17/05/2021
[NUÔI DẠY CON]
Khi ta nuôi dạy đứa con ta PHẢI Ý THỨC rằng càng ngày nó sẽ càng CÓ NHIỀU VAI TRÒ như làm vợ, làm chồng, làm cha, làm mẹ, làm ông, làm bà, làm người lao động, làm trụ cột gia đình...vv
Và ta KHÔNG THỂ làm thay nó.
Trong quá trình NUÔI DẠY CON ta có GIÚP ĐƯỢC GÌ để nó GÁNH VÁC các vai trò sau này không hay ngược lại?
Bạn thấy chưa? Ta chỉ đảm bảo cho nó trong khoảng vài chục năm đầu đời. Và khi nó đảm nhiệm các VAI TRÒ MỚI ta có làm thay nó được đâu?
Vậy ta làm cho nó yếu đuối, nhu nhược, dựa dẫm vào ta chi vậy?
Thay vì là người bảo bọc phải lo từng ly, từng tý, từng thứ, nhỏ nhặt ta hãy LÙI LẠI phía sau 1 chút để trở thành người HƯỚNG DẪN, CHỈ ĐƯỜNG cho con ta để nó có thể phát triển và trưởng thành.
Ví đường đời như 1 con đường. Ta là người đi trước ta chỉ có thể hướng dẫn, chỉ đường chứ ta KHÔNG THỂ đi thay nó trên con đường đời của nó được?
Để làm được điều này, ta PHẢI trang bị cho ta HIỂU BIẾT đủ lớn.
Bạn yên tâm bạn càng bao bọc nó càng nhiều nó càng PHỤ THUỘC, DỰA DẪM vào bạn khi nó lớn lên. Như vậy là bạn đã hại nó rồi?
Đến khi bạn già yếu, rồi bạn đi SEAGAME nó sẽ dựa vào ai đây? Mà càng dựa vào những thứ bên ngoài nó càng yếu đuối, chỉ khi dựa được vào chính nó, sức mạnh bên trong hay nội lực thì nó mới mạnh mẽ ư?
Bạn nghĩ bạn sẽ để lại cho nó 1 khoản tiền đủ để sống cả đời ư?
Càng không có trí tuệ, đạo đức càng có nhiều tiền càng nhanh đến con đường đau khổ, tội lỗi.
Tiền bạn dành dụm cả đời đưa cho đứa THIẾU HIỂU BIẾT nó nướng trong vài năm là chuyện bình thường.
Vậy có phải cứ để lại thật nhiều tiền cho con là lo được cho con không? Có khi ta càng hại nó không chừng?
Nhiều ông bố bà mẹ NGHIỆN làm thay mọi thứ cho con kể cả những việc CỰC KỲ đơn giản.
Để làm gì vậy?
Để có cảm giác là ta đang thương con ta à?
"Nó" KHÔNG THỂ là 1 đứa trẻ nho nhỏ mãi được. Nó đang lớn lên qua từng năm, từng năm đó thôi.
Sở dĩ 1 đứa trẻ biết làm cái này, cái kia là do có sự va chạm, tiếp xúc, trải nghiệm, học hỏi, khám phá thế giới thực tế.
Đằng này ta QUÁ TỐT BỤNG mà ta giành làm hết để CHỨNG TỎ ta là ông bố, bà mẹ rất thương con?
Tình thương này là vì ai? Vì ta hay vì con ta? Nếu vì con ta thì ta hãy nghĩ đến NHỮNG ĐIỀU thật sự giúp nó trưởng thành qua từng năm tháng cuộc đời chứ
Vì sự thật ta có Ở MÃI được với nó cả đời đâu mà hầu hạ, cung phụng từng li từng tí nhỏ bé như thế?
Khi ta lặp đi, lặp lại thói quen LÀM THAY mọi thứ cho con ta.
+ Con khát nước không? Để bố, mẹ rót nước cho. Nếu không có câu này chắc CẢ NGÀY nó không uống nước quá. Chi vậy? Nó không tự rót được à?
Hay nó bận ĐẮM CHÌM vào các trò chơi nhập vai trên điện thoại SMARTPHONE mà không nhận thấy cảm giác khát và cũng không thèm đi uống nước.
Thiếu nước có thể dẫn đến cơ thể yếu ớt, mệt mỏi, đau ốm, chậm lớn, rối loạn các hoạt động sinh lý của cơ thể thậm chí nhập viện là chuyện bình thường.
Ai tạo điều kiện cho nó NGHIỆN điện thoại vậy?
+ Khi tới giờ ăn thì không tự xuống ăn được phải đợi gọi, ăn phải có người đút mới chịu, tắm cũng có người tắm cho suốt rất nhiều năm trời. Để chi vậy?
Ai là người tạo cho nó các THÓI QUEN này?
Trong tâm trí non nớt của nó sẽ hình thành NIỀM TIN: "à đây là TRÁCH NHIỆM, NGHĨA VỤ, BỔN PHẬN của bố mẹ ta, ta chỉ việc đi học, chơi game, bấm điện thoại các kiểu, còn các thứ khác bố mẹ ta lo hết rồi".
Yên tâm đi, nếu không cho nó tiếp xúc, trải nghiệm, làm những thứ thực tế thực khi ra đời nó sẽ giống như NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH vì ngay cả những việc NHỎ NHẶT NHẤT cũng không biết làm dẫn đến tâm lý tự ti, RẤT KHÓ HOÀ NHẬP vào xã hội nên rất dễ rơi vào tình trạng TỰ KỈ, TRẦM CẢM cực kỳ nguy hiểm.
Bố mẹ muốn nó như thế này ư?
Cứ giữ thói quen ÁP ĐẶT, không thèm quan tâm, hỏi han, trò chuyện với con đi, lúc nào thấy mặt cũng VỨT cho nó cái SMARTPHONE thì sẽ sớm nhận hậu quả.
Thiết nghĩ nên SẮM trước cho nó cái ĐÍT CHAI càng dày càng tốt.
Cái này dễ hiểu mà? Cái gì nó có TIẾP XÚC và TRẢI NGHIỆM thì nó biết còn cứ TẠO ĐIỀU KIỆN cho nó đắm chìm trong thế giới ONLINE thì nó chỉ biết trên ONLINE.
+ Hôm nay Bà Tân Blog nấu món gì?
+ Gameshow đang ăn khách?
+ TikTok có gì hot?..vv
Thường thì những đứa trẻ sẽ thích những thứ lôi cuốn, hấp dẫn, mì ăn liền như thế. Có khi người lớn cũng vậy mà?
Thì đừng hổ tại sao nó bị ẢNH HƯỞNG nặng nề với những thứ trên mạng nhé vì thời gian nó TIẾP XÚC quá nhiều, quá nhiều đi mà.
Nên nhớ: ta TIẾP XÚC với cái gì ta sẽ BỊ ẢNH HƯỞNG bởi cái đó. Khó hiểu à?
Ví những điều tốt đẹp là những bông hoa thơm. Còn những điều xấu xa, rác rưởi là những đống phân thối quắc. Ta tiếp xúc với mùi nào thì ta bị ảnh hưởng bởi mùi đó.
Ta thích ngửi "phân" hay hoa?
Nếu ta muốn không giận dữ lại mà suốt ngày ta xem các video chửi tục, nói bậy, bạo lực, đánh ghen này kia thì ta không giận mới lạ.
Vì các hạt giống giận ĐÃ có sẵn trong ta rồi. Ta làm vậy chẳng khác nào ta đang nuôi lớn hạt giống đó. Khi gặp các điều kiện thích hợp thì cơn giận sẽ trào ra bên ngoài.
Rất có thể NẠN NHÂN để ta trút giận chính là những đứa con thân yêu của ta.
Chắc gì ta đã CHẮC LỌC được các thông tin hay ho, cần thiết mà ta ĐÒI HỎI điều đó ở 1 đứa trẻ?
Vì Internet giống như BÃI THÔNG TIN khổng lồ. Người khôn ngoan biết LỰA CHỌN những thứ cần thiết và hữu ích. Còn người ngu thì cứ "ăn rác" mỗi ngày dài dài.
Còn chuyện ngoài đời nó sẽ học cho có học nếu bố mẹ KHÔNG THỂ truyền thông marketing CHỨNG MINH cho nó biết học quan trọng hơn thì nó thích chơi game hơn là lẽ đương nhiên.
Giờ bảo nó giữ HỌC và CHƠI GAME chẳng khác nào bảo bố mẹ chọn giữa ĐÁNH BÀI và ĐỌC SÁCH vậy. Bố mẹ chọn gì đây? Và tại sao?
Thì sẽ hiểu được tâm trí của đứa trẻ vì nó cũng là 1 CON NGƯỜI mà , có khi hiểu biết của ta cũng chả hơn nó là bao nếu ta ĐÃ NGỪNG HỌC, ngừng tiếp thu cái mới mẻ, bổ ích suốt nhiều năm qua.
Ta có muốn con ta ra THẾ GIỚI THỰC không? Hay muốn nhốt nó trong THẾ GIỚI ONLINE?
Như vậy có phải CHÍNH TA là kẻ đã kiềm hãm, ngăn chặn, cản trở quá trình phát triển, trưởng thành của con ta? Vậy mà ta bảo ta thương con à?
Thế mới thấy thương yêu mà không HIỂU BIẾT thì tình thương đó chỉ là sự ảo tưởng, mù quáng.
Có hiểu biết mới có thương yêu.
CÓ HIỂU MỚI CÓ THƯƠNG.
+ Thương + không hiểu = mù quáng, ảo tưởng.
+ Thương + hiểu = tình thương chân thật.
Cho nên LÀM CHA MẸ cũng phải học nhé vì đây là công việc VÔ CÙNG nguy hiểm cho cả bố mẹ và con cái.
Nuôi chỉ cần đủ tiền là được. Còn dạy phải có đủ SỰ HIỂU BIẾT.
Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy góp ý, cảm nhận bên dưới bạn nhé.
-ST-