16/05/2026
Vì sao sự lạc lõng, mất phương hướng và không thể kết nối với chính mình lại gia tăng, trong khi chúng ta đang sống trong một thực tại quá tiện nghi và đủ đầy?
Ngày trước, khi không có bạn bè, không có một kết nối hay bất kì mối quan hệ nào thì đó sẽ là điều rất bất bình thường, và cũng là một điểm dừng để chúng ta có thể nhìn nhận lại bản thân, đồng thời cũng là một sự thúc đẩy để mình phải thay đổi và tìm cách kết nối với mọi người xung quanh.
Tuy nhiên với sự tiện nghi của bây giờ, việc không có bạn, không quen biết ai, hay không chơi với bất cứ ai lại trở nên bình thường hơn, vì mạng xã hội, những kết nối ảo, hay chương trình giải trí sẽ thay thế cho cảm giác cô đơn đó. Nên dù ở một mình thì vẫn ổn, không có bạn cũng không sao, bởi lúc nào chúng ta cũng có một thứ gì đó để khiến bản thân bận rộn và phân tâm.
Nhưng nguyên nhân vì sao mình không có bất kì mối quan hệ nào, không ai chơi với mình, là vấn đề hiện tại của bạn trong cách giao tiếp, trong mối quan hệ của bản thân với người khác, vẫn luôn tồn tại ở đó và sẽ không được xử lý.
Nói cách khác thì chúng ta đang chọn một phương tiện khác để trốn thoát khỏi vấn đề hiện tại, đôi khi người ta sẽ phải tốn rất nhiều tiền để đi du lịch thật xa, mua sắm điên cuồng hoặc tụ tập bạn bè ăn chơi để quên đi cảm xúc khó chịu bên trong, tuy nhiên bây giờ khi chất lượng cuộc sống ngày càng được nâng cao, mọi thứ lại quá đủ đầy, thậm chí cũng không cần bất kì nỗ lực hay cố gắng nào cả, chỉ cần quơ tay tóm lấy cái điện thoại thôi thì cũng đã có hàng ngàn thứ giúp tâm trạng thoải mái hơn ngay lập tức, không phải khổ sở với những cảm xúc khó chịu của chính mình nữa rồi.
Chính vì mọi thứ có sẵn và quá dễ dàng để có một trạng thái dễ chịu tạm thời nên chúng ta cũng không còn có mong muốn nhìn vào và đối diện với những vấn đề trong cuộc sống của mình nữa. Chúng ta quen với việc làm bản thân dễ chịu nhanh chóng hơn là ngồi lại với cảm xúc, với nỗi buồn hay sự trống rỗng ở bên trong.
Có lẽ đó cũng chính là lý do cho đến khi có biến cố xảy ra thì con người ta mới bắt đầu chịu thay đổi. Bởi vì đến lúc này không thể chạy trốn được nữa, gần như đã đến đường cùng rồi, buộc chúng ta phải tự nhìn nhận lại chính bản thân mình, buộc phải đối diện và bước đi qua nó, chứ không còn cách nào để tiếp tục né tránh nữa.
Có không ít người luôn tự nhìn nhận cuộc sống của mình khó khăn, kém may mắn, nhiều bất hạnh, dù đã cố gắng rất nhiều vẫn không thấy tốt hơn. Nếu như không nhìn vào bản chất vấn đề, đối diện và thừa nhận nó, cho dù có làm rất nhiều thứ thì vẫn đang ở trong trạng thái tìm một cách nào đó để né tránh.
Cũng giống như chúng ta bị đau chỗ nào thì phải chữa đúng chỗ đó vậy, không thể nào bị đau bao tử mà đi bó bột cái tay và nói rằng mình đã cố gắng tập thể dục, skincare mỗi ngày rồi nhưng sao vẫn chưa hết đau. Trông có vẻ rất chăm sóc sức khỏe, sống lành mạnh, nhưng bản chất đó không phải gốc rễ của vấn đề.
Biến cố xảy ra thường là cách để người ta chấp nhận thực tại và không trốn chạy nữa. Nhưng không nhất thiết phải đợi đến lúc đường cùng, rớt xuống tận đáy thì mới bắt đầu thay đổi. Việc đối diện với con người thật của mình cũng như những vấn đề của bản thân không có nghĩa là để ngăn chặn không cho biến cố xảy ra, mà để tránh lãng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa.
Hãy tự hỏi bản thân mình có thực sự muốn thay đổi hay không, có muốn có một cuộc sống tốt hơn, công việc tốt hơn, các mối quan hệ tốt hơn không? Vậy thì cứ ở mãi trong cái trạng thái trốn chạy để làm gì, khi trước sau gì cũng phải đối diện. Thời gian không phải vô hạn, bạn càng né tránh thì sẽ càng mất đi nhiều thứ hơn mà thôi.