.

Phần đầu gối có một vết lệch xương cũ.

Góc lệch ấy không thể hình thành do té ngã.

Là bị người ta đ/ánh.

Hơn nữa… không phải chỉ một lần.

“Ai đ/ánh em?”

Nó không trả lời.

Chỉ co rúm người lại, rụt đầu vào cổ áo như một con rùa nhỏ đang tự vệ.

“Vào trong đi.”

Tôi đứng dậy, mở rộng cửa.

Nó sững người.

Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy xuất hiện một thứ ánh sáng đầy disbelief — rực rỡ tới mức còn chói hơn nắng tháng năm.

Tôi không nhìn nó.

Chỉ xoay người bước vào phòng khám, cố giữ giọng thật bình tĩnh:

“Cất mấy đồng xu với chai nhựa đó đi. Đó là đồ của em, chị không lấy tiền của trẻ con.”

Phía sau lập tức vang lên tiếng bước chân vội vàng.

Một nặng, một nhẹ.

Một nặng, một nhẹ.

Lúc đi theo tôi vào trong, nó suýt ngã ở bậc cửa.

Tôi đưa tay đỡ lấy nó.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào cánh tay gầy đến trơ xương kia, toàn thân nó lập tức giật bắn như bị điện chạm.

Đó là phản xạ có điều kiện.

Chỉ những đứa trẻ bị đ/ánh đ/ập quá nhiều mới hình thành phản xạ như thế.

Ngón tay tôi siết chặt từng chút.

“Ngồi lên đây.”

Tôi chỉ vào giường khám.

Nó không với tới, nên tôi cúi người bế nó lên.

Nhẹ đến mức đáng sợ.

Một đứa trẻ năm tuổi mà ôm lên còn nhẹ hơn cả đứa bé ba tuổi.

Tôi từ từ kéo ống quần của nó lên.

Address

Ang Giang
Angiang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trang Truyện Hay posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category