03/12/2020
"Ba đồng một mớ muộn phiền
Bán đi, đổi lấy bình yên về xài"
*leng kenggggg....*
Tiếng lục lạc, tiếng chuông nhà thờ từ đâu trong gió đưa về làm hồn tôi lâng lâng như trôi vào miền ký ức xưa cũ. Ở nơi ấy, tôi đã sống chân thật nhất. Không vướng bận! Không lo toan! Không muộn phiền! Ở nơi ấy, tôi lấy tiếng chuông văng vẳng làm đồng hồ, làm điệu nhạc và làm ký ức tôi.
Tôi 18, xa nhà, xa vùng quê yên bình nhất và xa luôn tiếng *leng keng* của nhiều loại chuông cùng hòa âm lại. Tôi 18, khép lại ký ức tuổi thơ bằng tiếng chuông nhà thờ lúc 5 giờ chiều khi chuyến xe vừa lăn bánh đưa tôi đến miền đất mới.
Tôi 20, cuộc đời dạy cho tôi nhiều thứ, bắt tôi nhìn mọi chuyện với đôi mắt và tâm hồn "sâu" hơn. Tiếng *leng keng* chỉ còn văng vẳng trong tâm hồn.
Tôi 25, yêu thêm nhiều người, yêu thêm cuộc đời và yêu thêm anh "XT". Tôi chợt nhận ra, tuổi trẻ của mình sẽ chẳng bao giờ già nếu mình biết nuôi dưỡng nó. Cảm ơn người đã giúp tôi sống mạnh mẽ hơn, yêu đời hơn và biết quý trọng cuộc đời này. Tôi nhận ra *leng keng* của tôi không mất đi, nó chỉ nằm đó đợi tôi biết đánh lên một lần nữa *leng keng* rực rỡ cho thanh xuân của mình.
Tôi 27, vẫn đã - đang và sẽ tạo ra những hồi *leng keng* quý giá nhất, không chỉ cho mình mà còn cho những người xung quanh mình. Bởi ai cũng xứng đáng được tự do đánh lên hồi chuông đẹp nhất cho cuộc đời mình.
Tôi - bạn, là những nhành hoa đẹp đẽ, dịu dàng nhưng không yếu đuối. Chúng ta đủ tinh tế, tử tế, tự lập và mạnh mẽ. Chúng ta xứng đáng tạo nên những tiếng *leng keng* đẹp nhất cho đời này