Minion ngôn tình

Minion ngôn tình 🍌 Minion ngôn tình – Đội quân "mê tình" sẵn sàng phục vụ! 💛 Một chút tinh nghịch, nhiều chút ngọt ngào.

Thế giới của những bộ truyện lãng mạn giúp bạn giữ mãi tâm hồn trẻ thơ. 🍭

"[Hoàn] Chồng bị tai nạn xe cộ liệt giường, tôi chăm sóc anh suốt năm năm. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh làm lại l...
25/08/2026

"[Hoàn] Chồng bị tai nạn xe cộ liệt giường, tôi chăm sóc anh suốt năm năm. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh làm lại là ép tôi ly hôn để cưới tình yêu đích thực. Tôi bình thản ký tên rồi rời đi. Nửa năm sau, anh mới phát hiện người gọi là tình yêu đích thực kia đã sớm cuỗm sạch toàn bộ gia sản của mình.

“Chu Bình, anh nói lại lần nữa xem.”

Chiều hôm ấy, tôi bưng bát canh sườn vừa hầm xong bước vào ph òng ngủ.

Đó là món anh thích nhất. Củ cải được hầm mềm nhừ, tôi đứng bên bếp suốt hai tiếng, khuấy đến mức cánh tay mỏi nhừ.

Anh tựa vào đầu giường, sắc mặt đã tốt hơn tháng trước rất nhiều, thậm chí còn có thể tự ngồi dậy uống canh.

Tôi đặt bát lên tủ đầu giường, cúi xuống định đỡ anh ngồi vững.

Tay còn chưa chạm tới vai anh, anh đã lên tiếng.

“Anh nói, ly hôn đi.”

Chồng bị t.a.i n.ạ.n xe cộ liệt giường, tôi chăm sóc anh suốt năm năm. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh làm lại là ép tôi ly hôn để cưới tình yêu đích thực. Tôi bình thản ký tên rồi rời đi. Nửa năm sau, anh mới phát hiện người gọi là tình yêu đích thực kia đã sớm cuỗm sạch toàn bộ gia sản của mình.

“Chu Bình, anh nói lại lần nữa xem.”

Chiều hôm ấy, tôi bưng bát canh sườn vừa hầm xong bước vào ph òng ngủ.

Đó là món anh thích nhất. Củ cải được hầm mềm nhừ, tôi đứng bên bếp suốt hai tiếng, khuấy đến mức cánh tay mỏi nhừ.

Anh tựa vào đầu giường, sắc mặt đã tốt hơn tháng trước rất nhiều, thậm chí còn có thể tự ngồi dậy uống canh.

Tôi đặt bát lên tủ đầu giường, cúi xuống định đỡ anh ngồi vững.

Tay còn chưa chạm tới vai anh, anh đã lên tiếng.

“Anh nói, ly hôn đi.”

Anh tránh ánh mắt tôi, nhìn chằm chằm hoa văn trên chăn.

“Tú Phương, năm năm qua em vất vả rồi. Nhưng trong lòng anh có người khác, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, hơi nóng từ bát canh sườn phả lên mặt.

Năm năm.

Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.

Lúc anh đại tiểu tiện không tự chủ, là tôi từng chậu từng chậu nước lau rửa cho anh.

Cứ hai tiếng tôi lại tỉnh một lần để trở mình, vỗ lưng cho anh.

Để gom tiền phục hồi chức năng, tôi tới trung tâm thương mại bán giày, đứng đến mức bị giãn tĩnh mạch.

Miệng anh nổi nhiệt, ngày ba bữa tôi thay đổi đủ món cháo, món lỏng cho anh.

Năm năm.

Bước đầu tiên anh xuống giường tập đi, bàn chân giẫm lên mu bàn chân tôi.

“Được.”

Tôi nói.

Giọng bình tĩnh hơn chính tôi tưởng rất nhiều.

“Anh hồi phục rồi, đi được rồi, nói chuyện được rồi. Vậy thì ly hôn.”

Có lẽ anh không ngờ tôi đồng ý dứt khoát như vậy.

Anh ngẩn ra một chút, khóe môi vậy mà lại hiện lên nụ cười như vừa trút được gánh nặng.

Anh đẩy tay tôi ra, chỉ vào ngăn kéo tủ đầu giường.

“Anh viết thỏa thuận rồi, em ký tên đi. Nhà thuộc về anh, tiền tiết kiệm chia đôi. Em cầm phần của mình rồi đi.”

Tôi lấy bản thỏa thuận ra.

Chữ trên đó anh viết xiêu xiêu vẹo vẹo, cổ tay vừa hồi phục nên vẫn chưa có lực.

Phần phân chia tài sản được viết rõ ràng.

Anh và người phụ nữ kia, người tên Tô Tuyết, hiển nhiên đã bàn bạc từ lâu.

Lúc ký tên, tay tôi không run.

Ngòi b.út lướt trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt.

Tôi đặt thỏa thuận trở lại ngăn kéo, xách chiếc túi vải dùng đi chợ sáng hôm đó, mở tủ quần áo rồi nhét mấy bộ đồ của mình vào.

Tiền lương của anh vốn chẳng tiết kiệm được bao nhiêu.

Mấy năm nay quần áo tôi mua cộng lại còn chưa tới mười bộ.

Đi đến cửa, anh gọi với theo từ phía sau.

“Tú Phương, em… không hối hận sao?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh tựa trên chiếc gối lông ngỗng mới thay, cả người sạch sẽ, sắc mặt hồng hào.

Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi lóe qua vô số hình ảnh.

Đêm tuyết rơi, anh sốt cao không hạ, tôi cõng anh xuống lầu, ngã đến đầu gối bầm tím.

Tết đến, bố mẹ anh tới nhà, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi “khắc chồng”, tôi không cãi một lời.

Ở quầy trung tâm thương mại, tôi cúi người thử giày cho khách, ngồi xổm đến tê chân, đứng không nổi.

Tôi lắc đầu.

“Không hối hận.”

Tiếng cửa đóng lại rất nhẹ.

Tôi đứng ngoài hành lang, thang máy vẫn chưa tới.

Tôi cúi đầu nhìn quai túi vải đã sờn xơ.

Đó là chiếc túi mẹ may cho tôi trước khi qua đời.

Năm mẹ mất, tôi hai mươi ba tuổi.

Bây giờ tôi ba mươi bốn.

Tôi bước vào thang máy, nhấn tầng một.

Trên cánh cửa kim loại bóng như gương phản chiếu gương mặt tôi.

Khóe mắt có nếp nhăn nhỏ, gò má cao, người gầy đi rất nhiều.

Nhưng đôi mắt vẫn sáng.

Tôi tự nhủ.

Lâm Tú Phương, từ hôm nay trở đi, mày chỉ sống vì chính mình.

Thủ tục ly hôn làm nhanh hơn tôi tưởng.

Chu Bình giục rất gấp, bởi bên Tô Tuyết đã bắt đầu chọn công ty tổ chức đám cưới.

Ngày chúng tôi bước ra khỏi Cục Dân chính là thứ Tư.

Trời âm u.

Anh đứng trên bậc thềm nhận một cuộc điện thoại, giọng dịu dàng đến mức tôi suýt không nhận ra.

“Bảo bối đừng vội, anh qua ngay đây. Em muốn ăn quán nào? Quán Nhật lần trước à? Được.”

Tôi nhét giấy chứng nhận ly hôn vào túi rồi đi về phía trạm xe buýt.

Anh đuổi theo hai bước, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.

“Đã nói chia một nửa, 83.000 tệ, đều ở trong này. Mật khẩu là sinh nhật em.”

Tôi nhận thẻ.

Ngón tay anh chạm vào lòng bàn tay tôi.

Đôi tay này, tôi đã xoa bóp khớp cho suốt năm năm.

Bây giờ anh đã có thể tự lái xe.

Tôi rút tay về, quay người rời đi.

Lên xe buýt, ngồi hàng cuối cạnh cửa sổ, tôi mới phát hiện lòng bàn tay mình toàn mồ hôi.

83.000 tệ.

Năm năm.

Tính trung bình, một ngày 45 tệ.

Khoản hoa hồng dự án đầu tiên sau khi hồi phục của anh là 120.000 tệ.

Anh dùng số tiền đó đưa Tô Tuyết đi Hải Nam.

Tôi nhìn thấy trên WeChat Moments.

Đồng nghiệp của anh đăng ảnh chụp chung.

Tô Tuyết khoác tay anh đứng trên bãi biển, kèm dòng chữ:

“Anh Bình cuối cùng cũng hồi đầy m.á.u.”

Tôi không khóc.

Tôi nhét điện thoại trở lại túi, tựa đầu lên cửa kính xe.

Những tòa nhà cao tầng của thành phố lần lượt lùi về phía sau.

Tôi nhớ lại rạng sáng năm năm trước.

Cảnh sát giao thông gọi điện báo anh gặp t.a.i n.ạ.n trên cao tốc vành đai.

Tôi đi dép lê chạy tới bệ nh vi ện.

Đèn ngoài ph òng ph ẫu th uật trắng đến ch.ói mắt.

Bác sĩ nói đốt sống thắt lưng của anh bị gãy vụn, khả năng rất cao sẽ liệt cả đời.

Mẹ chồng tôi lúc đó ngã phịch xuống đất khóc gào.

“Con trai tôi tiêu rồi!”

Bố chồng hút hết một bao t.h.u.ố.c.

Cuối cùng ông ngẩng đầu nhìn tôi, nói một câu.

“Tú Phương, con còn trẻ, muốn đi thì đi sớm đi.”

Tôi không đi.

----------
❌ Hướng dẫn thao tác có linh nhanh nhất nè:
🌈 Bước 1: Thả nhẹ cho Sen một cái LIKE vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 1136233 -- vào còm men là có l!nk đọc ngay
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Khi đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở bung🥺💕
Tên truyện: TÔI CHĂM CHỒNG LIỆT NĂM NĂM, ANH KHỎI LIỀN PHỤ BẠC
Tình trạng: Đã hoàn thành

1136233"

"[HOÀN THÀNH] Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi.Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ...
25/08/2026

"[HOÀN THÀNH] Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi.

Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn.

Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật.

Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác.

Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta.

Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao.

Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn.

“Thôi bỏ đi.”

“Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”

1

Vào ngày tôi quyết định chia tay Trì Hằng, anh ta gửi đến rất nhiều tin nhắn.

Là định vị của một khách sạn, và còn có vài sticker trái tim.

【Anh đi làm thêm kiếm được tiền rồi.】

【Tối nay tám giờ đến đây tìm anh được không? Là ph òng riêng, ăn cơm cùng bạn anh.】

【Nhớ mặc đẹp một chút, anh muốn cho em một bất ngờ.】

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình và im lặng rất lâu.

Vì đến lúc ấy, tôi đã biết rõ anh ta lừa tôi.

Chuyện chỉ vừa xảy ra hôm qua.

Tôi vừa mới đi khắp nơi khoe với bạn bè rằng người yêu tôi là sinh viên nghèo duy nhất được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh.

Thế rồi sinh viên nghèo thật đã tìm đến.

Chàng trai ấy có hàng mày rậm và ánh mắt sáng. Người nọ đứng dưới lầu ký túc xá, giọng nói trong trẻo, và cách cư xử cũng khá lịch sự.

“Chào cậu, tôi là Lộ Lâm.”

“Nghe nói, chúng ta đã hẹn hò một năm rưỡi rồi?”

Lúc đó là tám giờ sáng, dưới ký túc gần như không có ai.

Tôi ôm sách đứng sững tại chỗ và không khỏi ngẩn người.

Ngại đến mức mười đầu ngón chân cũng muốn đào đất để chui xuống.

“Cậu nói... cậu cũng là Lộ Lâm?”

Sau hôm đó, tôi chẳng còn muốn đến thư viện nữa.

Sau khi đặt sách xuống, tôi liền lôi điện thoại ra và bắt đầu hỏi han khắp nơi. Chỉ thiếu chút nữa thôi là đã tra được cả hộ khẩu của Trì Hằng.

Cuối cùng, khi nhìn vào chứng minh nhân dân và thẻ sinh viên mà Lộ Lâm đưa ra, nước mắt tôi từ từ lăn dài.

“Xong rồi... Người yêu cậu đã mạo danh tôi để hẹn hò với cậu.”

Lộ Lâm đưa tay day day trán, vẻ mặt có phần ngơ ngác, còn giọng nói thì thấp nhẹ như thể là đang tự hỏi chính mình.

“Ờm… cũng có người mạo danh người nghèo sao?”

Những tháng ngày tươi đẹp ấy cuối cùng cũng giống như một miếng rong biển.

“Rắc.” Một tiếng. Lập tức vỡ tan tành.

Tôi ngồi thụp xuống đất và khóc không ngừng suốt nửa tiếng đồng hồ.

Lộ Lâm đứng cạnh lặng lẽ đưa khăn giấy cho tôi, người nọ cụp mặt xuống và nhẹ giọng lặp đi lặp lại những lời an ủi nhạt nhẽo như bản nhạc nền liên tục bị tua lại.

“Đừng khóc.”

“Đừng buồn.”

“Không có ai cười cậu đâu.”

“Vẫn có thể tìm người khác mà.”

Tôi cố gắng lau khô nước mắt và chỉ biết dùng khăn giấy che lấy đôi mắt sưng đỏ. Giọng nói của tôi lúc này vẫn còn nghèn nghẹn nhưng đã hơi lấy lại được tinh thần.

“Cậu đúng là người tốt... Cậu đợi đấy. Để tôi đi lừa lại ít tiền của hắn, rồi hai chúng ta cùng tiêu.”

2

Tôi quyết định đi gặp Trì Hằng.

Mang theo tờ hóa đơn đã in sẵn, tôi chạy xe điện suốt nửa tiếng.

Gió thổi rất lớn.

Thổi mạnh đến nỗi lòng tôi cũng dần lạnh đi.

Theo định luật sáu người, bạn của bạn cùng ph òng tôi đã gửi cho tôi một bức ảnh Trì Hằng lái xe.

Là một chiếc Bentley.

Vậy mà trước đó anh ta còn bắt tôi chở bằng xe điện, khiến tôi bị cảnh sát giao thông phạt mất năm mươi tệ.

Vết rách trên áo anh ta, hóa ra không phải do mài mòn gì cả, mà là thiết kế nguyên bản của thương hiệu.

Tôi nhớ có một lần anh ta đến tìm tôi, khi đó anh ta mang một đôi giày mới, nhưng mác giá vẫn còn dính bên ngoài.

Tôi hỏi tại sao anh ta không cắt đi.

Anh ta hơi quay mặt đi, rồi ngượng nghịu đáp: “Kéo bị gỉ rồi, chưa kịp mua cái mới, không dùng được.”

Tôi thấy vậy thì nhiệt tình cầm kéo cắt phăng mác giúp.

Sau hôm đó, anh ta không bao giờ đi đôi giày đó nữa.

Về sau tôi mới biết đó là phiên bản giới hạn theo dạng hợp tác. Mác bị cắt, giá trị xem như xong đời.

Lúc tôi đưa tay gõ cửa ph òng riêng, hai mắt tôi vẫn còn sưng húp.

Tôi thật sự rất vô dụng.

Đã khóc đến đỏ mắt trước mặt Lộ Lâm, về đến ký túc xá còn phải trùm chăn khóc thêm ba tiếng nữa.

Người mở cửa là Trì Hằng.

Anh ta khẽ nhíu mày rồi cúi đầu, đầu ngón tay nhẹ lướt qua khóe mắt tôi.

“Sao mắt em đỏ thế?”

“Tối qua thức khuya à?”

Tôi lắc đầu.

“Bụi bay vào mắt thôi.”

Hôm nay Trì Hằng mặc một chiếc áo kiểu Trung Hoa mới.

Mà chính chiếc áo này, không lâu trước đó tôi từng gửi cho anh ta xem.

Tôi nói: “Vốn định mặc cái này để tiêu d.a.o giang hồ, nhưng với giá thế này e là tiểu sinh không có duyên.”

Lúc đó anh ta còn phụ họa: “Thế này thì chẳng khoái hoạt gì cả.”

Ấy vậy mà khi vừa quay lưng đi, anh ta lại lẳng lặng tự mua về một chiếc phiên bản nam.

Anh ta mặc vào quả thực rất đẹp.

Vẻ sắc sảo thường ngày được kìm lại, làn da tr ắng càng nổi bật dưới lớp áo khoác đen.

Giống như một vị thiếu gia có nét thoát tục, vừa ngầu vừa cổ điển.

Đúng kiểu bad boy hệ cổ trang.

Trì Hằng nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi vào trong.

Ph òng riêng được bài trí vô cùng lộng lẫy.

Vài người bạn của anh ta đang ngồi trên sofa, ánh mắt cũng chẳng buồn nhìn thẳng, mà chỉ ghé tai nhau thì thầm, rồi cùng nở nụ cười cực kì ch.ói mắt.

Trông họ như một nhóm ông chủ thời trang bước ra từ tạp chí, ngồi đó phán xét người khác bằng giọng điệu vừa lạnh vừa sắc.

“Thật sự bị một con bé bạch liên hoa trói chân rồi à?”

“Mới giả vờ được một năm rưỡi đã không chịu nổi, trong khi thời hạn cá cược ban đầu là hai năm cơ mà.”

----------
👉Hướng dẫn đọc truyện FULL nè mọi người:
🌈 Bước 1: Để lại một chiếc LIKE cho bài viết này nha
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 1136030 -- rồi vào linh đọc thôi nè
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: THƯ HỒI ĐÁP ĐẦU THU
Tình trạng: Đã hoàn thành

1136030"

"[FULL] Ta là cô nương béo nổi danh kinh thành, bị cha mẹ ra lệnh phải giảm cân, còn tịch thu sạch tiền tiêu vặt.Không c...
25/08/2026

"[FULL] Ta là cô nương béo nổi danh kinh thành, bị cha mẹ ra lệnh phải giảm cân, còn tịch thu sạch tiền tiêu vặt.

Không còn cách nào, ta đành đi câu mấy lão già.

Chỉ thư từ qua lại, hễ đối phương nhắc đến chuyện gặp mặt là ta lập tức cắt đứt liên lạc.

Cho đến khi một vị khách lớn hẹn gặp, ta phá lệ.

Không còn cách nào khác, hắn cho quá nhiều.

Ai ngờ chân trước ta vừa tới, chân sau đã bị người ta nhét vào bao tải rồi trói lại.

Ba tên bắt cóc mệt bở hơi tai mới khiêng nổi ta vào ph òng.

Sau đó đổ ta ra như đổ rác.

Ta vừa ngẩng đầu, đã thấy oan gia mặc long bào đen thêu vàng trước mặt, sắc mặt đen đến mức gần như nhỏ ra nước.

“Đây là người các ngươi tìm cho bổn thái tử?”

“Mỹ nhân được hoan nghênh nhất?”

Ta là cô nương béo nổi danh kinh thành, bị cha mẹ ra lệnh phải giảm cân, còn tịch thu sạch tiền tiêu vặt.

Không còn cách nào, ta đành đi câu mấy lão già.

Chỉ thư từ qua lại, hễ đối phương nhắc đến chuyện gặp mặt là ta lập tức cắt đứt liên lạc.

Cho đến khi một vị khách lớn hẹn gặp, ta phá lệ.

Không còn cách nào khác, hắn cho quá nhiều.

Ai ngờ chân trước ta vừa tới, chân sau đã bị người ta nhét vào bao tải rồi trói lại.

Ba tên bắt cóc mệt bở hơi tai mới khiêng nổi ta vào ph òng.

Sau đó đổ ta ra như đổ rác.

Ta vừa ngẩng đầu, đã thấy oan gia mặc long bào đen thêu vàng trước mặt, sắc mặt đen đến mức gần như nhỏ ra nước.

“Đây là người các ngươi tìm cho bổn thái t.ử?”

“Mỹ nhân được hoan nghênh nhất?”

Tên bắt cóc bên trái chắp tay hành lễ.

“Bẩm Thái t.ử điện hạ, cô nương này quả thực rất được người quanh vùng yêu thích, chỉ không hiểu vì sao người thích nàng đều là mấy lão già.”

Tên bắt cóc bên phải cũng chắp tay hành lễ.

“Bẩm điện hạ, cô nương này tuy dung mạo chẳng mấy nổi bật, nhưng hẳn phải có tài cán khác, bằng không sao có thể câu được nhiều người đến vậy?”

Vân Triệt ở giữa ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt ta.

Hắn thở dài.

“Thôi vậy, thời gian gấp gáp, miễn cưỡng cũng dùng được.”

“Ngươi tên gì?”

Ta không dám nói, sợ hắn nhớ ra ta.

Năm mười tuổi, kể từ lần hắn chỉ vào ta gọi là “đồ béo c.h.ế.t tiệt”, ta đã ghi hận hắn mãi.

Sau đó ta vào Thượng thư ph òng làm bạn học cho công chúa, thường xuyên âm thầm ngáng chân hắn, chuyện nào không tiện tự làm thì bỏ tiền thuê người khác làm.

Dù sao hắn xui xẻo thì ta vui.

Nhưng về sau hắn trở thành Thái t.ử, ta bắt đầu hoảng, chỉ sợ hắn điều tra ra những chuyện năm đó.

Hắn nhỏ nhen lắm, nếu biết được chắc chắn sẽ g.i.ế.c ta.

Vân Triệt thấy ta không trả lời, lại khẽ thở dài.

“Thôi, lát nữa bổn thái t.ử sẽ tra. Trước hết ấn dấu tay đi.”

Cái… cái gì mà dấu tay, bọn họ không định bán ta đấy chứ?

Hai tên bắt cóc một trái một phải giữ c.h.ặ.t vai ta, Vân Triệt lấy một dải vải định bịt mắt ta.

Ta phát ra tiếng thét như lợn bị chọc tiết.

“Không được! Ấn dấu tay thì sao phải bịt mắt ta!”

Tấm vải đen phủ xuống, trước mắt ta lập tức tối sầm.

Bên tai vang lên giọng nói âm u của Vân Triệt.

“Đương nhiên là sợ ngươi nhìn thấy rồi sẽ không chịu ký.”

“Ngươi vừa mở miệng, bổn thái t.ử liền nhớ ra.”

“Ngươi chính là con béo ngày trước suốt ngày ngáng chân bổn thái t.ử!”

“Đúng không, Thang Viên?”

Xong đời rồi.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, bọn họ vứt ta ở đầu chợ, ta chỉ có thể thất hồn lạc phách đi bộ về nhà.

Dọc đường, trong đầu ta không ngừng lục lại mọi tin tức về hắn, cố tìm cách ứng phó.

Hoàng thái t.ử, đại danh Vân Triệt, đích t.ử của Hoàng đế.

Bề ngoài ôn hòa, thực chất cực kỳ thù dai.

Nghe nói hắn từng công khai tuyên bố trước mặt mọi người.

“Quần thần, quan lại, dân chúng kẻ nào dám thẳng mặt chỉ lỗi của bổn thái t.ử, tru di cửu tộc.”

“Kẻ nào dám can gián lỗi của bổn thái t.ử, xử cực hình.”

“Kẻ nào dám chê bai giữa chợ hay triều đình mà để lọt vào tai bổn thái t.ử, dù ở xa cũng tất g.i.ế.c.”

Người này ham hưởng lạc, bỏ bê chính sự, nạn lũ Tây Nam kéo dài nhiều năm vẫn chưa giải quyết được.

Lại còn mang mệnh khắc thê nghìn năm hiếm gặp.

Tất cả nữ nhân trong hậu viện của hắn đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

Nếu nói hắn có điểm gì tốt, vậy cũng chỉ còn lại gương mặt kia, miễn cưỡng được xem là mỹ nam đứng đầu kinh thành.

Ấy thế mà Hoàng thượng vẫn để hắn tiếp tục làm Thái t.ử.

Ta không nhịn được rùng mình một cái.

Đối đầu với một người như thế, quả thật xong đời rồi.

Cuối cùng cũng về đến cửa nhà.

Ta chân trước vừa bước vào, chân sau đã có một thái giám theo vào.

Thái giám ưỡn cái bụng tròn, sải bước vào chính sảnh.

Ông ta cong một ngón tay hoa lan, cao giọng hô: “Hộ bộ thị lang tiếp chỉ —”

Cả nhà chúng ta lăn lê bò toài chạy ra, đồng loạt quỳ xuống.

“Đích nữ của Hộ bộ thị lang là Thang Viên, tài mạo song toàn, phẩm hạnh cao quý, đặc biệt ban cho tư cách tham gia tuyển tú của Thái t.ử lần này, khâm thử.”

Cha mẹ nhìn nhau, chẳng ai dám tạ ơn nhận chỉ.

Ai mà không biết đích nữ Hộ bộ thị lang Thang Viên từ lâu đã nằm trong danh sách đen của tuyển tú.

Tú nữ khác khẽ cười một cái là khuynh thành, còn ta khẽ cười một cái là lộ hai tầng cằm.

Người hoàng thất ai nấy đều tinh khôn, ai lại muốn cưới một quả cầu, đã không thể vỗ lại chẳng thể đ.á.n.h.

Thế nên Hoàng thượng từng tự mình miễn cho ta tất cả các kỳ tuyển tú.

Trừ phi ta tự nguyện thỉnh chỉ, bằng không cả đời không được tham gia tuyển tú.

Ta cúi đầu, chợt nhớ tới dấu tay mà Vân Triệt ép ta ấn xuống.

Thái giám thấy cả nhà chúng ta đều hóa thành tượng gỗ, khẽ mỉm cười.

“Thang cô nương ngưỡng mộ Thái t.ử đã lâu, cam nguyện làm thị thiếp hầu hạ bên cạnh.”

“Thái t.ử điện hạ cảm động trước tấm lòng của cô nương, không nỡ để cô nương không danh không phận, nên đặc biệt chuẩn cho cô nương tham gia tuyển tú.”

“Thái t.ử điện hạ còn nói, ngài ấy nhất định sẽ ‘chăm sóc’ cô nương thật tốt.”

Sau khi thái giám rời đi, mẫu thân ôm ta khóc long trời lở đất.

Phụ thân đỏ hoe mắt, bàn tay giơ cao lên, nhưng mãi vẫn không hạ xuống mặt ta.

Một lúc lâu sau, ông nghẹn ngào nói.

“Viên Nhi, sao con lại không hiểu chuyện như vậy?!”

“Thái t.ử là người con có thể mơ tưởng tới sao?”

“Con không cần mạng nữa à?!”

Ta rụt cổ đầy chột dạ, không dám nói ra sự thật.

Cả kinh thành đều biết Thái t.ử khắc thê.

Hắn liên tiếp khắc c.h.ế.t bảy vị chính phi, mười vị trắc phi và mười tám thị thiếp.

Trong phủ Thái t.ử chẳng có lấy một nữ nhân, đến ch.ó giữ cửa cũng là ch.ó đực.

Một khi bị chọn thành nữ nhân của Thái t.ử, ta chắc chắn phải c.h.ế.t.

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 1135874 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: THANG VIÊN
Tình trạng: Đã hoàn thành

1135874"

"[HOÀN THÀNH] GIỚI THIỆU:Ta có thể vững vàng ngồi trên hậu vị, hoàn toàn là vì thanh mai trúc mã của ta chính là Vệ Thái...
24/08/2026

"[HOÀN THÀNH] GIỚI THIỆU:

Ta có thể vững vàng ngồi trên hậu vị, hoàn toàn là vì thanh mai trúc mã của ta chính là Vệ Thái phó quyền khuynh triều dã.

Hắn bảo vệ ta cả một đời.

Vì ta quét sạch mọi chướng ngại, dốc hết sức nâng ta lên ngôi vị cao nhất.

Cuối cùng lại bị Tân đế kiêng kỵ, không nỡ khiến ta khó xử, t//ự v//ẫn mà ch//ết.

Trước khi ch//ết, hắn cầu ta một kiếp sau.

Ta đồng ý.

Nhưng sau khi cả hai cùng trọng sinh, hắn vẫn cưới vị chính thê kiếp trước từng tương kính như tân với mình.

Nhắc tới người ấy, mày mắt hắn dịu dàng:

“Nội tử không giống nương nương mang chí lớn trong lòng, nàng chỉ mong được ở bên một mình vi thần mà sống qua ngày, vi thần không nỡ phụ nàng thêm lần nữa.”

Ta chỉ buồn mất chừng nửa chén trà.

Kiếp trước ta mắc quá nhiều món nợ tình, đời này người đang chờ ta trả nợ, đâu chỉ có mình hắn.

----------
❌ Hướng dẫn thao tác có linh nhanh nhất nè:
🌈 Bước 1: Thả nhẹ cho Sen một cái LIKE vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 1127728 -- vào còm men là có l!nk đọc ngay
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Khi đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở bung🥺💕
Tên truyện: RŨ BỎ MỘNG XƯA
Tình trạng: Đã hoàn thành

1127728"

"[Full] Tôi đến nhà mới của con gái để giúp dọn dẹp, vì khát nên đã uống một chai nước khoáng nhập khẩu trong tủ lạnh.Sa...
24/08/2026

"[Full] Tôi đến nhà mới của con gái để giúp dọn dẹp, vì khát nên đã uống một chai nước khoáng nhập khẩu trong tủ lạnh.

Sau khi con rể về, hắn nổi trận lôi đình, không chỉ bắt tôi bồi thường đúng giá mà còn dán một tờ giấy lên cổng lớn: 【Mẹ vợ và chó không được vào】.

Tôi tìm con gái đòi một lời giải thích, nhưng nó lại khó chịu than phiền:

“Mẹ, bọn con bây giờ đã là một gia đình nhỏ độc lập rồi, mẹ có thể có chút ý thức về ranh giới không, đừng lúc nào cũng đến làm phiền bọn con được không?”

Tôi thấy con gái nói cũng đúng, người trẻ quả thật cần có ranh giới.

Vậy nên tôi ngừng dùng thẻ ngân hàng để trả khoản vay mua nhà cho chúng, rồi thu hồi lại căn biệt thự hồi môn mà trên giấy tờ mua đứt viết tên tôi.

Tôi đến nhà mới của con gái để giúp dọn dẹp, vì khát nên đã uống một chai nước khoáng nhập khẩu trong tủ lạnh.

Sau khi con rể về, hắn nổi trận lôi đình, không chỉ bắt tôi bồi thường đúng giá mà còn dán một tờ giấy lên cổng lớn: 【Mẹ vợ và chó không được vào】.

Tôi tìm con gái đòi một lời giải thích, nhưng nó lại khó chịu than phiền:

“Mẹ, bọn con bây giờ đã là một gia đình nhỏ độc lập rồi, mẹ có thể có chút ý thức về ranh giới không, đừng lúc nào cũng đến làm phiền bọn con được không?”

Tôi thấy con gái nói cũng đúng, người trẻ quả thật cần có ranh giới.

Vậy nên tôi ngừng dùng thẻ ngân hàng để trả khoản vay mua nhà cho chúng, rồi thu hồi lại căn biệt thự hồi môn mà trên giấy tờ mua đứt viết tên tôi.

1

Trên mặt con rể Trần Hạo hiện lên một nụ cười khách khí, nói: “Mẹ, Vãn Vãn không có ý đó.”

“Chủ yếu là bọn con bây giờ đã là một gia đình nhỏ độc lập, cần có không gian riêng của mình.”

“Mẹ vất vả cả ngày, tiền chai nước này coi như con mời mẹ. Nhưng lần sau trước khi mẹ đến, tốt nhất vẫn nên báo trước một tiếng.”

Trong căn nhà này là do tôi mua đứt, vậy mà tôi lại thành một vị khách phải “được cho phép” mới có thể bước vào.

Tôi nhìn hắn và con gái Lâm Duyệt kẻ tung người hứng, trước mắt bỗng một trận hoảng hốt.

Tôi nhớ đến hồi Lâm Duyệt mới vào đại học.

Nó chê máy giặt ở ký túc xá là dùng chung, quá bẩn, không vệ sinh.

Mỗi tuần vào thứ Sáu, tôi lại ngồi tàu ba tiếng đến trường của nó, mang hết đống quần áo bẩn và chăn ga bẩn nó tích lại cả tuần về nhà.

Giặt sạch, dùng bàn là hơi nước là phẳng, rồi gấp gọn từng món một.

Đến chiều Chủ nhật, tôi lại ngồi tàu ba tiếng mang đến cho nó, bất kể mưa gió, suốt bốn năm trời.

Khi ấy, nó sẽ ôm lấy cánh tay tôi làm nũng, nói rằng “Mẹ là người mẹ tốt nhất trên đời”.

Cũng chưa từng nói với tôi về cái gọi là “ý thức ranh giới”.

Bây giờ tôi đã nâng đỡ nó dựng vợ gả chồng, lập nghiệp thành gia, nó lại chạy đến đòi ranh giới từ tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ của mình.

Rồi lấy từ túi giữ nhiệt mang theo ra một bát canh gà ác mà tôi tự tay hầm cả buổi chiều.

Đây là thành quả tôi đặc biệt chọn gà mái già ở quê, thêm dược liệu tốt nhất, hầm liu riu suốt năm tiếng đồng hồ.

“Duyệt Duyệt, đây là…”

“Mẹ, cảm ơn mẹ.”

Trần Hạo bước lên một bước, chắn giữa Lâm Duyệt và tôi.

“Nhưng dinh dưỡng sư của bọn con có thực đơn sắp xếp rất nghiêm ngặt, đồ bên ngoài bọn con bình thường không ăn, sợ làm rối loạn sự cân bằng của cơ thể.”

Lâm Duyệt cũng gật đầu theo.

Nó nhận lấy hộp giữ nhiệt trong tay tôi.

Ngay trước mặt tôi, nó vặn mở nắp.

Đổ toàn bộ nồi canh gà mà tôi đã tốn cả buổi trời tâm huyết, hết vào thùng rác trong bếp.

“Mẹ, mẹ lại không có ranh giới rồi.”

Điều rất bất ngờ là, tôi lại bình tĩnh gật đầu.

“Các con nói đúng.”

“Là mẹ không có ranh giới.”

Tôi lấy lại hộp giữ nhiệt, quay người rời đi.

Về đến nhà, tôi mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, tìm thẻ ngân hàng mỗi mùng 1 hằng tháng sẽ tự động trả giúp Lâm Duyệt ba vạn tiền vay mua nhà.

Tôi hủy chế độ tự động trả nợ.

Sau đó, chỉnh hạn mức giao dịch trong ngày của thẻ này xuống còn 1 tệ.

Sáng hôm sau, điện thoại đúng giờ reo lên.

Là Lâm Duyệt.

“Mẹ, hôm qua ngân hàng nhắc bọn con khoản trừ tiền trả vay mua nhà bị thất bại, có phải thẻ của mẹ bị lỗi không ạ?”

Tôi ngả lưng trên sofa.

“Thẻ không có vấn đề.”

“Mẹ chỉ thấy, đã là một gia đình nhỏ độc lập thì chuyện trả tiền nhà, cũng nên nằm trong ranh giới của các con.”

“Ta đã giúp các con trả suốt ba năm, không nhiều không ít, đúng ba mươi sáu tháng, coi như đã hết lòng hết dạ rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng đủ ba giây.

Ngay sau đó, giọng Trần Hạo vang lên.

“Mẹ, mẹ có ý gì đây? Dọa bọn con à?”

“Mẹ tin không, con sẽ để mẹ……”

Trần Hạo còn chưa nói xong, tôi đã cúp máy.

Ngay giây sau, điện thoại rung lên một cái.

【Bạn đã bị quản trị viên “Lâm Duyệt” mời khỏi nhóm “Gia đình yêu thương nhau”.】

Ngay sau đó, mấy người họ hàng ngày thường chẳng mấy khi liên lạc với tôi bắt đầu vòng vo nhắn tin hỏi thăm.

“Chị à, dạo này có phải chị áp lực quá không?”

“Chị dâu, Duyệt Duyệt và A Hạo sống với nhau không dễ, làm mẹ thì phải rộng lòng thông cảm hơn chứ.”

“Dì cả, con lớn rồi thì ai cũng có suy nghĩ riêng, người làm bề trên như chúng ta cứ thoải mái một chút.”

Rất nhanh, cô em họ thẳng ruột ngựa của tôi đã gửi tới một ảnh chụp màn hình, còn kèm thêm một biểu tượng cảm xúc tức giận.

“Chị xem Lâm Duyệt đăng cái gì trong nhóm họ hàng này này!”

Tôi mở ảnh chụp ra.

Là một bài than khóc dài lê thê.

Trong bài viết, Lâm Duyệt tự biến mình thành một nạn nhân bị mẹ ruột chèn ép đủ đường.

Câu nào câu nấy cô ta cũng ám chỉ rằng, vì bản thân tôi hôn nhân bất hạnh, tuổi trung niên góa chồng, nên mới “ghen tị” với cuộc hôn nhân hạnh phúc viên mãn của cô ta.

Cô ta nói:

【Tôi không biết mình đã làm sai điều gì, mà lại bị người thân nhất dồn vào đường cùng bằng tiền bạc.】

【Lẽ nào bà ấy thật sự muốn ép tôi ly hôn, để đứa con gái duy nhất của bà ấy cũng trở nên cô độc lẻ loi như bà ấy sao?】

Tôi nhìn chằm chằm bốn chữ “cô độc lẻ loi”, rồi nhớ lại cảnh tượng lần đầu Trần Hạo tới nhà.

Dựa vào trực giác lăn lộn trong thương trường mấy chục năm, tôi liếc mắt đã nhìn ra sự khôn khéo và tính toán ẩn sâu trong đáy mắt hắn.

Tôi đã từng lặng lẽ nhắc nhở Lâm Duyệt không dưới một lần.

“Duyệt Duyệt, người đàn ông này con không nắm được đâu, con suy nghĩ thêm đi.”

Lúc đó cô ta vừa khóc vừa gào với tôi:

“Mẹ, mẹ có phải thấy con sống tốt thì khó chịu không? Vì mẹ góa chồng đến mức tâm lý méo mó, nên cũng muốn để con cô độc sống đến già sao?”

Câu nói đó, tôi chưa từng quên.

Bây giờ, chính cô ta tự tay rút cây g*i ấy ra, đem phơi bày trước mặt mọi người, để tất cả họ hàng đều tới xem bộ mặt “độc ác” của tôi.

Điện thoại rung lên, cuộc gọi của trợ lý đổ tới, giọng điệu trước nay chưa từng nặng nề như thế.

“Lý tổng, xảy ra chuyện rồi.”

“Vừa nãy phía Trương tổng và Vương tổng đều gọi điện đến, hủy buổi đàm phán hợp tác đã định vào tuần sau.”

“Tôi vòng vo hỏi một chút, thư ký bên kia nói…… Trần Hạo và Lâm Duyệt từng lần lượt đến gặp họ riêng.”

Cúp điện thoại, mày tôi nhíu chặt.

Trần Hạo và Lâm Duyệt đúng là giỏi lắm.

Không đến tận nhà khóc lóc làm loạn, mà lại dùng cách âm hiểm như vậy, định hủy hoại tôi.

Nhưng bọn họ đã xem thường tôi rồi.

Lăn lộn trong thương trường bao nhiêu năm, chút sóng gió này còn chưa đủ để đánh gục tôi.

Tôi không nói một lời trong những nhóm họ hàng kia.

Hợp tác với nhà họ Trương và nhà họ Vương cũng không tiếp tục liên lạc nữa, mà chuyển sang các đối tác khác.

Sau đó, tôi cầm điện thoại lên, gọi cho đội ngũ luật sư.

Lại bảo trợ lý thay mặt tôi cá nhân, gửi “thư mời trà chiều” đến mấy vị trưởng bối có uy tín trong gia tộc.

Hai ngày sau, tại ph òng tiếp khách xa hoa trên tầng thượng của công ty.

Tất cả những người “bị quấy rối” mà tôi mời đều đã tới.

Tôi mở máy chiếu, dùng một bản PPT để cho tất cả mọi người có mặt thấy:

Trang đầu tiên, hợp đồng mua nhà trả thẳng toàn bộ của căn “biệt thự hồi môn” này, chứng từ thanh toán, người sở hữu, rõ ràng rành mạch ghi tên tôi.

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 661593 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

661593"

"[HOÀN THÀNH] Ta và thế tử ngủ cùng một đêm, hắn nếm rồi liền mê.Từ đó, ta bắt đầu cuộc sống làm hai công việc.Ban ngày ...
23/08/2026

"[HOÀN THÀNH] Ta và thế tử ngủ cùng một đêm, hắn nếm rồi liền mê.

Từ đó, ta bắt đầu cuộc sống làm hai công việc.

Ban ngày làm đầu bếp, nhận sáu tiền;

Ban đêm hầu ngủ, nhận ba lượng.

Lại còn bao ăn ở, đúng là việc tốt hiếm có!

Ta thích nhất kiểu kim chủ sảng khoái như vậy!

Ta và thế tử ngủ cùng một đêm, hắn nếm rồi liền mê.

Từ đó, ta bắt đầu cuộc sống làm hai công việc.

Ban ngày làm đầu bếp, nhận sáu tiền;

Ban đêm hầu ngủ, nhận ba lượng.

Lại còn bao ăn ở, đúng là việc tốt hiếm có!

Ta thích nhất kiểu kim chủ sảng khoái như vậy!

1

Ta ngủ cùng vị khách quý mà chủ gia yến đãi.

Chuyện này vốn là ngoài ý muốn. Chỉ là bưng bát canh giải rư ợu, vậy mà ta bị kéo thẳng lên giường.

Sáng hôm sau, khách quý tỉnh lại, gương mặt tuấn tú sa sầm, hỏi ta là ai.

Quả nhiên, đêm qua tối đen, hắn không nhìn rõ — ngủ nhầm người rồi.

Ta chớp mắt:

“Ta tên Hồng Đậu, là đầu bếp ở biệt viện suối nước nóng.”

Sắc mặt hắn thoáng méo đi, nhắm mắt lại nói:

“Thôi vậy, ngươi theo ta đi.”

Ta hơi do dự:

“Ta làm đầu bếp ở đây, mỗi tháng ba tiền bạc, bao ăn ở. Nếu theo ngài, làm gì, được bao nhiêu?”

Tay hắn đang mặc y phục khựng lại, trầm giọng:

“Ở bếp làm việc, tiền công gấp đôi.”

Ta ôm chăn ngồi dậy, vui vẻ nói:

“Ngài thật tốt.”

Hắn đột nhiên áp sát, tay trái nâng cằm ta, tay phải đặt lên vai trần của ta, chăm chú nhìn.

Ta có chút bất an, thu lại nụ cười.

Đầu ngón tay và lòng bàn tay hắn đều có vết chai, rõ ràng là người luyện võ. Bị hắn giữ lâu như vậy, nơi da thịt chạm nhau dần dâng lên cảm giác tê ngứa, ta vô thức né đi.

Hắn buông tay, ho nhẹ một tiếng:

“Ban đêm hầu ta, tiền công gấp mười.”

Mắt ta sáng lên:

“Có thể ban ngày làm bếp, ban đêm hầu ngài không?”

Làm đầu bếp được sáu tiền, hầu ngủ được ba lượng — một tháng ba lượng sáu tiền, một năm bốn mươi ba lượng hai tiền, lại còn bao ăn ở!

Khóe mắt hắn giật giật:

“Ngươi lo xuể?”

Ta ưỡn ngực:

“Ta rất giỏi, đảm bảo hai bên đều không chậm trễ.”

Ánh mắt hắn dời xuống, chậm rãi nói:

“Quả là… rất giỏi.”

Ta thấy ánh mắt hắn không đúng, chợt nhận ra vừa rồi hơi kích động, chăn trượt xuống, lộ ra chút xuân sắc.

Mặt nóng lên, ta vội che lại.

Hắn khẽ nâng mí mắt, hỏi:

“Ngươi rất thiếu tiền?”

Ta cười:

“Bạc mà, càng nhiều càng tốt.”

Hắn nhếch môi:

“Chỉ cần hầu hạ tốt bản thế tử, sẽ không để ngươi chịu thiệt.”

Trong lòng ta khẽ động — hóa ra hắn chính là vị khách chủ tiệc tối qua, tôn quý nhất trong các khách quý.

Chủ gia ta làm việc họ Liễu.

Liễu gia là thương hộ lớn ở Giang Nam, sinh ý trải khắp nam bắc. Năm nay quyết ý mở rộng sang các bộ tộc Bắc Mông và các nước phương Bắc.

Liễu nhị thiếu nhận lệnh, việc đầu tiên là phải thông quan hệ tầng trên.

Bắc Mông tuy xưng thần với triều đình, nhưng nội chính từ trước đến nay do người Mông tự trị. Nhất hệ Bắc Mông vương nắm quyền quyết định trong nhiều việc quân chính, huống chi chỉ là chuyện thương hội.

Vì vậy, Liễu nhị thiếu dốc tâm tư mở tiệc mời thế tử, mong được một lời cho phép.

Đêm qua yến tiệc suối nước nóng, chủ khách đều vui vẻ.

Nhưng sáng nay, khi Liễu nhị thiếu nhìn thấy ta đứng sau lưng thế tử, vẻ đắc ý biến mất, sắc mặt chuyển sang tái xanh.

Ta biết vì sao hắn ki nh ng ạc hoảng hốt — theo kế hoạch ban đầu, người hầu thế tử đêm qua phải là “Dương Châu sấu mã” hắn dày công bồi dưỡng, chứ không phải một đầu bếp tầm thường như ta.

Liễu nhị thiếu mặt mày như trời sập, cúi người hành lễ, run giọng:

“Thế tử…”

Chưa kịp nói xong, thế tử đã đỡ khuỷu tay hắn, cười nói mình rất hài lòng với ta, muốn mang ta đi.

Sắc mặt xám xịt trên mặt Liễu nhị thiếu lập tức tan biến, vui mừng đến đỏ bừng, liên tục sai người đưa ta đi thu dọn đồ đạc, còn sợ ta cô đơn, muốn đem cả Tỳ Bà — người ở cùng ph òng với ta — tặng theo.

Tỳ Bà nghe ta kể lại, nhảy dựng lên, vui vẻ nói:

“Ôi trời, ngươi một đêm không về, ta còn tưởng ngươi gặp chuyện, lo cả đêm, hóa ra là gặp vận may!”

Ta vừa thu dọn vừa cười tít mắt:

“Còn gì nữa, tiền công tăng gấp mười hai lần!”

Tỳ Bà phì cười:

“Ngươi ngốc thật, chỉ biết tính tiền. Nếu thế tử thích ngươi, sau này nâng làm thiếp thất, vậy là một bước lên trời rồi.”

“Chuyện đó thì thôi đi.” Ta bĩu môi.

Đồ đạc không nhiều, hai chúng ta mỗi người chỉ gói một túi nhỏ, rồi theo quản gia ra ngoài.

Tỳ Bà nhìn Liễu nhị thiếu đang tất bật trước sau hầu hạ thế tử, khẽ “a” một tiếng:

“Nhị thiếu hôm nay sắc mặt không giống thường ngày, có gì đó không đúng.”

Ta thản nhiên nói:

“Có hơi đỏ, chắc chuyện lớn thành công, kích động quá thôi.”

2

Thế tử không đưa chúng ta về vương phủ, mà sắp xếp ở một tòa trạch viện phía đông thành Tô Lê, tên là Phất Thủy Uyển.

Đó là một viện ba tiến, có quản gia, tiểu tư, tỳ nữ hơn chục người. Tuy nhỏ nhưng đầy đủ.

Tỳ Bà có chút thất vọng, còn ta thì không bất ngờ.

Ngay khi biết thân phận thế tử, ta đã hiểu mình không thể đường đường chính chính vào phủ làm thiếp.

Vương tộc Bắc Mông và hoàng thất Đại Khánh đời đời thông gia.

Hiện tại, chính thất của Bắc Mông vương, cũng là nương ruột của thế tử, chính là Vinh Kính trưởng công chúa đương triều.

Mà hoàng đế hiện nay chỉ có một công chúa duy nhất, năm nay mới mười tu/ổi.

Thế tử đã mười chín — đáng ra là tuổi làm cha, nhưng vì phải chờ tiểu công chúa trưởng thành, nên chưa có trắc phi hay thiếp thất nào. Nay có thêm một người làm ấm giường như ta, cũng phải lén nuôi bên ngoài, không dám đưa về phủ.

Những chuyện này đều là Hà Tư ma ma ở Phất Thủy Uyển nói.

Tỳ Bà nghe mà ki nh ng ạc liên tục, thở dài:

“Vậy thì Hồng Đậu muốn làm thiếp cũng khó rồi.”

Hà Tư ma ma cười:

“Khó thì có khó, nhưng thế tử từ nhỏ niệm tình cũ. Cô nương chỉ cần an phận hầu hạ, đợi sau này công chúa xuất giá, tự nhiên sẽ có tiền đồ.”

Ta hiểu ý bà — lời này vừa là nhắc nhở, vừa là cảnh cáo.

Chỉ là bà và Tỳ Bà đều sai. Thứ ta muốn không phải tiền đồ, mà là tiền bạc. Nhưng những lời này cũng không cần nói ra.

Ta chỉ mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời.

Đêm đầu tiên vào ở Phất Thủy Uyển, thế tử đã đến chính viện tìm ta qua đêm.

Chuyện này tối qua đã trải qua, ta vốn không thấy khó.

Ai ngờ, hắn lúc tỉnh rư ợu lại khó đối phó hơn nhiều. Giày vò người không dứt, ta miễn cưỡng hầu hai lần, thực sự không chịu nổi, chỉ đành khàn giọng xin tha.

Hắn cũng coi như biết điều, không ép, bế ta đi tắm rửa, rồi để ta ngủ.

Giấc ngủ này sâu đến mức không mộng mị.

Mơ màng, có người lay ta:

“Dậy ăn chút gì đi, kẻo đói quá.”

Ta vùi đầu vào ch ăn gố i, giả vờ không nghe thấy.

Người kia lại không chịu buông tha, vén chăn lên:

“Dậy đi.”

Ánh sáng chói mắt, ta nheo mắt ngẩng đầu, thấy thế tử vừa luyện công buổi sáng trở về, đứng trước giường ta.

Ý thức dần rõ lại, ta chợt nhớ mình đã rời khỏi biệt viện suối nước nóng của Liễu gia, lập tức ngồi bật dậy hỏi:

“Bây giờ là giờ nào rồi?”

“Đầu giờ Tỵ.” Hắn đáp gọn hai chữ.

Xong rồi! Ta còn định dậy sớm chuẩn bị điểm tâm cho hắn, giờ này e là phải lo cả bữa trưa rồi!

Da đầu tê rần, ta vội tung chăn định nhảy xuống giường, ai ngờ chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

Ta ôm bụng dưới, nhăn nhó hít hà.

Trước mắt tối lại, thế tử cao lớn đã ngồi xổm xuống, nhíu mày:

“Để ta xem, có phải bị thương không?”

Mặt ta đỏ bừng, túm chặt vạt váy, lắc đầu:

“Vừa rồi xuống giường vội quá, kéo căng thôi.”

Hắn thu tay lại, chậm rãi nói:

“Ồ, gấp cái gì? Điểm tâm đã để phần cho ngươi rồi.”

Ta vịn mép giường đứng dậy, có chút hối hận:

“Lẽ ra ta nên chuẩn bị sẵn bữa sáng cho ngài.”

Hắn cũng đứng dậy, ánh mắt mang chút trêu chọc:

“Vẫn còn nhớ tiền công đầu bếp của ngươi à?”

Mặt ta nóng lên, nghiêm túc đáp:

“Chỉ lần này thôi, sau không tái phạm.”

Hắn nhướng mày:

“Tùy ngươi. Nhưng Hồng Đậu, đừng nhặt mè mà bỏ dưa hấu.”

Miệng thì xem thường tiền công đầu bếp của ta, vậy mà khi nếm bữa trưa ta chuẩn bị, hắn lại cười:

“Không tệ. Sáu tiền đúng là ủy khuất ngươi rồi, nâng tròn lên một lượng đi.”

Làm đầu bếp được một lượng, hầu ngủ ba lượng — một tháng bốn lượng, một năm bốn mươi tám lượng, lại còn bao ăn ở.

Đúng là kim chủ sảng khoái!

Ta mừng rỡ, lại gắp thêm thức ăn vào bát hắn, ánh mắt dịu dàng:

“Đa tạ thế tử.”

Cứ như vậy, năm mười tám tuổi, ta trở thành ngoại thất của Bắc Mông thế tử Ô Nhân Sách Anh, đồng thời cũng là đầu bếp trong phủ ngoài của hắn.

3

Từ hôm đó, thế tử rời đi, hơn mười ngày không xuất hiện.

Ta có chút thấp thỏm — phải chăng hắn không hài lòng với ta, không muốn giữ ta lại?

Hà Tư ma ma giải thích, thế tử giữ chức phó đô thống trong quân, ngày thường phải luyện binh, xử lý quân vụ. Nếu bọn man di Kim Trướng Hãn quốc xâm phạm phía nam, hắn còn phải dẫn quân đánh lui, nên rất bận.

Nghe vậy ta mới yên tâm.

Sau hơn mười ngày nấu ăn, người trong Phất Thủy Uyển đều bị tay nghề của ta chinh phục. So với lúc đầu còn giữ khoảng cách kính cẩn, giờ ai nấy đều thân thiết gọi ta là “Hồng Đậu cô nương”.

Hôm nay là Lập Xuân. Ta vừa mở cửa, đã thấy Tỳ Bà cười tươi hỏi:

“Hồng Đậu, tiểu tư đã mua đủ rau theo mùa rồi, khi nào chúng ta làm xuân bánh?”

Ta khoác tay nàng, cùng đi đến tiểu bếp.

Dưới bếp đã có tiểu nha hoàn bưng ra mấy món ăn sáng.

Ta nhìn qua — có cháo hoa quả, màn thầu cuộn hình đốt tre, dưa muối.

Ta tiện tay hâm lại thịt gà xé đã chuẩn bị hôm qua, xào thêm một đĩa rau thập cẩm, rồi gọi mọi người cùng ăn.

Ăn xong, chúng ta cùng rửa sạch rau, đun nước.

Trụng bột, thêm dầu mè, khuấy thành bột sệt, múc một vá đổ lên chảo sắt nóng, dùng thanh tre rộng tráng đều.

“Xèo” một tiếng, bột gặp nhiệt liền kết thành bánh mỏng, hiện lên những đốm vàng, tỏa hương lúa mì thơm ngào ngạt. Vừa ra khỏi chảo đã bị mọi người chờ sẵn tranh nhau lấy.

Tỳ Bà giậm chân:

“Hồng Đậu làm mãi mà toàn bị các ngươi ăn sạch!”

Hà Tư ma ma vừa cắn bánh vừa giả bộ nghiêm:

“Tỳ Bà nói đúng, từ giờ không ai được tranh nữa, đợi làm xong xuân bánh rồi ăn. Chỉ ăn vỏ bánh thì có gì hay?”

Mọi người cười đùa, chẳng biết có nghe hay không, vẫn vây quanh bếp không chịu tản.

“Các ngươi thật sự xem nàng là đầu bếp sao?”

Giọng nói lạnh lẽo bất ngờ vang lên, như cắt đứt toàn bộ tiếng cười.

Ta quay đầu, thấy mọi người tản ra, lộ ra thế tử với sắc mặt không vui.

Người trong viện lập tức tái mặt, chân run muốn q/uỳ.

Hà Tư ma ma đang định lên tiếng, ta đã nhanh tay gắp chiếc bánh vừa tráng xong đưa tới, nói trước:

“Thế tử, ngài cũng nếm thử đi, ăn không cũng ngon lắm.”

Hắn khẽ nhíu mày, nhưng không quở trách, nhận lấy bánh.

Chiếc bánh mỏng như cánh ve, còn có thể tách làm hai. Hắn nhếch môi:

“Lần đầu thấy loại bánh mỏng thế này.”

Ta vừa làm tiếp vừa đáp:

“Đây là cách làm ở quê ta, mọi người thấy lạ nên mới vây xem.”

“Ừ.” Hắn không tỏ rõ ý.

“Thế tử đã đến, để ta làm thêm vài món. Ngài về chính viện chờ trước, kẻo ám mùi khói bếp.”

Hắn liếc nhìn một vòng, cuối cùng không phát tác, quay người rời đi.

Mọi người như được đại xá, lập tức tản ra làm việc, không dám đùa nữa.

Ta nhanh tay làm xong xuân bánh, chuẩn bị thịt muối nướng, các món rau xào theo mùa và tương ngọt ăn kèm. Nghĩ thế tử thích ăn thịt hơn, ta còn làm thêm thịt dê hầm đậu và thịt xào dưa chua.

Ban đầu không định hắn đến, nên bánh làm chưa đủ, ta lại hâm thêm bánh bao để mọi người không bị thiếu.

Chuẩn bị xong, để nha hoàn mang lên chính viện.

Ta thì vào nội thất thay y phục, sợ mùi khói bếp trên người ảnh hưởng khẩu vị của hắn.

4

Khi ta thay xong ra ngồi, phát hiện thế tử vẫn ngồi chờ, chưa động đũa.

Ta vội ngồi xuống, đưa đôi đũa gỗ mun cho hắn:

“Để ngài đợi lâu rồi, chắc đói lắm. Lần sau nếu đến, báo trước một tiếng, ta chuẩn bị trước.”

Hắn nhận đũa, “ừ” một tiếng.

Thế tử bề ngoài phóng khoáng tuấn tú, thực ra rất coi trọng quy củ. Khi bắt đầu ăn, hắn không nói thêm lời nào.

Đợi ăn xong dọn bát đũa, hắn mới hỏi:

“Những ngày ta không ở, bọn họ đều như vậy, không phân tôn ti, phạm thượng sao?”

Ta khựng lại:

“Cũng không đến mức đó… vốn dĩ ta cũng là đầu bếp trong viện mà.”

“Ngươi là người của ta, là đầu bếp của riêng ta. Bọn họ cũng xứng?”

Ta cắn môi:

“Thế tử, ngài đừng nghĩ vậy… ta thích nấu ăn, không thấy vất vả…”

Chưa nói xong, hắn đã ngắt lời:

“Ta sẽ tuyển thêm vài đầu bếp. Ngươi thích thì làm, mệt thì nghỉ.”

Trong lòng ta khẽ động — tuyển thêm đầu bếp cũng là chuyện tốt.

Lời từ chối đã đến miệng, lại bị ta nuốt xuống.

Chuyện này coi như xong, ta đổi đề tài hỏi:

“Hôm nay thế tử sao lại rảnh đến đây?”

Hắn đáp:

“Đến lượt ta nghỉ mười ngày, có thể ở trong thành. Nhưng tối nay ta phải về vương phủ, ngày mai sẽ lại đến.”…

“Ừ, được.” Ta ghi nhớ lại, xem ra mấy ngày tới phải gấp rút chuẩn bị thực đơn rồi.

“Đúng rồi,” hắn đột nhiên đổi giọng, hỏi ta, “ngươi có biết Liễu nhị thiếu chết rồi không?”

Ta vốn đang rót trà cho hắn, nghe vậy tay khẽ run, nước trà tràn ra một chút:

“Á? Sao lại thế, chết như thế nào?”

Ánh mắt hắn sâu thẳm, không lộ nửa phần cảm xúc:

“Sau bữa tiệc hôm đó, hắn liền đổ bệnh, kéo dài hơn mười ngày thì chết.”

Ta đặt chén trà trước mặt thế tử, lộ vẻ tiếc nuối:

“Liễu nhị thiếu vừa mở được thương lộ Bắc Mông, đúng lúc đại triển quyền cước, vậy mà lại mất sớm như vậy, đúng là trời ghen tài.”

Thế tử nâng chén trà, rũ mắt hỏi thêm một câu:

“Ngươi nói xem, hắn thật sự chết vì bệnh sao?”

“Chẳng lẽ không phải?” Ta ngạc nhiên.

“Ngươi hy vọng hắn chết vì bệnh sao?”

Câu này rõ ràng có ẩn ý, ta lắc đầu:

“Không hy vọng.”

“Ồ?” Hắn nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia bất ngờ.

Ta cười:

“Thế tử không biết, ở Liễu gia ta chuyên nấu dược thiện dưỡng sinh, nói là ăn lâu dài có thể củng cố căn bản, kéo dài tuổi thọ. Nhưng giờ Liễu nhị thiếu ăn dược thiện của ta bao năm, lại chết sớm như vậy.”

Đôi mắt hắn sắc bén như ưng nhìn chằm chằm ta, khiến sống lưng ta lạnh toát. Một lúc sau, ánh sắc trong mắt hắn thu lại, thản nhiên nói:

“Để ngươi thất vọng rồi, hơn nửa danh y trong thành Tô Lê đều đã đến xem, đúng là chết vì bệnh cấp.”

Ta khẽ “à” một tiếng, thở dài:

“Vậy thì xem ra dược thiện dưỡng sinh đều là lừa người, sau này ta không làm nữa thì hơn.”

Hắn uống một ngụm trà, không tỏ ý kiến.

Hôm đó lúc rời đi, hắn đột nhiên lấy ra một bình sứ từ trong áo, ném cho ta.

“Đây là gì?” Ta nâng bình sứ, cẩn thận nhìn.

“Thuốc tiêu sẹ o, nhìn tay ngươi đi.”

Ta nhìn xuống, quả nhiên mu bàn tay có vết đỏ và vài vết xước nhỏ. Ta xua tay:

“Làm bếp mà, bị dầu bắn, bị trầy xước là chuyện thường, không sao đâu.”

Hắn lại nghiêm túc:

“Da ngươi mịn màng trơn láng, chạm vào ấm áp, không chút tì vết, đáng ra phải được chăm sóc kỹ. Nếu vì vào bếp mà hủy hoại, sau này không cho ngươi bước vào bếp nữa.”

À… hóa ra không phải ta xinh đẹp gì, mà là hắn thích làn da này…

Hiểu ra then chốt, ta ngoan ngoãn đáp:

“Biết rồi, ta sẽ chăm sóc cẩn thận.”

----------
Cách đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 687394 là xong nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: HỒNG ĐẬU SINH NAM QUỐC
Tình trạng: Đã hoàn thành

687394"

Address

Bac Giang
220000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minion ngôn tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share