09/08/2026
Truyện mới, tác còn chưa hoàn T_T, mà cái giới thiệu mlem dữ, tác mới viết được hơn 260k chữ hoy ;.; inbox lấy link nha các bàaa :3
THÔN NỮ MUỐN GẢ HÀO MÔN
Tag: Nguyên sang, Ngôn tình, Nữ truy nam, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên sách, Hào môn thế gia , Thiên chi kiêu tử , Pháo hôi , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Cưỡng chế ái , Si hán , Yêu sâu sắc , Nông thôn, Ngược nam.
***
Thôn nữ lạnh nhạt, ít nói × Cậu ấm nhà quyền quý
Năm 1999, năm cuối của một thế kỷ.
Thời đại cũ đã khép lại, thời đại mới vẫn chưa thực sự bắt đầu.
Cơn gió cuối thế kỷ lướt qua mái tóc Lý Thúy Thúy khi cô đang làm việc ngoài ruộng. Cùng những người nông dân đứng giữa đồng nước, cô ngẩng đầu nhìn chiếc ô tô màu đen đang chậm rãi tiến vào làng. Cũng vào khoảnh khắc ấy, những ký ức từng bị cô vô tình lãng quên bỗng lần lượt sống dậy.
Cô nhớ ra mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Một cô gái quê lòng cao hơn trời nhưng số mỏng hơn giấy, không biết tự lượng sức mình, cứ mơ mộng rằng chỉ cần gả cho nam chính xuất thân danh giá là có thể đổi đời, sống những tháng ngày sung sướng.
Mùa hè năm nay, cậu cả nhà họ Chử ở thành phố - Chử Bạc Sinh sẽ trở về trang viên trong làng để dưỡng thương.
Năm ấy Lý Thúy Thúy mười tám tuổi.
Cô gái quê vừa gặp cậu ấm thành phố da trắng môi đỏ, dung mạo tuấn tú ấy đã đem lòng say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Giữa hai người là khoảng cách thân phận rõ ràng đến mức chẳng thể san bằng, nhưng cô vẫn ôm một bụng thích thầm, dè dặt từng chút một đến gần hắn, đối xử tốt với hắn.
Bánh hoa quế chỉ đến Tết mới được ăn, kẹo hạt dẻ mà cô chẳng nỡ bỏ vào miệng… cô đều dành dụm rồi mang đến cho hắn.
Cô không biết rằng vị cậu ấm ấy vốn chẳng hề coi trọng mình.
Nhưng hắn cũng không từ chối sự ân cần của cô, bởi đó là thú vui hiếm hoi trong những ngày dưỡng bệnh buồn chán.
Cô cũng sẽ không biết những chiếc bánh, viên kẹo mà mình tần tảo tiết kiệm được lại vừa kém chất lượng vừa rẻ tiền đến thế. Cậu ấm chê bẩn, nhận lấy rồi quay lưng ném đi ngay.
Còn cô chỉ biết cậu ấm đã nhận quà của mình vì thế mà vui vẻ rất lâu.
Đầu xuân năm sau, trong làng xuất hiện một nhóm nam thanh nữ tú từ thành phố tới, nghe nói họ đều là bạn của cậu ấm.
Chử Bạc Sinh vốn lười nhác, vậy mà từ khi bọn họ đến, nụ cười nơi khóe môi hắn cũng nhiều hơn hẳn.
Cô gái thôn quê sẽ không biết rằng trong nhóm người ấy có cả vị hôn thê của cậu ấm, cũng sẽ không biết những người kia luôn nhìn mình bằng ánh mắt vừa khinh thường cùng với vẻ dò xét và trêu cợt của kẻ bề trên.
Hoặc có lẽ… cô cũng biết.
Mùa hè năm sau, vết thương của cậu ấm gần như đã khỏi hẳn.
Lý Thúy Thúy đứng nhìn chiếc xe sang của hắn rời khỏi ngôi làng.
Cô chưa từng nghĩ đến chuyện thay đổi cốt truyện.
Thậm chí cô còn cảm thấy ông trời cho mình biết trước tất cả những chuyện này, có lẽ chỉ để cô ngoan ngoãn hoàn thành đoạn kịch bản vốn thuộc về mình.
Vì vậy, cô gái quê dựa theo cách hiểu đơn giản của bản thân, từng bước đi hết đoạn cốt truyện mà mình phải diễn.
Sau đó, cô quay về quỹ đạo cuộc đời vốn có.
Giúp gia đình làm ruộng, chăm sóc em gái, rồi tìm một người đàn ông có hoàn cảnh tương đương để bàn chuyện cưới xin.
Cho đến khi… mùa đông ùa về.
Cậu ấm đã rời đi năm ấy lại một lần nữa giẫm lên màn sương sớm, trở về ngôi làng.
Sau đó trở đi là hành trình nam chính hóa chó điên, không còn làm người nữa.
***
Cảnh báo trước khi đọc: Phong cách truyện mang hơi hướng ngôn tình đời đầu theo gu tác giả, có lẽ nửa ngọt nửa ngược.
Nữ chính lạnh lòng lạnh dạ, tính tình vụng về, ít nói và lãnh đạm, từ đầu đến cuối chưa từng thích nam chính. Nam chính là người rung động trước, nam chính sạch.
“Vị hôn thê” chỉ là do đám bạn của nam chính tự cho là như vậy.
Về sau khả năng cao sẽ đi theo hướng tình yêu cưỡng ép.
Mốc thời gian của truyện kéo dài từ năm 1999 đến khoảng năm 2003.
Inbox page để lấy link nha mn :">