Toru

Toru to pass through | ngl.link/sach.toru

Tình yêu là cơn gió mát lànhOsho
01/07/2026

Tình yêu là cơn gió mát lành
Osho

Lâu lâu lại mang sách đến tay chủ mới!
15/05/2026

Lâu lâu lại mang sách đến tay chủ mới!

Ngày trước đã mang đi mang về khá nhiều cuốn sách nhỏ này. Hôm nay có bạn tìm mua mà không được nên mình đăng lên hỏi có...
12/04/2026

Ngày trước đã mang đi mang về khá nhiều cuốn sách nhỏ này. Hôm nay có bạn tìm mua mà không được nên mình đăng lên hỏi có bạn nào muốn nhường lại thì nhắn mình nhé! Mình cảm ơn!

Sưu tầm"Cuốn sách khiến tôi muốn ôm lấy chiếc tủ quần áo trống một nửa của mìnhNếu bạn đang đọc những dòng này, có khả n...
09/04/2026

Sưu tầm

"Cuốn sách khiến tôi muốn ôm lấy chiếc tủ quần áo trống một nửa của mình
Nếu bạn đang đọc những dòng này, có khả năng cao là bạn đã từng đứng giữa phòng mình, bao quanh bởi quần áo vẫn còn nguyên mác, những thiết bị bám bụi mà bạn từng thề sẽ sử dụng, và những chiếc thùng từ lần chuyển nhà ba năm trước, rồi nghĩ rằng: "Mình chỉ cảm thấy... nặng nề."
Đó đã từng là tôi. Và đó chính xác là người mà Fumio Sasaki đã viết *Goodbye, Things* (Lối sống tối giản của người Nhật) để dành tặng.
Mới nhìn qua, cuốn sách này có thể bị nhầm là một bản tuyên ngôn tối giản lạnh lùng, một danh sách các quy tắc về việc bạn được phép sở hữu bao nhiêu chiếc thìa. Nhưng Sasaki, một anh chàng bình thường từ Tokyo, người từng tự so sánh mình với tất cả mọi người trên mạng xã hội, đã làm được một điều đáng chú ý. Anh thừa nhận mình không phải lúc nào cũng là một bậc thầy thiền định sống trong một căn hộ trống trơn. Anh đã từng cô đơn, lo âu và chìm nghỉm trong đống sách vở, đĩa CD mà anh nghĩ rằng chúng định nghĩa nên con người mình.
Cốt lõi của cuốn sách này không phải là việc rũ bỏ đồ đạc; đó là về việc tìm lại chính bản thân mình.
Điều khiến tôi rơm rớm nước mắt (vâng, thật đấy, vì một cuốn sách về dọn dẹp đồ đạc) là sự chân thành dịu dàng và vụng về của Sasaki. Anh nói về việc mỗi đồ vật trong nhà âm thầm đòi hỏi năng lượng của chúng ta như thế nào. Chiếc đèn hỏng đó ư? Nó đang lặng lẽ đòi hỏi sự tội lỗi. Những chiếc quần jeans không còn vừa nữa? Chúng thì thầm: "Bạn đã từng gầy hơn." Chúng ta không chỉ đang dọn dẹp đồ đạc; chúng ta đang sa thải những kẻ chỉ trích nội tâm tồi tệ nhất của mình.
Khoảnh khắc dễ đồng cảm nhất với tôi là khi anh mô tả niềm vui của việc không sở hữu thứ gì đó. Anh viết về sự tự do khi có thể lau toàn bộ sàn nhà trong mười phút, hay sự xa xỉ của việc thực sự được ngắm nhìn bình minh vì không có thứ gì chất đống bên cửa sổ. Anh không thuyết giáo; anh mời gọi bạn thử trải nghiệm.
Sau khi đọc xong, tôi không vứt bỏ tất cả những gì mình sở hữu. Nhưng cuối cùng tôi đã từ bỏ chiếc máy làm bánh mì "đầy kỳ vọng" (tôi ghét nướng bánh), những cuốn sách tôi sẽ không bao giờ đọc lại, và chiếc áo len người yêu cũ tặng. Và thay vì cảm thấy thiếu thốn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Nếu bạn mệt mỏi với việc lướt qua các giải pháp lưu trữ trên Pinterest, hoặc nếu bạn cảm thấy căn hộ của mình đang bủa vây lấy bạn, hãy đọc cuốn sách này. Nó không phải là một bài giảng. Nó là một tờ giấy phép để bạn được thở. Sasaki không muốn bạn sống trong một chiếc hộp trắng trống rỗng. Anh muốn bạn sống trong một không gian mà cuối cùng sẽ nói rằng: "Bạn là đủ rồi, đúng như con người hiện tại của bạn."
Hãy đóng cuốn sách lại. Hít một hơi thật sâu. Và sau đó, có lẽ, hãy nói lời tạm biệt với một thứ mà bạn không yêu thích. Con người bình tĩnh hơn trong tương lai sẽ cảm ơn bạn."

Vào năm 1921, một người đàn ông tên là George Mallory được hỏi tại sao ông muốn leo lên đỉnh Everest.Mallory trả lời bằn...
31/03/2026

Vào năm 1921, một người đàn ông tên là George Mallory được hỏi tại sao ông muốn leo lên đỉnh Everest.
Mallory trả lời bằng ba từ kinh điển: "Vì nó ở đó."
Nhưng đa số chúng ta không giống Mallory.
Chúng ta không leo núi.
Chúng ta leo lên những rắc rối của người khác.
Chúng ta cố gắng đẩy những tảng đá mà người khác không muốn di chuyển.
Chúng ta cố gắng sửa những thứ không phải của mình.
Và chúng ta tự hỏi tại sao mình luôn cảm thấy kiệt sức.
Mel Robbins có một giải pháp.
Nó không phức tạp. Nó không dùng thuật ngữ tâm lý học cao siêu.
Nó chỉ có hai từ: "Let Them" (Kệ họ).
Một câu chuyện về sự kiểm soát
Hãy tưởng tượng bạn đang tổ chức một bữa tiệc.
Bạn mời người bạn thân nhất. Họ không đến. Họ thậm chí không nhắn tin lại.
Bạn làm gì?
Đa số sẽ dành cả tối để nhìn vào điện thoại.
Bạn giận dữ. Bạn suy diễn. Bạn tự hỏi mình đã làm sai điều gì.
Kết quả: Bạn phá hỏng bữa tiệc của chính mình.
Mel Robbins nói: "Let them."
Họ không đến? Kệ họ.
Họ không nhắn tin? Kệ họ.
Đó không phải là bỏ cuộc.
Đó là sự phân bổ nguồn lực.
Trong marketing, nếu một chiến dịch không hiệu quả, bạn cắt lỗ.
Bạn không đổ thêm tiền vào một cái hố không đáy.
Vậy tại sao trong cuộc sống, bạn lại đổ năng lượng vào những người không quan tâm đến bạn?
Quy luật của sự thật
Khi bạn ngừng cố gắng điều khiển hành vi của người khác, một điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
Sự thật xuất hiện.
Nếu bạn ngừng nhắc nhở chồng mình phải làm việc nhà, và anh ta không làm gì cả.
Bây giờ bạn đã có một dữ liệu thực tế.
Bạn biết anh ta là ai khi không có sự thúc ép của bạn.
Nếu bạn ngừng làm hộ việc cho đồng nghiệp, và dự án thất bại.
Bây giờ sếp bạn biết ai là người thực sự làm việc.
"Let them" là cách bạn gỡ bỏ lớp trang điểm cho thực tế.
Nó đau đớn. Nhưng nó thật.
Và bạn không thể đưa ra quyết định đúng đắn nếu dựa trên những giả định sai lầm.
Bài học cho chúng ta
Chúng ta thường nhầm lẫn giữa "quan tâm" và "kiểm soát".
Chúng ta tưởng mình đang giúp đỡ, nhưng thực chất chúng ta đang làm phiền.
Dave Trott từng nói về việc sáng tạo: "Đừng cố gắng làm cho mọi người thích bạn. Hãy làm cho họ phải có quan điểm về bạn."
Mel Robbins đi xa hơn một chút:
Đừng cố gắng làm cho họ làm theo ý bạn.
Hãy để họ làm theo ý họ.
Và sau đó, bạn quyết định xem mình có muốn ở cạnh họ nữa hay không.

Cuốn sách này không dạy bạn cách thay đổi thế giới.
Nó dạy bạn cách ngừng để thế giới thay đổi tâm trạng của bạn.
Nó là một công cụ lọc.
Lọc bỏ những tiếng ồn.
Lọc bỏ những kịch bản không cần thiết.
Để cuối cùng, bạn chỉ còn lại một thứ duy nhất quan trọng:
Chính bạn.
Nếu họ muốn hiểu lầm bạn? Kệ họ.
Nếu họ muốn đánh giá bạn? Kệ họ.
Nếu họ muốn rời bỏ bạn? Kệ họ.
Bạn có việc quan trọng hơn để làm.
Đó là sống cuộc đời của mình.

Và điều quan trọng hơn, shop không có cuốn sách này, KỆ BẠN!

Address

862 Nguyen Khoai, Thanh Tri/Hoang Mai
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Toru posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Toru:

Shortcuts

Share

Category