Hiệu sách Psy

Hiệu sách Psy Hiệu sách Tâm Lý của Psy. Nơi bạn có thể đọc về thế giới nhiều màu mà không đơn giản trong mỗi chúng ta
(1)

Address

Ngõ 337 Ngách 5 Nhà Số 4 Phạm Văn Đồng
Hanoi

Telephone

+84889555592

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hiệu sách Psy posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category

PSY KÍ SỰ

Em này! Hôm nay Hà Nội mình dịu hẳn đi sau đợt nóng chảng em nhỉ. Đáng ra anh phải viết cho em từ lâu, từ hôm em khóc cơ, nhưng anh cứ lần chần. Phần vì không biết phải viết cho em thế nào, không muốn mình thành một ông anh nói vài lời sáo rỗng an ủi em. Năm nay anh 28 tuổi, tuổi này thì chả ai nhắc đến như tuổi 18 của em. Để anh nhớ xem nào, ở tuổi 18 thì anh làm gì nhỉ ? 18 tuổi là năm anh gặp bài học đầu đời, cái ngưỡng của Đại Học quả là lớn. Áp lực đến từ gia đình, từ xã hội và cũng đến từ chính mình. Cuộc đời học sinh vất vả, lại lắm nhục nhằn và nhiều mơ mộng. Anh hiểu chứ ? Mười năm trôi qua, giờ anh đã tốt nghiệp, công ăn việc làm ổn định, một thoáng nhìn lại. Không hiểu anh thấy gì ?

Thi Đại Học có lẽ là lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết được rằng, cuộc sống này thật công bằng. Anh đã làm gì anh sẽ nhận được điều đấy. Chưa đạt đến điểm anh mong muốn là vì anh chưa đủ nỗ lực, chưa đủ chăm chỉ, chưa đủ yêu ngôi trường anh muốn đặt chân đến. Nói không phải để chúng ta buồn, mà để thấy được hai chữ CÔNG-BẰNG. Không phải đánh giá ta là người tốt hay xấu, mà ở giai đoạn đấy, ta chưa đủ nỗ lực, hoặc nỗi lực chưa đủ đúng đắn mà thôi. Sống thêm 10 năm, anh tin vào một điều rằng, khi người ta muốn gì đấy thì cả vũ trụ này tiếp sức cho ta, còn khi ta tự tay tháo bánh chiếc xe đang lên dốc, vậy hẳn ta bị đè bẹp dưới chính chiếc xe của mình.

Anh sẽ không nói về các tấm gương không học Đại Học mà vẫn thành công. Mình sẽ đi xa hơn một chút, tháng trước anh có đi xem DEADPOOL, anh nhìn thấy một phần của anh trong đấy. Con người mắc bệnh ung thư, cuộc đời vứt đi, thế mà cũng bằng chính bãi rác đấy, anh ta có thể đứng dậy, chói lòa. Kẻ tự tin âu cũng đáng nể thật em nhỉ. Siêu anh hùng nào cũng vậy, DR.STRANGE, THOR, CAPTAIN AMERICA,.. Ai cũng có một giai đoạn khốn khổ khốn nạn trước khi tỏa sáng và đi cứu thế giới, và thậm chí khi họ đi cứu thế giới rồi, thỉnh thoảng họ vẫn thất bại sấp mặt.

Thế nên là em ạ, thất bại là chuyện thường thường. Ta cứ an nhiên trước nó, chịu đựng rồi mọi tiếng nhiễu sẽ qua. Điều trong em mới là quan trọng, anh chả nói về lý tưởng đấy là thứ quá xa vời. Tuần rồi anh mới được học rằng, ở đời này quan trọng là mỗi ngày sống em có thêm TRÍ TUỆ và VUI VẺ là được. Sẽ còn nhiều ngày nữa, nhiều người nữa nói về cái kỷ niệm đáng buồn này . Không sao, chỉ một năm sau thôi, những nỗ lực trưởng thành và đứng trên chân của chính em mới là điều người ta nhắc tới. Anh hứa đấy.