Bình Dương

Bình Dương Hãγ bấm ᴄɦữ 'THEO DÕI' Ƅêп рҺảі 👉 https://vietnamnet.vn/
(1)

Chúc mừng Tổng giám đốc Cố tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc!Tôi đẩy xe hoa tang, tươi cười xuất hiện ngay trước cửa kh...
05/05/2026

Chúc mừng Tổng giám đốc Cố tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc!
Tôi đẩy xe hoa tang, tươi cười xuất hiện ngay trước cửa khách sạn Kim Việt, nơi đang diễn ra hôn lễ.
Nụ cười trên gương mặt các vị khách lập tức cứng đờ, khúc nhạc cưới vang vọng trong đại sảnh cũng chợt dừng lại.
Trên sân khấu, chú rể Cố Thừa Huyền đang trao nhẫn, đột nhiên ngẩng phắt lên.
Khuôn mặt mà tôi từng yêu sâu đậm giờ đây lại hiện rõ sự kinh hoàng:
“Diệp Thanh Hoan? Sao em lại ở đây?”
Cô dâu mặc váy cưới trắng tinh – Ôn Như Tuyết – sắc mặt nhợt nhạt, nắm chặt tay anh:
“Thừa Huyền, cô ta là ai?”
Tôi à? Tôi khẽ chỉnh lại chiếc váy đen trên người, giọng trong trẻo vang lên:
“Tôi là vợ hợp pháp của Cố tổng – Diệp Thanh Hoan.
Nghe nói hôm nay Cố tổng đại hỷ, tôi đặc biệt đến tặng một vòng hoa chúc mừng.”
Cả khán phòng nổ tung trong tiếng bàn tán.
Tôi đẩy xe hoa tang, tươi cười xuất hiện ngay trước cửa khách sạn Kim Việt, nơi đang diễn ra hôn lễ.
Nụ cười trên gương mặt các vị khách lập tức cứng đờ, khúc nhạc cưới vang vọng trong đại sảnh cũng chợt dừng lại.
Trên sân khấu, chú rể Cố Thừa Huyền đang trao nhẫn, đột nhiên ngẩng phắt lên.
Khuôn mặt mà tôi từng yêu sâu đậm giờ đây lại hiện rõ sự kinh hoàng:
“Diệp Thanh Hoan? Sao em lại ở đây?”
Cô dâu mặc váy cưới trắng tinh – Ôn Như Tuyết – sắc mặt nhợt nhạt, nắm chặt tay anh:
“Thừa Huyền, cô ta là ai?”
Tôi à? Tôi khẽ chỉnh lại chiếc váy đen trên người, giọng trong trẻo vang lên:
“Tôi là vợ hợp pháp của Cố tổng – Diệp Thanh Hoan.
Nghe nói hôm nay Cố tổng đại hỷ, tôi đặc biệt đến tặng một vòng hoa chúc mừng.”
Cả khán phòng nổ tung trong tiếng bàn tán.
Có người lén rút điện thoại quay phim, ánh đèn flash liên tục lóe sáng.
“Không phải nói Cố tổng độc thân sao?”
“Chuyện gì thế này? Ngoại tình à?”
“Cô ta điên rồi chắc? Ai lại mang vòng hoa đến đám cưới?”
Tôi thản nhiên tháo tấm băng tang trên vòng hoa ra, giơ lên cho mọi người thấy.
Trên đó viết bốn chữ đỏ chói như máu:
“Chúc Cố Thừa Huyền – Ôn Như Tuyết tân hôn khoái hoạt, sớm ngày đoàn tụ dưới suối vàng!”
Ôn Như Tuyết khuỵu gối, suýt ngã ngay trên sân khấu.
Cố Thừa Huyền mặt đen như than, nghiến răng:
“Diệp Thanh Hoan! Em điên rồi hả? Đây là hôn lễ của tôi!”
“Đúng vậy, chính vì là hôn lễ của anh, tôi mới phải đến chúc phúc.”
Tôi nghiêng đầu, nở nụ cười ngây thơ:
“Cố tổng, anh quên rồi sao? Chúng ta vẫn chưa ly hôn.
Theo luật hôn nhân, việc này gọi là trọng hôn đó.”
Lời vừa dứt, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng còi cảnh sát.
Vài cảnh sát bước nhanh vào, vị đội trưởng nghiêm giọng:
“Nhận được tố cáo, có người nghi phạm trọng hôn.
Ông Cố Thừa Huyền, xin mời phối hợp điều tra.”
Cố Thừa Huyền tái mặt:
“Không thể nào! Chúng tôi rõ ràng đã ly hôn rồi!”
Tôi thong thả rút từ túi xách ra một cuốn sổ đỏ, vung lên trước mặt mọi người:
“Cố tổng, anh nhìn cho rõ, con dấu trên giấy kết hôn này còn nguyên vẹn.
Anh nói đã ly hôn? Sao tôi không hề biết?”
Ôn Như Tuyết ngồi bệt dưới đất, tấm váy cưới lộng lẫy trải ra, trông chẳng khác nào bông hoa trắng héo úa.
Cô run rẩy hỏi:
“Thừa Huyền… anh lừa em sao? Anh nói anh độc thân mà?”
“Tiểu Tuyết, nghe anh giải thích! Anh thật sự nghĩ rằng đã ly hôn rồi…”
Anh ta lắp bắp, cuống quýt muốn giải thích.
Tôi bật cười khẽ, bước tới cầm micro trên sân khấu.
“Xin lỗi đã phá hỏng không khí vui mừng của mọi người.”
Âm thanh khuếch đại khắp sảnh cưới.
“Tôi là Diệp Thanh Hoan, vợ hợp pháp của Cố Thừa Huyền.
Ba năm trước chúng tôi đã đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính, đến nay chưa từng ly hôn.”
Tôi dừng một nhịp, ánh mắt dừng lại trên hai gương mặt như tro tàn kia.
“Ba tháng trước, tôi phát hiện chồng mình cùng vị Ôn tiểu thư đây dựng tổ ấm riêng.
Cô ấy còn mang thai con anh ta.
Vậy nên, với tư cách là vợ, hôm nay tôi phải đến chúc phúc rồi.”
Tiếng ồn ào lập tức vang dậy.
Có một phụ nữ trung niên phẫn nộ đứng bật dậy:
“Cố Thừa Huyền! Anh làm thế với vợ mình được sao?”
“Quá đáng lắm rồi! Đây là lừa dối trắng trợn!”
“Ôn Như Tuyết cũng chẳng ra gì, biết rõ người ta có vợ còn đi cưới!”
Trước sự chỉ trích dồn dập, Ôn Như Tuyết che mặt bật khóc:
“Tôi không biết… tôi thật sự không biết anh ấy chưa ly hôn…”
“Không biết?”
Tôi cười lạnh, lại rút ra vài tấm ảnh.
“Ôn tiểu thư, trí nhớ của cô kém quá.
Đây là ảnh cô và chồng tôi tay trong tay ở khắp nơi, còn có cả cảnh cô đến tận cửa nhà tôi khiêu khích.
Cô còn dám nói là không biết?”
Tôi giơ từng tấm ảnh lên.
Mỗi bức đều chứng minh rõ ràng sự thân mật giữa họ, cũng như thái độ ngang ngược của cô ta.
“Diệp Thanh Hoan!” – Cố Thừa Huyền gầm lên – “Em rốt cuộc muốn thế nào?”
Tôi thu lại ảnh, vuốt nhẹ tóc, mỉm cười:
“Tôi chẳng muốn gì cả.
Chỉ là muốn chúc phúc thôi.
Dù sao, người có thể khiến chồng tôi si mê đến vậy, hẳn phải rất đặc biệt.”
Tôi quay sang nhìn Ôn Như Tuyết, giọng mềm mại:
“Ôn tiểu thư, đứa bé trong bụng cô mấy tháng rồi nhỉ?
Xem chừng khoảng sáu tháng?
Tính ra, chắc là vào ngày kỷ niệm kết hôn của tôi và Cố tổng, đúng không?
Quả là ý nghĩa sâu xa.”
Ôn Như Tuyết trắng bệch, bản năng ôm bụng.

Chia tay đã ba năm, người yêu cũ bất ngờ trở thành sếp của tôi.Hôm phát hiện mang thai, tôi nói: “Con là của anh, duyệt ...
04/05/2026

Chia tay đã ba năm, người yêu cũ bất ngờ trở thành sếp của tôi.
Hôm phát hiện mang thai, tôi nói: “Con là của anh, duyệt cho tôi nghỉ thai sản đi.”
Hắn tức đến bật cười: “Trốn cưới ba năm, giờ bắt tôi nuôi con? Coi tôi là thằng ngốc à?”
Tôi vẫn không bỏ cuộc: “Tiền sữa thật sự không cho chút nào sao?”
“Hơi liên quan đến tôi chắc?”
Tôi tiếc nuối nghỉ việc.
Về sau, hắn quỳ thẳng người trên bàn phím.
“Vợ à, tiền và công ty đều nộp hết, cho anh vào phòng đi.”
1
Kinh nguyệt trễ hai tuần, que thử thai hiện rõ hai vạch, nhắc tôi rằng tôi đã trúng số rồi.
Ba của đứa bé không phải ai khác.
Chính là người yêu cũ đã chia tay tôi ba năm trước, cũng là sếp hiện tại của tôi.
Công ty tổ chức team building để chào đón sếp mới, người đàn ông này bất ngờ được điều về làm cấp trên trực tiếp của tôi.
Có lẽ là để lấy lòng mọi người?
Lục An vốn không hay uống rượu vậy mà lại nhậu nhẹt tới bết bát với đồng nghiệp.
Cuối cùng còn chỉ đích danh yêu cầu tôi đưa hắn về nhà.
Đùa à!
Chúng tôi chia tay đã ba năm, tôi làm sao biết hắn sống ở đâu?
Thế là tôi tống hắn vào khách sạn.
Nhưng tên này lúc say rượu chẳng ra gì!!!
Hại bà đây bị hắn làm cho không còn sạch sẽ, hu hu.
Tôi ôm bụng càng nghĩ càng giận, gõ bàn phím lạch cạch như trút giận.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi xông thẳng vào văn phòng của Lục An.
Quả nhiên đàn ông chẳng có thằng nào tử tế!
Lúc tỉnh táo thì nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng xa cách.
Tôi nghiến răng tức giận: “Tôi muốn xin nghỉ phép.”
Tên khốn đó liếc tôi một cái: “Chia tay lâu như vậy rồi mà còn không biết quy tắc?”
“Lần sau vào phòng thì nhớ gõ cửa trước.”
??
Sao lúc hắn say rượu không nhớ mấy cái quy tắc đó?!
Tôi mặt không cảm xúc đặt đơn xin nghỉ phép lên bàn hắn.
“Nghỉ phép.”
Lục An tiện tay cầm lên, giây trước vẫn bình thản như không, giây sau mắt đã nheo lại, sắc mặt lập tức thay đổi.
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Xem ra hắn vẫn chưa quên cái chuyện tốt mà mình đã làm.
“Con là của anh, duyệt nghỉ thai sản đi.”
Tờ đơn bị Lục An bóp đến nhăn nhúm, hắn cười giận.
“Ba năm trước cô trốn cưới, ba năm sau bắt tôi nuôi con? Định chơi tôi à?”
??
Tôi nghi ngờ hắn đang thử tôi.
“Tiền sữa, anh không định góp chút nào sao?”
Lục An ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen láy.
Người ta nói môi mỏng thì bạc tình, miệng của Lục An nói ra câu nào cũng đủ chọc tức người khác.
“Liên quan gì đến tôi.”
……
Hay lắm!
Tốt lắm!!
“Vậy thì coi như cha ruột nó chết rồi.”
Tôi quay người bước ra, lập tức viết đơn xin nghỉ việc.
Lý do nghỉ: “Thế giới rộng lớn thế kia, tôi muốn đi tìm một người chịu nuôi con giùm!”
2
Lục An là nam thần được công nhận của cả trường đại học chúng tôi.
Là “con cưng” trong mắt giảng viên, ai cũng biết hắn tiền đồ vô lượng.
Trong trường, người theo đuổi Lục An nhiều không đếm xuể.
Còn tôi…
Có thể coi là người bình thường nhất trong số những người kiên trì theo đuổi hắn?
Tôi theo đuổi Lục An ba năm, đến tận học kỳ cuối cùng mới leo lên được danh hiệu bạn gái của hắn.
Ngay cả bạn cùng phòng của tôi cũng đùa giỡn trêu chọc:
“Kiều Bạch Bạch, mộ tổ nhà cậu xây ở đâu vậy, để tớ về bàn với ba tớ chuyển mộ sang đó!”
“Bạch Bạch, cậu lần trước đi Vân Nam có học nuôi cổ không đấy?”
“Cậu mở lớp tớ quỳ xuống nghe luôn được không?”
Tôi luôn cười đùa đáp lại: “Lại đây, mỗi người 2000, cam đoan dạy là đậu!”
Nhưng chẳng ai biết, ba năm đó tôi theo chân Lục An gần như chu du khắp cả nước.
Hắn là sinh viên ưu tú ngành tài chính.
Cộng thêm doanh nghiệp gia đình, lúc còn đi học đã thường xuyên bay đi bay lại giữa các thành phố.
Có lần để mua được vé ngồi cạnh hắn, tôi còn phải nhờ cò mua vé, tốn thêm 2000 tệ.
Lúc ngồi cạnh Lục An, tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Hắn có đôi mày sắc lạnh, sống mũi cao thẳng có một nốt ruồi.
Lúc nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người toát ra vẻ lạnh lùng không ai được đến gần.
Tôi nhìn đến ngẩn ngơ.
Nhưng khi bất ngờ chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm kia, tim tôi suýt nhảy khỏi lồng ngực.
“Kiều Bạch Bạch, gan em càng ngày càng lớn rồi.”
“Theo tôi tám lần, giờ còn dám ngồi cạnh luôn?”
Tôi chớp mắt ngại ngùng không dám nói gì.
Tám lần trước tôi đều ngồi cách hắn khá xa.
Hắn đi công tác thì tôi tranh thủ du lịch.
Chỉ là bay cùng chuyến thôi, vậy mà vẫn bị hắn phát hiện?
Nhưng sau đó…
Gan tôi cũng to thật rồi.
Suốt ba năm, tôi gần như đã ngắm hết cảnh đẹp của đất nước.
Cuối cùng, cục đá lạnh lùng như Lục An cũng bị tôi làm cho cảm động.
Sau khi bận rộn công việc xong, hắn còn chịu đi leo núi, lội suối với tôi.
Bên bờ Nhĩ Hải, Lục An nhận lời tỏ tình của tôi.
Bạn bè ngưỡng mộ, cha mẹ ủng hộ, chúng tôi định ngày cưới sau khi tốt nghiệp.
Nhưng ngay trước đám cưới, tôi lại bỏ trốn.
Đám cưới không có cô dâu ấy, có lẽ là vết nhơ mà cả đời này Lục An không muốn nhớ lại.
Buổi lễ đó trở thành điều cấm kỵ trong miệng tất cả mọi người.
Nghe nói mỗi lần ai nhắc đến, sắc mặt Lục An lại lạnh đến đáng sợ.
3
Tôi đi bệnh viện khám thai, các chỉ số đều tốt đến mức bác sĩ khen không ngớt.
Nhưng trước khi rời đi, bác sĩ lại khiến tôi đỏ cả mặt.
“Nhưng vẫn phải chú ý, nhớ ba tháng đầu không được quan hệ.”
Tôi cười gượng.
Bác sĩ nghĩ nhiều rồi.
Tôi ghé siêu thị một vòng rồi về nhà.
Nhưng vừa mở cửa thấy đôi giày để bừa ở lối vào, mặt tôi lập tức sầm xuống.
“Sao cô lại tới nữa?”
Nhìn khuôn mặt giống tôi như đúc, tôi lặng lẽ siết chặt nắm tay.
Kiều Lộc, em gái song sinh của tôi.
Nói ra cũng lạ, rõ ràng là cùng một mẹ sinh ra, nhưng cuộc sống sau này lại cách nhau một trời một vực.
Kiều Lộc là bảo bối trong tay cha mẹ, đến cả cái tên cũng được đặt kỹ hơn tôi.
Lúc mẹ còn sống, bà không ít lần ôm lấy Kiều Lộc mà nói: “Mong rằng con gái của mẹ, cả đời sẽ giống như con hươu nhỏ tung tăng vui vẻ, mẹ sẽ cho con tất cả.”
Đúng vậy.
Mẹ thực sự đã bảo vệ con gái thứ hai của bà rất tốt.
Nhưng tôi lại phải trả giá rất đắt vì điều đó.
Kiều Lộc đảo mắt nhìn quanh căn nhà mới tôi mua, cứ như đang ngắm tài sản của chính mình.
“Khi nào dẫn tôi đi làm thủ tục sang tên?”
Tôi cười khẩy.
Nhưng tiếp theo, Kiều Lộc lắc lắc thứ gì đó trong tay.
“Không ngờ nha, mẹ không còn mà chị lại mặt dày như thế?”
“Chửa hoang? Chị nói xem nếu ba biết chuyện thì…”
Tôi nhíu mày, cái thứ cô ta lôi từ thùng rác ra?!
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ hoảng hốt lo sợ.
Nhưng bây giờ, Kiều Lộc tưởng tôi vẫn như trước đây để mặc cô ta chèn ép sao?
Tôi đi thẳng vào bếp nấu cơm.
Thấy tôi không quan tâm, Kiều Lộc lại sáp lại gây sự.
“Tôi phải về nói với ba!”
Tôi mở ga bếp: “Được thôi.”
“Nói với ông là sắp làm ông ngoại rồi, bảo ông lì xì cho cháu tôi một cái.”
“Cửa ở kia, mời.”
Kiều Lộc hậm hực quăng lại hai câu rồi bỏ đi.
Tôi vừa ăn chè trôi nước vừa thong thả, lòng không chút gợn sóng.
Cả nhà này đều là đồ thần kinh.
Vì tôi và Kiều Lộc giống nhau như đúc, lúc trước vào đại học tôi suýt bị cô ta mạo danh nhập học.
4
Nghỉ việc rồi, nhưng tôi vẫn còn một đứa trẻ phải nuôi.
Mấy ngày nay tôi chạy đôn chạy đáo tìm việc mới, tuy lương thưởng không bằng chỗ cũ nhưng cũng coi như tạm ổn.
Thế nhưng ngay ngày đầu chờ kết quả sau phỏng vấn, tôi lại nhận được cuộc gọi từ công ty cũ.
“Ai đấy?”
Tôi lơ mơ áp điện thoại lên mặt, mắt vẫn chưa mở nổi.
Hai giây trôi qua, đầu dây bên kia không nói gì, cơn cáu lúc ngủ dở của tôi lập tức bùng lên.
“Ai đấy!”
“Sáng sớm gọi điện mà không thèm lên tiếng, tôi chúc anh…”
Một giọng nghiến răng ken két vang lên ở đầu dây bên kia: “Kiều Bạch Bạch, chín giờ rồi mà còn chưa dậy?”
Tôi khựng lại, liếc nhìn điện thoại.
Dù chưa lưu tên, nhưng số này tôi thuộc lòng từng chữ số.
“Cô chỉ xin nghỉ nửa ngày, bây giờ tính là tự ý vắng mặt không lý do.”
“Trước mười giờ đến công ty!”
??
Tôi bật dậy: “Rõ ràng là tôi đã nghỉ việc…”
Còn chưa nói hết câu thì đầu dây bên kia đã cúp máy.
Tôi cầm điện thoại hít sâu một hơi.
Lục An! Tốt nhất cả đời này anh đừng rơi vào tay tôi!!!
Tôi rửa mặt qua loa rồi lao thẳng tới công ty.
Thấy bàn làm việc chất đầy tài liệu, tôi nghiến răng ken két.
Lúc yêu thì suốt ngày sai khiến tôi, ba năm sau thì trình độ bóc lột lại càng cao!
Tôi nén giận, xông thẳng vào văn phòng Lục An.
“Lục An, anh đang cố tình công tư không phân minh đúng không?!”
Vừa dứt lời, tôi sững người.
“Chú, dì…”
Ba mẹ của Lục An đều có mặt ở đó.
Tám con mắt chạm nhau, chỉ có mỗi Lục An là vẫn thản nhiên như không.
Chú Lục và dì Lục trước giờ vẫn đối xử rất tốt với tôi.
Nhưng chuyện năm xưa đã xảy ra như vậy, ai mà không khó chịu trong lòng chứ.
“Bạch Bạch? Cháu với Lục An…”
Dì Lục sắc mặt không mấy tốt, nhưng nói chuyện vẫn khá uyển chuyển.
Tôi có hơi bối rối nhìn sang Lục An.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng hiện giờ tôi đúng là đang làm công ăn lương cho Lục An.
5
Tôi lén lút ra hiệu cho Lục An, mong hắn nói giúp vài câu.
Nhưng hắn lại bắt chéo chân tựa vào ghế, dáng vẻ chẳng muốn quản gì.
Được lắm.

Vào ngày nọ, tôi nhận được món đồ lót ren gợi cảm xuyên thấu do tiểu tam của chồng gửi tới.Kèm lời nhắn: “Chị à, mặc đẹp...
26/04/2026

Vào ngày nọ, tôi nhận được món đồ lót ren gợi cảm xuyên thấu do tiểu tam của chồng gửi tới.

Kèm lời nhắn: “Chị à, mặc đẹp một chút, giữ anh Trình Nghiễn lại lâu hơn nhé, em thật sự chịu không nổi nữa rồi.”

Tôi lập tức điền địa chỉ của tiểu tứ, rồi gửi thẳng món đồ đó đi.

Trong buổi tụ tập tối đó, tôi đưa hộp quà dây chuyền cho hắn, nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Quà Thất Tịch em đã chọn giúp anh rồi. Nhã Ninh còn nhỏ, cần được dỗ dành, anh nên dành thời gian cho cô ấy nhiều hơn.”

Đám bạn nhậu vô lại của hắn thi nhau trêu chọc: “Vẫn là anh Trình biết cách dạy dỗ! Vợ còn nghe lời hơn cả bảo mẫu.”

Hắn cười khẩy ngay trước mặt tôi:

“Cô ta ư? Chẳng qua chỉ là con ch.ó không thể sống thiếu tôi thôi, lần trước tôi bảo cô ta chăm sóc “ngày có kinh” cho Mộng Dao, cô ta cũng ngoan ngoãn làm theo.”

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đưa tờ xác nhận chuyến du lịch Maldives dành cho hai người.

“Em đã đăng ký tour du lịch cho hai người rồi, cứ chơi vui vẻ nhé.”

Hắn vung bút ký xong, tôi cuối cùng cũng khẽ nhếch môi.

Lời hẹn ba năm sắp đến, sự tự do của tôi cũng sắp chạm tay.



Sau khi buổi tụ tập kết thúc, tôi cẩn thận cất tài liệu đi.

Trình Nghiễn ngả lưng trên sofa, nhướng mày nhìn tôi: “Em thật sự để hai chúng tôi đi ư?”

Tôi chớp mắt: “Chẳng lẽ mang cả Mộng Dao và Nhã Ninh đi cùng? Ba người cùng hành động, em sợ anh chịu không nổi.”

Nói xong, tôi xoay người vào bếp lấy nước ấm giải rượu cho hắn.

Trong cốc giữ nhiệt có hai viên kỷ tử, lại thêm vài lát nhân sâm Mỹ.

Dạo này Trình Nghiễn quả thực rất vất vả.

Thứ Hai, Thứ Tư thì ở bên Hứa Nhã Ninh.

Thứ Ba, Thứ Năm, Thứ Sáu thì ở bên Lâm Mộng Dao.

Cuối tuần còn phải đối phó với tôi, người vợ hợp pháp này.

Khi tôi đưa cốc nước cho hắn, nụ cười nơi khóe môi rốt cuộc cũng không giấu được.

Ánh mắt Trình Nghiễn lạnh đi, hắn bỗng siết chặt cằm tôi: “Tiết Uyển Uyển, cô cười cái gì?”

Tôi thầm nghĩ hỏng bét rồi.

Quả thật, làm gì có người vợ nào nhìn chồng và nhân tình đi du lịch mà lại vui vẻ đến thế?

Năm xưa, lần đầu tiên hắn đưa Lâm Mộng Dao đến Paris, tôi đã như phát điên mà đuổi theo tới đó.

Nhưng lại bị hắn tát tai ngay trước mặt mọi người ở cửa khách sạn.

Tối hôm đó tôi bị ném ở khu phố hỗn loạn nhất Paris, ví tiền và giấy tờ tùy thân đều bị cướp sạch.

Khi những kẻ lang thang trong ngõ xé rách quần áo tôi, tôi thậm chí còn nghĩ rằng thà c.h.ế.t quách cho xong.

Ít nhất sẽ không phải quay về nhìn hắn ôm Lâm Mộng Dao nói tôi làm mất hứng.

Nghĩ đến đây, tôi mỉm cười ngọt ngào nhìn lại hắn.

“Mừng cho anh thôi mà, được hưởng thế giới riêng hai người với cô gái nhỏ chẳng phải rất vui sao? Làm việc mệt mỏi như vậy, cũng nên thư giãn một chút chứ.”

Hắn hiển nhiên rất vừa lòng, hiếm hoi bố thí vỗ vỗ mặt tôi:

“Ngoan nào, khi về sẽ mua tặng em túi Hermes mẫu mới.”

Hắn không hề biết, những món đồ xa xỉ chất đống như núi trong phòng thay đồ, tôi chưa từng đụng đến một cái nào.

Chiếc túi da cá sấu hắn ném cho tôi sau chuyến đi Maldives với Lâm Mộng Dao năm ngoái,

Chiếc vòng tay kim cương hắn ban thưởng sau khi lăn lộn với Hứa Nhã Ninh trở về tháng trước…

Mỗi một món đồ đều như đang chế giễu sự rẻ mạt của tôi trong suốt ba năm qua.

Kể từ ba năm trước, khi hắn gặp y tá Lâm Mộng Dao trong lúc nhập viện vì tai nạn xe hơi.

Vì để lấy lòng cô ta, hắn đã hao tâm tổn trí theo đuổi.

Thậm chí bỏ ra số tiền lớn để mua cho cô ta một con ch.ó đua thuần chủng quý hiếm duy nhất trên thế giới,

Chỉ vì cô ta nói sợ mua phải thức ăn cho chó kém chất lượng sẽ làm hại chó con.

Thế nên tôi bị ép quỳ gối trước chậu chó để thử ăn từng mẻ thức ăn cho chó mới đến.

Chỉ vì tôi vô tình bắt gặp Trình Nghiễn ôm Lâm Mộng Dao chọn nhẫn trong trung tâm thương mại.

Cô ta đột nhiên khóc lóc kể lể rằng tôi cố ý gặp mặt để khiêu khích, còn bản thân làm tiểu tam nên thấp kém hơn người khác.

Trình Nghiễn vì chuyện này đã giữa phố tuyên bố đấu giá tôi, trong vòng 24 giờ tùy ý người mua sai khiến.

Hắn dỗ dành cô ta rằng bây giờ tôi mới là kẻ hèn mọn, ti tiện nhất.

Sau khi được một người phụ nữ đấu giá để giải vây,

Lâm Mộng Dao còn ép tôi phải dập đầu cảm ơn người mua ngay tại chỗ.

Sự thiên vị của Trình Nghiễn dành cho Lâm Mộng Dao từng khiến tôi nghĩ rằng ít nhất hắn cũng có vài phần thật lòng với cô ta.

Cùng một màn kịch đó lại tái diễn, chỉ là thay bằng một gương mặt trẻ hơn.

Ánh mắt hắn nhìn cô ta hệt như lúc hắn nhìn Lâm Mộng Dao năm xưa,

Còn những dày vò trút xuống tôi thì lại ngày càng thậm tệ.

Hứa Nhã Ninh khi khám sức khỏe ở trường thì phát hiện bị thiếu máu, hắn liền lôi tôi đến bệnh viện lấy m.á.u ngay trong đêm.

Cô ta phản đối nói m.á.u của tôi dơ bẩn.

Hắn kiên nhẫn dỗ dành cô ta: “Nín nào, anh không thể chấp nhận m.á.u của người đàn ông khác chảy vào cơ thể em được.”

Nhưng vừa quay đầu lại, hắn đã lạnh giọng ra lệnh cho y tá: “Lấy đủ 1000cc, không cần quan tâm sống c.h.ế.t của cô ta.”

Tôi ba lần ngất lịm đi, rồi lại bị véo cho tỉnh lại.

Thế nhưng hắn lại bỏ mặc tôi ở bệnh viện, đưa Hứa Nhã Ninh đi đảo để tịnh dưỡng.

Cuối cùng tôi cũng hiểu, hắn có đổi bao nhiêu nhân tình mới cũng chẳng sao cả.

Bởi vì trong trò chơi này, món đồ chơi vĩnh viễn không thay đổi, từ trước đến nay chỉ có mình tôi.

Chắc là gói hàng đã được gửi đến rồi, nửa đêm Hứa Nhã Ninh gọi điện đến làm ầm ĩ.

Trình Nghiễn thậm chí còn chưa kịp khoác áo khoác đã xông ra ngoài dỗ dành cô ta.

Tôi nhân cơ hội từ chồng hồ sơ du lịch dày cộp kia,

rút ra tờ thỏa thuận ly hôn kẹp ở bên trong.

Có nó rồi, chỉ cần kiên trì thêm một tháng nữa thôi.

Tôi có thể mang theo em trai bay cao bay xa rồi.

Thế nhưng sáng hôm sau vừa xuống lầu, cánh cửa lớn đã bị đạp tung.

“Đồ tiện nhân!”

Cái tát của Trình Nghiễn không chút lưu tình giáng xuống.

“Tôi mẹ kiếp còn tưởng cô đã hiểu chuyện rồi, kết quả là cô lại chơi trò này với tôi à? Nhã Ninh mới bao nhiêu tuổi, cô gửi cái thứ hạ tiện đó còn viết mấy lời như thế, có biết xấu hổ không?”

Tôi l.i.ế.m vị tanh của m.á.u đọng nơi khóe môi, khẽ cười:

“Tôi gửi ư? Vậy anh không bằng xem thử số điện thoại người gửi…”

“Câm mồm!”

Lại thêm một cái tát nữa, lần này nặng đến mức khiến tôi tối sầm mắt lại.

Tôi loạng choạng vịn vào bàn mới đứng vững được.

Ánh mắt hắn lóe lên trong thoáng chốc, sau đó hắn giận dữ siết chặt cổ tôi.

“Đừng có ở đây giả vờ đáng thương,”

Ngay khoảnh khắc tôi hô hấp khó khăn, tầm nhìn mờ mịt, hắn đột nhiên buông tay.

“Ngoan nào, đi xin lỗi Nhã Ninh đi.”

Cái giọng điệu đó, hệt như đang dỗ dành một con ch.ó không nghe lời vậy.

“Chuyến du lịch đảo lần này, tôi cho phép cô đi cùng. Dù sao cô cũng là người giỏi hầu hạ nhất mà.”

Hắn túm tóc tôi lôi ra ngoài cửa.

Bên ngoài, Hứa Nhã Ninh dùng đầu ngón tay móc vào chiếc đồ lót ren màu đen đó, im lặng mấp máy môi với tôi:

“Cảm… ơn… chị… nhé.”

Nhưng khi Trình Nghiễn quay đầu lại, mắt cô ta lập tức đỏ hoe.

“Đừng đối xử với chị như vậy… Em biết chị hận em là phải mà.”

“Đều là do em không tốt, đã cướp đi người yêu của chị…”

Tôi cúi đầu cười lạnh.

Cô sinh viên này, người có thể “vô tình gặp gỡ” một cách chuẩn xác khi Trình Nghiễn đưa Lâm Mộng Dao về trường,

Làm sao có thể là cái thứ bạch liên hoa đơn thuần nào chứ?

“Bảo bối, em quá lương thiện rồi.”

Trình Nghiễn đau lòng ôm cô ta vào lòng, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lại khôi phục vẻ tàn bạo.

“Xem Nhã Ninh hiểu chuyện đến nhường nào kìa! Không như cô, đồ tiện nhân này, mấy ngày không dạy dỗ là lại được đằng chân lân đằng đầu!”

“Không phải bảo Nhã Ninh mặc cho đẹp sao?”

Trong mắt Trình Nghiễn lóe lên ánh nhìn độc địa.

“Hay là cô tự mình mặc vào đi, để mọi người cùng xem cô đẹp đến mức nào?”

Tôi run rẩy lùi lại, nhưng lại bị hắn túm chặt tóc.

“Sao, không muốn mặc à?”

Hắn cúi sát người, ghé vào tai tôi đe dọa:

“Tiết Nhiễm dạo này hồi phục không tệ đâu nhỉ… Cô nói xem, liệu tôi, người anh rể này, có nên đưa thằng bé đi tái khám không nhỉ…”

"- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục "" tất cả bình luận "" nhé các cô, các chị

- Tg có một câu hỏi nhỏ dành cho các cô, các mẹ là: Câu Truyện này có phản ánh 😘 thực tế😘 ngoài đời thực không ạ ?
-----------------------------------------------

Tôi vừa kết thúc một dự án tuyệt mật trở về, mẹ tôi nói rằng bà đã thu xếp cho tôi một cuộc hôn nhân.Bà bảo đối phương t...
26/04/2026

Tôi vừa kết thúc một dự án tuyệt mật trở về, mẹ tôi nói rằng bà đã thu xếp cho tôi một cuộc hôn nhân.

Bà bảo đối phương tuấn tú, gia cảnh tốt, quan trọng nhất là tình cảm trong sạch, chưa từng thích ai.

Điểm khiến tôi bận tâm nhất chính là điều này, nghe xong tôi liền thuận theo.

Tin vừa truyền ra, cấp trên trực tiếp lập tức phê chuẩn tặng tôi một căn hộ làm quà cưới.

Gia đình chồng tương lai cũng nói sẽ hỗ trợ trang trí sẵn, chỉ đợi tôi kết hôn rồi dọn vào.

Đêm trước lễ cưới, tôi phải ghé qua căn hộ để lấy một tài liệu.

Vừa mở cửa bước vào, tôi c/hết sững vì cách bày trí bên trong: rèm trắng phủ kín căn nhà cùng những vòng hoa tang lễ, ở giữa còn đặt một tấm ảnh chân dung đen trắng được c/ắt từ váy cưới của tôi.

Đôi nến long phụng bị bỏ đi, thay vào đó là cả căn phòng phủ đầy nến trắng.

Không giống phòng tân hôn, mà trông như một nơi để tang.

Tôi tưởng có người cố ý phá hoại đám cưới, liền vội bảo đám công nhân dừng tay.

Đúng lúc đó, người bạn thanh mai trúc mã của Cố Thời Xuyên bước vào.

Cô ta tức tối chặn tôi lại:

“Ai cho cô đụng vào mấy thứ tôi trang trí?”

Tôi cố nén giận, hỏi ngược lại:

“Ngày mai tôi cưới, cô bày ra như linh đường thế này, cô thấy hợp à?”

Cô ta hừ lạnh, đầy vẻ khinh thường:

“Thì sao? Anh Thời Xuyên bảo tôi muốn trang trí thế nào cũng được. Cô không vừa lòng thì đi méc anh ấy đi, xem anh ấy bênh ai.”

“Cô mà dám dỡ xuống, cẩn thận mai khỏi cưới luôn.”

Tôi bật cười lạnh, gọi thẳng cho Cố Thời Xuyên.

“Cố Thời Xuyên, tôi không có sở thích cưới ở linh đường. Anh sang đây ngay và dắt người của anh đi.”

1

Ngày mai là đám cưới của tôi, không ít lãnh đạo cơ quan sẽ tới đưa dâu.

Nếu họ vừa bước vào đã thấy căn hộ cưới đặc cách bị biến thành linh đường, chuyện này mà lộ ra thì rắc rối lớn.

Trong điện thoại vang lên giọng Cố Thời Xuyên lạnh băng:

“Tôi không rảnh nghe cô nói nhảm.”

Tôi cố kiềm chế cơn giận, kiên nhẫn giải thích:

“Anh Cố, tôi rất cảm ơn anh đã cho người đến trang trí. Nhưng cô ấy biến phòng cưới của tôi thành linh đường.”

“Tôi không cần cô ta làm nữa, phiền anh bảo họ rời đi ngay.”

Nhưng tôi còn chưa nói hết thì bên kia đã cúp máy.

Tôi đứng sững.

Đây là “người tính tình hiền hòa” mà mẹ tôi từng ca ngợi sao?

Bên cạnh tôi, Tô Hiểu Hiểu bật cười lạnh:

“Nghe chưa? Cô đi méc cũng vô ích, anh Thời Xuyên lười quan tâm cô đấy.”

“Nếu không phải cô dùng chút thủ đoạn dụ được ông nội Cố, ép ông bắt anh ấy cưới cô, thì loại nhà q/uê không biết từ đâu lòi ra như cô, cũng đòi gả cho anh ấy à?”

Vừa nói, cô ta vừa săm soi tôi – một người vừa từ vùng núi trở về, bùn đất lấm lem, trông nhếch nhác không chịu nổi.

Ánh mắt cô ta đầy chê bai.

“Nói thẳng ra, người anh Thời Xuyên yêu từ đầu đến cuối chỉ có tôi. Hôm nay để tôi trang trí phòng cưới là để tôi xả giận.”

“Nếu cô không muốn mai khỏi cưới, thì ngoan ngoãn tránh qua một bên, đừng cản tôi làm tiếp.”

Tôi hít sâu, giọng lạnh như băng:

“Cô với Cố Thời Xuyên thế nào tôi không quan tâm. Đây là phòng cưới của tôi, tôi không cần cô trang trí nữa. Mời cô đưa người rời khỏi nhà tôi, nếu không tôi gọi bảo vệ.”

Tô Hiểu Hiểu bĩu môi nũng nịu:

“Đừng nghe cô ta, tiếp tục làm!”

“Phòng của cô ta? Cô ta có tiền mua nổi nhà trung tâm thành phố à? Căn này rành rành là anh Thời Xuyên mua!”

“Hôm nay tôi nhất định biến phòng cưới của cô thành linh đường, xem ai dám cản!”

Tôi tức đến mức toàn thân run lên.

Bao năm trời cắm trại ngoài hiện trường cho dự án nghiên cứu, đến mấy vị lãnh đạo từng trải còn đối xử khách khí với tôi, chưa từng gặp kiểu đàn bà đi/ên dở, ngang ngược như thế.

Tôi chẳng buồn đôi co, móc điện thoại gọi thẳng cho phòng bảo vệ:

“Lên đây, đuổi người.”

Tô Hiểu Hiểu trợn mắt, lập tức quăng mạnh sợi dây dắt chó:

“Con đ/ĩ này, dám chống lại tôi à!”

Vừa buông tay, con chó to gần bằng nửa người lao thẳng đến, quật tôi ngã xuống đất rồi há miệng cắn.

Nó giật mạnh, răng cắm sâu khiến m/áu tuôn xối xả, đau đến mức tôi chỉ còn biết lăn lộn trên sàn.

Tô Hiểu Hiểu vỗ tay cười khoái trá, rõ ràng đầy thích thú.

Tôi cố gượng dậy, lê được vài bước thì bảo vệ ập tới, lập tức khóa tay tôi lại.

“Các anh làm gì vậy? Tôi mới là chủ nhà! Chính cô ta xông vào thả chó cắn người!”

Tôi gào lên, giọng run vì đau.

Nhưng bảo vệ mặt lạnh, vừa giữ tôi vừa “dàn hòa” cho có lệ:

“Chúng tôi chỉ nghe theo lời cô Tô. Cô ấy bảo mời cô ra ngoài thì chúng tôi cũng không có cách nào.”

Xung quanh cư dân tụ tập xem, rì rầm bàn luận.

“Gan to thật nhỉ? Người ta là thanh mai trúc mã của tổng giám đốc Cố đấy, bảo bối trong lòng anh ta. Nghĩ mình sắp gả vào nhà họ Cố thì có quyền hống hách chắc?”

“Căn hộ này chắc chắn là tổng giám đốc Cố mua, cho cô ta ở tạm thôi. Vậy mà còn tưởng mình chủ thật.”

“Cùng lắm thì bị bắt bày linh đường cho hả giận, nhịn chút là xong. Làm ầm lên cẩn thận mai khỏi cưới.”

Tô Hiểu Hiểu càng lúc càng đắc ý, khoanh tay cười lạnh:

“Nghe chưa? Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Quỳ xuống xin lỗi đi, nhận sai, thì tôi còn suy nghĩ tha cho.”

“Bằng không, mai khỏi mơ cưới!”

Tôi chỉ thấy nực cười.

“Cô Tô, giờ là cô sai chứ không phải tôi. Tôi nói lần cuối, lập tức đưa công nhân ra khỏi nhà tôi.”

Tôi chưa dứt lời, cô ta đã giơ tay t/át lia lịa.

“Con đ/ĩ này, miệng cứng nhỉ!”

Tôi vừa né vừa nghiến răng chịu đựng, không đánh trả.

Không phải không dám, mà vì tổ chức nhắc đi nhắc lại: Không được xung đột với dân thường!

Điều này tôi nhất định phải tuân thủ.

Dù là chuyện riêng, tôi cũng không muốn vì chút chuyện bẩn thỉu này mà ảnh hưởng danh tiếng đơn vị.

Tôi giằng khỏi tay bảo vệ, định bắt lấy cánh tay Tô Hiểu Hiểu đang vung lên.

Đột nhiên, một lực cực mạnh từ phía sau đẩy tôi văng ra xa.

Tôi ngã dúi vào cạnh tủ gần cửa, mắt tối lại, xương cốt đau tưởng như vỡ nát.

Bên tai vang lên tiếng quát giận dữ, trầm thấp:

“Để tôi xem ai dám động vào cô ấy!”

Tôi ôm cánh tay đau gần tê rần, cắn răng cố đứng dậy.

Người vừa đẩy tôi ra là đám vệ sĩ mặc vest đen, hộ tống một người đàn ông cao lớn bước nhanh vào.

Anh ta đi thẳng đến trước mặt Tô Hiểu Hiểu, giọng trầm khàn đầy quan tâm:

“Sao rồi? Tôi nghe nói có người bắt nạt em, ai to gan vậy?”

Anh ta cao gần mét chín, mặc vest chỉnh tề, gương mặt điển trai, quả thật rất hút mắt.

Tô Hiểu Hiểu quay lại, nhìn tôi với ánh mắt đầy thách thức.

Cố Thời Xuyên theo ánh mắt cô ta nhìn sang tôi, đôi mắt lạnh tanh, xen chút dò xét.

Tôi cố kiềm chế, lựa lời nói lý lẽ:

“Anh là Cố Thời Xuyên đúng không? Tôi là Giang Tâm Nhiên, vị hôn thê mà ông nội anh định sẵn. Người vừa gọi cho anh chính là tôi. Còn cô Tô đây…”

“Câm miệng.”

Anh ta nhíu mày, đưa tay cắt ngang lời tôi, giọng bực bội:

“Tôi không quan tâm đã xảy ra chuyện gì.”

“Tôi cũng không quan tâm cô là ai. Giờ, lập tức quỳ xuống xin lỗi Hiểu Hiểu.”

Tôi nghẹn lại rồi bật cười vì tức.

Cuộc hôn nhân này là phía nhà họ Cố chủ động dạm hỏi, danh nghĩa tôi là vị hôn thê của anh ta.

Vậy mà bây giờ, anh ta chưa hỏi rõ trắng đen đã mở miệng bắt tôi quỳ xuống?

“Anh Cố, dù chúng ta không có tình cảm, có lẽ anh thích cô Tô hơn. Nhưng tôi là vị hôn thê danh chính ngôn thuận, ít nhất anh cũng nên tôn trọng chứ?”

“Hơn nữa, sai là cô ta, không phải tôi. Anh còn chưa tìm hiểu đã bắt tôi quỳ? Dựa vào đâu?”

“Dựa vào đâu?” Anh ta nhướn mày, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Dựa vào việc cô mặt dày bám lấy tôi, nhất quyết đòi gả vào nhà họ Cố.”

“Nếu không phải ông nội tôi nói chỉ khi cưới cô tôi mới được thừa kế Cố thị, thì tôi nhìn thêm cô một lần cũng thấy ghê sợ. Loại nhà q/uê chui từ xó xỉnh nào ra, nhìn đã hết muốn nhìn.”

Ánh mắt anh ta tràn ghét bỏ, lia qua quần áo còn vương bùn đất của tôi.

“Đừng tưởng vào được nhà họ Cố rồi là muốn bắt nạt ai cũng được. Nếu cô dám khiến Hiểu Hiểu khó chịu, tôi có cả trăm cách đuổi cô ra khỏi đây.”

Tôi thật sự không còn gì để nói:

“Anh Cố, xin anh hiểu cho rõ. Không phải tôi nhất quyết đòi cưới anh—”

“Ai mà chẳng mạnh miệng!” Tô Hiểu Hiểu chen ngang, cười đắc ý.

“Đợi lát nữa anh Cố thật sự không cưới cô, xem cô có khóc lóc cầu xin không.”

“Cưới được vào nhà họ Cố, tám đời nhà cô cũng phải thắp nhang cảm ơn. Cô không dám hủy hôn đâu.”

Nhìn hai người họ phối hợp ban ơn, tôi bật cười lạnh.

“Nhà họ Cố? Ghê gớm lắm à? Tưởng mình là vàng chắc? Tưởng đàn bà trên đời ai cũng phải cố mà trèo lên chắc?”

Mấy người dân đứng ngoài xem xôn xao:

“Cô ta đi/ên à? Đây là nhà họ Cố đấy! Nhà giàu nhất nước mà dám nói kiểu đó?”

“Làm màu thôi chứ ai chẳng muốn lấy tổng giám đốc Cố. Người ta còn cho nhà, chuẩn bị đám cưới, chỉ vì phòng cưới trang trí hơi rợn chút mà không nhịn nổi?”

“Nhịn chút có sao, làm căng lên coi chừng mai khỏi cưới.”

Nghe những lời vô lý ấy, tôi chỉ thấy buồn cười.

Nhà họ Cố giàu thì sao?

Chẳng phải cũng sống nhờ mấy dự án của Nhà nước?

Mười năm trước họ được cấp quyền sử dụng công nghệ của phòng nghiên cứu chúng tôi, ăn nên làm ra.

Nhưng quyền sử dụng đó chỉ còn đúng một tháng nữa là hết hạn.

Nếu không ký được hợp đồng mới, hào quang của họ có thể tan biến chỉ sau một đêm.

Cũng vì vậy mà ông cụ Cố già rồi còn phải đích thân tới đơn vị tôi, gặp lãnh đạo thì khom lưng cúi dạ, năn nỉ xin gia hạn.

Ông ta biết tôi là người phụ trách dự án, lại độc thân, nên ngày nào cũng chặn tôi ở cửa phòng làm việc, cầu xin tôi xem xét chuyện với cháu trai ông ta.

Tôi không đồng ý thì ông ta quay sang thuyết phục mẹ tôi.

Mẹ tôi bị lời ngon ngọt làm mờ mắt, liền tự ý quyết hôn sự này.

Nói thật, cuộc hôn nhân này vốn là “đôi bên có lợi”.

Từ góc độ dự án, nếu tôi cưới anh ta thì giúp Cố thị ổn định đầu tư, phía nghiên cứu cũng được lợi.

Vậy nên cấp trên mới chấp thuận, xem xét việc hợp tác lâu dài.

Nhưng giờ xem ra— cái hôn sự mà ông cụ Cố vất vả giành về, e là bị chính tay cháu trai ông ta phá nát.

Những suy nghĩ ấy thoáng lướt qua đầu tôi.

Nhưng trong mắt Cố Thời Xuyên và Tô Hiểu Hiểu, sự im lặng ấy lại giống như tôi sợ hãi.

Cố Thời Xuyên bắt đầu mất kiên nhẫn:

“Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Quỳ xuống xin lỗi Hiểu Hiểu. Nếu không, hủy cưới.”

Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh đáp:

“Được thôi, hủy cưới đi. Tôi không cần cái ‘cơ hội’ đó.”

Hai người họ lập tức trừng mắt, sững sờ.

Đặc biệt là Cố Thời Xuyên, mặt anh ta sầm lại.

Không biết là vì lần đầu bị một người phụ nữ anh ta coi thường làm mất mặt, hay vì anh ta chợt nhận ra— nếu tôi thật sự không cưới nữa, ông nội anh ta có khi sẽ tước quyền thừa kế.

Nhưng bên cạnh anh ta, Tô Hiểu Hiểu lại sáng mắt, đầy toan tính:

“Anh Thời Xuyên, cô ta không chịu cưới thì càng tốt, đỡ phải rước một con nhà q/uê vào làm mất mặt.”

Thấy vẻ mặt Cố Thời Xuyên đang do dự, cô ta lập tức nói nhanh:

“Những gì ông nội nói chắc chỉ để dọa thôi! Làm gì có chuyện ông ấy thật sự cắt quyền thừa kế chỉ vì anh không cưới một con nhà q/uê chứ?”

“Anh giỏi như vậy, ông nội còn mong anh dẫn dắt nhà họ Cố lên tầm cao mới.”

Câu nói ấy đánh trúng tâm lý của Cố Thời Xuyên, khiến anh ta nở nụ cười đắc ý:

“Nhưng thiệp mời phát hết rồi, giờ hủy e là không kịp.”

Tô Hiểu Hiểu khúc khích cười, đầu ngón tay vẽ vòng trên ngực anh ta, giọng nũng nịu:

“Chuyện nhỏ. Không phải vốn dĩ anh muốn cưới em sao?”

Ánh mắt Cố Thời Xuyên tối lại, khàn giọng siết tay cô ta:

“Người tôi nên cưới đúng là loại thiên kim như em.”

“Còn cái thứ hạ đẳng kia, nếu không phải ông nội ép buộc, nhìn một cái tôi cũng thấy ghê tởm.”

Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, dừng lại ở những vệt bùn đất trên quần áo.

“Đừng tưởng gả vào nhà họ Cố rồi muốn ức hiếp ai cũng được. Nếu cô dám khiến Hiểu Hiểu khó chịu, tôi có trăm cách tống cô ra.”

Tôi thật sự hết kiên nhẫn, chỉ tay ra cửa, lạnh giọng:

“Hủy cưới thì mời anh và cô Tô rời khỏi đây. Bảo công nhân dọn hết đống rác rưởi này ra khỏi nhà tôi.”

Đám cư dân xem càng bàn tán nhiều hơn:

“Cô ta tưởng hủy cưới rồi căn hộ vẫn là của cô ta chắc? Đây là tài sản trước hôn nhân, không cưới thì đương nhiên là của tổng giám đốc Cố.”

Tô Hiểu Hiểu ỏn ẻn:

“Anh Thời Xuyên, căn này đừng cho cô ta. Hủy cưới rồi, em không muốn cô ta lấy bất cứ thứ gì của anh.”

“Được.” Anh ta lạnh lùng ra lệnh.

“Tôi không quan tâm ông già cho cô cái gì, nhưng căn hộ này, tôi lấy lại. Cút ngay.”

"- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục "" tất cả bình luận "" nhé các cô, các chị

- Tg có một câu hỏi nhỏ dành cho các cô, các mẹ là: Câu Truyện này có phản ánh 😘 thực tế😘 ngoài đời thực không ạ ?
-----------------------------------------------

Address

Bình Dương
Thu Dau Mot
820000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bình Dương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bình Dương:

Shortcuts

Share