08/06/2025
•P1 : 👾 Quỷ cũng có trái tim - Tuki Trần🐥
Tiếng xôn xao của mọi người hòa trong niềm vui hân hoan. Cô dâu và chú rể nắm tay nhau bước lên lễ đường. Ba mẹ cô dâu cũng xúc động khi đứng trước mặt mọi người, bắt tay với gia đình nhà trai.
– “Cảm ơn bà con hôm nay đã đến chung vui cùng gia đình chúng tôi.”
Ba Tài – cha cô dâu – nói.
– “Hôm nay là ngày vui của con gái, ba chúc con trăm năm hạnh phúc, sung túc giàu sang.”
Ba Tài tiếp lời.
– “Ba chỉ có một đứa con gái thôi, mong con sẽ yêu thương và chăm sóc tốt cho con gái của ba, nha con trai.”
Ba Tài nhìn Vĩ.
– “Dạ, con hứa với ba, con sẽ yêu thương và chăm sóc tốt cho em Ly ạ.”
Vĩ đáp lời.
Trong tiếng vỗ tay của mọi người, MC mời nhà trai phát biểu, rồi lần lượt là các tiết mục cắt bánh kem, rót rượu. Một ngày linh đình đã qua, mọi người ra về. Chỉ còn lại gia đình nhà gái vì nhà trai phải về gấp do chuyện đột xuất. Kết thúc đám cưới, hai vợ chồng ngồi bên nhau trên chiếc giường phủ đầy hoa hồng, đếm tiền mừng cưới.
– “Em ơi, em có thấy mùi gì khác thường trong phòng này không?”
Vĩ hỏi.
– “Hả? Mùi gì?”
Ly ngạc nhiên.
– “Mùi tiền đó em!”
Vĩ cười.
Một đêm vui vẻ trôi qua. Bà Hiền, mẹ cô dâu, là người rất thương con gái. Từ nhỏ đến lớn, bà luôn yêu thương và không để con chịu khổ. Hôm nay, con gái bà đã tìm được một nửa của cuộc đời. Bà mừng lắm, chợt nhớ ra điều gì, vội chạy lên tầng 2, nơi có căn phòng bị bỏ trống. Bà cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ, chuẩn bị giường gối tươm tất.
Sáng hôm sau, bà dặn Vĩ rằng hai ngày đầu làm rể phải ngủ riêng. Bà nhấn mạnh tuyệt đối không được ngủ cùng cô dâu.
– “Nghe mẹ nói nè, con về làm rể hai ngày đầu tuyệt đối không được ngủ với con Ly, nghe chưa?” – bà Hiền nghiêm giọng.
– “Phải qua ngày thứ ba thì hai đứa mới được ngủ chung.” – bà tiếp.
– “Ủa sao vậy mẹ? Tự nhiên lại phải đợi ba ngày mới được ngủ chung?”
Vĩ thắc mắc.
– “Đừng hỏi nhiều, mẹ nói sao thì nghe vậy.”
Bà gằn giọng.
Ly ngồi im lặng, sau bữa cơm Vĩ vẫn thắc mắc nên hỏi cô về chuyện đó.
– “Bé, em có biết chuyện hai ngày ngủ riêng mẹ nói là sao không? Anh vẫn không hiểu.”
Mặt Ly trầm xuống:
– “Chuyện này em cũng không rõ lắm, mẹ cũng không nói nhiều. Em chỉ biết em gái em bị chết oan, nên hồn nó quậy lắm. Nó không muốn rời xa gia đình, nhất quyết không đầu thai mà đòi sống trong căn nhà này.”
– “Mẹ nói em là giờ em gái em như ma xó vậy đó. Có chuyện gì cũng phải qua ý nó trước, nó không chịu thì sẽ quậy phá. Em biết vậy thôi.”
Vĩ sửng sốt:
– “Sao lúc trước em không nói cho anh biết?”
Ly áy náy, giọng nhỏ nhẹ:
– “Em sợ anh biết sẽ không chịu lấy em nữa…”
Vĩ xoa đầu Ly, mỉm cười:
– “Không sao đâu, anh không tin mấy chuyện tâm linh đâu. Sau này có gì cứ nói với anh, đừng sợ. Dù chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ bên cạnh em.”
Lúc này , về phía của bà Hiền . Bà cầm trên tay 1 cái chuông đi khắp căn phòng mà lúc sáng bà mới dọn dẹp , vừa đi bà vừa lẩm nhẩm một bài chú gì đó .
Cho đến tối :
“ Vĩ , nhớ những gì mẹ nói lúc sáng không” - Hiền -
“ Dạ con nhớ rồi , mẹ cứ yên tâm đi con không ngủ với Ly đâu mà “ - Vĩ -
“ Ừ , nghe lời mẹ đi “ - Hiền -
“ Ủa mà mẹ ơi , ba ở đâu sao hôm qua giờ con không thấy ba vậy? “ - Ly -
“ Ba mày ổng bận đi công tác đột xuất rồi “ - Hiền -
“ Chưa bao giờ, con được ăn bữa cơm với ba… lúc nào ba cũng bận hết…” - Ly -
Ly gắp thức ăn mà đôi mắt cứ rưng rưng . Vĩ thấy vậy cũng an ủi vợ
“ Ngoan nè , không sao đâu mà . Ba bận xong rồi cũng về thôi mà . Bé đừng buồn nha “
“ Khiếp , còn bé với bổng . Còn bà già này ngồi ở đây đấy nhá “ - Hiền -
2 người gãi đầu ngại ngùng, rồi tiếp tục bửa cơm . Vậy là bửa cơm tối đầy cảm xúc trôi qua . Đến lúc ngủ Vĩ vẫn ngủ ở căn phòng mà mẹ đã chuẩn bị sẵn, dù không tin vào mấy chuyện tâm linh , nhưng Vĩ là một người con ngoan ngoãn và nghe lời nên dù rất nhớ vợ anh vẫn miễn cưỡng ngủ riêng trong 2 ngày . Đêm thứ nhất , trong lúc ngủ Vĩ nghe âm thanh sột soạt phát ra bên trong chiếc tủ quần áo , anh nghĩ là những con thằn lằn , nhưng âm thanh sột soạt đó lại ngày càng lớn hơn , giống như có ai bên trong đang quậy đục nước cái tủ quần áo. Khó chịu vì không thể ngủ được, anh bực mình ngồi dậy đi đến tủ quần áo , mở toang cửa tủ . Một bóng đen bỗng vụt ra :
“Đù , gió nay mạnh dử “ - Vĩ -
Anh cố trấn an mình đó chỉ là gió , mặc dù chân của anh đã bắt đầu run lên . Anh bước lại về chiếc giường, từng bước đi nặng nề . Chợt anh thấy phía đầu giường, có 2 ánh sáng đỏ loé lên :
“ Đù , hoa mắt rồi , nhìn ra 2 trái dâu luôn “
Anh xĩu luôn dưới giường, và rồi 1 đêm cũng trôi qua . Sáng thức dậy anh thấy mình đang nằm trên giường, nhớ lại mọi chuyện đêm qua anh nghĩ nó chỉ là mơ , anh thở phào
“ Mơ , mơ , haha , mơ vui . Nhà này thú vị “
Anh bước chân xuống đất , thì bỗng dẫm trúng cái gì đó lành lạnh , da gà nỗi lên . Khuôn mặt bắt đầu lo lắng và sợ hãi, anh từ từ đưa mắt xuống.
“ Sàn nhà sao nay lạnh dử , đôi dép đâu rồi trời”
Khuôn mặt anh bình tĩnh trở lại , đang lay hoay tìm dép thì anh nghe có tiếng đập phát ra bên trong tủ quần áo , nó đập bụp bụp như tiếng đập của nhịp tim . Mặt anh tái đi , khuôn mặt sợ hãi quay về phía tủ quần áo , anh cố trấn tĩnh mình chắc có cái loa ở trong đó . Từng bước tiến lại tủ quần áo , sàn nhà lạnh buốt chân , anh bước đến chiếc tủ và mở tung nó ra , 2 bóng đen vụt ra :
“ Đù , mới sáng mà gió lớn dử à..”
Mặt anh tái mét ngất xỉu tại chỗ
Ly nghe thấy có tiếng động phát ra bên phòng đối diện , cô chạy qua thì thấy chồng mình đang ngất xĩu
“ Anh ơi , anh sao vậy . Trên giường không ngủ , ngủ dưới này chi cho lạnh vậy anh ơi . Sao mà… mặt tái mét vậy nè , không lẽ xĩu “
“ Mẹ ơi ! , mẹ ơi anh Vĩ bị gì rồi ! “
Bà Hiền nghe tiếng con gái kêu thì hốt hoảng chạy lên
“ Chuyện gì , thằng Vĩ bị sao “
Bà sốt sắng hỏi
“ Con không biết nữa, lúc vào con thấy ảnh ngất xĩu trước cái tủ quần áo á “ -Ly-
“ Hay là soi gương thấy mình giống nam vương quá nên xĩu “ -Hiền-
“Mẹ! Giờ mà còn giỡn “ Ly vừa muốn cười nhưng cũng vừa lo lắng cho chồng
“ Rồi giờ hai mẹ con mình rinh nó lên giường đi “ -Hiền-
Hai người đưa Vĩ lên giường rồi bà Hiền đi lấy một viên thuốc màu đen , khá nhỏ , đưa cho Vĩ uống.
“Ủa , cái gì vậy mẹ ? “ -Ly-
“Cứt mũi của tao á , hỏi nhiều “ -Hiền-
Ly sượng trân tại chỗ . Khoảng 2p sau Vĩ tỉnh dậy
“ Chồng ơi , anh tỉnh rồi , anh thấy trong người sao có ổn không anh “ -Ly-
Vĩ xoa đầu mình
“ À … không sao , giờ anh ổn rồi “
“ Đầu anh có sao không, hình như anh bị đập đầu xuống sàn mà “ - Ly -
“ Không sao , anh ổn mà , đầu anh cứng lắm , không sao hết vợ đừng lo “ -Vĩ-
Bà Hiền nhìn hai đứa trò chuyện như thể không có mình ở đây
“ Hai anh chị đã tình tứ với nhau xong chưa, xuống ăn cơm. Bà già này đói lắm rồi “
Cả hai cười ngượng rồi đi xuống dưới ăn sáng, sau bữa sáng cả 2 cùng ra ngoài đi chơi cùng nhau . Vĩ vui vẻ bên vợ mình dường như quên hết mọi chuyện vừa xảy ra lúc tối . Rồi thời gian vui vẻ cũng sớm hết , cả 2 vui vẻ với nhau cả ngày trời, chiều về 2 đứa sách cả mấy túi quà lớn mang về cho mẹ .
“ Mẹ ơi , con mua mấy bộ đồ mới cho mẹ nè “ -Ly-
“ Cảm ơn lắm “ - Hiền -
“ Hai anh chị đi chơi vui quá nhạy , bỏ tôi ở nhà có một mình đây , về vứt cho mấy bộ quần áo vậy thôi đấy “ Bà hiền khuôn mặt có chút không hài lòng
“ Mẹ ơi , cho tụi con xin lỗi , tụi con vô ý quá . Lần sau có đi chơi , tụi con sẽ dẫn mẹ theo ạ . Ngoài quần áo ra vợ con có mua mấy món trang sức cho mẹ nữa đó ạ “ - Vĩ -
“ Dù là đi chơi 2 đứa nhưng cô ấy cứ lựa đồ mà mẹ thích thôi , chẳng mua gì cho mình cả “ - Vĩ -
“ Con gái mẹ ngoan thế cơ à , thôi được rồi tôi cũng có đòi sẽ đi chơi cùng đâu . Chẳng qua 2 người bỏ tôi ở nhà lâu quá nên tôi nhớ con tôi thôi “ - Hiền -
Thế rồi mọi người vui vẻ trở lại , cùng nhau ăn tối . Đến đêm Vĩ lại tiếp tục phải ngủ riêng , đêm nay có vẻ sẽ trôi qua bình yên . Đến nửa đêm , Vĩ nghe thấy có tiếng nói thều thào bên tai - “ chạy đi “ - “ chạy đi “ - Khuôn mặt anh nhăn nhó, mở mắt ra chẳng nghe gì nữa . Một lúc sau , khi anh chợp mắt được một lúc âm thanh đó lại tiếp tục vang lên , lần này âm thanh đó vang vọng khắp căn phòng - “ chạy đi “ - “ mau rời khỏi đây “ . Vĩ khó chịu , lấy gối bịt tai và quát :
“ Tao chạy đi kiếm mày đó , để tao ngủ nha ! “
Âm thanh đó vẫn tiếp tục vang lên , Vĩ khó chịu ngồi dậy cố lắng nghe xem âm thanh đó phát ra từ đâu . Chợt anh thấy 2 ánh sáng đỏ loé lên từ phía cửa sổ , anh dụi mắt rồi chẳng thấy gì nữa , tiếp tục lại có 2 ánh sáng đỏ loé lên từ phía trần nhà , anh nhìn lên thì lại thấy thêm 4 ánh sáng đỏ khác nữa .
“ Nhà này trang trí màu tường lạ ta , sao lại có chấm bi “
Đột nhiên có âm thanh của tiếng bước chân , nó dồn dập và ngày càng gần hơn , cánh cửa phòng bật tung ra . Vĩ giật mình hét lên nhưng lại không thể phát ra tiếng , giống như có thứ gì đó che miệng của Vĩ . Một bàn tay lạnh buốt đang đặt trên mồm vĩ , anh run rẩy da gà nỗi lên , sợ hãi ánh mắt không còn được ổn định nhìn về phía cửa chẳng có ai cả. Anh cố gắng bình tĩnh để đẩy cánh tay đang bịt miệng mình ra , anh định chạy ra khỏi căn phòng thì cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại , chân anh như bị thứ gì đó giữ lại .... ( Còn tiếp)