12/27/2025
𝐊𝐡𝐢 𝐭𝐡ờ𝐢 𝐠𝐢𝐚𝐧 𝐥ặ𝐧𝐠 𝐥ẽ 𝐠ọ𝐢 𝐭ê𝐧
Thời gian trôi đi chậm rãi,nhưng nó không dừng lại bao giờ.
Những người già trong xóm, ngày trước còn gọi nhau sang nhà mình uống cafe mỗi sáng, rồi cũng lần lượt… vắng đi.
Người này mất trước,
người kia theo sau.
Không ồn ào,
chỉ là một ngày nào đó,
mình chợt nhận ra đã rất lâu rồi
không còn nghe đến họ nữa!
Mình đi Mỹ hơn hai mươi năm.
Xa nhà, xa quê,
nhưng mỗi lần nghe tin ai đó “đi rồi”,
lòng vẫn chùng xuống.Vì mình biết, thời gian không chỉ lấy đi người khác,
mà cũng đang chạm dần vào ba mẹ mình.
Giờ chỉ còn má, và vài người lớn tuổi trong xóm còn lại. Mỗi người đều đã đi gần hết một vòng đời.
Chỉ mong sao những ngày còn lại,họ được sống khoẻ mạnh,được ăn ngon, ngủ yên,không cô đơn, không đau đớn.
Mong con cháu biết thương,
biết quan tâm từ những điều nhỏ nhất:
một bữa cơm đúng giờ,
một câu hỏi thăm,
một cái nắm tay
khi cha mẹ mỏi mệt.
Đừng đợi đến khi im lặng nhiều hơn tiếng nói.
Đừng đợi đến lúc chỉ còn ký ức để thương.
Vì thời gian không quay lại,
và ba mẹ… cũng không ở bên mình mãi.
Chỉ mong…
những người già còn lại
được sống an yên từng ngày,
và con cháu đủ chậm lại,
đủ thương nhiều hơn,
khi vẫn còn kịp.