26/03/2017
NÓI SAO CHO CON HIỂU? DẠY CON BIẾT TỰ TRỌNG
VÀ GIÚP CON THÂN THIỆN HƠN VỚI MỌI NGƯỜI
P/s: Dạy con có ý thức và suy nghĩ thân thiện hơn với các mối quan của bố mẹ, gia đình, cho con nhìn các mặt tốt trong cuộc sống ... thì kg cần nói theo sách vỡ, không cần dùng lời lẽ hay ho, kg cần phải cho con nhìn tận mắt cũng có thể dạy được.
Đây là 3 câu chuyện cũ chị Bé cop lại làm thành bài mới cho vào trong bộ sưu tập :) "Kể chuyện dạy con" sau này đăng lại thành sơ-ri cho các mẹ mới dễ tham khảo luôn :)
Trước tiên là vụ NÓI SAO CHO CON PHỤC?
"Con trai đi học về lên phòng thưa mẹ - nhìn sang thì mẹ với cái mặt sưng một cục trên má đỏ au, tay thì chìa ra 2 cái tròng kính nằm chỏng chơ với cái gọng kính gãy mất tiêu.
Mẹ hết hồn hỏi "con làm gì mà dữ vậy"???
Con trai: Dạ, con đá banh làm thủ môn bị bạn đá trái banh vô mặt nên gãy kính luôn nhưng con lụm lại được 2 cái tròng nè mẹ
:( :(
Mẹ nhìn vậy than trời 1 nhát rồi kêu con trai đi tắm cho mẹ bôi dầu rồi nói chuyện tiếp. Tắm rữa xong mẹ kêu tới coi mặt mũi làm sao để bôi dầu cho, vừa bôi mẹ vừa nói:
"Lần sau con đừng có ham hố làm thủ môn nữa nha cứ đá thôi được rồi, đã cận mà làm thủ môn bạn đá một phát vào mặt sưng chù vù đau vậy nè"
Con trai: con đâu có đau đâu mẹ
(??? úi trời hắn xạo á)
Mẹ: xạo, con không đau thiệt không? nói thiệt đi
Con: dạ thì có đau chút chút nhưng không giờ hết đau rồi
Mẹ: Nhưng sau này con chỉ đá banh thôi không làm thủ môn nữa nhớ chưa?
Con trai nằn nì: Con đâu có sao mà mẹ con làm thủ môn được mà
"Rồi con bị đá trúng mặt gãy kính nữa sao?
"Thì con né không để bị vô mặt nữa"
"Sao con chắc là mình né được rủi con bị đá trúng mặt nữa sao"
Con trai nhất quyết nói: Nhưng con né được mà mẹ con muốn làm thủ môn
(Mẹ ơi đã sưng cái mặt vậy mà con chưa tởn) :(
Mẹ bắt đầu khùng lên nói
"mẹ nói con không đươc làm thủ môn nữa, con làm sao chắc là không bị đá trúng nữa nói mẹ nghe coi, sao mà chắc chắn được nếu chắc thì con đâu để bị đá trúng vầy?"
Con: Thì con né
Mẹ: Con có chắc chắn không? Nếu né được thì con đâu có bị sưng mặt vầy
Con: Dạ chắc
Mẹ: Thiệt không?
Con: dạ thiệt (nhưng ngập ngừng ác luôn)
Mẹ thấy vậy nói: ... vậy mẹ với con giao hẹn vầy nha.
"Nếu lần sau con làm thủ môn còn để đá trúng mặt nữa, tất nhiên con đeo kính mà đá vô mặt thế nào cũng bị gãy kính tiếp, nếu gãy kính nữa là con phải tự mua kính chứ mẹ không mua cho đâu nha. Mà cái gọng kính của con là mất hết nữa tiền lì xì cả năm để dành của con á, chưa tính 2 cái tròng kính, xui mà rớt đâu mất 2 tròng kính tìm không ra là tiêu luôn, một bên tròng thôi là tốn hết một năm tiền lì xì, 2 cái là mất luôn 2 năm tiền lì xì của con.
Tổng cộng thành mất hết mấy năm tiền lì xì để dành, không còn mua được quà tặng ai, không còn dư để mua gà rán KFC ăn luôn... CON CHỊU KHÔNG???"...
“Hắn ta” đơ người ra một hồi, mím môi đắn đo một lúc rồi cười tủm tỉm nói với mẹ là: Vậy thôi con không làm thủ môn nữa con chỉ đá banh thôi.
:v :v
Mẹ khoái chí nói: Đúng rồi, không thôi mất tiêu 2-3 năm tiền lì xì là tiếc chết luôn á
Con trai quê độ gãi đầu gãi tai cười khì khì nói: Dạ con biết rồi
P/s: Trai nhà mình mà cứ cười khì khì nói "Dạ con biết rồi" nghĩa là hắn ta phục và nhớ không đòi vậy nữa :)
Và nói chuyện với con phải nói sao cho con hiểu và thấy phục thì con mới ghi nhớ và chịu làm theo nha các mẹ
KỂ CHO CON NGHE VỀ NHỮNG MỐI QUAN HỆ THÂN THIẾT
Thật ra, hàng ngày bận nhiều việc nên chị Bé cũng khg có nhiều thời gian để ngồi chơi rồi tám chuyện lung tung với con. Nên thường là sẽ tranh thủ lúc kêu con làm gì cùng mẹ, lúc cùng con làm việc gì con thích hay đưa con đi xem film, đi siêu thị hay nhà sách sẽ tranh thủ những lúc ấy vừa làm vừa đi vừa nói chuyện các việc với con :)
Và những lúc như vậy từ mấy năm nay khi con trai đã nhớ và hiểu biết nhiều hơn về các mối quan hệ trong gia đình, sao là bạn bè người thân thì mẹ thường LỒNG vào trong các câu chuyện ấy mà kể cho con biết các mối quan hệ thân thiết của mình cho con trai hiểu thêm và LÀM QUEN DẦN với các sự việc khác ...
Như hôm trước khi show hàng vụ làm bánh tặng các tỉnh thì nhớ chuyện con trai đã mấy lần thắc mắc với mẹ sao mẹ nướng bánh khay khay mà hôm sau ... đâu mất tiêu hết trơn
Nên có lần mẹ đang lui cui nướng bánh thì con trai hỏi "mẹ cho con bánh mang vô lớp nha"
Mẹ nói không được để tuần sau mẹ nướng cho con còn hôm nay bánh mẹ gởi tặng hết rồi.
Thì con trai hỏi là: Mẹ tặng cho ai vậy? hèn chi con thấy hôm giờ mẹ nướng bánh nhiều quá chừng mà đem đi đâu hết trơn ...
Mẹ: Mẹ nướng bánh cho các dì ở tỉnh cũng có con nhỏ làm quà, cho các dì ấy ăn với các em bé nhỏ như em mình á
Con trai hỏi tiếp: sao mấy dì đó không mua bánh ăn cho nhanh mà phải đợi mẹ gởi mới có bánh ăn"
Mẹ trả lời: các dì mua được chứ? ở đâu mà không có bánh, nhưng mẹ gởi tặng bánh là muốn các dì biết mẹ có lòng, có sự quan tâm mới đích thân làm bánh rồi gởi xe đi tặng cho các dì và em ăn, như là mẹ có thể mua gà rán ở tiệm nhưng mẹ vẫn hay nướng gà ở nhà cho con và em ăn vì mẹ có lòng mẹ quan tâm tới 2 anh em nhiều vậy á ..."
Con trai: dạ con biết rồi
Tưởng vậy là xong ảnh hết hỏi nữa ai ngờ stop lại 1 lúc thì hắn hỏi tiếp: Vậy chừng nào mấy dì cứ muốn ăn bánh là mẹ làm gởi hả mẹ ( ??? úi trời vụ này là bác Bé nó chưa hứa nha :v :v )
Và nhân tiện mẹ trả lời cho "hắn" hiểu vụ này luôn là: "cái đó còn tùy là mẹ có thích làm tặng hay kg chứ kg phải là các dì muốn hay kg nha. Cũng như con nói con thích ăn cánh gà, thích ăn mì ý mà hôm đó con không ngoan con làm mẹ ... bắt ghét thì mẹ đâu có làm cho con ăn đúng không?"
Con trai gật rù kiểu mình hiểu rồi - nói
"dạ con biết rồi, mấy dì phải ... ngoan biết nghe lời nữa mẹ mới làm cho ăn ..."
:) :)
Dạy con có ý thức và suy nghĩ thân thiện hơn với mọi người với các mối quan hệ gần gũi của bố mẹ, nhìn các mặt tốt trong cuộc sống ... kg cần nói theo sách vỡ, không cần dùng lời văn hay ho cũng kg cần phải cho con nhìn tận mắt đâu nha.
Chỉ cần kể cho con nghe, nói cho con biết như là cách kể cho con nghe một câu chuyện với "lời lẽ dễ hiểu, vui vẻ" thì trẻ sẽ thích nghe, sẽ nhớ được và từ từ sẽ giúp trẻ có nhận thức, suy nghĩ thân thiện gần gũi hơn với mọi người NHƯ LÀ BẢN NĂNG hay là tiềm thức từ bé ở trẻ á :)
Một đứa trẻ từ nhỏ sống chan hòa, biết quan tâm tới những người xung quanh, nhìn sự việc với cặp mắt thân thiện, có thái độ và hành vi tích cực ... (phản ứng, lời nói, việc làm, hành động)
ĐỨA BÉ ẤY SẼ CÓ NHIỀU "CƠ HỘI VÀ MAY MẮN HƠN" TRONG CUỘC SỐNG KHI TRƯỞNG THÀNH DÙ SỐNG TRONG MÔI TRƯỜNG HAY NÀO SỐNG Ở ĐÂU
Đó là điều chắc chắn luôn nha các mẹ!......
Tiếp tục nha :)
DẠY CON CÓ Ý THỨC VÀ BIẾT TỰ TRỌNG
Và dạy ý thức với tính tự trọng cho con là DẠY TỪ NHỎ, RẤT NHỎ - kg phải đợi cho con hiểu chuyện - hiểu ý tứ của từ ngữ mới dạy con sống có ý thức, hay làm sao là có ý thức và có sự tự trọng của bản thân.
MÀ LÀ DẠY CON CÓ Ý THỨC - BIẾT TỰ TRỌNG QUA CÁCH SỐNG - CÁCH SINH HOẠT - CÁCH NÓI CHUYỆN HÀNG NGÀY dần dần sẽ đi vào tiềm thức, suy nghĩ và trở thành MỘT PHẦN TÍNH CÁCH CỦA TRẺ.
Ví dụ như là tình huống của 2 mẹ con nhà Bác bé
Con trai hóng chuyện nghe mẹ với bác giúp việc nói về người khác thì lên tiếng “hỏi leo” mẹ là: Không biết tự trọng là gì hả mẹ?
Mẹ giải thích: Không biết tự trọng nghĩa là KHÔNG BIẾT XẤU HỔ - không biết quê với việc mình đã làm/đã nói, trong khi ai cũng thấy là “người đó làm vậy là rất xấu - rất dở hoặc là rất sai” nhưng ng đó cứ CỐ TÌNH làm vậy mà không biết quê không biết xấu hổ thì gọi là “không có lòng tự trọng hay là không có ý thức”
(Nói gì con nít cả người lớn ối người cũng chả có cái lòng tự trọng ra gì luôn nha )
Con trai lại hỏi tiếp: Không có ý thức là gì mẹ?
Vụ này dễ giải thích với hắn hơn nha
Mẹ mới nói một hồi là: Không có ý thức như là ví dụ với con đi “có những việc con tự làm được như ăn cơm xong phải mang chén đĩa để đúng chổ, xương thì phải bỏ vô túi xong mới bỏ vào thùng rác chứ không được quẳng đại vô thùng rác luôn rất mất vệ sinh, tắm xong khăn và quần áo dơ phải cho vào đúng chổ, đi học về phải rữa tay chân sạch sẽ ngoài sân mới vào nhà.
Như vậy là có ý thức trong các sinh hoạt cá nhân của con, ý thức vệ sinh ngăn nắp khi sống chung với mọi ng trong nhà. Có ý thức nghe lời và làm theo các điều mẹ đã dạy đã căn dặn con phải làm ...
Anh ta nghe mẹ hát tới vụ này là miệng mồm nhanh lẹ nói ... con biết rồi mẹ
Nhưng mẹ đâu chịu im nhân vụ này nói tới luôn
Nhưng con rất nhiều lần quên hay cố ý quên vì lười nên ăn xong để bát trên bếp lung tung khg để đúng vào bồn rửa, xương thì cho đại vô thùng rát luôn, nhất là vụ đi học về chân tay chạy nhảy đen ngòm mà bước vô nhà có khi còn dám vô phòng luôn bị mẹ phát hiện ra mắng um sùm lên mới đi rửa chân rửa tay ... vậy gọi là VÔ Ý THỨC, là không có ý thức á.
Con trai tiu ngỉu nói lí nhí “dạ con biết rồi”
Mẹ “con có biết người không có ý thức bị la bị mắng lập lại nhiều lần những vẫn sai phạm các việc ấy không sửa đổi thì gọi là gì không?
Con trai : là gì mẹ?
Mẹ: thì gọi là không biết tự trọng không có lòng tự trọng – bị mắng bị nói mãi mà không biết quê, không thấy xấu hổ á
Con trai có vẻ ... quê thiệt mới nói là: con quên thiệt mà mẹ
Mẹ: Mẹ tin là có lúc con quên nhưng kg phải lúc nào con cũng quên đâu mà nhiều lúc do con làm biếng, con ham chơi ham coi tivi nên làm dối làm ẩu bỏ qua không làm, đúng không?
Con trai sượng mặt ... làm thinh (quê thấy rõ luôn :) )
Mẹ mới nhấn giọng nói: Như vậy thì bị gọi là đứa bé ấy rất dở và sống vô ý thức khi mẹ đã dạy đã mắng nhiều lần rồi, vô ý thức là không có ý thức á.
Con trai quê quá xị mặt nói : thì con đã hứa với mẹ rồi con viết giấy luôn rồi mà ?
Mẹ mới nhẹ giọng lại nói với hắn là: thì mẹ nhắc lại rõ cho con hiểu để con nhớ rồi làm được như đã hứa với mẹ hôm 8/3 đi nha, tời giấy tui cũng còn giữ nguyên trong túi á, đừng để các bác nói là “anh hai dở ẹt bị mẹ mắng miết mà không biết quê nha”
Con trai: dạ con biết rồi mà ...à
P/s: Ảnh mà có thêm chử mà và kéo dài ta nghĩa là ý nói mẹ cằn nhằn hơi bị dai á :)
NHẬN THỨC TỐT ĐỂ DẠY CON CHO TỐT
Nhiều mẹ hay than thở là con mới có mấy tuổi nhiều lúc con thắc mắc con hỏi không biết trả lời làm sao? hay là con không ngoan giải thích con không hiểu không nghe không biết làm sao?
TẤT CẢ LÀ DO KHẢ NĂNG VÀ SỰ HIỂU BIẾT CỦA NGƯỜI MẸ TỚI ĐÂU?
Để có thể dạy con từng việc nhỏ đến việc lớn.
Để có thể nói và giải thích cho con hiểu
Để dùng cách sống của mẹ, nhận thức của mẹ mà hình thành nên suy nghĩ, thói quen, tính cách của con mình
Chỉ đơn giản là làm mẹ dạy con không nghe, nói con không phục lấy gì mà nói lại ai :) hay làm cho ai nể trọng được?
NHẬN THỨC TỐT là gì?
"Nhận thức" là khả năng đánh giá, phân tích và nhận xét của mỗi người trước một sự việc, một vấn đề nào đó.
NHẬN THỨC TỐT mới có khả năng giải quyết tình huống tốt.
"Nhận thức đúng đắn" một sự việc mới có thể hiểu rõ sự việc ấy thế nào, cần áp dụng làm sao, lựa chọn gì, quyết định ra sao cho sự việc ấy ...
NHẬN THỨC TỐT ĐỂ KHÔNG NÓI BẬY - LÀM BẬY gọi là "tự nhiên vạch ... mặt cho người thấy mình dốt" :) :) MỚI MONG GẶP ĐƯỢC NHIỀU CƠ HỘI VÀ MAY MẮN HƠN TRONG CUỘC SỐNG.
NHẬN THỨC TỐT ĐỂ DẠY CON TỐT
Đó là điều quan trọng và cần thiết nhất với tất cả các bà mẹ.