29/08/2026
Có những điều trong cuộc sống, đến khi mình lớn lên mới nhận ra: sức khỏe không chỉ là ăn uống đủ đầy hay ngủ nghỉ đúng giờ, mà còn là còn đủ thời gian để ở bên những người mình yêu thương.
Với mình, đó chính là bố mẹ.
Vậy nên trong hành trình 30 ngày chăm sóc sức khỏe, hôm nay mình quyết định bổ sung một loại “vitamin” đặc biệt: rủ hai cụ đi chơi một bữa thật vui!
Đi đâu á?
Hồi sau sẽ rõ nha các bà! 😆
Thật ra, nếu hỏi niềm đam mê với nhiếp ảnh của mình bắt đầu từ đâu, thì chắc phải quay ngược thời gian về hồi chị em mình còn bé.
Bố mẹ mình ngày ấy rất thích lưu lại ảnh cho hai chị em. Và có lẽ chính từ những tấm ảnh gia đình bé xíu ấy mà cái “máu mê ảnh” nó ngấm vào mình lúc nào chẳng biết.
Nhà mình có hai chị em.
Nhưng công tâm mà nói nhé, nếu xét về con mắt nghệ thuật, em gái mình hơn mình nhiều!
Nó nhìn một cái là thấy nghệ thuật.
Còn mình nhìn một cái là bắt đầu:
“Ánh sáng này chưa ổn…”
“Góc này phải dịch sang tí…”
“Khoan! Đừng ăn! Để chị chụp đã!” 😂
Chắc em mình thừa hưởng phần nghệ sĩ của bố mẹ…
Còn mình được chia cho phần kỹ thuật.
Mà cũng may, chứ cả hai chị em cùng nghệ sĩ thì chắc… chẳng ai chịu đọc hướng dẫn sử dụng máy ảnh mất! 😂
Bây giờ em gái mình đang tu học ở Pháp, nên những khoảnh khắc thường ngày của bố mẹ ở nhà gần như đều do mình ghi lại.
Ngày trước mình chụp vì thấy vui.
Còn càng lớn mình càng nhận ra…
Có những tấm ảnh, lúc mình bấm máy chỉ mất 1/200 giây, nhưng vài chục năm sau nhìn lại, nó có thể đưa mình trở về nguyên vẹn một khoảng thời gian.
Có nhiều người bạn cấp 2 lâu ngày gặp lại vẫn hỏi: ngày xưa mày học vẽ toàn điểm 6 mà sao lại chọn nghề chụp ảnh thế
Thật ra chẳng có lý do gì cao siêu cả.
Vì mình thích. Mình thích những khuôn mặt đang cười.
Thích những khoảnh khắc rất nhỏ trong gia đình.
Thích cảm giác mình có thể giữ lại một điều gì đó mà thời gian thì cứ nhất quyết mang đi.
Và với mình, chụp ảnh cũng là một cách để thư giãn sau những ngày quay cuồng với công việc và cuộc sống.
Người ta chăm sức khỏe để chạy marathon, để leo núi, để body đẹp…
Còn mình á?
Mình phải khỏe để còn vác được bộ “súng ống” này các bà ạ! 😂📸
Thân máy một bên, ống kính một bên, một ba lo to đùng…
Chụp chưa biết đẹp đến đâu nhưng vai với lưng phải khỏe trước đã!
Thế nên hành trình 30 ngày này, với mình, không chỉ là ăn gì hay tập gì.
Mà còn là dành thời gian cho những người mình yêu, làm những việc khiến mình vui và tiếp tục cầm máy để lưu lại những khoảnh khắc mà sau này… có tiền cũng chưa chắc mua lại được.
À, mình đang ở Hà Nội nha.
Từ giờ đến 30/9, nếu có ông bà nào cũng thích chụp ảnh, thích có vài tấm hình thật tự nhiên để lưu lại một phiên bản rất vui của mình ở thời điểm này…
Nhắn mình nhé!
Mình sẽ chụp tặng một bộ ảnh nhỏ xinh. 📸❤️
Không cần phải biết tạo dáng đâu…
Vì việc của các bà là cứ vui.
Còn việc bắt được khoảnh khắc đẹp…
để mình lo!
Những tấm ảnh xinh,
Cùng bạn tâm tình.
Khánh Linh nhớ mãi. ❤️📸