16/07/2026
Trở lại Phú Yên sau hơn 4 năm…
Lần này đến, cả nhà An cứ ngỡ mình đi nhầm chỗ.
Bốn năm trước, đúng lúc còn dịch. Học sinh học online nên nhà An rủ nhau vào một làng chài ở Phú Yên để tránh rét, tiện cho các con có thêm trải nghiệm.
Hồi đó nơi này yên lắm. Biển rộng, cát trắng, khách du lịch lác đác. Xung quanh chỉ vài homestay nhỏ, hàng quán cũng không nhiều. Cả nhà gần như chỉ quanh quẩn ở homestay, sáng ngắm biển, trưa ngủ, chiều tắm biển, tối ngồi ăn uống rồi đi ngủ. Chẳng có nhiều dịch vụ để chơi, nhưng lại thấy rất đủ.
Hôm nay quay lại, An gần như không nhận ra nữa. Homestay mọc lên san sát. Trên bãi biển có đến mấy chục sạp bán đồ ăn. Tối gần 10 giờ vẫn đông người ngồi ăn uống, tiếng cười nói rộn ràng. Đường sá đẹp hơn, quán xá nhiều hơn, cuộc sống của người dân chắc cũng khấm khá hơn trước rất nhiều.
Thật mừng vì du lịch phát triển thì người dân cũng có thêm cơ hội làm ăn.
Nhưng cũng có chút tiếc. Tiếc cái vẻ bình yên, hoang sơ mà mình từng được nhìn thấy.
An chợt nghĩ, có lẽ cuộc sống vốn là như vậy. Không có điều gì chỉ toàn tốt, cũng chẳng có điều gì chỉ toàn xấu.
Một nơi phát triển hơn thì sẽ bớt đi sự tĩnh lặng.
Một nơi giữ nguyên vẻ hoang sơ thì cũng sẽ ít cơ hội hơn cho những người đang sống ở đó.
Mọi thứ đều là sự đánh đổi. Điều quan trọng là mình chọn nhìn vào mặt nào của câu chuyện.
Nên nếu hôm nay bạn đang trải qua một giai đoạn chưa như ý, đừng vội nghĩ mọi thứ đều tệ.
Biết đâu, chính điều đó lại đang mở ra một cánh cửa khác mà mình chưa nhìn thấy.
Còn nếu cuộc sống đang rất thuận lợi, cũng không cần quá tự tin rằng mọi thứ sẽ mãi như vậy. Bởi cuộc đời luôn thay đổi. Điều mình có thể giữ, không phải là hoàn cảnh, mà là cách mình đón nhận những đổi thay ấy bằng một tâm thế bình thản.
Có lẽ, trong hoạ luôn có phúc, trong phúc cũng luôn có điều để nhắc mình biết trân trọng.