Anam Cara

Anam Cara Bàn sách, bạn sách. Góp phần kiến tạo cộng đồng yêu thích đọc và lan toả tri thức. Bán sách, bàn sách, bạn sách.

𝐊𝐡𝐢 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐢𝐧𝐡Chiến tranh, nhìn từ góc độ nào, cũng là thảm kịch. Chiến tranh, dù kết cuộc...
16/06/2025

𝐊𝐡𝐢 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐢𝐧𝐡
Chiến tranh, nhìn từ góc độ nào, cũng là thảm kịch. Chiến tranh, dù kết cuộc ra sao, ai thắng, ai bại, thì ngay khi các bên chưa kịp đụng độ, nhân dân đã biết thất bại cầm chắc trong tay mình: thân nhân ly tán, ruộng vườn bỏ bê, trong cơn khói lửa mịt mùng và xóm làng tan tác.

Những cú ngoái đầu nhìn lại nơi quá khứ xa xăm tưởng như không thể tách rời dấu ấn của những cuộc chiến tranh, khiến cho ta tưởng chừng như lịch sử chẳng kể gì khác ngoài những trận đao binh, những cơn máu lửa.

Nhưng lịch sử, không chỉ là chiến tranh, cũng không nên chỉ là chiến tranh. Lịch sử nên là bài học, nhưng không nên là bài học của hận thù, g*i góc, của sự mong manh, đổ vỡ của kiếp người. Lịch sử, trái lại, nên khắc họa những khung trời sáng sủa bên lề của máu lửa nhân gian; nên khắc họa chân dung đầy sắc màu của cuộc sống, của nỗ lực kiến tạo, điểm tô cho cuộc đời của bao thế hệ đã đi qua.

Trong Vó ngựa và Cánh cung của Nguyễn Duy Chính, ta dường như bắt gặp rõ nét một thứ lịch sử như thế.
(Còn nữa)
------------------------
Bài viết do Đội ngũ Anam Cara thực hiện.
Bản đầy đủ xin xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/khi-lich-su-khong-chi-la-chien-chinh/

Ký ức địa phương và cảm thức quy thuộc____________________________𝑬𝒅𝒖𝒕𝒐𝒑𝒊𝒂 là một quỹ văn hóa và tổ chức giáo dục tại Mỹ...
29/05/2025

Ký ức địa phương và cảm thức quy thuộc
____________________________
𝑬𝒅𝒖𝒕𝒐𝒑𝒊𝒂 là một quỹ văn hóa và tổ chức giáo dục tại Mỹ, nổi tiếng với việc đề xuất và lan tỏa phương pháp học tập bằng trải nghiệm. Đây là phương pháp giáo dục tạo điều kiện cho trẻ học tập từ việc trực tiếp tương tác, va chạm với môi trường xung quanh, qua đó trẻ được hình thành và phát triển nhận thức một cách tự nhiên và tự do. Có thể thấy, phương pháp này kế thừa từ triết lý giáo dục duy tự nhiên (hay duy nhiên – naturalism) mà triết gia Pháp 𝑱𝒆𝒂𝒏 𝑱𝒂𝒄𝒒𝒖𝒆𝒔 𝑹𝒐𝒖𝒔𝒔𝒆𝒂𝒖 đã giới thiệu qua tác phẩm nổi tiếng 𝑬𝒎𝒊𝒍𝒆 𝒉𝒂𝒚 𝒃𝒂̀𝒏 𝒗𝒆̂̀ 𝒈𝒊𝒂́𝒐 𝒅𝒖̣𝒄.

Một trong những điểm nhấn tư tưởng của Edutopia đó là, tổ chức này chủ trương rằng hoạt động giáo dục lịch sử và văn hóa địa phương đóng vai trò quan trọng trong việc giúp người học có sự gắn kết chặt chẽ hơn với quá khứ lẫn hiện tại của cộng đồng mình đang cùng chung sống. Việc học này giúp các học sinh hiểu và thử lý giải được vì sao phố xá và thôn xóm quanh mình lại có diện mạo như ngày hôm nay, cũng như hiểu được vì sao những cư dân và hàng xóm của họ lại có những đặc điểm xúc cảm và hành xử như hiện tại đang chứng kiến. Chính những hiểu biết này là cơ sở quan trọng để người trẻ hình thành sự gắn bó lẫn tinh thần trách nhiệm trong việc phát hiện vấn đề và tìm kiếm giải pháp cho những vấn đề của địa phương, của khu vực.

Chúng tôi hiểu, sự gắn bó và tinh thần trách nhiệm chủ động ấy chính là biểu hiện của cảm thức quy thuộc, tức sự tự nhận thức tự nhiên của mỗi cá nhân, tự đánh dấu mình thuộc về một nơi chốn nào đó. Cảm thức quy thuộc giúp gắn cảnh với người, biến những thứ vô tri vô hồn trở thành những điều sinh động, thân quen, và khiến con người tuyên bố mình là một phần không thể tách rời của một mảnh đất, khu vực, một cộng đồng nào đấy.

Cù Mai Công có lẽ đã từ thứ cảm thức quy thuộc ấy, mang đến cho chúng ta tác phẩm Sài Gòn một thuở - “Dân ông Tạ đó”: Tập 1, để kể về vô vàn câu chuyện lịch sử, văn hóa, con người ở nơi vùng đất mà ông đã lớn lên, đã gắn bó gần hết cuộc đời: “Khu ông Tạ”.
(𝑪𝒐̀𝒏 𝒏𝒖̛̃𝒂)
_____________________________
Bản đầy đủ xin xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/ky-uc-dia-phuong-va-cam-thuc-quy-thuoc/
Bài viết do Đội ngũ Anam Cara thực hiện.

Câu chuyện địa danh, câu chuyện văn hóaNhắc đến vùng đất 𝒑𝒉𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈 𝑵𝒂𝒎, hiện lên trong tâm trí nhiều người là những khung...
11/05/2025

Câu chuyện địa danh, câu chuyện văn hóa
Nhắc đến vùng đất 𝒑𝒉𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈 𝑵𝒂𝒎, hiện lên trong tâm trí nhiều người là những khung cảnh thiên nhiên trữ tình, thơ mộng, nơi vẫn được bảo lưu tương đối sắc thái nguyên sơ của bạt ngàn sông nước thuở ban đầu lập cõi, bất chấp nhịp độ đô thị hóa vẫn đang dồn dập đẩy xô tại hầu khắp mọi nơi trên cả nước. Với những ai đã từng đặt chân đến, đã từng dừng chân lại, khó tránh phút chia xa hay những lần hồi tưởng, lại trào dâng trong lòng chút gì bồi hồi, luyến lưu.

Nhạc sĩ tài hoa Vũ Đức Sao Biển đã từng viết nên những giai điệu và ca từ bất hủ dành tặng mảnh đất phương Nam trong một dịp hồi tưởng, luyến lưu những cảnh và người. Hãy cùng nghe lời ca sau trong bài ca Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài Lang của ông:

“Lời ai ca dưới ánh trăng này
Rừng đước mênh mông, đêm gành Hào chợt thương nhớ ai
Ngày ấy ra đi, con sông buồn tím một dòng trôi…”

Con nước đã ngả sắc buồn tiễn chân người lữ khách, hoặc chăng với kẻ ra đi ngoái đầu hồi cố, nước biếc trên sông bỗng cũng hóa tím lịm u sầu.

Ký ức 𝑵𝒂𝒎 𝒃𝒐̣̂ về cảnh vật, con người, thiên nhiên, xứ sở, tất nhiên không chỉ lưu giữ trong những sáng tác thơ ca hay âm nhạc hiện đại. Những sự nhắc, nhớ khôn nguôi từ thuở nào chẳng rõ, đã chiếm giữ lấy một phần không nhỏ kho tàng di sản ca dao, dân ca của xứ sở này. Ví như:

“Nhà Bè nước chảy chia hai
Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.”

Lại như:
“Bạc Liêu nước chảy lờ dờ
Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu.”

Hay rằng:
“Cà Mau khỉ khọt trên bưng
Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp um.”

Và vô vàn những sáng tác dân gian truyền khẩu khác, vẫn âm thầm chất chứa lưu giữ, bảo tồn những xúc cảm lẫn hồi ức và mô tả xa xưa về đất và người, xuyên suốt một dọc dài thời gian và không gian xứ sở nơi đây. Biết bao những địa danh, khung cảnh, sắc thái, sản vật, đã hiện lên trong từng lời ca dân gian ấy, nào là Gia Định, Nhà Bè, Bạc Liêu, Cà Mau, nào là nước chảy, bưng, biền, cá chốt, khỉ, cọp… Danh xưng và cảnh vật, ngày nay không ít đã đổi thay.

Ẩn chứa trong cái cách con người ta gọi tên từng mảnh đất, từng sự vật, từng kiểu địa hình thiên nhiên mà họ quan sát được, chính là cách con người nhìn ngắm, tương tác và lý giải những cảnh quan và điều kiện sinh sống của chính mình. Và những tư tưởng, lối sống, lối nghĩ, lối làm ấy, tựu trung, chính là văn hóa, mà như ta vừa nhận ra, văn hóa của con người một thời đại, có thể được bóc tách, dò tìm, khám phá từ trong từng địa danh lẫn từng tên gọi cảnh vật, địa hình.

Với cách đặt vấn đề ấy, nhà nghiên cứu Bùi Đức Tịnh đã dày công lục lọi, khảo sát, tích cóp bao thông tin, tư liệu, để gửi đến chúng ta một công trình học thuật dù còn ngắn gọn nhưng thật sự chỉn chu, mà ngay nhan đề đã cho ta biết rõ chủ đề của nó, cuốn sách Lược khảo nguồn gốc địa danh Nam bộ.

Với cách đặt vấn đề ấy, nhà nghiên cứu Bùi Đức Tịnh đã dày công lục lọi, khảo sát, tích cóp bao thông tin, tư liệu, để gửi đến chúng ta một công trình học thuật dù còn ngắn gọn nhưng thật sự chỉn chu, mà ngay nhan đề đã cho ta biết rõ chủ đề của nó, cuốn sách Lược khảo nguồn gốc địa danh Nam bộ.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑)
---------------------
Bản đầy đủ, xin xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/cau-chuyen-dia-danh-cau-chuyen-van-hoa/
Bài viết do Đội ngũ Anam Cara thực hiện.

Lịch sử đô thị và ký ức đô thị—“Trăm năm bia đá cũng mònNgàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”Câu ca dao tưởng chừng chỉ b...
27/04/2025

Lịch sử đô thị và ký ức đô thị

“Trăm năm bia đá cũng mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”

Câu ca dao tưởng chừng chỉ bàn về tính ăn, nết ở, danh thơm và tiếng xấu của con người, ấy vậy lại cũng ẩn chứa một góc nhìn so sánh rất trực quan về “độ bền” giữa di chỉ và ký ức lịch sử: Ta thấy, nếu như tuổi thọ của các di chỉ, hiện vật lệ thuộc vào sức bền của vật liệu tạo tác, như bia đá dù cứng chắc trải trăm năm vẫn mòn, thì ký ức của con người về một thời đại quá khứ, sẽ có triển vọng được bảo lưu bền bỉ đến muôn đời, nếu như chúng ta khéo léo gìn giữ. Lịch sử, theo góc nhìn ấy, không chỉ đơn thuần hoang tàn và bụi bặm như dáng vẻ của những hiện vật, chứng tích, mà có thể mang dáng vẻ sống động, tươi mới, đầy xúc cảm trong ký ức của từng con người, được lưu giữ và truyền trao qua từng thế hệ. Phong cách “làm sử” ấy ta có thể tìm thấy trong cuốn sách “𝐇𝐚̣ 𝐭𝐚̂̀𝐧𝐠 đ𝐨̂ 𝐭𝐡𝐢̣ 𝐒𝐚̀𝐢 𝐆𝐨̀𝐧 𝐛𝐮𝐨̂̉𝐢 đ𝐚̂̀𝐮” của tác giả 𝐓𝐫𝐚̂̀𝐧 𝐇𝐮̛̃𝐮 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠.

Đô thị Sài Gòn một thời giờ đây được mang tên của một vị lãnh tụ: Thành phố Hồ Chí Minh. Năm 2025 đánh dấu kỷ niệm 50 năm cột mốc lịch sử quan trọng của Thành phố này: Cột mốc nước nhà hoàn toàn thống nhất và cuộc chiến 20 năm chính thức chấm dứt ngay tại nơi đây, với hình ảnh biểu tượng là lá cờ độc lập tung bay trên nóc Dinh Thống Nhất – cũng là Phủ Tổng thống ngày trước.

Nhưng lịch sử thành phố Hồ Chí Minh trong tư cách một đô thị không chỉ có 50 năm, nói cách khác, 50 năm chỉ là một khoảng ký ức của đô thị này. Bàn về lịch sử luôn dông dài, với vô số chủ đề để kể. Viết về lịch sử cũng có nhiều cách, nhiều điểm nhìn, nhiều đề tài khác nhau để khai thác. Tác giả Trần Hữu Quang trong công trình của mình đã lựa chọn viết về lịch sử hình thành của cơ sở hạ tầng Sài Gòn, vào buổi đầu nơi này trở thành một đô thị. Dấu mốc tính từ hơn 300 năm trước, với sự kiện năm 1698 quan Thống suất Nguyễn Hữu Cảnh cho “lập xứ Sài-côn làm huyện Tân-bình, dựng dinh Phiên-trấn” như nguồn sử liệu trong sách đã dẫn ra. Kể từ dấu mốc ấy, với vị trí địa lý đặc biệt và sự chăm chút đầu tư của các chính quyền qua các thời đại, bất kể những biến động từ thời trị sang thời loạn, sang đến cả giai đoạn thuộc địa và chiến tranh liên miên, đô thị này đã và vẫn luôn ngày một tỏ rõ vai trò của mình như một trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa – xã hội của cả nước.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑)
---------
Bài viết do Đội ngũ Anam Cara thực hiện.
Bản đầy đủ xin xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/lich-su-do-thi-va-ky-uc-do-thi/

ẨM THỰC VIỆT: KHÔNG CHỈ LÀ NGHỆ THUẬT MÀ CÒN LÀ LỐI SỐNGTừ lâu, những câu chuyện về nghệ thuật ăn uống, về tinh hoa ẩm t...
13/04/2025

ẨM THỰC VIỆT: KHÔNG CHỈ LÀ NGHỆ THUẬT MÀ CÒN LÀ LỐI SỐNG

Từ lâu, những câu chuyện về nghệ thuật ăn uống, về tinh hoa ẩm thực các miền đã đi vào thế giới văn chương qua những ngòi bút tài hoa như Thạch Lam với Hà Nội băm sáu phố phường, Nguyễn Tuân với Vang bóng một thời, ra đời gần một thế kỷ trước. Về sau, đề tài này còn gắn bó với một tên tuổi nổi bật khác là Vũ Bằng với loạt tùy bút Miếng ngon Hà Nội và Miếng lạ miền Nam, cũng đã trình làng được hơn nửa thế kỷ. Đó là những danh tác mà nếu mượn ngôn từ của Nguyễn Tuân, đều đã “vang bóng một thời”.

Câu chuyện về ẩm thực cũng là câu chuyện về văn hóa, nếu ta hiểu văn hóa là tất cả những gì con người sáng tạo ra, gắn liền với hoạt động sống của con người. Đó có thể là phong tục, tập quán, nghệ thuật, tôn giáo, tư tưởng, vân vân. Nghiễm nhiên, trong kho tàng được gọi là “văn hóa” ấy, ẩm thực chiếm một vị trí đáng kể, bởi chuyện ăn uống luôn là hoạt động sống thiết thân bậc nhất của đời người. Đã gắn với hoạt động của con người, thì văn hóa, cũng như ẩm thực, không bao giờ đứng yên, mà sẽ luôn biến đổi: Có những điều dần dần mai một, tiêu biến đi, và cũng luôn có những điều mới mẻ được sản sinh liên tục. Và như vậy, viết về văn hóa nói chung hay ẩm thực nói riêng, chưa bao giờ là đề tài cũ kĩ, khô cạn.

Mỗi chúng ta, dù không phải là những chuyên gia ẩm thực, nhưng ắt hẳn phần lớn đều là những con người thích ăn ngon, chỉ là có thể chưa đủ túc duyên, chưa có cơ hội để lang thang và ngao du trải nghiệm nhiều thức ngon vật lạ trên đời. Những độc giả quen thuộc với thể loại bút ký và du ký ẩm thực như các sáng tác của Thạch Lam, Nguyễn Tuân hay Vũ Bằng kể trên, hẳn sẽ cũng tò mò rằng, trải bao tháng năm phong vũ, những phong vị xa xưa được kể tả qua ngòi bút của các văn nhân thuở ấy, ngày nay chẳng hay còn vơi lại mấy phần? Và những lý lẽ kể trên, thiết tưởng chính là những lý do chính đáng để các tác giả tiếp tục tìm tòi và say mê viết về đề tài ẩm thực, cũng là lý do để thuyết phục ta tiếp tục tìm đọc và đón đọc những tác phẩm về chủ đề này.

Trong những năm gần đây, cuốn Lãng du từ góc bếp Việt của nhà giáo, nhà văn Trần Quốc Toàn có thể xem là một trong số những tác phẩm tiêu biểu bàn về ẩm thực Việt. Nét tiêu biểu đầu tiên và dễ thấy nhất của tác phẩm đến từ cách lựa chọn điểm nhìn, mà ngay chính tiêu đề cũng đã thể hiện rất rõ: Tác giả đã chọn điểm nhìn từ góc bếp, cũng tức là từ mâm cơm gia đình, từ những thức món giản dị mà bếp nhà có thể nấu được, chứ không phải khám phá những mâm cỗ cao sang, kỳ trân dị bảo, hay những thức món cầu kì, “đổi bữa” thường khiến gian bếp gia đình phải chào thua. Và cũng từ tiêu đề, ta thấy đứng trên điểm nhìn ấy, người nhìn không phải là vị chuyên gia, mà chỉ là một du khách, một lãng khách, đang lang thang thưởng ngoạn những thức món Việt trên hành trình lãng du khắp ba miền.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑)
---------------------
Bài viết do Đội ngũ 𝑨𝒏𝒂𝒎 𝑪𝒂𝒓𝒂 thực hiện.
Bản đầy đủ hơn xin mời xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/am-thuc-viet-khong-chi-la-nghe-thuat-ma-con-la-loi-song/

̂̉mthực ̆nhoá

THÔNG ĐIỆP NĂM MỚI 2025 Thân gửi quý bạn đọc,Những ngày cuối cùng của năm 2024 đã khép lại trong âm thanh từ những nhịp ...
31/12/2024

THÔNG ĐIỆP NĂM MỚI 2025

Thân gửi quý bạn đọc,

Những ngày cuối cùng của năm 2024 đã khép lại trong âm thanh từ những nhịp chuyển bánh liên hồi và êm ái của những đoàn tàu Metro vừa được khánh thành tại thành phố Hồ Chí Minh, chuyên chở cả những chờ đợi, trông mong của quần chúng suốt một thời gian dài, lẫn những niềm hy vọng khôn nguôi vào tương lai phía trước, của sự đổi thay, văn minh và tiến bộ.

Văn minh, tiến bộ không chỉ là những mỹ từ khoa trương hay ước mơ cao viễn, mà dường như đã trở thành tôn chỉ, mục tiêu, thậm chí là mực thước, cương lĩnh cho hầu như mọi hoạt động của cộng đồng, xã hội, tại hầu khắp mọi quốc gia, mọi nền văn hóa. Kể từ khi con người sống thành xã hội và nhà nước ra đời, lao động và sản xuất đã không còn là lựa chọn cho một lý tưởng sống hướng về sự sung túc, mà đã trở thành yêu cầu bắt buộc để mỗi cá nhân có thể sinh tồn.

Và rồi tiến bước dần theo đà văn minh cùng dân số ngày một tăng lên, hoạt động lao động sản xuất lại ngày càng tấp nập, vồ vã, không ngơi nghỉ. Đến độ như Karl Marx từng viết trong bộ Tư bản (Das Capital) khi "tổng kết" về hoạt động sản xuất của thế kỷ 19 rằng:

"Lực lượng sản xuất của xã hội đã phát triển đến mức mà lượng của cải được sản xuất trong một thế kỷ là lớn hơn tổng tất cả của cải được sản xuất trong tất cả các thế kỷ trước."

Nhìn về nền sản xuất không ngưng nghỉ ấy, Marx đã dùng danh từ “sự tha hóa” (alienation) để chỉ thị hoàn cảnh của con người khi phải đánh mất chính mình trong khung cảnh lao động vì đổi lấy mục tiêu sinh tồn.

Vô hình trung, ta thấy rõ những đích đến của “văn minh”, “tiến bộ” ấy cứ ồ ạt cuốn con người vào những guồng quay bất tận, xô đẩy họ phải tiến về phía trước, tạo nên một nhịp sống cứ ngày một vội vàng hơn, ganh đua hơn, chật chội hơn, khiến mỗi cá nhân chỉ ra sức cố gắng lao động với mục đích “sinh tồn” thay vì để “sống”. Triết gia người Đức Hannah Arendt trong cuốn Thân phận con người (The Human Condition) đã có sự phân biệt đầy tinh tế và ý nghĩa giữa hành vi “lao động” (labor) và “tạo tác” (work) của con người. Bà viết:

“Lao động (labor), xét như một điều kiện của cuộc sống, không chỉ là hoạt động tự nhiên nhất của con người, mà còn là hoạt động cần thiết nhất. Chính qua lao động mà chúng ta sống, nhưng thông qua tạo tác (work), chúng ta đạt được điều gì đó nhiều hơn."

Thứ nhiều hơn đó, cụ thể là gì? Ta hãy nghe Arendt tiếp tục luận giải:

"Lao động, mặc dù cần thiết cho sự tiếp tục của cuộc sống, nhưng không mang lại ý nghĩa gì ngoài sự sinh tồn. Tạo tác, ngược lại, là điều cho phép chúng ta xây dựng một thế giới mà trong đó chúng ta có thể sống tự do."

Ta hiểu đơn giản, sự khác biệt giữa lao động và tạo tác có thể quy về sự khác biệt giữa “làm việc trong sự bắt buộc” và “làm việc trong sự ham thích”. Mỗi con người sẽ phải sống thành hai cuộc đời, hai khung cảnh, nếu họ không được là chính họ trong môi trường làm việc, phải miễn cưỡng hy sinh tự do, sức lực và thời giờ để đổi lại những điều kiện sinh tồn như lương bổng, địa vị, danh phận. Chỉ khi chúng ta có thể gắn liền lao động và tạo tác làm một, tìm thấy những động lực cho công việc từ bên trong chính mình, ta mới không thấy mình bị biến thành một kẻ khác và sống một cuộc đời khác ngay trong chính bản thân ta, mỗi khi phải lao vào công việc.

Những điều ấy có phần lý tưởng và xa vời trong bối cảnh hiện nay, khi con người dường như còn chẳng có thời gian để kịp hiểu mình là ai và sống vì điều gì. Và như vậy, dừng lại để suy ngẫm và tìm kiếm đâu là điểm hội tụ giữa một công việc để sinh tồn và một công việc để sống, phải chăng là điều không chỉ xa vời mà còn quá xa xỉ?

Thưa quý bạn đọc thân mến, có lẽ lắm khi chúng ta cũng nên tự thưởng cho mình chút gì xa xỉ, xa hoa để xua tan những nhọc nhằn vất vả và những sự rối trí, mơ hồ không biết bản thân rốt cuộc đang lao đao, chật vật vì điều gì. Chúng ta cần có một ý nghĩa rõ rệt cho đời sống, một ý nghĩa để dẫn dắt chúng ta sử dụng dòng thời gian đang không ngừng trôi chảy kia một cách hữu hiệu và không lãng phí. Chúng ta không ai muốn phải quay đầu nhìn lại và chỉ thấy quá khứ như một khoảng trống mênh mông, mờ đục. Triết gia người Pháp Albert Camus trong tác phẩm Thần thoại Sisyphus từng viết: “Ý nghĩa của cuộc sống là câu hỏi cấp bách nhất.", bởi không có nó, mỗi con người chỉ như chiếc lá rụng buông mình vô định theo dòng nước đẩy đưa.

Xin kết lại thông điệp đầu năm này bằng câu viết trong cuốn Đi tìm lẽ sống (Man's Searching for Meaning) của nhà tâm lý học người Áo Viktor Frankl, cha đẻ của liệu pháp ý nghĩa, liệu pháp đã giúp ông bền bỉ vượt qua những tháng ngày địa ngục nơi Trại tập trung của phát-xít Đức, rằng: “Cuộc sống không bao giờ trở nên không thể chịu đựng được bởi hoàn cảnh, mà chỉ bởi sự thiếu vắng ý nghĩa và mục đích."

Mong rằng, mỗi dịp đầu năm, sẽ lại là một dịp trọng đại để chúng ta tái suy tư cho mục tiêu và phương hướng của hành trình những năm kế tiếp, thẳng tiến về con đường vương giả của ý nghĩa cuộc sống đích thực.

Thân chúc quý độc giả một năm mới 2025 hạnh phúc, bình an!

Đội ngũ 𝐀𝐧𝐚𝐦 𝐂𝐚𝐫𝐚.
--------------------
Bản dễ đọc hơn, xin mời xem tại: https://anamcara.biz.vn/ban-sach/thong-diep-nam-moi-2025/

𝐌𝐨̣̂𝐭 𝐆𝐨́𝐜 𝐍𝐡𝐢̀𝐧 𝐍𝐡𝐚̂𝐧 𝐕𝐚̆𝐧 𝐕𝐞̂̀ 𝐍𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐓𝐡𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐐𝐮𝐚̉𝐧 𝐓𝐫𝐢̣"𝑵𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝑵𝒈𝒖𝒚𝒆̂𝒏 𝑳𝒚́ 𝑸𝒖𝒂̉𝒏 𝑻𝒓𝒊̣ 𝑩𝒂̂́𝒕 𝑩𝒊𝒆̂́𝒏 𝑴𝒐̣𝒊 𝑻𝒉𝒐̛̀𝒊 Đ𝒂̣𝒊"...
24/03/2024

𝐌𝐨̣̂𝐭 𝐆𝐨́𝐜 𝐍𝐡𝐢̀𝐧 𝐍𝐡𝐚̂𝐧 𝐕𝐚̆𝐧 𝐕𝐞̂̀ 𝐍𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐓𝐡𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐐𝐮𝐚̉𝐧 𝐓𝐫𝐢̣

"𝑵𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝑵𝒈𝒖𝒚𝒆̂𝒏 𝑳𝒚́ 𝑸𝒖𝒂̉𝒏 𝑻𝒓𝒊̣ 𝑩𝒂̂́𝒕 𝑩𝒊𝒆̂́𝒏 𝑴𝒐̣𝒊 𝑻𝒉𝒐̛̀𝒊 Đ𝒂̣𝒊" là một bản tóm tắt gói gọn những hiểu biết lâu dài của 𝐏𝐞𝐭𝐞𝐫 𝐅. 𝐃𝐫𝐮𝐜𝐤𝐞𝐫, một trong những nhà tư tưởng có ảnh hưởng nhất trong lĩnh vực lý luận quản trị. Cuốn sách đóng vai trò như ngọn hải đăng cho các nhà quản lý và lãnh đạo doanh nghiệp, đưa ra một tấm bản đò rõ ràng và toàn diện về tư duy và thực tiễn quản lý. Tác phẩm cũng như bao tác phẩm khác của Drucker được đặc trưng bởi sức hút và tính đúng đắn vượt thời gian của nó: cho ta những chìa khóa giúp giải quyết những thách thức cốt lõi của công tác quản lý và cung cấp những hướng dẫn thực tế có thể áp dụng được cho đến ngày nay, cũng hữu hiệu như khi chúng được viết ra lần đầu tiên.

Triết lý của Drucker tập trung vào sự phát triển của các tổ chức và vai trò then chốt của các nhà quản lý trong việc cân bằng sự thay đổi với tính liên tục. Các bài viết của ông nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đổi mới, ra quyết định hiệu quả và nâng cao năng suất của những người lao động tri thức. Ông nhấn mạnh sự cần thiết của việc các nhà quản lý cần luôn biết cách duy trì nhiệt huyết gắn bó và tính năng suất trong suốt sự nghiệp của họ, cũng như biết mau chóng thích ứng khi các giả định nền tảng về hoạt động kinh doanh chung quanh họ có sự thay đổi. Có thể nói, những đúc kết này không chỉ phản ánh những thực tiễn trong quá khứ mà còn là kim chỉ nam cho sự xuất sắc trong quản lý trong tương lai.

Một trong những điểm chính của cuốn sách là sự trình bày về “nguyên tắc đổi mới”. Drucker lập luận rằng đổi mới không nên là một sự ngẫu nhiên mà là một hoạt động có kỷ luật được tích hợp vào cơ cấu tổ chức. Ông cũng đi sâu vào nghệ thuật đưa ra quyết định hiệu quả, nhấn mạnh rằng việc ra quyết định không phải là lựa chọn giữa đúng và sai mà thường là sự cân nhắc giữa hai khuynh hướng lợi ích, trong đó con đường tốt nhất không phải lúc nào cũng rõ ràng.

“… đổi mới phụ thuộc vào cả khái niệm lẫn tri giác, các nhà đổi mới cần bước ra để quan sát, tìm hiểu và lắng nghe. Các nhà đổi mới thành công sử dụng cả hai bán cầu não trái và phải của họ. Họ tiến hành phân tích những gì cần phải đổi mới để đáp ứng cơ hội. Sau đó họ ra ngoài quan sát khách hàng tiềm năng để nghiên cứu các kỳ vọng, giá trị và nhu cầu của họ. Để hiệu quả, đổi mới phải đơn giản và có trọng tâm. Đổi mới nên bắt đầu với từng việc một, nếu không sẽ làm mọi người bối rối. Thực ra, lời khen cao quý nhất dành cho sự đổi mới là khi mọi người nói: “Điều này thật rõ ràng. Tại sao trước đây chúng ta không nghĩ đến nhỉ? Thật đơn giản làm sao!”. Ngay cả những đổi mới tạo nên nhóm khách hàng mới hay thị trường mới cũng phải được định hướng đến một ứng dụng cụ thể, rõ ràng, và được thiết kế cẩn thận.”

(𝘾𝙤̀𝙣 𝙣𝙪̛̃𝙖)

---------------------------
Bài viết do Đ𝙤̣̂𝙞 𝙣𝙜𝙪̃ 𝘼𝙣𝙖𝙢 𝘾𝙖𝙧𝙖 thực hiện.

Phiên bản đầy đủ mời xem tại website của chúng tôi: https://anamcara.biz.vn/2024/03/24/mot-goc-nhin-nhan-van-ve-nghe-thuat-quan-tri/

𝐓𝐚̂𝐲 𝐒𝐨̛𝐧: 𝐁𝐚̉𝐧 𝐂𝐡𝐚̂́𝐭 𝐕𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐐𝐮𝐲𝐞̂̀𝐧 𝐀̂̉𝐧 𝐒𝐚𝐮 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐓𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐒𝐮̛̉ 𝐊𝐡𝐨̉𝐚 𝐋𝐚̂́𝐩?𝑪𝒖𝒐̣̂𝒄 𝑵𝒐̂̉𝒊 𝑫𝒂̣̂𝒚 𝑪𝒖̉𝒂 𝑵𝒉𝒂̀ 𝑻𝒂̂𝒚 𝑺𝒐̛𝒏 củ...
24/03/2024

𝐓𝐚̂𝐲 𝐒𝐨̛𝐧: 𝐁𝐚̉𝐧 𝐂𝐡𝐚̂́𝐭 𝐕𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐐𝐮𝐲𝐞̂̀𝐧 𝐀̂̉𝐧 𝐒𝐚𝐮 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐓𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐒𝐮̛̉ 𝐊𝐡𝐨̉𝐚 𝐋𝐚̂́𝐩?

𝑪𝒖𝒐̣̂𝒄 𝑵𝒐̂̉𝒊 𝑫𝒂̣̂𝒚 𝑪𝒖̉𝒂 𝑵𝒉𝒂̀ 𝑻𝒂̂𝒚 𝑺𝒐̛𝒏 của 𝐆𝐞𝐨𝐫𝐠𝐞 𝐃𝐮𝐭𝐭𝐨𝐧 là một tác phẩm có ảnh hưởng sâu sắc khi bàn về khung cảnh phức tạp của lịch sử Việt Nam trong thời kỳ hỗn loạn của cuộc khởi nghĩa nông dân Tây Sơn. Nghiên cứu công phu và tỉ mỉ của Dutton góp phần làm sáng tỏ những động lực chính trị xã hội của Việt Nam thế kỷ 18, mang đến cho độc giả một phân tích toàn diện về các sự kiện quan trọng có tính bản lề của lịch sử Việt Nam trước sự chuyển mình sang thời kỳ hiện đại. Cuốn sách nổi bật nhờ những miêu tả đa dạng sắc thái về anh em nhà Tây Sơn, vì theo tác giả, họ không phải là những nhà cách mạng lãng mạn hóa mà kỳ thực là những nhân vật chính trị phức tạp đang lèo lái chính quyền trong dòng chảy đầy hiểm nguy của quyền lực và chính trị, như chính Dutton nhận định rằng:

"... các lãnh tụ Tây Sơn không phải là những người canh tân hay những nhà cách mạng, mà chỉ là những kẻ cơ hội về chính trị. Họ tỏ ra thực dụng khi đưa ra nhiều lời kêu gọi khác nhau, theo nhiều cách khác nhau, vào những thời điểm khác nhau, sử dụng những công cụ tìm thấy, và những tình huống bắt gặp được để tranh thủ sự ủng hộ và để họp pháp hóa bản thân họ cũng như phong trào của họ. Cho dù một vài sử gia người Việt cố gán cho cuộc nổi dậy của nhà Tây Sơn những mưu định lớn lao, một cái nhìn sâu sát hơn cho thấy họ chẳng có một chiến lược nào tài giỏi, rất ít khi dựa vào một triết lý đặc biệt nào. Tuyên ngôn của các nhà lãnh đạo Tây Sơn về những mục tiêu nào đó thường được tính toán nhắm vào lợi ích riêng tư và quyền lực chính trị cùa họ, mà không nhằm tạo sự chuyển biến cho đất nước họ hay cho đời sống của cư dân của họ.”

Lối nhìn nhận này có vẻ xa lạ hay thẳng thắn quá đà, thậm chí mâu thuẫn mạnh mẽ với nhận thức phổ biến của số đông. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng câu chuyện của Dutton được thuật lại dựa trên hàng loạt nguồn tài liệu cơ bản, bao gồm các tài liệu lưu trữ của các nhà truyền giáo châu Âu và còn được ông bổ sung bằng các tài liệu Việt Nam để xây dựng nên một bức tranh sống động về thời đại. Cách tiếp cận này cho phép ông thách thức những hiểu biết thông thường xung quanh phong trào Tây Sơn, trình bày nó như một hiện tượng nhiều mặt mà ta không dễ phân định một cách rạch ròi. Sự khám phá của tác giả về sự biến đổi của một cuộc nổi dậy non trẻ thành một chế độ chính trị đáng gờm của các nhà lãnh đạo Tây Sơn đặc biệt đáng chú ý, vì nó nhấn mạnh bản chất “cơ hội” trong quá trình lên nắm quyền của họ.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑)

------------------
Bài viết do Đ𝒐̣̂𝒊 𝒏𝒈𝒖̃ 𝑨𝒏𝒂𝒎 𝑪𝒂𝒓𝒂 thực hiện.

Phiên bản đầy đủ mời xem tại website của chúng tôi theo địa chỉ: https://anamcara.biz.vn/2024/03/24/tay-son-ban-chat-vuong-quyen-an-sau-nhung-trang-su-khoa-lap/

"HOA CHO NGƯỜI GIÀU, LỆ CHO NGƯỜI NGHÈO"Chìm Nổi Ở Sài Gòn: Những Cảnh Đời Bần Cùng Ở Một Thành Phố Thuộc Địa của 𝑯𝒂𝒚𝒅𝒐𝒏...
03/03/2024

"HOA CHO NGƯỜI GIÀU, LỆ CHO NGƯỜI NGHÈO"

Chìm Nổi Ở Sài Gòn: Những Cảnh Đời Bần Cùng Ở Một Thành Phố Thuộc Địa của 𝑯𝒂𝒚𝒅𝒐𝒏 𝑪𝒉𝒆𝒓𝒓𝒚 là thiên bút ký mang đến cái nhìn độc đáo và sâu sắc về cuộc sống của những cư dân nghèo vẫn đang trồi hụp “chìm nổi” giữa đô thành ở Sài Gòn, thủ phủ hoa lệ của Đông Dương thời kỳ thuộc Pháp nửa đầu thế kỷ 20. Thông qua công phu khảo cứu cả một khối lượng tư liệu nghiên cứu đồ sộ, Haydon đã khéo léo dùng ngòi bút “tả thực” để khắc họa các bức chân dung sống động về những cảnh đời và những phương thức đấu tranh sinh tồn khác nhau của con người Sài Gòn thuở bấy giờ, hiểu được bằng cách nào họ đã tồn tại giữa lòng một thành phố vốn được biểu trưng bằng thói bóc lột thuộc địa, tệ bất bình đẳng xã hội, kèm theo cả những thảm họa môi trường và bất ổn chính trị. Hướng khai thác đề tài độc đáo của Haydon bằng cách tập trung vào những tiếng nói bị gạt ra ngoài lề xã hội và bị lãng quên của tầng lớp dưới cư trú nơi đô thành thuộc địa chính là một bổ sung thú vị cho những công trình theo lối tiếp cận truyền thống về thời kỳ thuộc địa hiện đại và chủ nghĩa dân tộc Việt Nam thế kỷ 19-20.

Thiên “phóng sự” ảm đảm này được tác giả chia thành sáu chương, mỗi chương lại tập trung viết về cảnh đời của lần lượt từng nhân vật chính: Nguyễn Thị Tấm, một gái điếm làm việc trong nhà thổ Chợ Lớn; Lê Văn Thịnh, một lao động nhập cư người Hoa đã tham gia nhiều cuộc đình công và biểu tình; Nguyễn Văn Tư, một người kéo xe mắc bệnh lao và nghiện ngập; Nguyễn Thị Bé, một đứa trẻ mồ côi được một tổ chức từ thiện Công giáo nhận nuôi; Nguyễn Văn Hòa, một bệnh nhân vô phương cứu chữa sống vất vưởng trong trại phong cùi; và Jean-Baptiste Pétré, một người Pháp nghèo khó về sau đã trở thành một tu sĩ Phật giáo. Thông qua những câu chuyện này, Haydon không chỉ tiến hành khám phá các khía cạnh khác nhau của từng cảnh huống nghiệt ngã riêng biệt, mà còn từ đó phác họa một cái nhìn tổng thể về tình trạng nghèo đói ở xứ thành thị tưởng chừng hào nhoáng hoa lệ này, chẳng hạn như điều kiện lao động, chăm sóc sức khỏe, tình hình giáo dục, tôn giáo, tội phạm và diễn biến của sự dịch chuyển dân cư xã hội.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒏𝒖̛̃𝒂)
----------------------
Phiên bản đầy đủ xin mời xem tại website của chúng tôi theo địa chỉ: https://anamcara.biz.vn/blog/hoa-cho-nguoi-giau-le-cho-nguoi-ngheo/

Bài viết do Đội ngũ 𝑨𝒏𝒂𝒎 𝑪𝒂𝒓𝒂 thực hiện.

SHERLOCK HOLMES - HIỆN THÂN CỦA LỐI SỐNG TRỌN VẸN VỚI CHÍNH MÌNHNếu là tín đồ của thể loại trinh thám, thì chắc hẳn bạn ...
02/03/2024

SHERLOCK HOLMES - HIỆN THÂN CỦA LỐI SỐNG TRỌN VẸN VỚI CHÍNH MÌNH

Nếu là tín đồ của thể loại trinh thám, thì chắc hẳn bạn không thể nào không biết đến bộ tác phẩm 𝐒𝐡𝐞𝐫𝐥𝐨𝐜𝐤 𝐇𝐨𝐥𝐦𝐞𝐬 “huyền thoại”. Một nhân vật hư cấu nhưng được xây dựng sinh động và cuốn hút đến mức không khác gì một người thật, từng tồn tại, sinh sống và say mê với công việc.

Chúng ta có thể có rất nhiều lý do khác nhau để đọc và yêu thích bộ Sherlock Holmes, vì những tình tiết hấp dẫn, vì Holmes là một người lập dị nhưng thông minh, vì tài năng phá án và khả năng quan sát phi thường (nhưng Holmes vẫn thường nói là bình thường), hay có thể là vì một người bạn trung thành bác sĩ Watson,... Riêng đối với bản thân tôi, thật sự tôi không thể che dấu được sự xúc động khi mới đọc những chương đầu của bộ tiểu thuyết. Một sự đồng cảm sâu sắc về thái độ và cách sống của một con người. Có chút lập dị nhưng đó là cách nhìn của người xung quanh, chẳng mấy quan tâm đến lợi ích có thể đạt được, cũng chẳng quan tâm đến những lời đánh giá khen chê, tự hiểu chính mình, sống với những mục đích và lý tưởng mà mình theo đuổi, say mê và đắm chìm để rồi trở thành chuyên gia trong chính cái mà mình đang làm, như vậy đã là quá đủ. Đôi khi, đi ngược lại số đông, chẳng được công nhận nhưng đó không phải là vấn đề khiến ta chùn bước, bởi vì ta sống cho chính mình chứ không phải cho người khác. Dù có khác biệt nhưng nếu ta thật sự mang lại giá trị nào đó thì dần cũng sẽ có người công nhận, nên đừng quá bận tâm cái nhìn của người khác về mình, mà thay vào đó hãy tập trung trau dồi nội lực của bản thân. Tìm ra được chính mình và đạt đến bản thể hoàn thiện nhất, đó mới thật sự là cái mà ta cần quan tâm.

Mỗi người khi tiếp xúc với một vấn đề, có thể có những cách nhìn khác nhau, khi chúng ta chia sẻ những góc nhìn của mình, thì cũng giống như ta đang được trải nghiệm qua nhiều hoàn cảnh khác của nhau vậy. Điều đó, không chỉ giúp cho thế giới quan của mình được mở rộng hơn, mà còn cho mình những sự lựa chọn. Lựa chọn một lối sống phù hợp với bản thân và tìm ra đúng con người của mình, thì đó mới thật sự là một niềm hạnh phúc.

-------------
Bài viết do Đội ngũ 𝐀𝐧𝐚𝐦 𝐂𝐚𝐫𝐚 thực hiện.

Phiên bản dễ đọc hơn, xin mời xem tại website của chúng tôi theo địa chỉ: https://anamcara.biz.vn/blog/sherlock-holmes-hien-than-cua-loi-song-tron-ven-voi-chinh-minh/

Bài viết sử dụng ảnh minh họa chụp ảnh bìa cuốn sách Trí tuệ Sherlock Holmes của James F. O'Brien, với nội dung xoay quanh những phân tích, luận giải từ góc nhìn khoa học hình sự về phương pháp suy luận, điều tra phá án của Sherlock Holmes. Nội dung tác phẩm này càng chứng tỏ một Sherlock Holmes khắc họa đầy đủ lối sống tích cực theo đuổi đam mê, cháy hết mình với lý tưởng bản thân đã lựa chọn. Đó cũng chính là thứ thông điệp chúng tôi khao khát gửi gắm qua nội dung của bài viết này. Trân trọng gửi đến quý độc giả.

ĐẠO GIÁO: TỪ TRIẾT LÝ THÂM ÁO ĐẾN BÙA CHÚ DỊ ĐOANCứ mỗi dịp đầu hoặc cuối tháng âm lịch, chúng ta lại thấy đâu đó những ...
18/02/2024

ĐẠO GIÁO: TỪ TRIẾT LÝ THÂM ÁO ĐẾN BÙA CHÚ DỊ ĐOAN

Cứ mỗi dịp đầu hoặc cuối tháng âm lịch, chúng ta lại thấy đâu đó những mâm cúng được bày ra giữa sân với hoa quả, cháo trắng, bánh ngọt, muối gạo, chung quanh hương khói nghi ngút và rồi sau đó là cảnh người ta đốt hóa giấy tiền vàng bạc. Đó là nghi thức cúng cô bác quen thuộc, và những giấy tiền vàng bạc được đốt đi với quan niệm rằng sau khi “hóa”, chúng sẽ đến được với người nhận, tức những cô bác – âm linh, cô hồn - ở thế giới siêu hình mà mắt thường ta không thể trông thấy.

Cúng cô bác hay tục đốt giấy đều là những nghi thức bắt nguồn từ truyền thống Đ𝒂̣𝒐 𝒈𝒊𝒂́𝒐 𝒕𝒉𝒂̂̀𝒏 𝒕𝒊𝒆̂𝒏, nay đã trở thành tập quán, thành tín ngưỡng dân gian mà ta dễ dàng bắt gặp ở phần đông các gia đình người Việt, người Hoa. Thậm chí, trong những tình huống ma chay hay cưới hỏi, ta cũng dễ dàng tìm thấy những yếu tố ma thuật vốn cũng chịu ảnh hưởng từ Đạo giáo thần tiên, như tục chọn ngày giờ tốt để hành lễ và xem sự hợp hoặc khắc trong vận mạng, tuổi tác, v.v.. Chỉ qua bấy nhiêu điều cũng đủ thấy Đạo giáo có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến văn hóa cổ truyền của dân tộc đến nhường nào, đúng như điều cố học giả 𝐓𝐫𝐚̂̀𝐧 𝐓𝐫𝐨̣𝐧𝐠 𝐊𝐢𝐦 nhận định:

“Đạo giáo vốn có cái ảnh hưởng rất to trong cõi Viễn Đông này. Từ những cái tư tưởng cao kỳ rộng rãi cho đến những điều tín ngưỡng thô thiển, và các mối mê tín rất đê hạ ở chỗ dân gian, đều là phần nhiều ở trong Đạo giáo mà sinh ra. Một cái đạo mà lúc mới khởi phát ra thì thật là cao, mà rồi càng ngày càng sà thấp xuống, đến nỗi biển đổi ra những sự tin tưởng rất kỳ quặc, như là phái thần tiên chỉ chủ lấy sự trường sinh bất lão […] Đạo ấy lại liên hợp với những cái học thuật mập mờ viễn vông như cái học âm dương ngũ hành để gây nên những điều mê tín thật là hại cho sự mở mang.”

Đấy là những lời nhận xét tổng quan về tác động của phù thuật Đạo giáo đối với văn hóa truyền thống Việt Nam, được học giả Trần Trọng Kim nêu ra trong một tác phẩm có thể coi là công trình nghiên cứu nghiêm túc về Đạo giáo đầu tiên của một nhà nghiên cứu người Việt, tác phẩm Đ𝐚̣𝐨 𝐠𝐢𝐚́𝐨.

(𝑪𝒐̀𝒏 𝒏𝒖̛̃𝒂)
-----------------
Xem thêm nội dung đầy đủ của bài viết tại: https://anamcara.biz.vn/blog/dao-giao-tu-triet-ly-tham-ao-den-bua-chu-di-doan/

Bài viết do Đội ngũ 𝐀𝐧𝐚𝐦 𝐂𝐚𝐫𝐚 thực hiện.

Address

Binh Thanh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Anam Cara posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Anam Cara:

Shortcuts

Share

Category