Gối mỏi, chân mòn, nhìn về vùng trước mặt, đường xa tít mờ. Quán vắng, mưa khuya, đèn vàng hiu hắt, khách lạ bước vào hỏi chủ quán: “Quán ông bán gì?”
– Tôi bán bốn mùa phiêu lãng. Đây là QUÁN KHÔNG MÙA.
– …
– Anh mua không, tôi bán cho những mùa xuân mơn man trên nụ đào căng mọng nấp sau những bờ rào đá miền cao nguyên cằn cỗi, nhưng đáng yêu như một tiếng “lùa”, nguyên sơ như một tiếng “chi-pâu”
. Những ngọn gió xuân còn mải miết phiêu du trên những tầng trời Mã Pí Lèng, những hương xuân phảng phất trên thúng xôi ngũ sắc, những vị xuân đượm trong chén rượu Lũng Phìn, những sắc xuân dệt vàng thung lũng Sủng Là, Sà Phìn…
– Anh mua không, tôi bán cho những mùa hè ngợp nắng suốt dải khúc ruột đất mẹ hồn thiêng, nơi mà biển vẫn ngày đêm vỗ về từng cơn sóng xoa diụ những vết thương lịch sử và khổ đau bao đời. Mây hạ vẫn lơ đãng giăng giăng trên trời Lý Sơn, gió hạ mơn man da thịt những chiều ngồi bên Nhật Lệ, mưa hạ lênh đênh trên phố Hội đổ ra sông Hoài những ngày tháng 7…
– Anh mua không, tôi bán cho những mùa thu vàng mênh mang trên nẻo thênh thang Tây Bắc, những sắc vàng ấm no dưới cánh đồng Cao Phạ, những chiều vàng ngả xuống Than Uyên, những khoảng vàng thu mình dưới chân Ô Quý Hồ. Thu êm dịu trong làn gió, man mác trong màu nắng, tinh khiết như màu mây, và cũng cô liêu như sương chiều Pha Long những ngày xưa cũ…
– …
– Anh mua không, tôi bán cho những mùa đông giá buốt nẻo Sìn Hồ, những mù sương giăng giăng tỉnh lộ 129, những ẩm ướt trên cánh đào thân mốc thếch Phăng Xô Lin, những mây trắng cổ tích bên đèo Làng Mô. Mùa đông phương ấy nghiệt ngã, nhưng những gì hiện ra dưới giá rét mịt mùng sương lại thật đẹp, tinh tế và khắc khoải nỗi nhớ…
– Tôi muốn mua, tôi phải trả ông bao nhiêu?
– Tôi không đổi bốn mùa lấy tiền.
– Vậy tôi phải trả ông bằng cái gì?
– Bằng màu nắng trên da thịt anh, bằng màu mưa trên quần áo anh, bằng màu bụi đường trên balô anh, bằng màu gió trên môi anh, bằng màu thời gian trên mái tóc anh.
– Vậy thì tôi chưa có đủ, nhưng tôi sẽ có đủ. mùa chưa ngả chiều hôm”