Ninh Nguyệt Dao

Ninh Nguyệt Dao Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Ninh Nguyệt Dao, Comic Bookstore, Hue.

🌙 Góc nhỏ của Ninh Nguyệt Dao - Nơi dệt nên những giấc mơ ngôn tình lung linh ✨ Những câu chuyện dịu dàng đang chờ bạn khám phá mỗi ngày 🌸 Chúc bạn có những phút giây thật thư giãn tại đây 💌 🌹

[HOÀN THÀNH] Ta chỉ là một quả phụ sống an phận thủ thường.Cho đến ngày nhận được thư từ kinh thành. Trong thư nói tiểu ...
14/08/2026

[HOÀN THÀNH] Ta chỉ là một quả phụ sống an phận thủ thường.

Cho đến ngày nhận được thư từ kinh thành. Trong thư nói tiểu muội sắp thành thân, phụ mẫu thúc giục ta nhanh chóng trở về.

Thế nhưng, vị muội phu tương lai ấy, ta đã từng gặp.

Trớ trêu thay, hắn lại mang gương mặt giống hệt phu quân đã khuất của ta.

Mẫu thân tiến thoái lưỡng nan, khẽ giải thích:

“Tạ Thừa được Chỉ Nghiên cứu mạng. Nó hoàn toàn không biết đó là phu quân của con. Hơn nữa, Tạ Thừa cũng đã mất ký ức rồi.”

Hắn không còn nhớ ta.

Cũng chẳng còn nhớ mình từng là ai.

Thay vào đó, hắn đưa ra hai lựa chọn.

“Ta muốn cưới Chỉ Nghiên làm bình thê.”

“Nếu nàng không chấp nhận, ta sẽ tìm cho nàng một phu tế khác. Ta có một người bằng hữu rất tốt. Hắn nhất định sẽ đối đãi tử tế với nàng và nữ nhi của chúng ta.”

Kiếp trước, ta không đồng ý điều nào cả.

Tần Chỉ Nghiên vì không chịu nổi tủi nh ục nên phải gả xa.

Sau này, Tạ Thừa nhớ lại mọi chuyện.

Ta và hắn sống bên nhau cả đời, khách sáo như khách quý. Cứ thế lãng phí nửa đời người.

Đến lúc hấp hối, hắn nhìn khoảng không trước mặt, giọng thều thào:

“Nếu có kiếp sau, nàng hãy thành toàn cho ta và Chỉ Nghiên. Nàng… đừng trở về kinh thành nữa.”

Vì thế, khi có cơ hội sống lại một lần nữa.

Ta đã sớm tìm cho nữ nhi một người cha khác.

Nheo mắt nhìn bức thư trước mặt, ta cầm bút viết xuống một hàng chữ:

【Nữ nhi đã tái giá, đừng làm phiền nữa.】

Ta chỉ là một quả phụ sống an phận thủ thường.

Cho đến ngày nhận được thư từ kinh thành. Trong thư nói tiểu muội sắp thành thân, phụ mẫu thúc giục ta nhanh chóng trở về.

Thế nhưng, vị muội phu tương lai ấy, ta đã từng gặp.

Trớ trêu thay, hắn lại mang gương mặt giống hệt phu quân đã khuất của ta.

Mẫu thân tiến thoái lưỡng nan, khẽ giải thích:

“Tạ Thừa được Chỉ Nghiên cứu mạng. Nó hoàn toàn không biết đó là phu quân của con. Hơn nữa, Tạ Thừa cũng đã mất ký ức rồi.”

Hắn không còn nhớ ta.

Cũng chẳng còn nhớ mình từng là ai.

Thay vào đó, hắn đưa ra hai lựa chọn.

“Ta muốn cưới Chỉ Nghiên làm bình thê.”

“Nếu nàng không chấp nhận, ta sẽ tìm cho nàng một phu tế khác. Ta có một người bằng hữu rất tốt. Hắn nhất định sẽ đối đãi tử tế với nàng và nữ nhi của chúng ta.”

Kiếp trước, ta không đồng ý điều nào cả.

Tần Chỉ Nghiên vì không chịu nổi tủi nh ục nên phải gả xa.

Sau này, Tạ Thừa nhớ lại mọi chuyện.

Ta và hắn sống bên nhau cả đời, khách sáo như khách quý. Cứ thế lãng phí nửa đời người.

Đến lúc hấp hối, hắn nhìn khoảng không trước mặt, giọng thều thào:

“Nếu có kiếp sau, nàng hãy thành toàn cho ta và Chỉ Nghiên. Nàng… đừng trở về kinh thành nữa.”

Vì thế, khi có cơ hội sống lại một lần nữa.

Ta đã sớm tìm cho nữ nhi một người cha khác.

Nheo mắt nhìn bức thư trước mặt, ta cầm bút viết xuống một hàng chữ:

【Nữ nhi đã tái giá, đừng làm phiền nữa.】

01

Thư vừa gửi đi được một ngày thì huynh trưởng tìm đến.

Huynh ấy đang làm việc ở Dương Châu, nhận được thư liền đi thẳng tới Thái Thương.

Tần Mặc Ngôn xoay người xuống ngựa, sắc mặt chẳng mấy thiện chí: “Tại sao không về kinh?”

Bốn năm không gặp, Tần Mặc Ngôn vẫn giữ bản tính tự đại, ngông cuồng như cũ. Ta chỉ thấy nực cười: “Tạ Thừa và Tần Chỉ Nghiên đã có quan hệ phu thê, ta còn về kinh làm gì nữa?”

Tần Mặc Ngôn há hốc miệng, ấp úng hỏi: “Sao muội biết?”

Trong thư chỉ nói Tần Chỉ Nghiên đại hôn, hoàn toàn không nhắc đến Tạ Thừa.

Ta không muốn nói nhiều, quay người định bước đi.

Tần Mặc Ngôn cất giọng phức tạp: “Tạ Thừa theo Hoài Nam Hầu lớn lên ở biên cương, Chỉ Nghiên chưa từng gặp hắn. Tạ Thừa lại mất trí nhớ, muội… muội đừng làm loạn nữa.”

Ta cười lạnh: “Huynh không cần nói thêm đâu, ta đã sớm coi như Tạ Thừa chếc rồi.”

Tần Mặc Ngôn sững sờ.

Chu Chu nghe thấy tiếng ồn ào bèn chạy ra. Tiểu nha đầu chỉ vào Tần Mặc Ngôn: “Nương, thúc ấy là ai vậy?”

Tần Mặc Ngôn sầm mặt: “Đây là con gái của muội sao?”

Ta kéo Chu Chu ra sau lưng, khó chịu nhìn chằm chằm Tần Mặc Ngôn. Huynh ấy đánh giá xung quanh một lượt, khẽ cười nhạo: “Phu quân của muội đâu? Cứ thế để muội sống ở cái nơi thế này à?”

Ta lườm huynh ấy: “Chàng đi làm ăn xa rồi. Nơi này không chào đón huynh, mời huynh đi cho.”

Tần Mặc Ngôn cười khẩy: “Còn muốn lừa ta? Muội căn bản chưa hề tái giá! Bây giờ muội phải theo ta về kinh. Tổ mẫu ốm rất nặng, lúc nào cũng nhắc tên muội.”

02

Ta chính là vị thiên kim thật trong những cuốn tiểu thuyết. Khi ta trở về nhà họ Tần, ta đã mười bảy tuổi.

Lúc đó, ta đã thành thân với Tạ Thừa ở Giang Nam. Ta không hề hay biết hắn là Hoài Nam Hầu thế tử.

Ta từng cứu hắn trong trời tuyết rơi, sau đó hắn cứ thế ăn vạ ở nhà ta. Hắn xưng là thương nhân buôn bán xa, trong nhà không còn ai thân thích. Chúng ta thành thân ở Giang Nam.

Sau khi thành hôn chưa đầy một năm, Tạ Thừa đưa ta lên kinh thành. Hắn thẳng thắn bộc lộ thân phận. Nhưng chưa kịp để ta phản ứng, mẫu thân của Tạ Thừa đã đưa ta đến Tần phủ.

Nhờ gương mặt cực kỳ giống với muội muội ruột của Tần Thượng thư, thân phận của ta được đưa ra ánh sáng.

Tổ mẫu ôm lấy ta khóc lóc. Bà khóc vì ta quá giống tiểu nữ nhi đã khuất sớm của bà. Dưới lệnh của tổ mẫu, thiên kim giả Tần Chỉ Nghiên bị đưa đến trang viên.

Phụ mẫu đối xử với ta xem như cũng tốt. Tuy nhiên, ranh giới thân sơ vẫn luôn tồn tại.

Mẫu thân thường nhìn ta thẫn thờ, rồi lặng lẽ rơi hai hàng lệ. Phụ thân thì hay đưa huynh trưởng đến viện tử mà Tần Chỉ Nghiên từng ở để đánh cờ.

Tổ mẫu bảo ta đến ở viện của bà. Thái độ của bà đã nói lên tất cả. Đám hạ nhân trong phủ không dám coi thường ta.

Hôn lễ của ta và Tạ Thừa phải tổ chức lại. Tổ mẫu chuẩn bị cho ta vô số hồi môn. Ta xin mẫu thân đón Tần Chỉ Nghiên về lại.

Bà lại vừa lau nước mắt vừa nói: “Mẹ ruột của nó lòng dạ hiểm độc, thừa dịp ta ở trang viên dưỡng thai đã đánh tráo hài tử. Nó đã thay con hưởng vinh hoa phú quý mười mấy năm rồi, sau này tuyệt đối không thể nữa.”

Khi chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày thành thân, Tạ Thừa đi tiễu phỉ ở núi Ẩn Sương, vô tình ngã xuống vách núi. Người ta chỉ tìm thấy mảnh y phục rách nát dưới đáy vực.

Phủ Hoài Nam Hầu đành tổ chức tang lễ cho Tạ Thừa. Ta trở về Giang Nam để khuây khỏa. Vừa đến Thái Thương, ta mới phát hiện mình đã mang thai.

03

Bốn năm tiếp theo.

Ta sống trong ngôi nhà từng chung sống với Tạ Thừa. Vào ngày này ở kiếp trước, vừa nhận được thư, ta đã lập tức mang theo con gái, không ngừng vó ngựa chạy về kinh.

Gặp lại Tạ Thừa tưởng chừng đã chếc nay bỗng dưng hồi sinh, ta vừa mừng rỡ vừa ki nh ng ạc. Nào ngờ, câu đầu tiên hắn thốt ra khi chạm mặt ta lại là muốn cưới Tần Chỉ Nghiên làm bình thê.

Tần Chỉ Nghiên khóc lóc: “Trưởng tỷ, muội chưa từng gặp tỷ phu Tạ Thừa, muội thật sự không biết huynh ấy là phu quân của tỷ.”

Mẫu thân thì khuyên nhủ: “Tần Dao, nếu không nhờ Chỉ Nghiên cứu Tạ Thừa, hắn đã sớm lành ít dữ nhiều rồi. Con hãy thành toàn cho bọn họ đi.”

Tạ Thừa nhìn ta, đáy mắt xen lẫn sự phức tạp và lạnh lùng: “Chỉ Nghiên đã cứu ta, ta không thể bỏ mặc nàng ấy. Ta sẽ chọn cho nàng một người chồng khác, người đó sẽ đối xử tốt với nàng và Chu Chu.”

Tay ta hơi ngứa ngáy, chỉ muốn đánh người. Con gái nắm lấy ngón tay ta. Ta nhìn chằm chằm Tạ Thừa: “Bình thê? Không đời nào.”

Sau đó, tổ mẫu ép Tần Chỉ Nghiên gả đi xa. Chẳng bao lâu, Tạ Thừa khôi phục trí nhớ. Từ cặp phu thê thân thiết không kẽ hở, chúng ta trở nên xa cách, lạnh nhạt.

Hắn trách ta đã hủy hoại hắn và Tần Chỉ Nghiên.

Tần Chỉ Nghiên tuy là tái giá nhưng phu quân mới đối xử với nàng ta cực kỳ tốt. Trong một lần về kinh thăm người thân, lúc gặp lại Tần Chỉ Nghiên, Tạ Thừa liên tục thất thần.

Đêm đó, Tạ Thừa hiếm hoi bước vào viện của ta. Hắn ép ta xuống giường, từng tiếng từng tiếng tra vấn:

“Tại sao nàng không chịu để Chỉ Nghiên vào phủ?”

“Tại sao không chịu?”

“Là nàng đã hủy hoại ta.”

----------
Cách đọc full truyện siêu đơn giản:
😈 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
💕 Bước 2: Nhập đúng dãy số 1091175 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Sen cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL 🫶
Tình trạng: Đã hoàn thành

1091175

[Full] Tống Vọng ôm tôi vào lòng, dịu dàng dỗ dành.Thẩm Dụ khoác áo choàng tắm, cổ áo mở rộng, dựa người nơi khung cửa.A...
14/08/2026

[Full] Tống Vọng ôm tôi vào lòng, dịu dàng dỗ dành.

Thẩm Dụ khoác áo choàng tắm, cổ áo mở rộng, dựa người nơi khung cửa.

Anh mỉm cười đầy ác ý: "Em tưởng cậu ta là người tốt chắc?"

1

Trong tầng hầm bãi đỗ xe, Tống Vọng ép tôi vào tường rồi hôn, hôn đến khi cả hai đều thở không ra hơi.

Tôi bị cậu hôn đến mức bật ra những tiếng nức nở khe khẽ.

Tống Vọng khựng lại, từ từ buông tôi ra, hơi thở cậu dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, đến cả một chiếc cúc áo sơ mi cũng bật tung.

Khóe mắt tôi còn đọng nước mắt sinh lý, cố gắng tìm lại chút lý trí cuối cùng.

"Tôi kết hôn rồi, cậu không nên quay về tìm tôi."

Tống Vọng cụp mắt nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.

Cậu đưa tay lên, hờ hững vuốt ve gò má tôi nhưng không thật sự chạm vào.

"Vậy nên chị định vứt bỏ em sao?" Giọng nói đầy tủi thân: "Em không để ý chuyện đó."

Tôi sững người ngẩng đầu.

Nụ hôn của cậu lại phủ xuống, lần này dịu dàng và mềm mại hơn.

Bàn tay to lớn đỡ sau gáy tôi, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve vùng cổ, mang theo sự lấy lòng cẩn thận, giọng nói khẽ dỗ dành.

"Em không còn là cậu sinh viên nghèo năm đó nữa. Chị à, chọn em thêm một lần nữa nhé."

Cậu siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, khẽ hạ mắt nhìn tôi từng chút một chìm đắm.

Hàng mi rủ xuống, phủ bóng nhàn nhạt dưới mí mắt, nhưng vẫn không giấu nổi tình cảm sâu đậm gần như tràn ra khỏi đáy mắt.

Không khí trong tầng hầm trở nên mờ ám.

Đúng lúc ấy, phía sau chợt vang lên giọng nói của Thẩm Dụ: "Vợ."

Âm thanh rất khẽ, nhưng lạnh lẽo như băng.

Tôi giật mình tỉnh táo, lập tức đẩy Tống Vọng ra, quay đầu nhìn theo tiếng nói.

Không biết từ lúc nào, Thẩm Dụ đã đứng cách đó không xa, hai tay đút túi, sắc mặt u ám.

Hoàn toàn trái ngược với bầu không khí ám muội nơi này.

Ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua Tống Vọng, trong đáy mắt lóe lên một tia nguy hiểm.

Giống như dã thú bị kẻ khác xâm phạm lãnh địa, rồi anh nhìn về phía tôi.

"Em chọn cậu ta... hay chọn anh?"

2

Tôi không biết anh đã đứng đó nhìn bao lâu.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chột dạ như vừa bị bắt quả tang ngoại tình.

Do dự hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn bước về phía Thẩm Dụ.

Phía sau, Tống Vọng bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

Các khớp ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, như đang giữ lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Cậu cau mày, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

"Chị?"

Tôi không nỡ nhìn cậu.

Một cánh tay ôm lấy tôi.

Tôi quay đầu.

Thẩm Dụ khẽ nhếch môi cười, ánh mắt nhìn Tống Vọng đầy khinh miệt như đang nhìn một kẻ thấp kém.

Anh hơi ngẩng cằm, để lộ đường quai hàm sắc nét.

Giọng nói đầy đắc ý: "Vợ tôi không cần cậu."

Đường nét trên gương mặt Tống Vọng cứng lại.

Đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, bàn tay đang nắm cổ tay tôi cũng run lên.

Rất lâu sau, cậu mới buông tay. Cánh tay rũ xuống, như thể đã mất hết sức lực.

Nhìn vẻ cô độc của cậu, lòng tôi bất giác nhói đau.

Thẩm Dụ tựa cằm lên vai tôi, ôm tôi đi về phía thang máy.

Tôi đi ba bước lại ngoái đầu một lần, Tống Vọng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Ánh đèn kéo cái bóng của cậu thật dài, cô độc đến lạ.

Bên tai chợt vang lên giọng nói đầy bất mãn của Thẩm Dụ.

"Vợ à, em cứ nhìn chằm chằm một người đàn ông khác như vậy... anh rất khó chịu."

Anh nhấn nút thang máy, mạnh mẽ ôm tôi bước vào trong.

Ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức trên vai tôi hằn lên vệt đỏ.

Cửa thang máy từ từ khép lại, bóng dáng Tống Vọng dần biến mất sau khe cửa.

Khoảnh khắc cuối cùng, cậu ngẩng đầu nhìn tôi, đôi môi khẽ mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

Tôi bực bội véo mạnh vào eo Thẩm Dụ, giọng đầy khó chịu: "Hôm nay anh lên cơn gì vậy?"

Thẩm Dụ khẽ r.ê.n một tiếng.

Đầu lưỡi chống vào răng hàm, cơ quai hàm căng lên trong chốc lát.

"Anh ghen với chính vợ mình thì có vấn đề gì sao?"

Tôi không nhịn được trợn trắng mắt: "Chuyện giữa tôi và Tống Vọng từ đầu đến cuối anh đều biết rõ. Nếu không phải vì cứu cậu ấy thì tôi vốn dĩ chẳng bao giờ đồng ý cuộc hôn nhân liên hôn này. Vậy nên anh bớt xen vào đi!"

Ánh mắt Thẩm Dụ từ từ rời khỏi mắt tôi, dừng trên đôi môi đã hơi sưng đỏ.

Tôi theo phản xạ mím môi, cảm giác tê tê vẫn còn lưu lại trên đó.

Mọi cử chỉ nhỏ của tôi đều lọt vào mắt anh.

Anh tức đến mức bật cười, tiến sát thêm một bước, kề sát bên tai tôi, cười đầy xấ u xa: "Những cảm giác cậu ta mang lại, anh cũng có thể cho em. Sao không thử anh xem?"

Lời nói mập mờ, đầy ý trêu chọc.

Tim tôi khẽ run lên.

Những ngón tay của Thẩm Dụ lặng lẽ chạm vào tay phải tôi, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.

Đầu ngón tay như có như không lướt qua kẽ tay, có cảm giác ngứa ngáy.

Tôi rụt tay lại.

Anh lập tức đuổi theo.

Bàn tay với những khớp ngón rõ ràng mở rộng lòng bàn tay tôi, đan c.h.ặ.t mười ngón vào nhau.

"Vợ à, em đứng gần người đàn ông khác quá, anh sẽ ghen đấy."

Hương gỗ thông mát lạnh trên người Thẩm Dụ bao trùm lấy tôi.

Anh cụp mắt nhìn đôi môi tôi, đôi mắt khẽ nheo lại.

Trong đáy mắt là những cảm xúc cuộn trào bị đè nén suốt bao năm, dường như sắp không thể kìm giữ nữa.

"Đinh!" Cửa thang máy mở ra.

Người hàng xóm dưới tầng ki nh ng ạc nhìn hai chúng tôi.

"Trùng hợp quá, tổng giám đốc Thẩm, cô Thẩm."

Biểu cảm trên mặt Thẩm Dụ cứng lại trong thoáng chốc.

Ngay sau đó anh khẽ nhướng mày, ép tất cả sự chiếm hữu xuống, quay sang mỉm cười xã giao với hàng xóm.

Tôi cũng mỉm cười gật đầu, cố gắng hoàn thành thật tốt vai diễn "cô Thẩm".

Chủ động siết c.h.ặ.t bàn tay đang nắm tay mình của Thẩm Dụ.

Đáy mắt anh lóe lên một tia sáng.

Như một hình phạt, anh càng siết tay tôi mạnh hơn, đến mức xương tay tôi cũng đau nhức.

Đồ khốn Thẩm Dụ vẫn là một tên khốn như trước.

----------
☑️ Cách đọc truyện này nhé, đọc theo cách sau:
⏭️ Bước 1: Nhấn LAI cho bài viết này của Sen nha
🫡 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 1086323 -- nữa là xong rồi
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Khi đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: SAU KHI BỊ TRÚC MÃ B.Ắ.T N.Ạ.T, TÔI CHẠY ĐẾN ÔM BẠCH NGUYỆT QUANG MÀ KHÓC
Tình trạng: Đã hoàn thành

1086323

[FULL] GIỚI THIỆU:Tạ Ngôn Từ đã đính hôn với A tỷ ta nhiều năm, nhưng vì A tỷ đem lòng yêu Thành Vương nên hủy hôn, đổi ...
14/08/2026

[FULL] GIỚI THIỆU:

Tạ Ngôn Từ đã đính hôn với A tỷ ta nhiều năm, nhưng vì A tỷ đem lòng yêu Thành Vương nên hủy hôn, đổi sang cưới ta.

Đêm tân hôn, hắn nắm tay ta nói: “Ta cũng từng là ấu tử không được coi trọng trong nhà, hiểu những khó khăn của nàng.”

“A tỷ nàng tuy rực rỡ như minh nguyệt, nhưng người ta thật lòng ái mộ, chỉ có nàng.”

Trong lòng ta cảm động, từ đó lấy chân thành đối đãi.

Thế nhưng mỗi lần A tỷ gặp nguy hiểm, người đứng ra chắn trước mặt nàng ấy nhất định là hắn.

Sau này ta mới biết, hóa ra A tỷ cảm thấy áy náy, nên mới đón ta - người có dung mạo giống nàng ấy đến năm phần, từ quê lên, gả cho hắn làm thê tử.

Cho đến khi Tạ Ngôn Từ gãy một chân, không còn sức lực để lo cho A tỷ nữa.

Hắn ôm ta cảm khái: “Minh nguyệt dẫu sáng trong, cuối cùng cũng không phải nơi thuộc về ta.”

“A Ninh trời sinh chân què, thân thể tàn phế như ta, trái lại rất xứng đôi với nàng.”

Trọng sinh trở lại ngày A tỷ hủy hôn, nàng chỉ vào ta cười nói: “Ngôn Từ, muội muội ta tính tình thuần hậu, phẩm hạnh lương thiện, cũng là một lương phối. Nếu hai người nắm tay đồng hành, cuộc sống nhất định sẽ hòa thuận mỹ mãn.”

Ta cắt ngang lời nàng:

“A tỷ, ta đã đính hôn rồi.”

GIỚI THIỆU:

Tạ Ngôn Từ đã đính hôn với A tỷ ta nhiều năm, nhưng vì A tỷ đem lòng yêu Thành Vương nên hủy hôn, đổi sang cưới ta.

Đêm tân hôn, hắn nắm tay ta nói: “Ta cũng từng là ấu t.ử không được coi trọng trong nhà, hiểu những khó khăn của nàng.”

“A tỷ nàng tuy rực rỡ như minh nguyệt, nhưng người ta thật lòng ái mộ, chỉ có nàng.”

Trong lòng ta cảm động, từ đó lấy chân thành đối đãi.

Thế nhưng mỗi lần A tỷ gặp nguy hiểm, người đứng ra chắn trước mặt nàng ấy nhất định là hắn.

Sau này ta mới biết, hóa ra A tỷ cảm thấy áy náy, nên mới đón ta - người có dung mạo giống nàng ấy đến năm phần, từ quê lên, gả cho hắn làm thê t.ử.

Cho đến khi Tạ Ngôn Từ gãy một chân, không còn sức lực để lo cho A tỷ nữa.

Hắn ôm ta cảm khái: “Minh nguyệt dẫu sáng trong, cuối cùng cũng không phải nơi thuộc về ta.”

“A Ninh trời sinh chân què, thân thể tàn phế như ta, trái lại rất xứng đôi với nàng.”

Trọng sinh trở lại ngày A tỷ hủy hôn, nàng chỉ vào ta cười nói: “Ngôn Từ, muội muội ta tính tình thuần hậu, phẩm hạnh lương thiện, cũng là một lương phối. Nếu hai người nắm tay đồng hành, cuộc sống nhất định sẽ hòa thuận mỹ mãn.”

Ta cắt ngang lời nàng:

“A tỷ, ta đã đính hôn rồi.”

01

Sắc mặt A tỷ cứng lại: “A Ninh, muội có hôn ước từ bao giờ?”

“Năm đó Đại ca chẳng qua chỉ gửi muội cho Chu di nương nuôi dưỡng, bà ấy chỉ là một thiếp thất, lấy đâu ra tư cách làm chủ hôn sự của muội?”

Huynh trưởng cũng sa sầm mặt, đập mạnh một chưởng xuống bàn: “Hay cho một Chu di nương! Nếu không phải năm đó sau khi ta lên kinh thành, trong nhà rối ren, chưa kịp thu xếp ổn thỏa, cũng không đến mức phải gửi muội cho bà ấy nuôi dưỡng.”

“Bà ấy không sinh cho phụ thân được một nhi một nữ, ta niệm tình bà ấy hầu hạ nhiều năm, đặc biệt cho bà ấy rời phủ, vậy mà bà ấy lại dám tự ý định hôn cho muội.”

“Cửa hôn sự này, ta không nhận.”

Chu di nương vốn là nha hoàn hồi môn của mẫu thân.

Thuở thiếu thời bà cũng từng có một thanh mai trúc mã, hai người đã lập lời hẹn miệng, đợi người kia công thành danh toại sẽ tới cưới bà.

Nhưng người ấy quay đầu liền cưới nữ nhi của ân sư, bỏ bà lại phía sau.

Mẫu thân hỏi bà có nguyện vào phủ làm thiếp cho phụ thân hay không, bà gật đầu.

Từ đó về sau, mẫu thân đối đãi với bà như tỷ muội, phụ thân cũng trước sau giữ lễ với bà, chưa từng khinh mạn nửa phần.

Năm ta ba tuổi, phụ mẫu trên đường về thăm quê gặp sơn phỉ mà bỏ mạng, không để lại một lời nào.

Mọi chuyện trong nhà, chỉ có thể do một mình Chu di nương lo liệu.

Sau này huynh trưởng thăng chức Đại Lý Tự Khanh, đưa cả nhà lên kinh thành nhậm chức.

Chỉ là khi ấy ta còn nhỏ, lại bị què chân, nếu đưa tới kinh thành, quả thật rất khó coi.

Đêm trước khi rời phủ, ta trốn dưới hành lang, nghe A tỷ khóc nói với huynh trưởng: “Chân A Ninh trời sinh đã như vậy, nếu đưa nó tới kinh thành, chẳng phải sẽ làm lỡ hôn sự của Đại ca và muội sao? Còn khiến người ngoài dị nghị.”

“Nếu đã vậy… chi bằng, cứ để nó ở lại quê đi.”

“Đợi hôn sự của Đại ca và muội đều ổn thỏa, lại đón nó vào kinh cũng không muộn.”

Huynh trưởng thở dài: “Cũng được, tránh để chính nó tới đó rồi lại cảm thấy không được tự nhiên.”

Ta ngây người tại chỗ, khi ấy vẫn không hiểu, vì sao đôi chân của ta lại có thể cản trở tiền đồ của ca ca và tỷ tỷ.

Ngày hôm sau, huynh trưởng vốn định gửi ta cho một vị đường thẩm trong tộc chăm sóc.

Chu di nương lại chủ động đứng ra, nói mình tuổi tác đã cao, lại không có con cái, nguyện ở lại nhà cũ chăm sóc ta.

Bà đối đãi với ta như con gái ruột, năm này qua năm khác, vậy mà cũng bù đắp được phần nào tiếc nuối vì phụ mẫu mất sớm.

Nửa tháng trước, huynh trưởng sai người tới đón ta vào kinh.

Ta vốn tưởng, cuối cùng bọn họ cũng nhớ tới ta.

Ai ngờ đúng ngày ta tới, vừa khéo gặp lúc A tỷ hủy hôn.

Nàng chỉ vào ta cười nói: “Muội muội ta tính tình thuần hậu, phẩm hạnh lương thiện, cũng là một lương phối. Nếu hai người nắm tay đồng hành, cuộc sống nhất định sẽ hòa thuận mỹ mãn.”

“A Ninh, Ngôn Từ tuổi trẻ tài cao, rất được Th ánh thượng coi trọng, tiền đồ không thể đo lường, hơn nữa gia quy Tạ gia không cho phép nạp thiếp. Hắn kết giao với Đại ca nhiều năm, nhất định sẽ trân trọng muội.”

“Ta và Ngôn Từ vô duyên, nhưng nếu hắn làm muội phu của ta, để hắn chăm sóc muội, ta cũng yên tâm.”

Ta một lòng cho rằng huynh trưởng và A tỷ muốn bù đắp chuyện năm đó bỏ lại ta, nên mới tìm cho ta một mối lương duyên tốt như vậy, liền đồng ý.

Đêm thành thân, Tạ Ngôn Từ nắm tay ta, thấp giọng nói: “Ta cũng từng là ấu t.ử không được coi trọng trong nhà, hiểu những khó khăn của nàng.”

“A tỷ nàng tuy sáng ch.ói như minh nguyệt, nhưng người trong lòng ta hướng tới, từ trước đến nay chỉ có nàng.”

Trong lòng ta nóng lên, từ đó lấy chân thành đối đãi.

Nhưng những ngày sau đó, mỗi khi A tỷ gặp nguy nan, người đầu tiên chắn trước mặt nàng nhất định là hắn.

02

Cho đến một lần, A tỷ vì Thành Vương mua một Dương Châu sấu mã bên ngoài mà nổi giận, lại còn c.ắ.t c.ổ tay.

Tạ Ngôn Từ đội mưa chạy tới, nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, vừa gấp vừa giận:

“Nàng từng nói chỉ cần ta rút lui, nàng và Thành Vương nhất định có thể cầm sắt hòa minh, ân ái không nghi kỵ, nhưng bây giờ hắn lại nuôi hết ngoại thất này đến ngoại thất khác bên ngoài.”

“Đây chính là tình phu thê sâu nặng mà nàng ngày đêm mong nhớ sao?”

A tỷ giơ tay tát hắn một cái, sau đó khóc lóc ngã vào lòng hắn: “Ta cũng hối hận… nhưng năm đó Vương gia có ân với Đại ca, hắn nói hắn yêu thích ta, nếu ta không gả, chẳng phải Đại ca sẽ trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa sao?”

“Ta không hiểu chuyện quan trường, nhưng tuyệt đối không muốn vì mình mà làm lỡ tiền đồ của Đại ca. Huynh ấy khổ học bao năm, từng bước đi tới ngày hôm nay, ta nhìn hết trong mắt, chỉ cảm thấy đau lòng.”

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 1084935 -- thả vào Còm Mem
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha, nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên nhé cả nhà💕
Tên truyện: MỘ NINH
Tình trạng: Đã hoàn thành

1084935

[Full] Tôi là Lâm Thanh Nhi. Trong một lần tình cờ, tôi bà ng ho àng nhận ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi — vị hôn thê củ...
14/08/2026

[Full] Tôi là Lâm Thanh Nhi. Trong một lần tình cờ, tôi bà ng ho àng nhận ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi — vị hôn thê của nam chính trong một cuốn truyện trọng sinh đời đầu.

​À đúng rồi, chính là cái kiểu kịch bản quen thuộc: Nữ chính kiếp trước mắt mù tâm quáng, tin nhầm tra nam rồi hại chếc cả nam chính lẫn bản thân. Sau khi trọng sinh mới biết trân trọng, quay về chuộc lỗi rồi sống hạnh phúc ngọt ngào bên nam chính.

​Nếu tôi không nhìn nhầm nội dung cái kịch bản dở hơi đó, thì màn hội ngộ sau khi trọng sinh chắc chắn sẽ diễn ra như thế này:

​Nam chính: "Tôi thả cô tự do."

Nữ chính: "Chồng ơi... ôm em đi!"

Nam chính: "Cô vừa gọi tôi là gì? Cô có biết tôi đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi không?"

​Chậc chậc, ngơ ngác thật sự.

​Thật tiếc quá, tôi lại là nữ phụ. Mà tôi cũng chẳng thèm làm cái kiểu nữ chính não tàn ấy đâu.

​Nhưng thôi, giờ có nói gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

​Bởi vì ngay lúc này đây, tôi đang ngồi chễm chệ trên đùi nam chính, hai tay ôm lấy mặt anh, rồi rải từng nụ hôn phớt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên môi anh.

​Ánh mắt anh đã nhuốm màu dục vọng, nhưng cơ thể vẫn cố kiềm chế, không hề nhúc nhích.

​Phó Cửu Hàn — người đàn ông thường được thiên hạ kính cẩn gọi một tiếng "Cửu Gia". Dù anh đúng là sắp bước sang tuổi 30 thật, nhưng rốt cuộc tại sao người ta lại cứ thích xưng "Gia" với anh nhỉ?

​Mặc kệ vậy, lúc này tôi chỉ biết nũng nịu làm nịu với anh:

"Cửu Gia ~ Anh hôn em một cái đi mà..."

1

​Tôi là Lâm Thanh Nhi. Trong một lần tình cờ, tôi bà ng ho àng nhận ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi — vị hôn thê của nam chính trong một cuốn truyện trọng sinh đời đầu.

​Đúng kiểu kịch bản quen thuộc: Nữ chính kiếp trước mắt mù tâm quáng, tin nhầm tra nam rồi hại c.h.ế.t cả nam chính lẫn bản thân. Sau khi trọng sinh mới biết trân trọng, quay về chuộc lỗi rồi sống hạnh phúc ngọt ngào bên nam chính.

​Nếu tôi không nhìn nhầm nội dung kịch bản dở hơi đó, thì màn hội ngộ sau khi trọng sinh chắc chắn sẽ diễn ra như thế này:

​Nam chính: "Tôi thả cô tự do."

Nữ chính: "Chồng ơi... ôm em!"

Nam chính: "Cô vừa gọi tôi là gì? Cô có biết tôi đã chờ ngày này bao lâu rồi không?"

​Chậc chậc, ngơ ngác thật sự.

​Thật tiếc quá, tôi lại là nữ phụ. Mà tôi cũng chẳng thèm làm cái kiểu nữ chính não tàn ấy. Nhưng thôi, giờ có nói gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

​Bởi vì ngay lúc này đây, tôi đang ngồi chễm chệ trên đùi nam chính, hai tay ôm lấy mặt anh, rồi rải từng nụ hôn phớt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên môi anh.

​Ánh mắt anh đã nhuốm màu d.ụ.c vọng nhưng cơ thể vẫn cố kiềm chế, không hề nhúc nhích.

​Phó Cửu Hàn — người đàn ông thường được thiên hạ kính cẩn gọi một tiếng Cửu Gia. Dù anh đúng là sắp bước sang tuổi 30, nhưng rốt cuộc tại sao người ta lại cứ thích xưng "Gia" với anh nhỉ?

​Mặc kệ vậy, lúc này tôi chỉ biết nũng nịu làm nịu với anh:

"Cửu Gia ~ Anh hôn em một cái đi mà..."

​Phó Cửu Hàn tuy rằng động tình nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo. Anh mở miệng buông một câu vô tình:

"Cút khỏi người tôi."

​Tôi cũng là người biết điều, lặng lẽ từ trên đùi anh bò xuống, đứng dậy kéo lại chiếc váy bị cuốn lên tận đùi về ngang đầu gối. Chỉnh lại mái tóc xoăn màu rư ợu đỏ hơi rối, tôi nhặt chiếc cà vạt của Phó Cửu Hàn vừa bị mình kéo xuống, định đeo lại cho anh.

​Anh liền đẩy cả người lẫn ghế lùi về sau:

"Vứt đi."

​"Ghét bỏ em sao?" Tôi cầm chiếc cà vạt, ủy khuất chớp chớp mắt.

​Ưm, hảo đi, anh ấy không ăn cái trò này của tôi. Ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi như muốn làm tôi đóng băng đến c.h.ế.t.

​Nhưng nếu không phải vì vành tai anh đang đỏ lựng lên, tôi đã suýt tin rồi.

​A, đúng là đàn ông.

​Chờ khi tôi rời đi, cơ thể căng thẳng của Phó Cửu Hàn mới thả lỏng đôi chút. Anh nửa nằm trên ghế làm việc, ánh mắt chằm chằm nhìn vào cánh cửa đã đóng c.h.ặ.t.

​"Thật sự... càng ngày càng không thể từ chối nổi."

​Về đến nhà, tôi mệt mỏi ngã gục xuống giường. Mệt, thật sự quá mệt mỏi, tán tỉnh đàn ông tốn sức quá.

​Từ lúc bị Phó Cửu Hàn ném thẳng ra khỏi cửa cho đến bây giờ có thể ngồi trên đùi hôn anh, quỷ mới biết tôi đã phải trải qua những gì.

​Bạn hỏi tại sao tôi lại cứ kiên trì cưa đổ cái tảng băng này ư?

​Đó là quyết định ngay từ khoảnh khắc tôi biết mình là nữ phụ pháo hôi. Theo lẽ thường, tôi nên tránh xa nam chính và không dính dáng gì đến nữ chính. Nhưng mà... một người đàn ông chất lượng như Phó Cửu Hàn rất khó gặp, tôi lại thích thử thách độ khó cao.

​Hiện tại cốt truyện còn chưa bắt đầu, nữ chính và Phó Cửu Hàn chưa gặp nhau, nữ chính cũng chưa trọng sinh. Cơ hội lớn như vậy đặt ngay trước mắt, sao tôi có thể không trân trọng cho được?

​Hơn nữa, tại sao kiếp trước nữ chính gây tổn thương cho nam chính sâu sắc như vậy, gián tiếp hại c.h.ế.t anh, mà sau khi trọng sinh vẫn nhận được sự sủng ái vô điều kiện? Phó Cửu Hàn đúng là kiểu công cụ sủng vợ không có giới hạn.

​Nói thật, tôi nhìn không lọt mắt chút nào.

​Liều một ăn nhiều, biết đâu xe đạp lại biến thành Rolls-Royce thì sao!

2

​Đang mải suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tư tưởng của tôi. Ôi dạt, là cái con Kim Nh iễm Nh iễm kia, chẳng cần đoán cũng biết chắc chắn là rủ tôi đi uống rư ợu.

​Vừa bắt máy, một tràng âm nhạc xập xình ch.ói tai lập tức tấn công màng nhĩ, tiếng Kim Nh iễm Nh iễm lúc ẩn lúc hiện:

"Tiểu Thanh ơi, ra đây chơi đi!"

​Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy ôm sát body kết hợp với tất đen đang mặc trên người. Ờm... ăn diện thế này rồi thì cũng không thể lãng phí đúng không?

​Cùng lúc đó, tại công ty, Phó Cửu Hàn vẫn đang tăng ca xử lý văn kiện.

​Trợ lý Trương Dữ đẩy cửa bước vào, niềm vui sướng trên mặt không làm sao giấu nổi:

"Cửu Gia, cô bé năm xưa từng cứu anh đã có tin tức rồi!"

​Cây b.út trên tay Phó Cửu Hàn khựng lại. Anh ngẩng đầu, gương mặt vẫn không chút biến sắc.

​Nụ cười trên mặt Trương Dữ chợt trở nên kỳ quặc:

"Cửu Gia... mặt anh..."

​Nghe vậy, Phó Cửu Hàn đưa tay lên quệt nhẹ qua má, đầu ngón tài liền dính chút vệt son đỏ.

​Trong đầu anh lập tức hiện lên hình ảnh người phụ nữ lúc nãy ôm lấy mặt anh rồi rải từng nụ hôn, lại còn ngồi chễm chệ trên đùi vuốt ve anh...

​Cổ họng bỗng chốc thắt lại. Phó Cửu Hàn nhắm mắt, Lâm Thanh Nhi người phụ nữ này đúng là một con yêu tinh.

​"Cô bé năm đó giờ thế nào rồi?" Phó Cửu Hàn mở mắt, phớt lờ thắc mắc của Trương Dữ.

​Trương Dữ cũng không dám hỏi nhiều, dù trong lòng thừa biết ai mới là người có cái gan hôn lên mặt Cửu Gia. Ngoài cái cô Lâm Thanh Nhi kia ra, trên đời này làm gì có người thứ hai.

​"Cô gái đó đang làm việc ở công ty của Lục Viễn Xuyên, hiện đã có bạn trai. Nhưng mà..."

​Trương Dữ ấp úng, Phó Cửu Hàn liền nhíu mày mất kiên nhẫn:

"Nói tiếp."

​"Nhưng bạn trai của cô ấy có vẻ... không phải loại người tốt lành gì. Cửu Gia, anh xem nên xử lý thế nào?"

​"Chuyện nhà người ta thì đừng can thiệp sâu. Báo với Lục Viễn Xuyên cân nhắc thăng chức cho cô ấy là được." Phó Cửu Hàn cúi đầu tiếp tục duyệt tài liệu.

​"Ơ... hả?" Trương Dữ ngơ ngác trước câu trả lời của sếp. Cứ tưởng theo tính cách của Cửu Gia thì anh sẽ bắt người về luôn chứ.

​Giữa lúc Trương Dữ còn đang ngơ ngác, điện thoại của Phó Cửu Hàn vang lên. Anh liếc nhìn tên người gọi, không bắt máy ngay mà đợi reo vài tiếng mới thong thả bấm nghe.

​"Nói." Giọng điệu vẫn bình thản như cũ, nhưng dường như lại pha chút gì đó khác lạ.

​Còn chưa kịp nghe đầu bên kia nói gì thì một tràng âm nhạc sôi động đã xập xình vọng qua. Mặc dù vẻ mặt Phó Cửu Hàn không đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần.

​Người phụ nữ này lại chạy đi uống rư ợu.

​"Cửu Gia ơi, em uống sa y mất rồi, anh đến đón em có được không~"

Tôi uống đến mức hơi choạng vạng, dựa lưng vào tường ngoài cửa nhà vệ sinh. Thế rồi chỉ nghe thấy tiếng "tút... tút... tút..." gián đoạn bên tai.

​...

​Quả nhiên trông cậy vào đàn ông là vô dụng! Tốn công tốn sức cưa cẩm bấy lâu nay, đúng là cái đồ vô năng vô nghĩa!

​Cơn giận làm tôi tỉnh cả rư ợu.

​Tôi đứng tựa cửa nhà vệ sinh ấm ức một lúc, ngẫm nghĩ xem tại sao người đàn ông này lại có thể lạnh nhạt vô tình đến thế. Suy nghĩ mãi không ra kết quả, thôi kệ vậy, ra ngoài gọi tài xế lái hộ cho xong.

​Ai ngờ vừa bước ra đến cửa quán bar, tôi đã đụng độ ngay Phó Cửu Hàn cùng Trương Dữ đang lẵng nhẵng theo sau.

​??? Tính tạo bất ngờ cho tôi đấy à?

​Nhưng tôi vẫn vô cùng mừng rỡ, bước nhỏ lon ton chạy đến ôm lấy cổ Phó Cửu Hàn, ngước mắt nhìn anh:

"Cửu Gia, anh đến đón em sao?"

​Phó Cửu Hàn cúi đầu nhìn tôi. Không biết có phải do hơi rư ợu làm tôi thêm phần kiều diễm hay không mà anh bất giác nuốt nước bọt một cái:

"Đi ngang qua."

​Cái câu này thốt ra, chẳng những là tôi mà ngay cả Trương Dữ đứng sau lưng cũng phải giật giật khóe miệng.

​Vâng vâng, đi ngang qua, loại "đi ngang qua" mà phải bắt tôi gửi vị trí mới tới nơi được ấy.

​Tuy nhiên tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ, tính cách kiêu ngạo này của Phó Cửu Hàn tôi lại thấy khá đáng yêu:

"Ừm, vậy Cửu Gia tiện đường chở em về được không?"

​Phó Cửu Hàn gật đầu, giơ tay định gỡ hai cánh tay đang quấn trên cổ anh xuống.

​Tôi không chịu, nhân lúc có men rư ợu liền kiễng chân cọ cọ vào mặt anh:

"Cửu Gia, em đi hết nổi rồi, anh bế em đi."

​Nói xong câu này, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị anh ném ra ngoài, dù sao thì tôi cũng từng bị anh quăng đi đủ mọi tư thế rồi.

​Thế nhưng ai mà ngờ được, anh lại cúi lưng xuống, bàn tay to lớn đỡ lấy eo tôi rồi bế bổng tôi lên. Đừng tưởng là kiểu bế công chúa nhé, thực ra là kiểu... mẹ bế con nít đấy!

​Hai chân tôi quấn c.h.ặ.t lấy eo Phó Cửu Hàn, mặt chìm sâu vào hõm cổ anh. Tư thế này thực sự quá là xấ u hổ.

​Mắt Trương Dữ suýt thì rớt ra ngoài. Hắn thầm hạ quyết tâm trong lòng, nhất định phải bái Lâm Thanh Nhi làm sư phụ, kêu bằng sư phụ quỳ nghe cũng chịu.

​Thôi khỏi, tôi không dám nhận đâu.

​Tôi cứ thế được Phó Cửu Hàn bế thẳng lên xe. Trương Dữ ngồi vào ghế lái, rất biết điều kéo tấm mành ngăn cách xuống.

​Cái tấm mành này, trong tiểu thuyết chính là công tắc mở ra đủ loại tình tiết ngọt ngào, ngược tâm và cả những cảnh không tiện mô tả đấy.

​Tôi quay sang nhìn Phó Cửu Hàn, thấy anh lấy từ hộc bí mật ra một chiếc chăn mỏng đắp lên chân tôi. Tầm mắt tôi dời về chiếc chăn... ừm, chiếc chăn chuyên dùng để quấn nữ chính sau khi "xong chuyện".

​Tấm mành ngăn cách có, chăn mỏng cũng có, tôi mà không làm gì thì đúng là có lỗi với hai món đồ này quá.

​Thấy Phó Cửu Hàn lại mở laptop ra bắt đầu làm việc, mặc dù lý trí bảo tôi đừng có được đằng chân đằng đầu, nhưng cơ thể lại chẳng chịu nghe lời.

​Tôi áp sát lại gần, thừa lúc anh không chú ý gập mành hình laptop lại rồi ném sang một bên, một lần nữa ngồi chễm chệ trên đùi anh.

​Hình như anh còn chưa kịp phản ứng, tôi đã quen đường cũ tiến lại gần mặt anh. Nhìn kỹ thì trên má anh vẫn còn vệt son tôi để lại lúc nãy:

"Cửu Gia, anh làm lau mất son của em rồi."

​"Lâm Thanh Nhi, cô đừng có được đằng chân lên đằng đầu." Làn da tr ắng lạnh của Phó Cửu Hàn thoáng ửng hồng. Tốt lắm, anh không hề có động thái đẩy tôi ra.

​Tôi mím môi, mắt đong đầy ý cười:

"Vậy em giúp Cửu Gia dặm lại nhé... ừm, tông màu mới luôn."

​Nói rồi, tôi hôn lên má trái anh một cái, sau đó đặt nụ hôn lên môi anh.

​Không biết có phải do hơi rư ợu trên người tôi kích thích anh hay không, mà lần này ngay cả lý trí của anh cũng bị tôi làm cho đảo lộn. Anh bắt đầu đáp lại nụ hôn của tôi.

​Đầu lưỡi anh quấn quít lấy tôi mút mát tỉ mỉ, khiến tôi suýt nữa thì không thở nổi. Mặc dù vậy, bàn tay anh vẫn khá đứng đắn.

​Sau nụ hôn dài, đuôi mắt anh đỏ ửng nhìn tôi, còn tôi thì thở hển hển có chút ki nh ng ạc ngước nhìn anh.

​Anh vuốt ve lưng tôi, khóe miệng hơi nhếch lên, trong mắt đong đầy tình ý:

"Lâm Thanh Nhi, em thắng rồi."

​Vừa dứt lời, anh lại một lần nữa cúi xuống hôn lên môi tôi.

​Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất an. Tổng thể có cảm giác những lần tôi chủ động trêu chọc anh trước đây, sớm muộn gì cũng sẽ bị anh đòi lại không thiếu một món.

​Tôi đón nhận nụ hôn của Phó Cửu Hàn, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đầy chấp niệm và chiếm hữu của anh lúc này:

"Lâm Thanh Nhi, đã thắng rồi thì đừng mong chạy thoát."

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 1086072 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: TRƯỚC KHI NỮ CHÍNH TRỌNG SINH, NAM CHÍNH ĐÃ BỊ TÔI CƯA ĐỔ
Tình trạng: Đã hoàn thành

1086072

Address

Hue
52000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ninh Nguyệt Dao posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share