07/04/2020
NGẠO NGHỄ hay CUỘC SỐNG
Một ly coffee đen, bên bản nhạc mà mình yêu thích. Đôi chút suy nghĩ về bản thân và cuộc đời. Không phải quá nhiều, nhưng cũng đủ để ta trân trọng những phút giây mà mình đang có. Cảm ơn quá khứ, sống trọn hôm nay và chuẩn bị cho mai sau. Đời cho ta quá nhiều mà ta thì chẳng cho đời lại bao nhiêu. Dụng tâm mà làm. Đừng đến khi chuẩn bị nhắm mắt xuôi tay thì lại phải thốt lên "giá như ngày ấy......"
Cuộc sống hiện đại văn minh là thế, đời sống con người với những tiến bộ vượt bậc của kỉ nguyên khoa học công nghệ. Mọi lĩnh vực đều nâng cao và phát triển, con người cũng cứ thế mà tiến theo cái vòng luẩn quẩn ấy. Điều gì cũng có mặt trái, mặt không tốt. Có phải chăng con người càng hiện đại, sẽ càng thoáng hơn với những suy nghĩ của mình. Có phải càng hiện đại họ lại càng thoải mái khi nhìn nhận những góc độ của cuộc sống, của vòng xoáy theo xu hướng thật khác với thế kỉ lạc hậu trước kia. Con người ta yêu nhanh hơn, tới với nhau nhanh hơn rồi những chống vánh, những vụn vỡ cứ thế ùn ùn mà tuôn ra, để rồi lời đau thương cũng được thốt lên một cách vội vàng hơn.
Con người dần mất đi khả năng suy ngẫm sâu xa về bản thân. Đôi lúc chỉ là sự ngột ngạt giữa những kì vọng của mọi người xung quanh, những khuôn khổ và trách nhiệm mà cộng đồng xã hội ném lên vai con người ta, để rồi trong chốc lát thôi, họ khao khát được phá vỡ những rào cản kìm hãm ấy, và hành động cho hạnh phúc của bản thân mình. Họ lao vào nhau chỉ vì một niềm vui trong chớp mắt, họ đến với nhau đôi khi chỉ là những phút dối lừa nhỏ nhoi trong nhất thời của dục vọng. Tất cả như một cơn gió vô tình lướt qua mang cái hơi se lạnh của chút mùa thu làm người ta vẫn ngỡ rằng đông đang cận kề, và không khí buốt giá cũng ảm đạm hơn. Như cơn mưa ào tới nhạt nhòa rồi lại mang trở về với đất mẹ những giọt lệ của thế gian. Hay như một cơn nắng hanh vàng khẽ trải lên vạn vật, nhưng cũng chẳng đủ để thắp sáng được một niềm tin nơi góc khuất yếu đuối của một tâm hồn đang gục ngã bên dòng cuộc sống.
Và con người cũng khép kín hơn. Họ sống đôi khi cũng chỉ vì công việc, chỉ để cống hiến cho cuộc sống theo một cái nghĩa nào đó. Họ bị những xa hoa, những phù phiếm của dòng đời che mờ đi cái giá trị cao cả của một tâm hồn. Rồi những lợi ích, những mục tiêu và đích đến trong cuộc sống thôi thúc họ tìm tới những con đường tắt, đường mòn mà đôi lúc sặc lên mùi thủ đoạn. Những mối quan hệ cũng hòng chuộc lợi lộc để rồi cái ý nghĩa cao quí của tình cảm con người dần dần bị hao mòn và lãng quên. Giữa người với người chỉ còn sự cảnh giác đề phòng, sự tính toán đa nghi. Suy nghĩ và cảm nhận rồi cũng cứng nhắc hơn, họ đôi khi chẳng dành một chút thời gian lặng ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Và đôi khi những xô bồ làm cho họ mệt mỏi, làm cho họ cảm thấy chán ghét cả giàu sang và phú quý.
Tình cảm chân thành khi ấy với họ là cả một niềm mơ ước, con người cũng hạ thấp mình hơn thường nhật, lòng tự cao và ngạo nghễ cũng dần bay biến theo một góc độ nào đó, chỉ để đổi lại một chút thoáng tình thương.
Và rồi cuối cùng những giá trị thật trong cuộc sống sẽ lại được tôn vinh, con người ta lại trở về theo nghĩa của sự khởi đầu. Họ đi lên theo nền tảng của tình cảm con người, từ sự gắn bó sẻ chia của những người thân thương. Tình yêu, tình bạn được tôn trọng với tất cả sự chân thành. Đời người rồi cũng sẽ kết thúc với cánh cửa của thiên đường hay địa ngục tối đen. Và tôi luôn tự nhủ lòng mình hãy yêu bằng cả tâm hồn mình, trong từng khoảnh khắc, những thứ khác chỉ là tô điểm cho cuộc sống tươi đẹp hơn với nghĩa nào đó mà thôi.
Nếu không có tình cảm, không có tình yêu thương thì con người sẽ héo mòn và chết đi bên những điều họ không thể mang theo như tiền bạc. Cuộc sống này chỉ có một, và nó quá ngắn ngủi để lãng phí bất cứ giây phút nào cho sự hối tiếc...