01/04/2022
Từ ngày xa nhà, vào những ngày mưa, tôi hay cô đơn hơn một tý, ngày xưa mỗi lúc như thế tôi thường nhớ về bố mẹ về các em của tôi, cũng đúng thôi khi cảm thấy chút lạnh trong cơ thể trong tâm trí, bản năng con người tìm về nơi ấp áp.
Hôm nay ngày đầu tiên của tháng tư, trời cũng lách tách mưa, như thường lệ cũng có gì đó man mác, quạnh quẽ, đìu hiu, xa xăm, từng giọt cảm xúc rỉ rách trong lòng như những hạt mưa ngoài kia, đang chạm nhẹ trên những mái tôn, chiếc lá, bông hoa,...
Nhưng mà trái tim ấm áp hơn, biết thưởng thức cơn mưa thưởng thức cảm xúc hơn, phải chăng là sáng dậy có vòng tay ôm ta trong lòng, là đóng giùm cúc áo mưa tiễn người ấy đi làm, hay bởi cái kẻ nhiều lông cũng ngắm mưa cùng bạn,... Sau cùng là cơn mưa có hiu quạnh đến mấy cũng có người để nhớ, có nơi để về.