Thanh Hoa Khúc

Thanh Hoa Khúc Mỗi ngày một truyện mới – bấm follow để không bỏ sót nha mí nàng ❤️😘

[FULL] Vì tôi, ngôi sao hàng đầu Phương Tư Dịch từ chối mọi cảnh hôn và giữ khoảng cách với các nghệ sĩ nữ.Hắn thường vi...
21/08/2026

[FULL] Vì tôi, ngôi sao hàng đầu Phương Tư Dịch từ chối mọi cảnh hôn và giữ khoảng cách với các nghệ sĩ nữ.

Hắn thường viết tình ca để ghi lại mười năm yêu nhau của chúng tôi.

Ai cũng nghĩ hắn yêu tôi rất nhiều.

Cho đến khi tôi tìm thấy bức ảnh của hắn và người bạn thân nhất của tôi, thời gian vào khoảng hai năm trước.

Sau khi nghĩ kỹ tôi buông bỏ mọi thứ, giả chếcvà rời đi.

Hắn thế mà lại phát điên rồi.

 

Vì tôi, ngôi sao hàng đầu Phương Tư Dịch từ chối mọi cảnh hôn và giữ khoảng cách với các nghệ sĩ nữ.

Hắn thường viết tình ca để ghi lại mười năm yêu nhau của chúng tôi.

Ai cũng nghĩ hắn yêu tôi rất nhiều.

Cho đến khi tôi tìm thấy bức ảnh của hắn và người bạn thân nhất của tôi, thời gian vào khoảng hai năm trước.

Sau khi nghĩ kỹ tôi buông bỏ mọi thứ, giả c.h.ế.t và rời đi.

Hắn thế mà lại phát điên rồi.

1.

Tại Starlight Awards, Phương Tư Dịch đã giành giải Nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất của năm.

MC hỏi hắn có kế hoạch gì tiếp theo, hắn nói: “Vợ tôi đang mang thai nên tôi định nghỉ làm một năm để tập trung chăm sóc cô ấy”.

Chiều cao 1,9m cùng với hàng lông mày và đôi mắt sắc, PhươngTư Dịch thường khiến mọi người cảm thấy hắn lạnh lùng và thờ ơ nhưng khi đề cập đến vấn đề này, đôi mắt PhươngTư Dịch tràn đầy niềm vui và sự mong đợi, khóe miệng hắn bất giác nhếch lên.

Ai cũng nghĩ hắn yêu tôi rất nhiều. Hai năm trước, khi đang ở thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, hắn chính thức tuyên bố kết hôn với tôi. Kết quả là hắn đã mất đi một lượng lớn fan hâm mộ, công ty chấm dứt hợp đồng và sự nghiệp của hắn lao dốc.

Có phóng viên hỏi có phải hắn bị giục cưới không? Có không hối hận về cuộc hôn nhân sớm này không?

Đối mặt với máy ảnh, hắn nói rất chân thành: “Thật đúng là có giục kết hôn, nhưng là tôi đã thúc giục cô ấy. Tôi không thể rời xa cô ấy và muốn giữ cô ấy ở bên mình mãi mãi. Thật may mắn khi tôi có thể cưới được Tô Tô.”

Sau đó, cuộc phỏng vấn đó đã trở nên phổ biến trên Internet tới chủ đề “Tình yêu là tất cả”, Phương Tư Dịch đã trở nên nổi tiếng.

Sau đó, hắn tập trung vào sáng tác nhạc và quay phim, cuối cùng đã lấy lại được hào quang nhờ tài năng của mình, quay lại vị trí hàng đầu.

Nhưng vì tôi có thai nên hắn chính thức tuyên bố tạm nghỉ 1 năm.

Ngành công nghiệp giải trí đang thay đổi với tốc độ chóng mặt, hành động của hắn chẳng khác nào tự hủy hoại tương lai của mình một lần nữa.

Hắn nói hắn không quan tâm, miễn là có thể ở lại với tôi.

Đêm đêm, hắn ôm tôi vào lòng, khẽ hát cho tôi nghe những bản tình ca rồi ru tôi vào giấc ngủ.

Phương Tư Dịch yêu tôi rất, rất nhiều. Tôi có thể cảm nhận được điều đó.

Vì vậy, hai năm trước, hệ thống nói với tôi rằng nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng tôi không chịu rời khỏi đây.

Tôi đã kết hôn với một ngôi sao hàng đầu và muốn tiếp tục ở bên hắn.

Hệ thống nhắc nhở tôi: “Lòng người phức tạp, không nên nhìn quá lâu.”

Nhưng tôi tin chắc rằng Phương Tư Dịch sẽ luôn yêu tôi nhiều như vậy.

Chẳng có vấn đề gì nếu tôi c.h.ế.t vĩnh viễn trong thực tế cả. Được sống trong mộng đẹp chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc sao?

Cho đến khi tôi phát hiện ra những bức ảnh th ân mậ t của Phương Tư Dịch và người bạn thân nhất của mình. Hình ảnh đó đã là từ hai năm trước.

Nói cách khác, trước khi cầu hôn tôi, hắn đã phản bội tôi rồi.

2

Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, Phương Tư Dịch đã nghiên cứu các công thức nấu ăn cho phụ nữ mang thai.

Hắn dừng mọi công việc chỉ để cùng tôi yên tâm nuôi con nhỏ.

Tôi đang bị nghén nghiêm trọng và nôn ra mọi thứ ăn vào, vì vậy mỗi ngày Phương Tư Dịch đều làm những món ăn ngon theo bằng nhiều công thức khác nhau.

Khi mang thai, tôi uể oải, không thể tập trung vào bất cứ việc gì, thỉnh thoảng cáu kỉnh và cảm thấy mình làm việc gì cũng không tốt. Hắn đã mua một loạt đạo cụ ảo thuật để làm cho tôi vui vẻ.

Có lần hắn dùng đuốc tạo ra một bông hồng, sơ ý làm bỏng trán, còn tóc mái thì bị cháy. Lúc giúp hắn bôi thuốc, tôi xót xa đến trào nước mắt. Nhưng Phương Tư Dịch đưa chiếc tông đơ cho tôi, bảo tôi cắt cho hắn cắt tóc thật đẹp.

Phương Tư Dịch nói rằng trong tương lai hắn sẽ đi theo style trai đẹp với những vết sẹ o và mái tóc ngắn, đầy cảm giác an toàn.

Nhưng tôi vẫn buồn.

Hắn lại vòng tay ôm lấy tôi và nói: “Tô Tô, nếu em mệt mỏi quá... không sinh em bé cũng không sao.”

“Anh chỉ muốn em, Tô Tô.”

Giọng hắn vô cùng dịu dàng, bởi vì hắn rất yêu tôi, nhưng cũng sợ tôi thật sự không muốn có con.

Tấm bảng trắng ở nhà dày đặc chữ. Thỉnh thoảng, khách đến chơi đều cho rằng Phương Tư Dịch đang bí mật sáng tác tại nhà sau khi tạm rời xa giới giải trí nhưng thât ra, đó là những cái tên mà hắn nghĩ ra để đặt cho bé con của chúng tôi.

Chúng tôi cùng nhau thiết kế ph òng cho bé. Tôi làm được một việc nhỏ, hắn luôn khen tôi: “Nếu con chúng ta được như em thì tốt biết mấy”. Hắn rất, rất mong chờ sự ra đời của đứa trẻ.

Tôi chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của hắn dành cho mình và con.

Nhưng tôi đã nhầm rồi, tình yêu dành cho tôi không phải là duy nhất. Hắn đã trao tình yêu này cho người khác từ lâu rồi.

“Tư Dịch, em muốn ngắm biển, đã lâu rồi em chưa được nhìn thấy biển.”

“Được, em muốn đi đâu?”

“Đi Chu Thành, vừa may Phó Tử Sơn cũng ở nơi đó, đã lâu không gặp cô ấy.”

Phương Tư Dịch nắm tay tôi một lúc, nhưng ngay sau đó hắn lại mỉm cười: “Ở đó gần đây rất lạnh, em đang mang thai, sao không đến nơi ấm áp hơn, chờ nhiệt độ cao hơn chúng ta lại đi gặp cô ấy?”

Hắn nói chuyện rất ân cần và nhẹ nhàng, cảm giác là đang hết lòng nghĩ cho tôi.

Tôi đã cố gắng tìm ra chút sơ hở trong biểu cảm trên khuôn mặt của Phương Tư Dịch, nhưng không thể nhìn ra, hắn xuất thân là diễn viên. Đó là lợi thế để hắn làm việc xấ u sau lưng tôi mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Nhưng album ảnh được sao lưu trên đĩa cloud của hắn không biết diễn kịch.

Hôm đó, khi tôi đang tìm kiếm thứ gì đó trong chiếc điện thoại cũ của mình thì vô tình mở nó ra. Sau khi xem nhiều thông tin lạ, tôi nhận ra rằng đây là tài khoản của Phương Tư Dịch.

Trước đây, để thuận tiện cho việc đăng ảnh nhóm, tôi thường đăng nhập trực tiếp vào đĩa cloud của Phương Tư Dịch để sao lưu. Chỉ là sau này đổi điện thoại mới, không thích chụp ảnh cho nên quên mất. Nhìn lại những bức ảnh nhóm trước đây, trái tim tôi vỡ òa vì quá ngọt ngào.

Cho đến khi một vài bức ảnh tiếp theo đột nhiên đập vào mắt tôi.

Khuôn mặt đang ngủ của Phương Tư Dịch ở các khách sạn khác nhau là cùng một người bên cạnh hắn, người bạn thân nhất của tôi, Phó Tử Sơn.

Đôi khi họ trần truồng ôm nhau trên giường. Đôi khi, khi Phương Tư Dịch ngủ thiếp đi, Phó Tử Sơn đã bí mật chụp ảnh hắn một cách tinh nghịch. Đôi khi, đó là một góc nhìn mờ ảo...

Ngày chụp ảnh sớm nhất cho thấy đó là vào khoảng hai năm trước. Luôn có ảnh mới up lên để dự ph òng.

----------
Muốn đọc FULL truyện thì thao tác cực dễ nè 👇
❤️ Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
💕 Bước 2: Để lại một còm men 129829 nhé
Chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha mọi người😘

129829

[Full] Kết hôn năm năm, cuối cùng tôi đã đề nghị ly hôn với Tống Chi Hoài.Anh ấy vốn đang ký hợp đồng thì dừng tay lại.T...
21/08/2026

[Full] Kết hôn năm năm, cuối cùng tôi đã đề nghị ly hôn với Tống Chi Hoài.

Anh ấy vốn đang ký hợp đồng thì dừng tay lại.

Tiếp theo, anh ấy hỏi: “Tại sao?”

Tôi cúi đầu: “Nhà tôi phá sản rồi.”

Phá sản, đối với anh ấy mà nói, tôi không còn giá trị lợi dụng nữa.

“Còn nữa, tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa hoa dành dành trên áo khoác của anh.”

Mùi hương đậm như thế, mà anh ấy lại là người có tính sạch sẽ, sẽ không dễ dàng để người khác tiếp cận cơ thể mình.

Lúc đầu là tôi tự đắm mình trong tình yêu, luôn nghĩ rằng cưới anh, ở bên nhau lâu ngày, có lẽ sẽ nảy sinh tình cảm.

Khi ấy, Tống Chi Hoài từng nói với tôi: “Cô nghĩ rằng cô cưới tôi, tôi sẽ yêu cô sao?”

Nên giờ, cuối cùng tôi đã chọn buông tay.

Kết hôn năm năm, cuối cùng tôi đã đề nghị ly hôn với Tống Chi Hoài.

Anh ấy vốn đang ký hợp đồng thì dừng tay lại.

Tiếp theo, anh ấy hỏi: "Tại sao?"

Tôi cúi đầu: "Nhà tôi phá sản rồi."

Phá sản, đối với anh ấy mà nói, tôi không còn giá trị lợi dụng nữa.

"Còn nữa, tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa hoa dành dành trên áo khoác của anh."

Mùi hương đậm như thế, mà anh ấy lại là người có tính sạch sẽ, sẽ không dễ dàng để người khác tiếp cận cơ thể mình.

Lúc đầu là tôi tự đắm mình trong tình yêu, luôn nghĩ rằng cưới anh, ở bên nhau lâu ngày, có lẽ sẽ nảy sinh tình cảm.

Khi ấy, Tống Chi Hoài từng nói với tôi: "Cô nghĩ rằng cô cưới tôi, tôi sẽ yêu cô sao?"

Bây giờ, cuối cùng tôi đã chọn buông tay.

01

Tin nhà tôi phá sản đến khi tôi đang sắp xếp quần áo cho Tống Chi Hoài.

Giọng mẹ tôi run rẩy, bà nghẹn ngào một lúc lâu mới nói: "Chi Chi à, nhà mình phá sản rồi."

Áo khoác trong tay tôi như nặng ngàn cân, rơi xuống đất.

Áo khoác trong không khí, tỏa ra mùi hương hoa dành dành dễ chịu.

Nhưng tôi chưa bao giờ xịt nước hoa mùi hoa dành dành.

Tôi nói nhỏ: "Mẹ, mẹ đừng buồn, con có tiền, con bán túi xách cũng có thể đổi lấy tiền."

Đầu dây bên kia, giọng mẹ tôi nghẹn ngào.

"Không đủ."

"Ba con bây giờ còn nợ bên ngoài bảy mươi triệu."

Đầu tôi quay cuồng: "Vậy... vậy cứ tạm ứng trước đã."

Tôi chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy.

Đợi đến khi cúp máy, tôi mới bật khóc thành tiếng.

Chồng ngoại tình, gia đình lâm nợ.

Lúc này, tôi đột nhiên bắt đầu hối hận, tại sao trước đây tôi lại trở thành một tiểu thư vô tích sự, trong đầu chỉ có chuyện yêu đương.

02

Mãi đến chiều tối, Tống Chi Hoài mới về nhà.

Vừa về đến nhà, anh ấy bắt đầu ký hợp đồng, như không nhìn thấy tôi.

Cho đến khi tôi đứng trước mặt anh ấy, anh ấy mới ngẩng đầu lên.

Tôi hít một hơi sâu, "Tống Chi Hoài, chúng ta ly hôn đi."

Tống Chi Hoài vốn đang ký hợp đồng thì dừng tay lại.

Anh nhìn tôi, sau đó cười khẩy một tiếng.

Vẫn là ánh mắt khinh thường ấy: "Tại sao?"

"Nhà tôi phá sản rồi."

Phá sản, đối với anh ấy mà nói, tôi không còn giá trị lợi dụng nữa.

"Còn nữa, tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa hoa dành dành trên áo khoác của anh."

Mùi hương đậm như thế, mà anh ấy lại là người có tính sạch sẽ, sẽ không dễ dàng để người khác tiếp cận cơ thể mình.

Sau khi tôi nói xong những lời này, khuôn mặt Tống Chi Hoài lần đầu tiên lộ ra biểu cảm trống rỗng.

Tôi mím môi, sau đó đưa đơn ly hôn cho Tống Chi Hoài.

"Anh chỉ cần ký tên là được, các điều kiện trên đó tôi đã nhờ người chuyên môn kiểm tra rồi, anh xem có hài lòng không."

Cuối cùng Tống Chi Hoài cử động ngón tay, sau đó nhận lấy đơn ly hôn.

Anh ấy vốn đẹp trai, hai mươi bảy tuổi nhưng quyến rũ không giảm, thậm chí còn thêm phần trưởng thành, càng hấp dẫn hơn.

Anh chỉ nhìn qua vài lần, rồi đặt đơn ly hôn lên bàn.

"Giang Chi, tôi nghĩ chúng ta có thể cùng nhau đối mặt với khó khăn lần này, chứ không phải bỏ đi vào thời điểm then chốt như thế này."

Tôi cười: "Nhưng, Tống Chi Hoài, anh không yêu tôi, tại sao không chịu ký đơn ly hôn?"

Bây giờ ở bên tôi, thật phiền phức.

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc này, vẫn không thể không rung động lần nữa.

Dù sao, Tống Chi Hoài là người tôi đã yêu mười năm.

Chẳng lẽ...

Nhưng, điều anh ấy đáp lại tôi là tiếng thở dài.

"Tôi không muốn lừa dối cô, nhưng cô rất giống với cô ấy."

03

Tôi giống ai?

Câu trả lời này, Tống Chi Hoài không chịu nói, nhưng ngày hôm sau, mẹ tôi đã gọi điện đến, giọng nói vui mừng.

"Chi Chi à, bây giờ vốn của ba con đã được bổ sung, là do Tống Chi Hoài giúp đỡ."

"Con nói nó có phải thích con rồi không?"

"Cũng đúng, bên nhau bảy năm rồi mà, đáng lẽ phải thích con rồi."

Sắc mặt tôi tái nhợt, tay nắm chặt điện thoại run rẩy.

Bởi vì, tôi đã nhìn thấy Tống Chi Hoài.

Tống Chi Hoài bây giờ đang đứng trước cổng công ty của anh ấy, anh ấy mặc một bộ vest đen, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, xinh xắn.

Cô ấy cười rạng rỡ, mặc một chiếc váy trắng, giọng nói dường như cũng mang hương vị của ánh nắng.

"Tống Chi Hoài, Đại Hoàng vẫn còn chứ?"

Trên khuôn mặt Tống Chi Hoài lộ ra nụ cười mà tôi chưa từng thấy.

"Ừ."

Tôi biết Đại Hoàng, là một con ch.ó nhỏ, tôi trước đây luôn thích chơi với Đại Hoàng, nhưng khi Tống Chi Hoài nhìn thấy, anh ấy sẽ bế Đại Hoàng đi.

Lúc đó tôi uất ức hỏi: "Tống Chi Hoài, tôi biết anh không thích tôi, nhưng đến chơi với con ch.ó của anh cũng không được sao?"

Tống Chi Hoài nhíu mày, khuôn mặt đầy sự khó chịu.

"Không được."

Tôi hỏi: "Tại sao không được chứ?"

Liên tục hỏi mười lần, Tống Chi Hoài mới lên tiếng.

"Bởi vì là do một người rất quan trọng tặng cho tôi."

Đại Hoàng được chăm sóc rất tốt, thậm chí khi Tống Chi Hoài nghèo nhất, cũng cho Đại Hoàng ăn loại thức ăn tốt nhất.

Tôi cúp điện thoại của mẹ, sau đó mở máy ảnh trên điện thoại.

Tôi so sánh kỹ, phát hiện, tôi và cô gái bên cạnh Tống Chi Hoài thật sự rất giống nhau.

Dù là lông mày, hay môi.

Chỉ là, khuôn mặt của cô ấy so với khuôn mặt tôi, trong sáng và thông minh hơn nhiều.

Cô ấy nhảy nhót, cuối cùng cẩn thận nhón chân, hôn lên môi Tống Chi Hoài.

Mặt Tống Chi Hoài dần đỏ lên, giống như một chàng trai trẻ vừa mới yêu.

Cái đầu cứng nhắc của tôi cuối cùng cũng thông suốt.

Hóa ra tôi chỉ là người thay thế.

Không trách khi đó tôi nói muốn dùng tiền để kết hôn với Tống Chi Hoài, anh rõ ràng rất ghét tôi, thậm chí nói những lời độc ác với tôi, nhưng lại đồng ý.

Khi đó, thực ra còn có một phú bà ra giá cao hơn muốn ở bên Tống Chi Hoài.

Nhưng lúc đó, Tống Chi Hoài từ chối.

Tôi cười nói: "Tống Chi Hoài, anh đừng hối hận, tôi chỉ có ngần ấy tiền, phú bà kia lại có nhiều hơn."

Tống Chi Hoài nhíu mày: "Tôi không phải đi bán thân."

Khi đó, anh ấy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi, tôi còn tưởng rằng vì tôi đẹp hơn phú bà kia.

Hóa ra chỉ vì tôi rất giống với Bạch Nguyệt Quang của anh ấy.

----------
Muốn đọc FULL truyện thì thao tác cực dễ nè 👇
❤️ Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
💕 Bước 2: Để lại một còm men 130061 nhé
Chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha mọi người😘

130061

[Hoàn] Văn ánTôi là nhà thôi miên giỏi nhất cả nước, cũng là bạn gái của Thẩm Toại.Suốt năm năm, tôi đã giúp anh ta giải...
21/08/2026

[Hoàn] Văn án

Tôi là nhà thôi miên giỏi nhất cả nước, cũng là bạn gái của Thẩm Toại.

Suốt năm năm, tôi đã giúp anh ta giải quyết hết rắc rối này đến rắc rối khác, nhưng anh ta mãi không đề cập đến chuyện kết hôn.

Anh ta vừa nói yêu tôi mãi mãi, vừa nói với bạn bè rằng:

"Đường Dịch à, cô ấy quá đáng sợ, một người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà."

"Ai biết được tình cảm của tôi dành cho cô ấy bây giờ có phải là do thủ đoạn của cô ấy không?"

Sau đó, tôi đã vi phạm lời thề, thôi miên anh ta.

Anh ta sợ hãi tột độ, vì anh ta biết rằng...

Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể khiến anh ta tự nguyện làm bất cứ điều gì.

Nhưng tôi chỉ nói:

"Thẩm Toại, nhìn vào mắt tôi."

"Hãy quên tôi đi."

1

Thẩm Toại rất yêu tôi, yêu đến mức sâu đậm.

Nhưng chính anh ta cũng không tin điều đó.

Bởi vì tôi là nhà thôi miên giỏi nhất cả nước.

Nếu không có tôi giúp anh ta giải quyết từng đối thủ trên thương trường, công ty của anh ta đã không thể lớn mạnh như bây giờ.

Vì vậy, anh ta vừa tin tưởng tôi, vừa đề ph òng tôi, và tôi đều biết điều đó.

Có lần, anh ta chạm vào khuôn mặt tôi đầy tình cảm, giọng khàn khàn và trầm thấp:

"Đường Dịch, hứa với anh, đừng bao giờ dùng thủ đoạn với anh."

"Em là người anh tin tưởng nhất, đừng bao giờ lừa dối anh."

Cơ thể tôi, theo từng động tác của anh ta mà lên xuống, khi cảm xúc đạt đến đỉnh điểm, tôi nhìn vào mắt anh ta và thề:

"Được, Thẩm Toại, nếu không phải anh yêu cầu, em tuyệt đối sẽ không thôi miên anh."

Giọng nói của tôi luôn mang theo sự mê hoặc, đây là thói quen nghề nghiệp của tôi sau hơn mười năm làm nghề thôi miên.

Anh ta đắm chìm trong tôi, không thể thoát ra khỏi sức hút của tôi.

Tôi cũng yêu anh ta, vì vậy tôi giữ lời hứa, chưa bao giờ thôi miên anh ta.

Thậm chí, tôi còn học thêm tâm lý học để không sử dụng chuyên môn của mình để thử thách tình cảm của anh ta.

Tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh ta, và hy vọng anh ta cũng hoàn toàn tin tưởng vào tôi.

Cho đến khi bên cạnh anh ta xuất hiện một cô gái.

Anh ta bảo vệ cô gái đó, không cho tôi gặp cô ấy, cũng không cho cô ấy xuất hiện.

"Cô ấy tên là Lâm Thanh Nguyệt, trợ lý mới của Thẩm ca, hai mươi lăm tuổi."

"Cô ấy quấn lấy Thẩm ca, có vẻ như Thẩm ca đã xiêu lòng."

Tôi từng hứa sẽ không bao giờ chủ động thôi miên anh ta.

Nhưng tôi không nói rằng sẽ không thôi miên bạn bè của anh ta.

Chỉ một cái búng tay, tôi đã khiến bạn anh ta tiết lộ toàn bộ bí mật.

Vì kỹ thuật quá tốt, anh ta ngồi trên ghế sofa, thậm chí ánh mắt cũng không hề lơ đễnh.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy như một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng chỉ có tôi biết rằng anh ta đã bước vào trạng thái ngủ sâu.

Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, giọng nói nhẹ nhàng:

"Hãy nói cho tôi biết, hôm qua trong ph òng bao, tại sao khi thấy tôi xuất hiện, anh và Thẩm Toại liền im bặt?"

"Các anh đã nói gì?"

Tôi tập trung cao độ, nhưng lời anh ta nói khiến tôi ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

"Thẩm ca nói, Đường Dịch à, cô ấy quá đáng sợ, một người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà."

"Ai biết được tình cảm của tôi dành cho cô ấy bây giờ có phải là do thủ đoạn của cô ấy không?"

Đây không phải là câu trả lời mà tôi muốn nghe.

Năm năm trước, tôi quen Thẩm Toại, anh ta là bệ nh nh ân của tôi.

Do tranh chấp trên thương trường, anh ta bị người ta đánh một gậy lớn vào đầu.

Mặc dù cuối cùng giữ được mạng sống, nhưng anh ta bị mất trí nhớ tạm thời do cục m.á.u đông chèn ép dây thần kinh.

Vì vậy, anh ta tìm đến tôi, nhờ tôi giúp anh ta khôi phục lại phần ký ức đã mất.

"Nhà thôi miên giỏi nhất cả nước, một triệu cho một giờ, tôi hy vọng cô xứng đáng với số tiền đó."

Anh ta có dáng người cao ráo, khí chất quý phái, ngũ quan đẹp như được tạc ra.

Nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy, ai cũng sẽ liếc mắt nhìn thêm một chút, nhà thôi miên cũng là con người, vì vậy tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi nhìn vào hồ sơ bệnh án của anh ta:

Thẩm Toại, hai mươi bảy tuổi, bị đánh vào đầu, dây thần kinh bị chèn ép, mất một năm ký ức, quên mất ai đã hại mình.

Tôi xoay chiếc bút trong tay, cười nhếch mép:

"Ngồi xuống trước đã."

Thẩm Toại nhướng mày, rõ ràng anh ta rất không tin tưởng vào việc thôi miên.

Nhưng từ khoảnh khắc anh ta ngồi xuống, việc thôi miên đã bắt đầu.

Nửa tiếng sau, buổi thôi miên kết thúc.

Khi tỉnh dậy, ánh mắt Thẩm Toại sáng rõ, lông mày nhíu chặt, rõ ràng là anh ta đã nhớ lại toàn bộ.

Tôi đưa cho anh ta một tờ giấy có ghi số tài khoản ngân hàng của tôi.

"Nửa tiếng, tính anh năm trăm nghìn, chuyển vào tài khoản này là được."

Không ngờ, Thẩm Toại không nhận lấy.

Anh ta nâng đôi mắt đen láy nhìn tôi, trong mắt hiện lên sự thay đổi cảm xúc không thể che giấu, đầy vẻ ngưỡng mộ.

Một lúc sau, anh ta chống một tay lên bàn, nghiêng người về phía tôi:

"Nếu tính theo tháng thì bao nhiêu?"

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Ghiền trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 130280 -- rồi đọc nhé
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha🥺💕
Nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên là mới thấy linh đó nha 🫶
Tên truyện: NHÀ THÔI MIÊN
Tình trạng: Đã hoàn thành

130280

[HOÀN] VĂN ÁN:Xuyên không ba năm, ta từ một điều dưỡng nhi khoa, vậy mà lại lăn lộn thành nhũ mẫu đứng đầu kinh thành.Ng...
20/08/2026

[HOÀN] VĂN ÁN:

Xuyên không ba năm, ta từ một điều dưỡng nhi khoa, vậy mà lại lăn lộn thành nhũ mẫu đứng đầu kinh thành.

Ngày ấy, ta phụng chỉ vào cung, hoàng hậu hỏi ta:

“Thái tử mới sinh được nửa năm, nhũ mẫu đã thay tới hai mươi hai người. Ngươi có biết, kết cục của các nàng là gì không?”

Ta cúi đầu:

“Dân nữ nghe nói, Thái tử ngày đêm khóc mãi không thôi, ăn uống khó khăn. Hoàng thượng đích thân hạ chỉ, đem hai mươi hai người vô dụng kia lưu đày hết thảy.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng khóc the thé chói tai của hài nhi truyền tới.

Tất cả mọi người, kể cả hoàng hậu, đều lộ vẻ bực bội và lo lắng.

Chỉ có ta bật cười.

Bởi những tiếng khóc của hài nhi ấy rơi vào tai ta, lại hóa thành từng dòng phụ đề có thể nhìn thấy:

【Bụng… căng quá.】

Xuyên không ba năm, ta từ một điều dưỡng nhi khoa, vậy mà lại lăn lộn thành nhũ mẫu đứng đầu kinh thành.

Ngày ấy, ta phụng chỉ vào cung, hoàng hậu hỏi ta:

“Thái tử mới sinh được nửa năm, nhũ mẫu đã thay tới hai mươi hai người. Ngươi có biết, kết cục của các nàng là gì không?”

Ta cúi đầu:

“Dân nữ nghe nói, Thái tử ngày đêm khóc mãi không thôi, ăn uống khó khăn. Hoàng thượng đích thân hạ chỉ, đem hai mươi hai người vô dụng kia lưu đày hết thảy.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng khóc the thé chói tai của hài nhi truyền tới.

Tất cả mọi người, kể cả hoàng hậu, đều lộ vẻ bực bội và lo lắng.

Chỉ có ta bật cười.

Bởi những tiếng khóc của hài nhi ấy rơi vào tai ta, lại hóa thành từng dòng phụ đề có thể nhìn thấy:

【Bụng… căng quá.】

1

Nghe thấy tiếng hài nhi khóc, hoàng hậu đưa tay xoa xoa mi tâm, dường như vô cùng sốt ruột.

Ta hiểu cảm giác này.

Trẻ nhỏ ngày đêm khóc không ngừng, người lớn chẳng những ngủ không yên, mà còn lo lắng theo. Dù là hoàng hậu, chủ lục cung mẫu nghi thiên hạ, cũng không chịu nổi sự giày vò của tiếng khóc hài nhi kéo dài mãi không dứt.

Các cung nữ bên cạnh nhìn nhau, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Nhưng những tiếng khóc chói tai ấy rơi vào tai ta, lại hóa thành từng dòng chữ hiện lên trước mắt.

【Bụng căng quá, đau quá.】

Ta vội quỳ xuống trước hoàng hậu, nói:

“Nương nương, xin để dân nữ đi xem Thái tử.”

“Đừng vội. Bổn cung hỏi ngươi trước, ngươi chưa từng hôn phối, cũng chưa từng sinh con, vì sao lại trở thành nhũ nương được săn đón nhất kinh thành?”

Hoàng hậu nhìn chằm chằm ta, trên mặt đầy nghi hoặc.

Ba năm trước, ta xuyên tới nơi này, từ một điều dưỡng nhi khoa biến thành đại tiểu thư trong phủ thương hộ.

Đáng tiếc, nguyên chủ không được sủng ái. Sau khi mẹ ruột qua đời, nàng còn bị kế muội và di nương hãm hại.

Di nương thậm chí còn muốn tìm người hủy hoại sự trong sạch của nàng. Nguyên chủ bị ép đến đường cùng, lựa chọn nhảy hồ tự vẫn.

Cũng chính vào lúc đó, ta hồn xuyên tới đây, đồng thời thức tỉnh năng lực nhìn thấy phụ đề.

Những phụ đề ấy đều là tiếng lòng của đám trẻ còn nằm trong tã lót.

Từ đó, ta đoạn tuyệt quan hệ với phủ cũ, tự lập môn hộ, trở thành nhũ mẫu duy nhất ở kinh đô không có sữa, cũng chưa từng hôn phối.

Trước khi xuyên không, ta học điều dưỡng nhi khoa. Nhờ phụ đề, ta có thể kịp thời hiểu trẻ nhỏ cần gì, cho nên dù đứa bé khó chăm đến đâu, vào tay ta cũng đều biến thành bảo bảo ngoan ngoãn như thiên sứ.

Ở hiện đại, nghề điều dưỡng nhi khoa cạnh tranh rất lớn, lương cũng chẳng cao bao nhiêu. Nhưng ở nhà quyền quý thời cổ đại, đây quả thực là ngón tay vàng kiếm tiền vững chắc.

Trong thời gian ngắn, ta dựa vào phụ đề kiếm được đầy túi đầy hòm, đơn đặt lịch đã xếp đến tận năm sau nữa.

Ba năm nay, ta đã chăm sóc bảy tám đứa trẻ.

Mỗi đứa ta đều chăm vài tháng, đợi đứa trẻ lớn hơn một chút, ta sẽ ghi lại vài sở thích và thói quen của chúng, để cha mẹ chúng chú ý hơn.

Nhờ làm nhũ nương, ta tích góp được không ít ngân phiếu.

Buổi trưa hôm ấy, ta vừa đến phủ Tướng quốc công chuẩn bị chăm trẻ, trong cung đã có người tới, đưa ta vào hoàng cung nghiêm ngặt này, còn trực tiếp thay ta từ chối hết những đơn sau đó.

So với hoàng cung, ta càng muốn ở bên ngoài hơn. Lúc rảnh còn có thể ra phố dạo chơi.

Đạo lý gần vua như gần hổ, ta hiểu rất rõ. Ta chỉ hận không thể rời khỏi nơi này.

Ta không muốn làm việc trong cung. Đây chính là nơi phải treo đầu trên thắt lưng mà sống.

Nhưng hoàng hậu đã hỏi như vậy, ta không thể nói không, càng không thể nói ra bí mật của mình.

Suy nghĩ một lát, ta vô cùng cẩn thận đáp:

“Dân nữ từ nhỏ đã rất có duyên với trẻ nhỏ. Khi bé trong nhà cũng có vài chị em, nên tương đối hiểu tính nết của hài nhi.”

“Vậy sao?”

Hoàng hậu nhướng mày, nhẹ nhàng phất tay. Lập tức có cung nữ bế Thái tử đang khóc không ngừng ra.

“Xem Thái tử bị làm sao. Nếu ngươi có chút bản lĩnh, bổn cung có thể giữ ngươi lại. Nhưng nếu ngươi vô dụng, đó chính là tội khi quân. Ngươi biết kết cục rồi đấy.”

Hoàng hậu lạnh giọng mở miệng.

Ta vội đáp:

“Dân nữ nhất định dốc hết khả năng.”

Nói xong, ta đứng dậy đi đến trước mặt cung nữ, nhìn Thái tử trong lòng nàng.

Khuôn mặt nhỏ của Thái tử đỏ bừng. Khi khóc, tay chân không ngừng đạp loạn.

Ta nhận lấy đứa trẻ từ tay cung nữ, đặt lên giường bên cạnh.

Bụng Thái tử to bất thường, đưa tay ấn lên thấy cứng cứng.

Hơn nữa, nhiệt độ cơ thể của nó sờ vào cũng cao hơn trẻ nhỏ bình thường.

Lúc này Thái tử càng khóc lớn hơn. Ta thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ ngay giây tiếp theo đầu mình sẽ rơi xuống đất.

【Bụng căng quá, a a khó chịu quá, mẫu thân không hiểu con khó chịu ở đâu.】

2

Tiếng khóc của tiểu Thái tử hóa thành phụ đề hiện ra trước mắt ta.

Ta vạch miệng nó ra xem, phát hiện hơi thở nó phả ra rất hôi. Lưỡi không chỉ dày rêu, mà còn phủ một lớp trắng nhờn, vừa khóc vừa nấc.

Đây là chứng tích thực điển hình ở trẻ nhỏ. Không đi ngoài được, sữa uống vào cũng không tiêu, lâu dài sẽ ảnh hưởng đến tỳ vị.

Huống chi đứa trẻ đã sáu tháng, cũng đã đến tuổi có thể ăn dặm. Nếu ăn đồ quá nóng, còn dễ gây táo bón.

Ta nhanh chóng cởi áo Thái tử, đưa tay nhẹ nhàng ấn lên bụng nó.

Ánh mắt hoàng hậu lạnh đi, nghiêm giọng quát:

“Dám bất kính với Thái tử, người đâu!”

“Khoan đã! Nương nương, Thái tử đây là bị tích thực. Trong ruột tích tụ nhiều thức ăn, không thể đào thải ra ngoài nên mới đầy hơi đau bụng. Hiện giờ dân nữ có thể làm động tác xoa bụng thoát khí cho Thái tử, đợi thoát khí rồi Thái tử sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.”

----------
❌ Hướng dẫn có linh đọc nhanh nhất:
👉 Bước 1: Dành tặng Ghiền một lượt 👍 bài viết này
❤️ Bước 2: Để lại còm men mã số 723757 để hệ thống gửi linh
Kiểm tra mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN để lấy lin. Đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🫶✨
Tình trạng: Đã full

723757

[HOÀN] Tôi và Trần Dữ Chu làm bạn thuần túy suốt hai mươi sáu năm.Nam nữ rốt cuộc vẫn khác nhau, mà anh lại là một kẻ ph...
20/08/2026

[HOÀN] Tôi và Trần Dữ Chu làm bạn thuần túy suốt hai mươi sáu năm.

Nam nữ rốt cuộc vẫn khác nhau, mà anh lại là một kẻ phong lưu không học nổi cách tự ngủ một mình.

Vậy nên mỗi lần anh yêu đương, tôi đều chủ động cắt liên lạc.

Sinh nhật hai mươi bảy tuổi.

Trần Dữ Chu có lẽ bị người nhà giục cưới đến phát phiền, sáng sớm đã chạy tới trước cửa nhà tôi.

“Phương Tình, hay là chúng ta tạm bợ với nhau đi.”

Tôi vừa định mắng người.

“Tôi nghiêm túc đấy.”

Trần Dữ Chu lần đầu tiên vượt quá giới hạn, đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn anh, suy nghĩ mấy giây.

“Trần Dữ Chu, nếu chúng ta làm người yêu, sau khi chia tay tôi sẽ không làm bạn với anh nữa.”

Anh cười cà lơ phất phơ.

“Không thể chia tay được, tôi không nỡ xa em.”

Thế là tôi nắm lấy bàn tay anh đưa ra.

Một lần tạm bợ này kéo dài suốt ba năm.

Trong tiệc đính hôn, Trần Dữ Chu và anh em của anh trốn ra ban công hút thuốc.

“Anh Chu, ban đầu anh sợ ông cụ ra tay với Tư Tình, nên mới bàn với chị Tình nhờ chị ấy đứng ra che chắn cho cô ấy. Nhưng hôm nay em nhìn, hình như chị Tình là thật lòng thật dạ.”

“Không lẽ anh chưa nói với chị Tình đây chỉ là diễn kịch đấy chứ?”

Tôi và Trần Dữ Chu làm bạn thuần túy suốt hai mươi sáu năm.

Nam nữ rốt cuộc vẫn khác nhau, mà anh lại là một kẻ phong lưu không học nổi cách tự ngủ một mình.

Vậy nên mỗi lần anh yêu đương, tôi đều chủ động cắt liên lạc.

Sinh nhật hai mươi bảy tuổi.

Trần Dữ Chu có lẽ bị người nhà giục cưới đến phát phiền, sáng sớm đã chạy tới trước cửa nhà tôi.

“Phương Tình, hay là chúng ta tạm bợ với nhau đi.”

Tôi vừa định mắng người.

“Tôi nghiêm túc đấy.”

Trần Dữ Chu lần đầu tiên vượt quá giới hạn, đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn anh, suy nghĩ mấy giây.

“Trần Dữ Chu, nếu chúng ta làm người yêu, sau khi chia tay tôi sẽ không làm bạn với anh nữa.”

Anh cười cà lơ phất phơ.

“Không thể chia tay được, tôi không nỡ xa em.”

Thế là tôi nắm lấy bàn tay anh đưa ra.

Một lần tạm bợ này kéo dài suốt ba năm.

Trong tiệc đính hôn, Trần Dữ Chu và anh em của anh trốn ra ban công hút thuốc.

“Anh Chu, ban đầu anh sợ ông cụ ra tay với Tư Tình, nên mới bàn với chị Tình nhờ chị ấy đứng ra che chắn cho cô ấy. Nhưng hôm nay em nhìn, hình như chị Tình là thật lòng thật dạ.”

“Không lẽ anh chưa nói với chị Tình đây chỉ là diễn kịch đấy chứ?”

Làn khói mờ mịt che khuất khuôn mặt Trần Dữ Chu, giọng anh lạnh nhạt mà bình tĩnh.

“Hôm đó gấp quá, quên mất.”

Bước chân tôi dừng lại ở chỗ ngoặt.

Trong tay tôi còn cầm thuốc cảm cho Trần Dữ Chu.

Chu Dật bị dọa đến mức cao giọng, mắng anh một câu súc sinh.

Rồi lại ghé sát qua hỏi.

“Vậy bây giờ anh và chị Tình là thế nào, kết hôn thật hay kết hôn giả?”

“Hôm qua em còn thấy Tư Tình đăng vòng bạn bè, nửa đêm trước khi anh đính hôn, anh ở nhà người ta, chỉ mặc áo choàng tắm làm bữa khuya.”

Trần Dữ Chu bật cười.

“Tư Tình đương nhiên là bạn gái tôi.”

“Còn Phương Tình, chỉ là đối tượng liên hôn mà thôi, kết hôn thật hay giả thì khác gì nhau.”

“Tôi đã sớm nhìn ra cô ấy thích tôi. Tôi cho cô ấy một cuộc hôn nhân viên mãn và một danh phận, cũng không tính là bạc đãi cô ấy.”

Chiếc cốc thủy tinh trong tay nóng đến mức lòng bàn tay tôi đau rát.

Tôi hơi luống cuống cúi đầu.

Phát hiện viên thuốc cảm lấy cho Trần Dữ Chu đã tan trong lòng bàn tay.

Thứ còn nóng hơn là mặt tôi, là sự khó xử khi tình yêu thầm kín bị vạch trần, rồi còn bị đem ra sỉ nh ục.

“Cậu biết không? Phương Tình thật ra rất ngốc. Tôi lăn lộn tình trường bao nhiêu năm rồi, làm gì có ai nắm tay đối tượng liên hôn mà hô hấp dồn dập, không dám nhìn thẳng vào mắt đâu.”

“Cô ấy luôn giả vờ không quan tâm đến tôi, tỏ ra rất ngầu. Thật ra cô ấy đặc biệt giỏi nhẫn nhịn, lại rất dung túng tôi.”

Trần Dữ Chu khẽ ho hai tiếng, khoe khoang.

“Hai ngày trước đính hôn, tôi lừa cô ấy nói phải đi công tác gấp, cô ấy cũng không nghi ngờ tôi, còn giúp tôi thu dọn hành lý.”

“Tối qua tôi và Tư Tình chơi hơi điên bên cửa sổ. Lúc rạng sáng về nhà thì tôi đau đầu, thuốc trong nhà lại hết hạn. Cô ấy nửa đêm mặc đồ ngủ khoác áo lông vũ ra ngoài mua thuốc, còn nấu canh gừng, dỗ tôi uống thuốc xong mới ngủ.”

“Hình như cứ qua nửa tiếng, cô ấy lại dậy sờ trán tôi, sợ tôi phát sốt.”

“Chắc chính cô ấy cũng không biết mình thích tôi nhiều đến mức nào đâu.”

Chu Dật rít lên một tiếng chua răng.

“Anh Chu, những năm này chị Tình đối xử tốt với anh như vậy, em không tin anh không động lòng chút nào.”

Tôi đứng ngoài cửa.

Cảm thấy mình giống như một trò cười, hốc mắt không nhịn được mà cay xè.

Nhưng tôi vẫn không rời đi, muốn nghe câu trả lời của Trần Dữ Chu.

Trần Dữ Chu không hề do dự, giọng điệu đầy giễu cợt.

“Cậu hỏi câu ngu ngốc gì vậy, đương nhiên là không thích.”

“Tôi và Phương Tình quen biết ba mươi năm rồi, nếu có thể ở bên nhau thì đã ở bên nhau từ lâu rồi, còn cần đợi đến năm hai mươi bảy tuổi sao?”

“Tôi thích kiểu tiểu bạch hoa vừa phóng túng vừa thuần khiết đầy tương phản. Cô ấy là kiểu chị gái ngầu vừa lạnh vừa cứng, hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi.”

“Tình yêu là chuyện một ánh mắt quyết định sống chếc. Tôi không tin lâu ngày sinh tình. Cho dù thêm ba mươi năm nữa, tôi cũng không thích cô ấy.”

Anh lại hít sâu một hơi, nói đầy lý lẽ.

“Nhưng Phương Tình là bạn cả đời của tôi, sau này sẽ là người nhà của tôi. Cho dù không yêu cô ấy, tôi chắc chắn cũng sẽ không bạc đãi cô ấy.”

“Cô ấy và Tư Tình, tôi đều muốn.”

Tim tôi đau thắt lại.

Nhưng lại không kiềm được muốn cười.

Trần Dữ Chu xem tôi là gì? Một món đồ mặc anh nhào nặn lựa chọn sao? Muốn thì cầm lên, không muốn thì ném sang một bên.

Rốt cuộc phải hèn mọn đến mức nào, mới khiến anh cảm thấy anh cưới tôi cũng là một ân huệ ban cho tôi?

Trên sân thượng, Chu Dật thở dài, vỗ vai Trần Dữ Chu.

“Đi thôi anh Chu, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.”

“Tối nay để Tư Tình giả làm em họ em trước đúng không?”

Tôi xoay người, xuống lầu trước một bước.

Xông vào nhà vệ sinh, không nhịn được mà nôn khan.

Nước mắt rơi nhanh hơn tốc độ tôi lau, làm nhòe lớp trang điểm đã được chuẩn bị tỉ mỉ.

Tình cảm những năm này giống như một đầm lầy tanh hôi, trong chớp mắt nhấn chìm tôi, khiến tôi cảm thấy nghẹt thở lại buồn nôn.

Nhóm chat trên điện thoại vẫn ting ting vang lên.

【Tiệc tân hôn đó! Nam nữ chính của chúng ta đi đâu hết rồi?”】

【Tôi và anh Chu tới ngay, tối nay em họ tôi cũng đến.】

【Thằng nhóc cậu từ khi nào lại có thêm một cô em họ vậy? Chị Tình đâu? Sao chẳng thấy động tĩnh gì.】

Tôi tìm một căn ph òng trống.

Rửa sạch mặt, trang điểm nhẹ lại lần nữa.

Những năm này, mỗi lần Trần Dữ Chu yêu đương, tôi đều chủ động cắt liên lạc với anh.

Tôi muốn xem người trong lòng của Trần Dữ Chu rốt cuộc trông như thế nào.

Còn về tôi và anh.

Tôi dùng tăm bông lau đi giọt nước mắt không biết đã trượt xuống khóe mắt từ khi nào, tránh làm nhòe lớp nền.

Trần Dữ Chu có lẽ cho rằng ngày chúng tôi ở bên nhau, câu tôi nói chia tay rồi không làm bạn nữa chỉ là tôi nói đùa với anh.

Nhưng tôi, Phương Tình, chưa bao giờ thiếu bạn.

Cũng không muốn tiếp tục ở bên cạnh một người không yêu mình nữa.

“Bà xã, sao em tới muộn vậy?”

Tôi vừa ngồi xuống, Trần Dữ Chu đã rầm rì làm nũng với tôi.

“Tối nay thuốc của anh còn chưa uống, hình như ho còn nặng hơn rồi.”

Anh chớp mắt, cọ mặt vào vai tôi.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh lòng lạnh tình trên sân thượng vừa rồi.

Bạn bè bên cạnh ồn ào trêu chọc.

“Làm gì đó! Tình nhân muốn phát cơm chó thì ra ngoài nhé!”

“Hai người này ngày nào cũng dính lấy nhau chếc được! Nếu không phải thấy hai người họ trời sinh một đôi mà tôi lại đánh không lại, tôi đã sớm đá họ ra khỏi nhóm rồi!”

“Đây gọi là gì! Người có tình cuối cùng cũng thành đôi, thanh mai trúc mã trời sinh một cặp! Anh Chu phong lưu hơn hai mươi năm, bây giờ chẳng phải vẫn ngoan ngoãn bái dưới tay chị Tình của chúng ta sao? Nhìn mà tôi cũng tin vào tình yêu rồi.”

Cảm giác dính nhớp khi lớp vỏ đường của viên thuốc tan ra vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay.

Tôi nhịn buồn nôn, nhàn nhạt cười.

Cơ thể không dấu vết nghiêng về phía trước, lấy ly rư ợu có gas ở góc bàn, cũng tránh khỏi Trần Dữ Chu.

“Chu Dật đâu?”

Trần Dữ Chu vốn định dựa lại gần, nghe tôi hỏi Chu Dật, động tác liền khựng lại tại chỗ.

“Cậu ấy đi đón em gái rồi! Ê, chẳng phải tới rồi sao.”

Chu Dật và một cô gái gầy gò mặc váy trắng lần lượt ngồi xuống, cách nhau nửa mét.

“Thằng nhóc cậu đúng là có phúc thật, em gái xinh thế này, mấy người đàn ông độc thân tốt ở đây sao không giới thiệu đi?”

Có bạn bè đùa.

Chu Dật hơi lúng túng nhìn Trần Dữ Chu một cái, đáp.

“Đây là em gái tôi, Ôn Tư Tình.”

“Chưa từng thấy qua nhiều chuyện đời, cô bé hay xấ u hổ, mọi người đừng trêu cô ấy.”

Trong tiếng cười ồn ào náo nhiệt.

Tôi nhìn Ôn Tư Tình, còn đôi mắt ướt sũng của cô ấy nhìn về phía Trần Dữ Chu.

Người vừa nãy còn không ngừng sáp tới bên cạnh tôi, giờ phút này lại không dấu vết kéo giãn khoảng cách, dựa vào ghế sofa bên cạnh.

Cơn đau âm ỉ đó lại dâng lên, dù tôi cố gắng kiểm soát, cũng không thể khống chế nỗi buồn và phẫn nộ trào lên trong lòng.

Ôn Tư Tình không học được cách thu liễm.

Cũng có thể vì cô ấy là người được yêu, có tư cách được chiều mà kiêu.

Ánh mắt của cô ấy gần như phóng túng dừng trên người Trần Dữ Chu.

Bạn thân Hạ Nguyệt nhìn ra tôi không vui.

Cô ấy trực tiếp cười nói.

“Em gái nhỏ, người em đang nhìn kia không được đâu, anh ta sắp kết hôn rồi.”

Mặt Ôn Tư Tình lập tức đỏ lên, cô ấy thu hồi ánh mắt, cười có chút khó xử.

“Xin lỗi chị, em có bạn trai rồi.”

Trên mặt Trần Dữ Chu vẫn mang ý cười, nhưng giọng điệu lại hơi sắc bén bảo vệ cô ấy.

“Hạ Nguyệt, em thích chơi, nhưng không phải cô gái nhỏ nào cũng giống em đâu.”

Tính nóng của Hạ Nguyệt nổi lên, cô ấy đứng dậy định tát Trần Dữ Chu.

Tôi giữ cô ấy lại, cười với Trần Dữ Chu.

“Nói như thể anh giữ mình trong sạch lắm vậy. Nguyệt Nguyệt trước giờ chưa từng bắt cá hai tay.”

Trần Dữ Chu sững tại chỗ, anh theo bản năng tránh ánh mắt tôi.

Rồi lại giả vờ bình tĩnh cười nói.

“Anh cũng không có mà bà xã, sao em lại nổi giận với anh rồi?”

Nhìn khuôn mặt rõ ràng không vui của tôi.

Trần Dữ Chu cầm một ly rư ợu uống cạn.

“Là anh nói không đúng, anh xin lỗi chị Nguyệt, chuyện này cho qua đi.”

Trong tiếng nói cười của mọi người, tôi thấy Ôn Tư Tình nhìn Trần Dữ Chu đầy đau lòng.

Cứ như tôi là kẻ ác tày trời.

Đang hành hạ đôi tình nhân khổ mệnh bọn họ.

“Được rồi được rồi, chơi trò chơi đi. Xoay chai xem album ảnh thế nào?”

Chu Dật bước ra hòa giải.

“Có gì không thể xem thì mau ẩn đi, đừng lấy ra dọa mọi người.”

“Tôi chọn ngày trước.”

“Ngày 17 tháng 5 năm 2023!”

Tất cả mọi người đều lấy điện thoại ra. Chỉ cần xoay trúng ai, người đó phải mở album ảnh đúng ngày tương ứng, cho mọi người xem hôm đó mình đã làm gì.

Miệng chai vừa xoay lần đầu đã chỉ vào trước mặt tôi.

Màn hình điện thoại của tôi được chiếu lên màn hình lớn.

Sóng biển, bãi cát, bữa tối dưới ánh nến.

Còn có một tấm ảnh chụp số tủ nhận đồ ăn của Meituan.

“Đây là năm đó anh ấy sinh nhật, hai người cùng đi biển nghỉ dưỡng đúng không!”

Hạ Nguyệt trêu chọc đẩy vai tôi, hạ giọng.

“Tôi còn hỏi cậu tu khổ hạnh hai mươi tám năm, mùi vị đàn ông có phải rất tiêu hồn không?”

Tôi cười với Hạ Nguyệt. Những thứ từng đẹp đẽ giờ phút này đặt trước mắt, chỉ còn lại đầy miệng đắng chát.

Có người bạn tinh mắt, chỉ vào màn hình hỏi Trần Dữ Chu.

“Hai người nửa đêm hai giờ gọi đồ ăn à?”

“Gọi đồ gì vậy anh Chu? Không phải là thứ đó chứ!”

Bạn bè đều cười vang, Trần Dữ Chu vốn luôn chơi rất thoáng lại không cười nổi.

Anh nhìn Ôn Tư Tình với khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

“Không phải, chỉ là vài loại thuốc cảm thôi, đừng nói bậy.”

Tôi đột nhiên dâng lên ác ý từ đáy lòng.

“Hôm đó mua thuốc, chẳng phải vì anh làm tôi bị thương sao?”

Tôi dịu dàng cười, dù phải xé mở vết thương của chính mình cũng muốn khiến bọn họ buồn nôn.

“Anh dùng sức quá mạnh, không biết kích động vì chuyện gì? Chiếc váy đó của tôi rất đắt, mới mặc một lần.”

“Trần Dữ Chu, anh giống như chưa từng lên giường với người khác vậy, kỹ thuật thật tệ.”

“Là những cô gái trước đây anh thích đều không cho anh chạm vào sao?”

Trong tiếng ồn ào trêu chọc của mọi người.

Tôi nhìn thấy Ôn Tư Tình cúi đầu lau nước mắt.

Nhìn thấy Trần Dữ Chu có chút không vui nhưng lại cố nhịn vẻ uất nghẹn.

Rõ ràng tôi đã sảng khoái đến mức bật cười.

----------
Muốn xem FULL bộ này thì làm theo hướng dẫn của Ghiền nha 👇
🎒 Bước 1: Ấn LIKE bài viết này để tương tác
🧾 Bước 2: Viết mã truyện 728682 vào phần bình luận nhé
Đừng quên bật chế độ TẤT CẢ BÌNH LUẬN để nhận l!nk đọc ngay lập tức. Đủ 16 LAI là truyện tự động mở khóa FULL đó🫶✨
Tình trạng: Đã full

728682

Address

Thành Phố Hải Dương
Hai Duong
03000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thanh Hoa Khúc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thanh Hoa Khúc:

Shortcuts

Share