Knjizara Apostrof

Knjizara Apostrof Mi smo jedna vesela knjižara! Svratite do nas da čujemo šta vas zanima, da vam predložimo nešto za čitanje ili šta da poklonite dragim osobama.

01/12/2025

review phim tập cuối

02/09/2025

𝐋𝐚̣̆𝐧 𝐥𝐨̣̂𝐢 𝟓𝟎𝟎𝐤𝐦 𝐯𝐞̂̀ 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐜𝐡𝐨̛𝐢, 𝐯𝐮̛̀𝐚 đ𝐞̂́𝐧 𝐧𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐨̛𝐢 𝐨̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐭𝐚̀𝐢 𝐭𝐫𝐨̛̣ 𝐭𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐱𝐚̂𝐲 𝐧𝐡𝐚̀ 𝟕𝟎𝟎 𝐭𝐫𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐨̛𝐢 𝐨̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐨̀𝐧 𝐤𝐡𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐫𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐫𝐚̃𝐢 𝐠𝐚̂́𝐩 𝐦𝐚̂́𝐲 𝐥𝐚̂̀𝐧 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐭𝐨̂𝐢, 𝐥𝐞́::𝐧 𝐯𝐚̀𝐨 𝐩𝐡𝐨̀𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮̉ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐛𝐞̃ 𝐛𝐚̀𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐥𝐲́ 𝐝𝐨 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐥𝐚̀...
Nghe tin chị giúp việc quê xa, chồng tôi nằng nặc đòi cả nhà phải lặn lội về tận nơi “thăm hỏi” cho bằng được. Đường xa gần 500km, tôi vừa m-ệt vừa ngán, nhưng nghĩ bụng chắc chị cũng khổ, vất vả lắm mới phải đi làm thuê.
Vừa đến nơi, tôi choán-g vá-ng. Trước mắt tôi không phải mái nhà xiêu vẹo hay gian bếp ọp ẹp… mà là một căn nhà khang trang, rộng rãi gấp mấy lần nhà tôi đang ở thành phố. Sân lát gạch đỏ, cổng sắt kiên cố, phòng khách đầy đồ gỗ sang trọng.
Tôi còn chưa kịp h:oàn h:ồn thì chồng tôi đã cười hớn hở, tuyên bố trước mặt họ hàng bên chị giúp việc:
– “Em cứ lo lắng làm gì. Anh quyết định tài trợ cho chị 700 triệu xây thêm nhà mới. Người trong nhà cả mà.”
Tôi sữ-ng sờ, mặt nóng bừng. Nhà mình còn chưa trả hết nợ, chưa xây nổi cái mái che cho tử tế, mà anh lại rút ví hào phóng cho… chị giúp việc?
Trong lòng dấy lên nỗi nghi ngờ, tôi lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ của chị. Chỉ muốn tìm xem có manh mối gì.
Và rồi, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi ch-ết đứng...
BẠN XEM TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇

𝐋𝐚̣̆𝐧 𝐥𝐨̣̂𝐢 𝟓𝟎𝟎𝐤𝐦 𝐯𝐞̂̀ 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐜𝐡𝐨̛𝐢, 𝐯𝐮̛̀𝐚 đ𝐞̂́𝐧 𝐧𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐨̛𝐢 𝐨̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢 𝐪𝐮𝐲𝐞̂...
02/09/2025

𝐋𝐚̣̆𝐧 𝐥𝐨̣̂𝐢 𝟓𝟎𝟎𝐤𝐦 𝐯𝐞̂̀ 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐠𝐢𝐮́𝐩 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐜𝐡𝐨̛𝐢, 𝐯𝐮̛̀𝐚 đ𝐞̂́𝐧 𝐧𝐨̛𝐢 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐨̛𝐢 𝐨̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐭𝐚̀𝐢 𝐭𝐫𝐨̛̣ 𝐭𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐱𝐚̂𝐲 𝐧𝐡𝐚̀ 𝟕𝟎𝟎 𝐭𝐫𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐨̛𝐢 𝐨̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐜𝐨̀𝐧 𝐤𝐡𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐫𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐫𝐚̃𝐢 𝐠𝐚̂́𝐩 𝐦𝐚̂́𝐲 𝐥𝐚̂̀𝐧 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐭𝐨̂𝐢, 𝐥𝐞́::𝐧 𝐯𝐚̀𝐨 𝐩𝐡𝐨̀𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮̉ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐛𝐞̃ 𝐛𝐚̀𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐥𝐲́ 𝐝𝐨 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐥𝐚̀...
Nghe tin chị giúp việc quê xa, chồng tôi nằng nặc đòi cả nhà phải lặn lội về tận nơi “thăm hỏi” cho bằng được. Đường xa gần 500km, tôi vừa m-ệt vừa ngán, nhưng nghĩ bụng chắc chị cũng khổ, vất vả lắm mới phải đi làm thuê.
Vừa đến nơi, tôi choán-g vá-ng. Trước mắt tôi không phải mái nhà xiêu vẹo hay gian bếp ọp ẹp… mà là một căn nhà khang trang, rộng rãi gấp mấy lần nhà tôi đang ở thành phố. Sân lát gạch đỏ, cổng sắt kiên cố, phòng khách đầy đồ gỗ sang trọng.
Tôi còn chưa kịp h:oàn h:ồn thì chồng tôi đã cười hớn hở, tuyên bố trước mặt họ hàng bên chị giúp việc:
– “Em cứ lo lắng làm gì. Anh quyết định tài trợ cho chị 700 triệu xây thêm nhà mới. Người trong nhà cả mà.”
Tôi sữ-ng sờ, mặt nóng bừng. Nhà mình còn chưa trả hết nợ, chưa xây nổi cái mái che cho tử tế, mà anh lại rút ví hào phóng cho… chị giúp việc?
Trong lòng dấy lên nỗi nghi ngờ, tôi lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ của chị. Chỉ muốn tìm xem có manh mối gì.
Và rồi, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi ch-ết đứng...
BẠN XEM TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇

02/09/2025

"Mèo đen nhảy qua qu/an t/ài cô gái m/ất trẻ, vô tình làm l/ộ ra b/í ẩ/n khiến cả làng sữ/ng s/ờ...
Người dân trong làng Tân An vốn sống yên bình bao năm, cho đến khi câu chuyện về Lan xảy ra. Lan là cô gái hiền lành, mới 23 tuổi, đang làm kế toán cho một công ty nhỏ trên huyện. Ai cũng quý mến cô vì tính tình ngoan ngoãn, không gây hi/ềm kh/ích với ai. Thế nhưng, không ai ngờ vào một buổi sáng mưa phùn cuối tháng Bảy, Lan ra đi độ/t ng/ột trong giấc ngủ. Mẹ Lan phát hiện con gái đã l/ạnh ng/ắt từ sớm, bà ng/ã qu/ỵ ngay bên giường, khóc n/ức n/ở gọi chồng dậy. Cả nhà bà/ng ho/àng, bởi đêm trước Lan vẫn cười nói vui vẻ, còn dặn mẹ sáng mai nấu canh bí đỏ cho cô mang đi làm.
Tang lễ được tổ chức ngay hôm sau. Dân làng ai cũng th/ương x//ót, người người kéo đến thắp hương tiễn biệt. Căn nhà nhỏ dựng rạ/p t/ang trắng xóa, tiếng nhạc hiếu vang buồn len lỏi khắp xóm. Trong quan tài, Lan nằm thanh thản, gương mặt vẫn xinh đẹp như khi còn sống. Họ hàng đứng quanh kh/óc không ngừng. Bố Lan chỉ lặng lẽ lau nước mắt, thỉnh thoảng lại nhìn con gái rồi cúi đầu thật sâu.
Khi thầy cú//ng đang làm l/ễ si/êu th/oát, bỗng dưng cả đám đông nhốn nháo. Một con mèo đen ở đâu nhảy vọt qua rạp tang, lao thẳng đến qu//an tà//i. Trong chớp mắt, nó phóng mình lên, vượt qua thithe Lan rồi nhảy xuống đất. Mọi người h//ét lên thấ/t th/anh. Bà nội Lan r/un b/ần b/ật, hai tay chắp trước ngự/c, miệng lẩ/m bẩ/m c/ầu kh/ấn. Mẹ Lan thì ng/ã qu/ỵ, có người phải dìu bà ra ghế ngồi.
Bởi lẽ trong làng này từ xưa đã truyền tai nhau một câu chuyện: “Nếu mèo đen nhảy qua thithe người mới m/ất, người đó sẽ… mở mắt trở lại.” Nhiều người s/ợ h/ãi, b/ịt miện/g không d/ám nói. Thầy cúng hô lớn, yêu cầu mọi người trá/nh sang hai bên. Ông rút nhanh lá b///ùa màu vàng trong túi, đ///ốt lên rồi đi vòng quanh qu///an t///ài, miệng liên tục n//iệm ch//ú.
Đúng lúc ấy, một âm thanh khẽ vang lên... đọc tiếp dưới bình luận 👇"

"Mèo đen nhảy qua qu/an t/ài cô gái m/ất trẻ, vô tình làm l/ộ ra b/í ẩ/n khiến cả làng sữ/ng s/ờ...Người dân trong làng ...
02/09/2025

"Mèo đen nhảy qua qu/an t/ài cô gái m/ất trẻ, vô tình làm l/ộ ra b/í ẩ/n khiến cả làng sữ/ng s/ờ...
Người dân trong làng Tân An vốn sống yên bình bao năm, cho đến khi câu chuyện về Lan xảy ra. Lan là cô gái hiền lành, mới 23 tuổi, đang làm kế toán cho một công ty nhỏ trên huyện. Ai cũng quý mến cô vì tính tình ngoan ngoãn, không gây hi/ềm kh/ích với ai. Thế nhưng, không ai ngờ vào một buổi sáng mưa phùn cuối tháng Bảy, Lan ra đi độ/t ng/ột trong giấc ngủ. Mẹ Lan phát hiện con gái đã l/ạnh ng/ắt từ sớm, bà ng/ã qu/ỵ ngay bên giường, khóc n/ức n/ở gọi chồng dậy. Cả nhà bà/ng ho/àng, bởi đêm trước Lan vẫn cười nói vui vẻ, còn dặn mẹ sáng mai nấu canh bí đỏ cho cô mang đi làm.
Tang lễ được tổ chức ngay hôm sau. Dân làng ai cũng th/ương x//ót, người người kéo đến thắp hương tiễn biệt. Căn nhà nhỏ dựng rạ/p t/ang trắng xóa, tiếng nhạc hiếu vang buồn len lỏi khắp xóm. Trong quan tài, Lan nằm thanh thản, gương mặt vẫn xinh đẹp như khi còn sống. Họ hàng đứng quanh kh/óc không ngừng. Bố Lan chỉ lặng lẽ lau nước mắt, thỉnh thoảng lại nhìn con gái rồi cúi đầu thật sâu.
Khi thầy cú//ng đang làm l/ễ si/êu th/oát, bỗng dưng cả đám đông nhốn nháo. Một con mèo đen ở đâu nhảy vọt qua rạp tang, lao thẳng đến qu//an tà//i. Trong chớp mắt, nó phóng mình lên, vượt qua thithe Lan rồi nhảy xuống đất. Mọi người h//ét lên thấ/t th/anh. Bà nội Lan r/un b/ần b/ật, hai tay chắp trước ngự/c, miệng lẩ/m bẩ/m c/ầu kh/ấn. Mẹ Lan thì ng/ã qu/ỵ, có người phải dìu bà ra ghế ngồi.
Bởi lẽ trong làng này từ xưa đã truyền tai nhau một câu chuyện: “Nếu mèo đen nhảy qua thithe người mới m/ất, người đó sẽ… mở mắt trở lại.” Nhiều người s/ợ h/ãi, b/ịt miện/g không d/ám nói. Thầy cúng hô lớn, yêu cầu mọi người trá/nh sang hai bên. Ông rút nhanh lá b///ùa màu vàng trong túi, đ///ốt lên rồi đi vòng quanh qu///an t///ài, miệng liên tục n//iệm ch//ú.
Đúng lúc ấy, một âm thanh khẽ vang lên... đọc tiếp dưới bình luận 👇"

02/09/2025

Chỉ vì thấy nhà gái ở nhà cấp 4, mẹ chú rể lẩm bẩm suốt cả buổi: 'Chắc xin cưới để đổi đời', nào ngờ hôm cưới cả nhà trai đứng không vững vì của hồi môn không phải tiền vàng mà mà là 20 chiếc xe bán tải, buộc trên cốp xe toàn là...
Tôi là con gái duy nhất trong một gia đình buôn bán nhỏ, sống trong căn nhà cấp 4 nằm lọt thỏm giữa xóm.
Bên ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ nhà tôi nghèo.
Chúng tôi không ăn diện, không phô trương, nhưng bố mẹ tôi chưa bao giờ để con thiếu thứ gì cần thiết.
Anh – chồng tôi – là cháu đích tôn trong một gia đình khá giả, nổi tiếng “gia giáo”.
Yêu tôi hơn 2 năm, nhưng từ lúc mẹ anh biết nhà tôi “cấp 4, không có hộ khẩu phố”, bà quay ngoắt.
Ngày đến dạm ngõ, mẹ anh không nói một câu hỏi thăm.
Chỉ lẩm bẩm suốt buổi:
“Thời buổi này, gái quê cưới vào là để đổi đời thôi.”
“Thấy con mình ngon ăn nên bám chặt. Khéo nhà này còn trông mong vào đứa con rể nữa.”
Tôi cúi đầu không đáp.
Bố mẹ tôi cũng chỉ mỉm cười, lễ phép tiếp chuyện, không hơn một lời.
Nhưng tất cả chưa phải là cao trào.
Ngày cưới mới thật sự là màn “trình diễn” không ai ngờ tới.
Hôm đó, họ nhà trai rước dâu bằng 5 chiếc xe con.
Tới cổng nhà gái, bị chặn lại vì… không có chỗ đỗ.
Cả xóm tràn ra xem – vì từ sáng sớm, đã có 20 chiếc xe bán tải hạng nặng xếp hàng dài từ ngoài đầu làng, nối đuôi vào tận sân.
Cô bác nhà trai còn ngỡ là đoàn cưới khác, nhưng nhìn kỹ thấy trên từng cốp xe đều dán dòng chữ: “HỒI MÔN CHO CON GÁI CƯNG”
Cả nhà trai đứng không vững.
Mẹ chú rể run giọng hỏi:
“Đây… đây là sao?”
Tôi bước ra, mặt vẫn cười nhẹ, nói đúng 1 câu về đám cưới hôm nay khiến nhà trai ngã quỵ, họ "còn non lắm"... 👇👇

Chỉ vì thấy nhà gái ở nhà cấp 4, mẹ chú rể lẩm bẩm suốt cả buổi: 'Chắc xin cưới để đổi đời', nào ngờ hôm cưới cả nhà tra...
02/09/2025

Chỉ vì thấy nhà gái ở nhà cấp 4, mẹ chú rể lẩm bẩm suốt cả buổi: 'Chắc xin cưới để đổi đời', nào ngờ hôm cưới cả nhà trai đứng không vững vì của hồi môn không phải tiền vàng mà mà là 20 chiếc xe bán tải, buộc trên cốp xe toàn là...
Tôi là con gái duy nhất trong một gia đình buôn bán nhỏ, sống trong căn nhà cấp 4 nằm lọt thỏm giữa xóm.
Bên ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ nhà tôi nghèo.
Chúng tôi không ăn diện, không phô trương, nhưng bố mẹ tôi chưa bao giờ để con thiếu thứ gì cần thiết.
Anh – chồng tôi – là cháu đích tôn trong một gia đình khá giả, nổi tiếng “gia giáo”.
Yêu tôi hơn 2 năm, nhưng từ lúc mẹ anh biết nhà tôi “cấp 4, không có hộ khẩu phố”, bà quay ngoắt.
Ngày đến dạm ngõ, mẹ anh không nói một câu hỏi thăm.
Chỉ lẩm bẩm suốt buổi:
“Thời buổi này, gái quê cưới vào là để đổi đời thôi.”
“Thấy con mình ngon ăn nên bám chặt. Khéo nhà này còn trông mong vào đứa con rể nữa.”
Tôi cúi đầu không đáp.
Bố mẹ tôi cũng chỉ mỉm cười, lễ phép tiếp chuyện, không hơn một lời.
Nhưng tất cả chưa phải là cao trào.
Ngày cưới mới thật sự là màn “trình diễn” không ai ngờ tới.
Hôm đó, họ nhà trai rước dâu bằng 5 chiếc xe con.
Tới cổng nhà gái, bị chặn lại vì… không có chỗ đỗ.
Cả xóm tràn ra xem – vì từ sáng sớm, đã có 20 chiếc xe bán tải hạng nặng xếp hàng dài từ ngoài đầu làng, nối đuôi vào tận sân.
Cô bác nhà trai còn ngỡ là đoàn cưới khác, nhưng nhìn kỹ thấy trên từng cốp xe đều dán dòng chữ: “HỒI MÔN CHO CON GÁI CƯNG”
Cả nhà trai đứng không vững.
Mẹ chú rể run giọng hỏi:
“Đây… đây là sao?”
Tôi bước ra, mặt vẫn cười nhẹ, nói đúng 1 câu về đám cưới hôm nay khiến nhà trai ngã quỵ, họ "còn non lắm"... 👇👇

Address

Cara Nikolaja II 76
Belgrade
11118

Opening Hours

Monday 10:00 - 20:00
Tuesday 10:00 - 20:00
Wednesday 10:00 - 20:00
Thursday 10:00 - 20:00
Friday 10:00 - 20:00
Saturday 10:00 - 15:00

Telephone

+381112442409

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Knjizara Apostrof posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Knjizara Apostrof:

Share

Category