13/10/2023
Safe Life nhà mình đấy ạ.
Thư gửi bạn_ hàng công nghiệp
Mình bỏ qua màn hỏi thăm, chào hỏi sáo rỗng đi, đã ko ưa nhau thì lịch sự làm gì.
Các bạn hay chê mình tẩy ko mạnh, ít lưu hương, hàng nhanh thiu thối, ổn định ko cao.
Bao bì tem nhãn ít đầu tư, quê quê…
OK mình đồng ý hết!
Nhưng các bạn ạ, mình có những cái mà các bạn ko thể có và ko bao giờ có được :
- Mình đố các bạn mềm vải và bền vải bằng mình. Hãy tưởng tượng, đi tán gái mà tự nhiên bị rách đũng quần thì thôi rồi Lượm ơi.
- Các bạn ko thể rửa bát xong, xả thẳng vào bể cá mà cá ko xi ma teo ( chết ấy ). Điều mà mình thường xuyên sỹ với khách đến thăm, như cơm bữa.
- Lau sàn của các bạn phải dội 3-4 lần nước mới hết nhớt. Của mình nhấc chổi lên khô, chả cần lau lại, ko nhờn ko nhớt.
- Tắm, gội , xả của các bạn sạch và thơm tức thì, mình công nhận (vì hồi bé mình dùng suốt). Nhưng các bạn ah, cái gì tác dụng tức thời mà chả có nhiều tác dụng phụ. Nó giống như tránh thai khẩn cấp vậy. Mình đảm bảo mình cực ít tác dụng phụ mà toàn tác dụng chính, lâu dài tinh chất, tinh dầu của quả, vỏ, cỏ cây.
- Mình sống mấy chục năm chưa thấy các bạn bị thiu bao giờ, nhưng hàng của mình cách vài tháng mà ko có khách kêu bị thiu là mình buồn thật sự luôn đấy các bạn ạ. Nghe bị thiu hay có gì bất ổn là mình xử lý hậu quả vui lắm luôn^^
- Hàng của các bạn bầy biện đẹp đẽ trong siêu thị, ngon đấy! Nhưng trong có nhân viên trông, ngoài có người soi hoá đơn, nghe tiếng reng reng đề phòng thất thoát. Mình thì cứ tông tổng cửa giả, chả đóng từ sáng đến tối, tài khoản tự tinh tinh khách trả tiền đúng số lượng.
- Vỏ can của mình ko đẹp như bạn, nhưng hàng năm mình chỉ phải nhập can mới có vài lần. 1 phần nhỏ do doanh thu thấp, 1 phần lớn là do khách hàng nhà mình trả lại để tái chế. Riêng điểm này người đặt doanh thu, lợi nhuận lên đầu như bạn, làm sao dám làm!? Mình thách cho kẹo các bạn đấy!
- …
Nói đến đây bạn đã hiểu ra chưa? Vẫn muốn hỏi sao của mình vi diệu như vậy mà vẫn chưa khá hả ? Uh thì công nhận mình kém, mình ko giỏi PR. Mình thích mặc quần sóc, áo phông, dép tông, ko quen mặc vest, ghét chỗ đông người.
Và mình sống cuộc đời thoải mái, được là chính mình, chứ ko cần nghĩ vống vếu lên như kiểu : Xếp cả tỷ cái đĩa trên 1 cây cầu, thuê vài ca sỹ nổi tiếng bảo 1 lọ 300ml rửa hết chỗ đĩa ấy ^^ Hoặc dầu gội Bồ kết, hay bạc hà gì đấy, thuê hẳn Ronaldo 1 đập, 2 xoa tung tăng bọt. Chỉ thấy mầu đen của phẩm nhuộm ra vẻ Bồ kết , hương liệu mùi bạc hà nhưng chả mát tẹo nào.
Trước nay mình chỉ thích đưa ra quan điểm, ko bao giờ công kích cá nhân hay tập thể, nhưng bị đụng quá, mình ko ới á lại tý, mọi người nghĩ mình là hello kitty, mặt mũi nào nhìn bạn bè, đại lý, và khách hàng của mình nữa.
Tóm lại chúng ta nên tôn trọng sự khác biệt của nhau.
Thế giới này chả thiếu được bạn, cần rất nhiều ở bạn, và thế giới này cũng ko thiếu người như mình.
- Bạn là quãng đường, mình là thời gian.
- Bạn ‘’ tích phân ‘’ thì mình đạo hàm.
- Bạn thích vô cơ, mình yêu hữu cơ
- Bạn là chó, mình là mèo( nhưng giờ đang gầm như hổ )
- Bạn là câu chuyện - mình là cái chuyện( chuyện đẻ được chuyện)
- Bạn bán sản phẩm để lấy giá trị, mình gieo tư tưởng, trao giá trị để lan tỏa sản phẩm.
- Bạn quan tâm hiệu quả, mình quan tâm nhân quả.
- …..
- So sánh rất khập khiễng!
Mình muốn sống nhẹ nhàng, muốn hướng tới khách hàng nhẹ nhàng, ít toan tính thiệt hơn, ko nhiều nhưng chất lượng. Những người mà mình luôn cảm thấy tin tưởng, khi mình đi chơi, cửa vẫn mở đón chào, như đang nở nụ cười ^^
Thư hết rồi đấy bạn.
Không trân trọng!
P/s : Đừng gửi lại thư cho mình ! Vì mình gửi xong mình bờ lốc bạn luôn rồi. Thấy hay muốn đọc thêm cũng chả có mà đọc đâu bạn Công Nghiệp nhé!