CM.Cameo

CM.Cameo Một chốn nhỏ nhoi để lưu những thứ mình quan tâm

19/05/2026
Canva mua lại Cavalry, h bản pro đã free.
18/05/2026

Canva mua lại Cavalry, h bản pro đã free.

50 likes, 2 comments. "Cavalry Is FREE! + Is Canva Trying to Mog Adobe? | Motion Mondays"

11/05/2026

[DỊCH] Tôi vừa ngộ ra hai yếu tố rất mạnh mẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Ba năm trước, thể trạng của tôi rất tệ.

Không phải loại tệ vì bịnh nặng gì cả. Kết quả kh á m sứckhỏe đều trong ngưỡng bình thường, không một chỉ số nào báo đỏ.

Nhưng toàn thân tôi cứ thấy gì đó sai sai.

Sáng thức dậy phải nằm nán thêm hai mươi phút mới lê được ra khỏi giường, không phải vì buồn ngủ, mà vì thân người nặng như đổ chì. Ban ngày làm việc đến ba giờ chiều là bắt đầu lờ đờ, không tập trung được, đầu óc như bị một lớp kính mờ che đi. Tối rõ ràng mệt lắm, nhưng nằm xuống lại trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc cứ như một cái máy giặt đang chạy, đủ thứ suy nghĩ cứ quay cuồng.

Da tối xỉn, tóc rụng từng mảng, tiêu hóa cũng kém. Ăn xong là đầy bụng, hay bị táo bón.

Lúc đó tôi quy hết những điều này cho "đến tuổi rồi" và "làm việc quá bận".

Tôi nghĩ đó là trạng thái bình thường của người trưởng thành. Ai mà chẳng sống như vậy?

Cho đến một ngày, người bạn hơn tôi mười tuổi gặp tôi, nhìn một cái rồi nói một câu: "Dạo này có vận động gì không?"

Tôi nói, lấy đâu ra thời gian mà vận động.

Cô ấy nói, không phải chuyện có thời gian hay không. Cơ thể tôi đang gửi tín hiệu cho tôi rồi đó, chỉ là tôi không chịu nghe thôi.

Hôm đó cô ấy nói chuyện với tôi rất lâu. Không phải kiểu thuyết giáo "em nên đi gym hay tập luyện gì đi", mà từ một góc độ tôi chưa bao giờ nghĩ đến, cô ấy nói về một điều:

Trạng thái của cơ thể không được quyết định bởi "mình đã làm gì", mà được quyết định bởi cuộc đối đầu của hai lực lượng.


Một lực là sự tiêu hao. Một lực là sự phục hồi.

Khi lực phục hồi lâu dài không theo kịp lực tiêu hao, bạn sẽ trở thành như tôi khi đó—không bịnh nặng, nhưng toàn thân đều không ổn.

Mà đa số mọi người chỉ chăm chăm vào "giảm tiêu hao" — thức ít đêm hơn, bớt lo lắng, bớt tăng ca — nhưng lại bỏ qua một hướng chủ động và hiệu quả hơn: tăng cường phục hồi.


Sau đó cô ấy dạy tôi hai việc.

Hai việc đó, tôi đã duy trì suốt ba năm. Chúng đã thay đổi trạng thái nền của cơ thể tôi, ở mức độ vượt xa kỳ vọng của tôi.

Hôm nay tôi viết chúng ra đây.

———
Một, lực thứ nhất: LUÔN HÍT THỞ SÂU

Bạn có thể thấy câu trả lời này quá bình thường.

Thở? Ai mà không biết thở? Người còn sống thì đều thở.

Đúng vậy, bạn vẫn đang thở mọi lúc. Nhưng vấn đề là — cách bạn thở, có thể bấy lâu nay vẫn đang "sai".

Không phải kiểu sai đến mức ngạt thở đâu. Mà là kiểu sai theo nghĩa: nhịp thở của bạn luôn ở trong trạng thái "cấu hình tối thiểu", chưa hề phát huy được chức năng phục hồi vốn có của nó.

Đa số người trưởng thành trong cuộc sống hàng ngày đều thở nông. Hơi thở chỉ đến ngực, không xuống đến bụng. Mỗi hơi thở ngắn và cạn, như chỉ chạm đến cửa ngõ của đường hô hấp rồi dừng lại.

Bạn có thể thử ngay bây giờ: đặt một tay lên ngực, tay kia đặt lên bụng. Thở bình thường vài cái. Xem tay nào đang chuyển động.

Nếu tay trên ngực đang động, tay trên bụng hầu như không nhúc nhích — bạn đang thở nông.


Vấn đề của thở nông là gì?

Nó chỉ đủ để duy trì nhu cầu sinh tồn cơ bản của bạn. Nhưng nó không thể kích hoạt cơ chế phục hồi sâu của cơ thể.

Hệ thống phục hồi của cơ thể có một cái công tắc, và cái công tắc đó liên quan trực tiếp đến hệthầnkinh tự chủ của chúng ta.

Hệthầnkinh tự chủ gồm hai hệ: thầnkinh giao cảm và thầnkinhphó giao cảm.

Thầnkinh giaocảm là "chế độ chiến đấu" — khiến tim đập nhanh hơn, cơ bắp căng cứng, sự tập trung tăng cao, luôn sẵn sàng đối phó với áp lực bên ngoài.

Thầnkinh phógiaocảm là "chế độ phục hồi" — khiến nhịptim hạ xuống, cơ bắp thư giãn, hệ tiêu hóa khởi động, cơ thể bước vào trạng thái tự phục hồi.

Vấn đề là, lối sống hiện đại — áp lực công việc cao, quá tải thông tin, lo lắng liên miên — khiến thầnkinh giaocảm luôn trong trạng thái kích hoạt. Cơ thể bạn liên tục ở "chế độ chiến đấu", gần như không có cơ hội chuyển sang "chế độ phục hồi".

Còn thở sâu, chính là cách đơn giản nhất để bạn chủ động kích hoạt "chế độ phục hồi".


Cách thực hiện cụ thể?

Phương pháp đơn giản đến mức phi lý. Đơn giản đến mức bạn có thể không tin là nó có tác dụng.

Ngồi xuống, hoặc nằm xuống. Nhắm mắt lại.

Dùng mũi hít vào từ từ, hít trong bốn giây. Không phải hít vào ngực, mà hít xuống bụng. Hãy tưởng tượng bụng bạn là một quả bóng, bạn đang từ từ thổi phồng nó lên.

Sau khi hít đầy, giữ hơi, dừng hai giây.

Rồi thở ra từ từ bằng miệng, thở trong sáu giây. Từ từ xả hết hơi trong quả bóng đó ra.

Chỉ vậy thôi. Hít bốn giây, giữ hai giây, thở ra sáu giây. Một vòng khoảng mười hai giây.

Làm mười vòng, khoảng hai phút.

Hai phút. Đó là tất cả.

Người bạn của tôi hồi đó nói: em không cần tin chị, cứ làm một tuần đi, mỗi sáng sau khi thức dậy làm hai phút, tối trước khi ngủ làm hai phút. Một tuần sau, em tự cho chị biết cảm nhận.

Tôi làm theo.


Đến ngày thứ ba, tôi nhận ra buổi tối tôi ngủ nhanh hơn. Trước đây trằn trọc ít nhất nửa tiếng, giờ làm xong bài tập thở chưa đến mười phút là đã ngủ được.

Đến ngày thứ năm, tôi nhận ra cái "điểm mất điện" buổi chiều đã lùi lại. Trước đây ba giờ là đã mụ mị, giờ cầm cự được đến bốn rưỡi.

Sau một tuần, tôi nhận ra buổi sáng thức dậy không còn cần nán thêm hai mươi phút nữa. Chuông báo thức vừa reo, cơ thể tự muốn dậy. Không phải cố gắng bằng ý chí, mà cơ thể thực sự cảm thấy "đã nghỉ đủ rồi".

Lúc đó tôi rất ngạc nhiên.

Tôi không thay đổi gì cả — không đổi công việc, không giảm tăng ca, không điều chỉnh chế độ ăn. Điều duy nhất tôi làm là mỗi ngày thêm bốn phút "thở có ý thức".

Nhưng bốn phút đó, giống như đã cài cho cơ thể tôi một nút "khởi động lại hàng ngày".

Sau này tôi dần hiểu ra nguyên lý của nó.

Thở sâu có tác dụng vì nó làm được một điều mà não bộ của bạn không thể làm — nó bỏ qua tầng ý thức, tác động trực tiếp vào hệthầnkinh tự chủ của bạn.

Bạn không thể dùng "suy nghĩ" để tự thư giãn. Càng muốn thư giãn, càng không thư giãn được. Vì bản thân hành động "suy nghĩ" đó chính là thầnkinh giaocảm đang hoạt động.

Nhưng bạn có thể dùng "thở ra" để thư giãn. Khi thở ra, thầnkinh phógiaocảm sẽ được kích hoạt theo cơ chế vật lý. Nhịp tim bạn tự động hạ xuống, cơ bắp tự động thư giãn, cơ thể tự động chuyển sang chế độ phục hồi.

Không cần bạn "tin", không cần bạn "hiểu", không cần bất kỳ gợi ý tâm lý nào.

Tác dụng thuần túy ở tầng vật lý.

Như bấm một cái công tắc.

Đó chính là sức mạnh của nó — nó không phụ thuộc vào nhận thức hay ý chí của bạn, nó tác động trực tiếp ở tầng cơ thể.

Ba năm qua, mỗi ngày tôi đều thở sâu hai đến ba phút vào sáng và tối. Chưa bao giờ gián đoạn.

Đó là khoản đầu tư có chi phí thấp nhất và lợi nhuận cao nhất trong một ngày của tôi.

———
Lực thứ hai: SỬ DỤNG CƠ THỂ MỘT CÁCH CHÚ TÂM

Việc thứ hai, phức tạp hơn thở sâu một chút. Nhưng cốt lõi cũng đơn giản như vậy.

Người bạn tôi hỏi: Thường ngày em dùng cơ thể nhiều nhất theo kiểu nào?

Tôi nghĩ một lúc rồi nói: Ngồi. Ngồi trước máy tính.

Cô ấy nói: Vậy thì cơ thể em phần lớn thời gian đang "để không". Não em đang chạy hết tốc lực, còn cơ thể thì rỉ sét tại chỗ.

Em không cần đến phòng gym tập tạ, không cần chạy marathon, không cần làm bất cứ thứ gì "cường độ cao".

Điều cần là — mỗi ngày có một khoảng thời gian, sử dụng cơ thể một cách chú tâm, có ý thức.

Hai từ khóa: chú tâm, có ý thức.


Nghĩa là gì?

Khi bạn đi bộ, phần lớn thời gian sự chú ý của bạn không ở trên "việc đi bộ". Bạn đang nghĩ chuyện công việc, nghĩ tối nay ăn gì, nghĩ cuộc họp ngày mai sẽ diễn ra thế nào. Cơ thể bạn đang bước đi, nhưng ý thức bạn không ở trong cơ thể.

Khi bạn ăn cơm, phần lớn thời gian sự chú ý của bạn không ở trên "việc ăn cơm". Bạn đang lướt điện thoại, đang trò chuyện, đang xem video. Miệng bạn đang nhai, nhưng ý thức bạn không ở trong miệng.

Cơ thể và ý thức đang tách rời nhau.

Việc sử dụng cơ thể trong trạng thái tách rời này, hiệu quả phục hồi rất thấp. Vì hệthầnkinh của bạn không thực sự "tham gia" vào các hoạt động của cơ thể.

Còn khi bạn đặt toàn bộ sự chú ý vào từng cử động của cơ thể — cảm nhận từng bước chân đặt xuống đất, cảm nhận từng miếng thức ăn trong miệng về vị và kết cấu, cảm nhận sự phồng lên xẹp xuống của lồng ngực và bụng theo từng hơi thở — toàn bộ hệ thần kinh của bạn sẽ được "về đúng vị trí".

Não bộ không còn chạy không tải nữa. Nó có một nhiệm vụ ở hiện tại, cụ thể, thực sự.

Những loâu vô nghĩa sẽ tự động lui về nền, vì tiền cảnh đã được "cảm giác cơ thể ở hiện tại" chiếm trọn.

Đây không phải huyền học của thiền định. Đây là nguyên lý cơ bản của quản lý sự chú ý — băng thông chú ý của bạn có hạn. Khi bạn phân bổ nó cho "cảm giác cơ thể ở hiện tại", nó không còn dư địa để chạy những "chương trình lo âu nền" kia nữa.

Nhiều năm trước, có người kể cho tôi nghe câu chuyện này: Một chú tiểu hỏi vị hòa thượng già, "Trước khi ngộ đạo, thầy làm gì?"

Hòa thượng đáp, "Trước khi ngộ đạo, ta quét sân, uống nước, nấu cơm. Sau khi ngộ đạo, ta quét sân, uống nước, nấu cơm."

Chú tiểu hỏi, "Vậy có gì khác nhau?"

Hòa thượng nói, "Khác nhau lắm chứ. Trước khi ngộ đạo, ta quét sân thì nghĩ đến uống nước, uống nước thì nghĩ đến nấu cơm. Sau khi ngộ đạo, ta quét sân thì chỉ quét sân, uống nước thì chỉ uống nước."

Có thể nói, ở đây cũng cùng một đạo lý như vậy.


Phương pháp cụ thể mà người bạn tôi dạy là mỗi ngày "đi bộ chú tâm" ba mươi phút.

Không phải đi nhanh, không phải đi bộ thể dục, không phải cầm máy đếm bước.

Chỉ là đi bộ tốc độ bình thường. Nhưng đặt toàn bộ sự chú ý vào "việc đi".

Cảm nhận sự lăn của bàn chân từ gót đến mũi chân. Cảm nhận sự co duỗi của cơ bắp chân. Cảm nhận sự đung đưa tự nhiên của hai tay. Cảm nhận sự thay đổi nhiệt độ của không khí đi qua mũi vào phổi.

Không nghe nhạc, không nghe điện thoại, không suy nghĩ chuyện khác.

Chỉ là đi.


Khi tôi bắt đầu làm điều này, chưa đến năm phút là sự chú ý đã chạy đi rồi. Đầu óc tự động bật lên đủ thứ suy nghĩ — bài viết hôm nay chưa viết xong, cái khách hàng kia chưa trả lời, lịch trình tuần sau chưa sắp xếp…

Mỗi lần sự chú ý chạy đi, lại kéo về. Về với bước chân, về với hơi thở, về với cảm giác cơ thể.

Chạy đi thì kéo về, kéo về lại chạy đi. Cứ như vậy lặp đi lặp lại.

Một tuần sau, tôi có thể duy trì được mười phút tập trung.

Một tháng sau, tôi có thể đi trọn ba mươi phút, giữa chừng chỉ để ý thức phiêu lưu hai ba lần.

Ba tháng sau, tôi nhận ra một điều rất thú vị —

Thói quen "sử dụng cơ thể có chú tâm" này bắt đầu tự động lan sang các tình huống khác trong cuộc sống.

Khi ăn cơm, tôi vô thức đặt điện thoại xuống, chú tâm cảm nhận mùi vị thức ăn. Tôi phát hiện ra cùng một tô mì đó, trước đây ăn chẳng thấy gì, giờ nếm ra được vị ngọt của nước dùng và độ dai của sợi mì.

Khi rửa bát, tôi chú ý đến nhiệt độ của dòng nước chảy qua ngón tay, cảm giác bọt rửa chén trượt xuống từ thành bát. Một việc nhà vốn khiến tôi bực bội, bỗng trở nên dễ chịu hơn nhiều.

Thậm chí khi làm việc, tôi nhận ra khả năng tập trung của mình cũng tăng lên. Trước đây viết một bài thường bị ngắt quãng bảy tám lần, giờ có thể viết liền một mạch một tiếng đồng hồ không lạc tâm.


Logic nền tảng của những thay đổi này đều giống nhau — khi bạn đã rèn luyện được năng lực "kéo sự chú ý về hiện tại", năng lực đó sẽ phát triển như một cơ bắp, lan tỏa ra mọi mặt của cuộc sống.

Não bộ của bạn không còn như một cái máy giặt mất kiểm soát, mỗi ngày khuấy động hàng trăm suy nghĩ vô ích. Nó trở nên yên tĩnh hơn, có trật tự hơn, có lực hơn.

Mà một não bộ yên tĩnh và có trật tự, hiệu quả phục hồi cho cơ thể vượt xa một não bộ lo âu liên tục.

Vì não bộ lo âu liên tục gửi cho cơ thể lệnh "chiến đấu". Chỉ có não bộ yên tĩnh mới gửi cho cơ thể lệnh "phục hồi".

———
BÍ MẬT CHUNG CỦA HAI LỰC ĐẨY NÀY

Thở sâu và sử dụng cơ thể có chú tâm, trông có vẻ là hai việc khác nhau.

Nhưng sau ba năm thực hành, tôi nhận ra logic nền tảng của chúng là cùng một thứ —

Kéo sự chú ý của bạn từ "thế giới ảo trong đầu" trở về "thế giới thực nơi cơ thể đang hiện diện".

Vấn đề lớn nhất của người hiện đại không phải là không đủ cố gắng, mà là “thân ở đây, tâm ở nơi khác”

Cơ thể ngồi trong văn phòng, tâm đang lo lắng về ngày mai.
Cơ thể nằm trên giường, tâm đang ôn lại chuyện hôm qua.
Cơ thể đang ăn cơm, tâm đang lướt thông tin.
Cơ thể đang đi bộ, tâm đang mơ màng chuyện khác.

Ý thức và cơ thể của bạn, hầu như không bao giờ ở cùng một không-thời gian.

Mà cơ chế phục hồi của cơ thể, chỉ khi ý thức và cơ thể "về đúng vị trí", mới có thể vận hành đầy đủ.

Thở sâu là công cụ "về đúng vị trí" nhanh nhất — hai phút, kéo ý thức từ đầu óc trở về hơi thở.

Đi bộ chú tâm là bài tập "về đúng vị trí" thường ngày nhất — ba mươi phút, kéo ý thức từ thế giới ảo trở về bước chân.

Chúng không cần bạn tốn tiền, không cần địa điểm, không cần thể lực đặc biệt.

Bạn chỉ cần làm một việc — trong một số khoảnh khắc nhất định mỗi ngày, trả sự chú ý về lại cho cơ thể.

Không phải mọi lúc. Chỉ vài phút đến vài chục phút.

Thế là đủ.

Cơ thể là hệ thống tự chữa lành mạnh hơn bạn nghĩ. Bạn không cần nhồi bổ sung, không cần học đủ thứ.

Chỉ cần đừng làm phiền nó.

Ngừng lo âu. Ngừng suy nghĩ lan man. Ngừng gửi tín hiệu “chiến đấu” liên tục.

Cho nó vài phút yên tĩnh.

Nó sẽ tự sửa chính nó.

Ba năm qua, sự thay đổi của tôi không phải là "từ bịnh sang khỏe" — vốn dĩ tôi không có bịnh gì.

Sự thay đổi của tôi là từ "đang sống nhưng không cảm nhận được mình đang sống", trở thành "đang sống, và có thể cảm nhận được mình đang sống".

Sáng thức dậy, cơ thể nhẹ nhàng. Đi trên đường, bước chân vững chắc. Cắn một miếng thức ăn, lưỡi sống động. Đêm nằm xuống, ý thức bình an.


Luôn nhớ: ý niệm rất quan trọng, điểm đặt của ý niệm càng quan trọng.

Ngồi thiền, đứng trang truyền thống — mục đích cốt lõi là kéo ý niệm từ tinh thần trở về thân xác, ví dụ như đếm hơi thở, đặt ý niệm vào thân xác — đây là tu mệnh; đặt ý niệm vào tinh thần — đây là tu tính

Một số người tưởng rằng chỉ cần làm cho tâm niệm thuần tịnh là đủ, thực ra không phải vậy, ý niệm đặt ở đâu cũng rất quan trọng.

Dù tâm không tạp loạn, nhưng nếu không tập trung sự chú ý vào thân xác, thì chỉ có thể tu tính, không thể tu mệnh.

Tất nhiên mỗi người khác nhau. Có người thiên về “âm” (tinh thần), có người thiên về “dương” (cơ thể).

Thiên âm thì cần tăng dương, thiên dương thì cần luyện âm.

Giữ cân bằng âm dương, cùng phát triển—đó là “song tu tính mệnh”.

28/04/2026

BẠN CÓ THỂ ĐANG SỞ HỮU THỂ TRẠNG DỄ MỆT MỎI

Bạn có nhận thấy bản thân lúc nào cũng trong tình trạng lờ đờ, thiếu sức sống? Có thể những thói quen dưới đây đã âm thầm tạo nên thể trạng này.

Nguyên nhân thường gặp của thể trạng dễ mệt mỏi

1. Thường xuyên ăn quá no + ngồi lâu ít vận động
Sau khi ăn no, cơ thể sẽ huy động 30% lượng máu đến dạ dày để tập trung tiêu hóa. Khi đó não bộ và cơ bắp bị thiếu máu cục bộ, khiến bạn rơi vào trạng thái như nhấn nút chờ: uể oải và chậm chạp. Tình trạng này kéo dài làm nhu động ruột chậm lại, dẫn đến vòng lặp: ăn quá no → chuyển hóa kém → mệt mỏi hơn → lười vận động.
2. Thức khuya kéo dài (thường sau 12 giờ đêm)
Lướt điện thoại hay chơi game đêm khuya, ánh sáng xanh từ màn hình sẽ ức chế tiết melatonin, làm rối loạn nhịp sinh học. Gan vốn dĩ nên vào chế độ thải độc từ 23 giờ đến 3 giờ sáng, nhưng lại bị ép phải xử lý các gốc tự do sinh ra do thức khuya. Hệ quả là sáng hôm sau bạn dễ bị khô mắt, đau đầu và phản ứng chậm chạp.
3. Thường ăn thực phẩm nhiều dầu, muối và đường
Những món như trà sữa, thịt mỡ, đồ ăn quá ngọt hoặc quá nhiều dầu mỡ khiến khí huyết trở nên đậm đặc. Cơ thể phải tiêu tốn nhiều năng lượng hơn để vận hành, lâu dần bạn sẽ thấy nặng nề như đang vác bao tải trên lưng, chỉ cần vận động nhẹ cũng thấy mệt.
4. Uống quá ít nước (dưới 500ml mỗi ngày)
Khi cơ thể thiếu nước đến mức mất 2% trọng lượng (ví dụ người 50kg uống chưa đầy 1 lít nước), độ nhớt của máu tăng lên, khả năng vận chuyển oxy của hồng cầu giảm 15%. Điều này không chỉ gây rụng tóc, khô khớp gối, táo bón mà đôi khi cơn khát còn bị nhầm thành cơn đói, khiến bạn ăn vặt nhiều hơn và tăng gánh nặng chuyển hóa.
5. Sử dụng điện thoại/xem video ngắn quá nhiều (trên 8 tiếng)
Thông tin vụn vặt làm não bộ quen với cảm giác sướng tức thì. Ngay khi cần tư duy sâu, não sẽ phát tín hiệu mệt mỏi. Mỗi lần chuyển đổi ứng dụng, năng lượng tiêu tốn tương đương việc leo 2 tầng lầu. Khi dopamine bị vắt kiệt, bạn sẽ chẳng còn hứng thú với đời thực.
6. Ngủ ngày quá nhiều và ngủ vô độ
Dù tối hôm trước đã ngủ đủ nhưng ban ngày vẫn buồn ngủ và ngủ li bì. Kết quả là ban đêm khó vào giấc hơn, tạo thành vòng quẩn: ngày ngủ - đêm thức - ngày mệt. Cơ thể luôn trong trạng thái ngủ bù nhưng thực chất chưa bao giờ được nghỉ ngơi trọn vẹn.
7. Thiếu vận động, thích ngồi hơn đứng
Tâm lý ngại vận động khiến hệ thần kinh trung ương thiếu sự hưng phấn, cơ bắp yếu dần và trao đổi chất cũng chậm lại. Cuối cùng, chỉ cần đi bộ vài bước bạn cũng thấy mệt hơn người khác.
8. Áp lực lớn + lo âu suy nghĩ nhiều
Gánh vác áp lực công việc và cuộc sống lâu ngày mà không giải tỏa khiến nồng độ cortisol tăng cao gấp 3 lần bình thường. Nó không chỉ phân hủy cơ bắp, giảm miễn dịch mà còn ảnh hưởng đến tuyến giáp, làm bạn mệt mỏi vô cớ. Cộng thêm việc hay suy nghĩ tiêu cực khiến não bộ kiệt sức dù chưa làm gì.
9. Hay nhịn tiểu đến phút chót
Bàng quang thường xuyên chứa trên 300ml nước tiểu sẽ gây áp lực lên hệ thần kinh giao cảm, khiến toàn thân căng cứng. Nguy hiểm hơn, chất thải từ thận có thể trào ngược vào máu, gây ra sự mệt mỏi như kiểu nhiễm độc mãn tính.

Cách nhỏ cải thiện thể trạng dễ mệt mỏi

1. Duy trì nguyên tắc: ăn no bảy phần + vận động sau ăn
Mỗi bữa đừng ăn quá no, cân đối giữa rau củ, thịt trứng để dạ dày luôn nhẹ nhàng.
Sau khi ăn đừng nằm ngay lên sofa, hãy đứng tựa tường 5 phút hoặc đi bộ nhẹ nhàng 10 phút để giảm tải cho dạ dày và tránh cảm giác lờ đờ.
2. Điều chỉnh sinh hoạt theo đồng hồ sinh học
Cố gắng nằm xuống trước 11 giờ đêm, dù chưa ngủ được cũng hãy nhắm mắt thư giãn để gan thận thải độc. Chợp mắt 10–20 phút buổi trưa giúp duy trì năng lượng cho buổi chiều.
Cuối tuần đừng ngủ nướng đến trưa, chỉ nên dậy muộn hơn ngày thường 1 tiếng để đồng hồ sinh học ổn định.
3. Uống đủ nước ấm và thêm các nguyên liệu bổ trợ
Uống đủ 1.5 lít nước ấm mỗi ngày. Có thể thêm hoàng kỳ, kỷ tử hoặc gừng và táo đỏ vào buổi chiều. Hạn chế đồ lạnh, nhất là buổi sáng để bảo vệ dương khí của dạ dày.
Nếu hay bị lạnh tay chân, hãy thêm vài lát gừng khi nấu canh để làm ấm cơ thể.
4. Vận động nhẹ nhàng nhưng hiệu quả
Không cần ép mình chạy 5km, hãy chọn cách nhẹ nhàng như: tập Bát Đoạn Cẩm 12 phút, vừa xem TV vừa vỗ nhẹ hai bên đùi, nhón chân 20 lần khi ngồi lâu. Sưởi nắng vùng lưng 15 phút vào buổi sáng giúp tỉnh táo lâu hơn cả uống cà phê.
5. Giảm thói quen hao điện để tiết kiệm năng lượng
Không lướt điện thoại ban đêm để tránh ánh sáng xanh làm não nhầm tưởng là ban ngày.
Tránh mặc đồ hở eo, hở cổ chân trong phòng điều hòa.
Đi vệ sinh ngay khi có nhu cầu, đừng suy nghĩ chuyện phức tạp trước khi ngủ.
6. Nạp năng lượng và giảm tải định kỳ
Thay cơm trắng bằng cơm ngũ cốc (gạo lứt, đậu đỏ) để ổn định đường huyết, tránh buồn ngủ sau ăn.
Mang theo vài hạt óc chó, táo đỏ làm đồ ăn vặt để không bị quá đói.
Cuối tuần có thể thử nhịn ăn gián đoạn 16:8 để hệ tiêu hóa được nghỉ ngơi.
Uống nửa ly sữa ấm pha mật ong trước khi ngủ để giấc ngủ sâu hơn.
7. Điều chỉnh tâm lý, tránh nội hao cảm xúc
Khi lo âu hãy thử phương pháp thở 4-7-8 (hít vào 4 giây, nín thở 7 giây, thở ra 8 giây) để khởi động lại hệ thần kinh.
Viết ra 3 việc nhỏ bạn đã làm tốt trong ngày để tích lũy tự tin.
Dọn dẹp phòng ốc khi bực bội hoặc đi bộ nhanh 10 phút. Dành 1 tiếng mỗi tuần để làm việc mình thực sự thích.
8. Chi tiết nhỏ bảo vệ cơ thể hàng ngày
Sáng ngủ dậy xoa nóng hai bàn tay rồi áp lên mắt 1 phút để đánh thức cơ thể.
Lúc nghỉ trưa hãy nhắm mắt và xoa bóp tai.
Thỉnh thoảng dùng tay không thuận để đánh răng, ăn cơm để não bộ linh hoạt hơn.
Ngâm chân với nước gừng và ngải cứu 10 phút trước khi ngủ để xua tan hàn khí.

Cơ thể chúng ta rất thích sự ổn định và thư giãn.
Bạn không cần phải ép mình thay đổi mọi thói quen ngay lập tức.
Hôm nay uống thêm một ly nước, ngày mai sưởi nắng thêm 5 phút, sự thay đổi từ từ sẽ khiến năng lượng của bạn nảy mầm và lớn mạnh như một mầm cây xanh.

28/04/2026

"Một vị thầy ở Tây Tạng từng nói: "Muối của người khác không thể làm bạn đau trừ khi bạn có vết thương trên cơ thể.
Bất cứ khi nào bạn chúng mày thấy đau, đó là vì bạn có vết thương."

Khi ai đó nói điều gì khiến bạn tốn thương, thực ra không phải lời nói của họ làm bạn đau. Mà là vết thương sẵn có trong bạn đã bị chạm vào.

Đọc tới đây mình mới hiểu tại sao cùng một lời chỉ trích, tại sao có người chỉ cần cười cho qua còn có người mất ngủ cả đêm?

Đợt trước công ty mình có một buổi ngồi lại tâm sự cùng nhau vào đêm muộn. Mọi người đều kể ra những câu chuyện, khó khăn của nhau.

Đến một em, em có kể ngày nhỏ từng bị nhốt vào phòng tối, đấy là lý do mà nhỏ nhất quyết không chịu vào phòng ngủ trưa cùng mọi người, vì lúc đấy sẽ tắt hết điện và tối om. Nhỏ kêu ở nhà ngủ ban đêm em vẫn phải để đèn ngủ. Hôm nào khó ngủ quá em sẽ bật đèn sáng cả đêm để ngủ.

Chỉ một câu chuyện nhỏ thế thôi, nhưng mình biết được là có những chuyện tưởng như rất nhỏ với mình. Nhưng khi mình nói ra làm ai đó khó chịu, thì có vẻ họ đã có vết thương sẵn, đừng cố gắng ép họ làm điều đó, hoặc nói là "có gì đâu mà làm quá lên".

Bởi vì mỗi người mang trong mình những vết thương, những sợ hãi, những kỳ vọng khác nhau, nên mình học được cách tôn trọng sự khác biệt của những người khác.

Mọi người có đồng ý với mình không?

🌻
Ảnh:
—---
?"

25/04/2026

✨🎪 Tất cả những lời yêu cầu. Những bản kiến nghị. Những tin nhắn dồn dập gửi về…
và chúng tôi đã lắng nghe. 👀🔥

Từ một trong những IP hoạt hình indie viral nhất thế giới, The Amazing Digital Circus chính thức đổ bộ RẠP CHIẾU TẠI VIỆT NAM với chương cuối hoành tráng — “THE LAST ACT” 🎬

Bạn đã mong chờ. Bạn đã thúc đẩy. Và giờ — điều đó đã trở thành hiện thực.

💥 Trải nghiệm điện ảnh feature-length chưa từng có
💥 Chương CUỐI của hành trình Pomni
💥 Những bí mật của Digital Circus sẽ được hé lộ

Sau khi “càn quét” YouTube, thị trường merchandise và văn hóa đại chúng toàn cầu, câu chuyện giờ đây đi đến hồi kết với “THE LAST ACT.”

Internet đã làm nó trở nên viral. Giờ đây, Việt Nam sẽ biến nó thành huyền thoại. 🇻🇳🔥

📍 Sắp ra mắt tại các rạp trên toàn quốc! Bạn đã sẵn sàng cho hồi kết chưa? 🎭
🎟️ Hãy chờ đón thông tin mở bán vé & các suất chiếu đặc biệt

🎪🔥

Dạo này tiêu cực nhiều quá. Chắc off mxh một thời gian. Mình vẫn đang làm series làm web cho các bạn. Và ráng hoàn thành...
11/12/2024

Dạo này tiêu cực nhiều quá. Chắc off mxh một thời gian. Mình vẫn đang làm series làm web cho các bạn. Và ráng hoàn thành số tranh dang dở.

Enchanted ReverieThe powerful frequency of 432 Hz is known as a natural healing vibration that can deeply impact both the mind and body. When you listen to t...

Mới mua art studio một năm về xài thử. Đúng quen Ps rồi thì cái này dễ vẽ và app hoàn thiện nhất xài rất thích. Vẽ cũng ...
30/11/2024

Mới mua art studio một năm về xài thử. Đúng quen Ps rồi thì cái này dễ vẽ và app hoàn thiện nhất xài rất thích. Vẽ cũng dịu cũng keo. Không bị lag như con Procreate. Cứ vẽ mượt típ ik để tui còn cày give away lẹ lẹ

Nếu một ngày lỡ biết thành zombie hề thì sao nhỉ?Tranh tham dự truyền thông cho dự án khởi nguồn hề zombie ạ. Mong mọi n...
13/11/2024

Nếu một ngày lỡ biết thành zombie hề thì sao nhỉ?
Tranh tham dự truyền thông cho dự án khởi nguồn hề zombie ạ. Mong mọi người đón đọc và hứng thú với dự án nì nha~

Address

Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CM.Cameo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to CM.Cameo:

Shortcuts

Share