Tao Đàn

Tao Đàn Sách Tao Đàn Hiện Tao Đàn chỉ bán sách online tại: sachtaodan.vn
Tel 04.2214.9698 - 0974.148.047

Phố Cannery Row vốn có tên gốc là Ocean View Avenue, đây là con phố giáp biển thuộc thành phố Monterey, California. Năm ...
15/06/2026

Phố Cannery Row vốn có tên gốc là Ocean View Avenue, đây là con phố giáp biển thuộc thành phố Monterey, California. Năm 1902, cùng năm John Steinbeck ra đời, nhà máy đóng hộp cá mòi đầu tiên xuất hiện trên con phố này. Ít lâu sau, một ngành công nghiệp đóng hộp nổi lên nhờ lượng cá hồi và cá mòi thừa mứa mà ngư dân đánh bắt trên biển đưa vào bờ. Cá chế biến đóng hộp cùng cá nghiền thành bột khiến con phố bốc mùi mặn mòi không tưởng tượng nổi. Nhà máy mọc lên như nấm xếp thành hàng dài. Để phân biệt nhà máy này với nhà máy khác, mỗi nơi lắp đặt một hệ thống còi báo với âm thanh riêng để gọi công nhân đi làm mỗi sáng. Nếu công nhân nào không nghe thấy tiếng còi báo đặc trưng của nhà báo mình thì có nghĩa là hôm đó không có việc.

Sống ở con phố này hơi hai chục năm, John Steinbeck đã có nhiều thời gian để tiếp xúc với đủ hạng người kỳ khôi nơi đây và trải nghiệm nhiều câu chuyện lạ lùng để làm tư liệu sáng tác. Rất nhiều nhân vật đã được ông bê nguyên xi vào truyện như ông chủ tiệm tạp hóa người Tàu Lee Chong, nhà hải sinh học Doc của phòng thí nghiệm chính là người bạn Ed Ricketts, hay bà chủ nhà thổ Dora Flood... Đời sống tưởng chừng lam lũ của họ qua ngòi bút của Steinbeck hiện lên thật rạng rỡ, nhiều màu sắc, đậm tình người.

| Phố Cannery Row - John Steinbeck

Cả trước và sau Quả chuông ác mộng, hiếm có cuốn sách nào phơi bày những bằng chứng đích xác như thế về bản chất của bện...
15/06/2026

Cả trước và sau Quả chuông ác mộng, hiếm có cuốn sách nào phơi bày những bằng chứng đích xác như thế về bản chất của bệnh tâm thần. Từ đầu truyện, trạng thái cách ly của Esther khỏi thực tại thể hiện rất rõ qua cách cô đón nhận các tác động ngoại lai rất bị động: “Bất chợt tôi cảm nhận được mặt đất dâng lên và đập vào mình. Bùn trào qua kẽ ngón tay...”. Đặc biệt ám ảnh là mỗi khi Esther nhìn vào gương, cô lại thấy hình ảnh ánh xạ kia như một cá thể tách biệt và vô hồn: “Khuôn mặt đang nhìn tôi trong gương giống như đang nhìn qua lưới sắt của phòng giam sau khi bị tra tấn lâu ngày”; “Trong gương phản chiếu hình ảnh tôi với đôi cánh trắng, tóc buộc đuôi ngựa, tái nhợt như hồn ma bồng bềnh giữa khung cảnh bên ngoài”. Plath gọi những cảm xúc này là bị nhốt bên trong một “quả chuông” - biểu tượng cho sự cô lập; chúng mạnh đến mức người ngồi bên trong cảm thấy bất lực trước bất kỳ một quyết định hay nhiệm vụ đơn giản nào của cuộc tồn sinh.

Thế nhưng chụp lên quả chuông tâm lý là một quả chuông khổng lồ hơn mang tính xã hội. Phụ nữ Mỹ thời hậu Thế chiến thứ hai, giai đoạn đánh dấu bùng nổ dân số và chủ nghĩa tiêu thụ, được đóng khung trong quan niệm cô ta chỉ có thể trở thành một người phụ nữ đáng mơ ước trong vai trò vợ hiền, mẹ đảm, và phục sức những thứ đồ đắt tiền. Trái ngược với đàn ông, người có thể cùng lúc theo đuổi đam mê, thăng tiến trong sự nghiệp lẫn làm chủ một gia đình thì người phụ nữ chỉ có thể chọn một con đường cho chính mình. Đây chính là chỗ thế giới quan của Sylvia Plath mâu thuẫn với thực trạng xã hội, một phụ nữ đã hình thành tư tưởng nữ quyền từ rất sớm trước khi phong trào nữ quyền của thế kỷ 20 thực sự phổ biến rộng rãi.

| Quả chuông ác mộng - Sylvia Plath


"Lưỡi lam lẳng lơ" và "Vẫy vùng giữa vũng lầy" là hai tựa đề được chuyển ngữ một cách uyển chuyển đến nỗi nếu ta biết tự...
15/06/2026

"Lưỡi lam lẳng lơ" và "Vẫy vùng giữa vũng lầy" là hai tựa đề được chuyển ngữ một cách uyển chuyển đến nỗi nếu ta biết tựa nguyên gốc của nó, ta cũng không thể ngay lập tức kết nối chúng với nhau. Trong khi "Lưỡi lam lẳng lơ" được dịch từ nguyên tác tiếng Anh "Razor Girl" (Cô gái dao cạo), thì "Vẫy vùng giữa vũng lầy" được dịch từ tựa nguyên bản... "Skinny Dip" (Bơi Truồng).

Xuất phát từ quan điểm "Một người dịch tốt phải là một người nhạy cảm với thanh âm", Bình Bồng Bột đã đem đến cho bạn đọc hai tựa đề được chuyển ngữ rất xuất sắc, khiến ta ngay lập tức cũng muốn tìm đọc, muốn được hòa mình trong "cuộc chơi chữ nghĩa" của người dịch. "Lưỡi lam lẳng lơ" và "Vẫy vùng giữa vũng lầy", các con chữ cứ ngân vang trong óc và xoắn xuýt nơi đầu lưỡi, nhiêu đó đã đủ là một lời mời gọi ngon lành!

Sẽ còn những chuyển ngữ thú vị nào trong hai cuốn sách này nữa? Mời bạn cũng tìm đọc với Tao Đàn nhé!

Bìa album Good Old Summer Time của hãng đĩa Bear Family.

"Tạm biệt thầy Chips" kéo lui người đọc về những năm 1870 trên nước Anh khi cuộc chiến Pháp - Phổ nổ ra cho đến khi Hi**...
15/06/2026

"Tạm biệt thầy Chips" kéo lui người đọc về những năm 1870 trên nước Anh khi cuộc chiến Pháp - Phổ nổ ra cho đến khi Hi**er lên nắm quyền vào những năm 1930. Độc giả được dẫn dắt và đồng hành cùng ông giáo Chips già suốt hơn bốn thập kỷ giảng dạy tại trường nam sinh Brookfield, để nhìn nhận sự thay đổi không những của nền giáo dục mà còn là sự thay đổi của Anh quốc trong bối cảnh lịch sử phức tạp dưới con mắt của một giáo viên già sống trong thế kỷ cũ.

Giữa thời đại đang chứng kiến cuộc tấn công không kiểm soát vào tất cả các thể chế và giá trị của phương Tây, James Hilton đã xây dựng nên hình tượng thầy Chips, đại diện cho lý tưởng bảo thủ, cung cấp một cầu nối ký ức cho tất cả những gì đẹp đẽ, tốt đẹp và đã từng tử tế trong quá khứ. Không giống như những giáo viên trẻ khác, linh hoạt, rất dễ thích nghi và thay đổi bản thân cho phù hợp với hoàn cảnh; thầy Chips - trụ cột và là biểu tượng của trường Brookfield - lại đại diện cho nhóm giáo viên bảo thủ, cố chấp giữ lấy những nét truyền thống và giữ gìn những giá trị của thế hệ trước, là hiện thân của thế giới trước chiến tranh và những giá trị của nó...

| Tạm biệt thầy Chips - James Hilton

Fuku vẫn luôn là cái dằm đâm trong tim Bunshiro, là tiếng ve bí mật của mùa hè năm hai người còn niên thiếu...Mạch nguồn...
15/06/2026

Fuku vẫn luôn là cái dằm đâm trong tim Bunshiro, là tiếng ve bí mật của mùa hè năm hai người còn niên thiếu...

Mạch nguồn tươi mát, trong trẻo, bền bỉ chảy xuyên suốt Vang rộn tiếng ve là mối tình giữa Bunshiro và Fuku - mối tình đầu trong sáng ngây thơ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Từ sự rung động bản năng nam nữ lúc đầu, hai người dần quan tâm yêu mến nhau lúc nào không hay. Bunshiro tìm giết con rắn nhỏ cắn Fuku dù anh được dạy không sát sinh, nhưng vì trong lòng anh muốn trả thù cho người mình yêu quý. Nhà Fuku nghèo khó, thường phải sang mượn gạo, mượn củi nhà Bunshiro mà chẳng mấy khi trả được. Có lần Fuku bị Bunshiro bắt gặp đương lúc vừa sang mượn gạo, cô ngượng ngùng giấu gạo vay dưới ống tay áo. Khi Bunshiro biết được, một nỗi buồn nhẹ tràn thấm lòng anh. Nhà Bunshiro gặp chuyện, Fuku lén đến giúp Bunshiro lo liệu, nước mắt giàn giụa chia sẻ nỗi niềm cùng anh. Tình cảm thắm đượm nhưng chẳng ai tỏ rõ lòng mình. Mối tình câm lặng cuối cùng biến thành vô vọng khi Fuku được gả cho Lãnh chúa và phải chuyển đi xứ khác. Tình yêu dần chuyển hóa thành tình thương khi Bunshiro nghe được biết bao chuyện sầu khổ về cuộc sống Fuku từ sau khi nàng lấy chồng. Nhớ Fuku và cũng thương cho số phận nàng, cộng thêm nỗi tiếc hận vì mối tình câm lặng không được thổ lộ, cho đến tận cuối tác phẩm, Fuku vẫn luôn là cái dằm đâm trong tim Bunshiro, là tiếng ve bí mật của mùa hè năm hai người còn niên thiếu.

______

Ảnh: Settai Komura (1887–1940). Images of a Changing World.

Nhiều người phê bình Akutagawa quá dụng công, chẳng hạn như khi viết "Cháo khoai", với bố cục quá rắc rối và có thể đã v...
14/06/2026

Nhiều người phê bình Akutagawa quá dụng công, chẳng hạn như khi viết "Cháo khoai", với bố cục quá rắc rối và có thể đã vay mượn Gogol trong tác phẩm "Chiếc áo khoác". Họ còn nêu lên khuyết điểm của ông là thiếu độc sáng và chỉ chắp nhặt. Ví dụ "Sợi tơ nhện" là kết hợp hai nguồn: một chi tiết nêu lên trong tuyển tập "Lịch sử ma quỷ và quan niệm về ma quỷ xưa nay" (History of the Devil and the Idea of Evil: From Earliest Times to the Present Day) của Paul Carus và một giai thoại trong "Anh em nhà Karamazov". Họ còn bảo "Cái chết của một con chiên" vay mượn "Jocelyn" của Lamartine, "Tội ác của Sylvestre Bonnard" (Le Crime de Sylvestre Bonnard) của Anatole France, "Phục thù" (Vengeance) của Henri de Régnier, bản dịch cuốn truyện nhan đề "Ứng khẩu thành thơ" (The Improvisatore) của Hans Christian Andersen, "Quo Vadis" của Henryk Sienkiewicz, Judith của Friedrich Hebbel, v.v... Nếu nói thế thì hơi oan cho Akutagawa vì để viết có mười trang sách, lẽ nào ông phải vận dụng chừng ấy tư liệu. Và các vị kia có mượn của nhau hay không? Akutagawa có biết gì về Quan Âm Thị Kính hay không nữa chứ (vì truyện nói về nỗi oan của sư huynh Lorenzo, thực ra là một người con gái giả trai)? Nhưng điều không thể chối cãi là dựa vào kiến thức bác lãm, ông có khuynh hướng sử dụng sách vở nhiều hơn là trí tưởng tượng. Có nhà phê bình còn tự hỏi phải chăng Akutagawa đã tự sát chỉ vì không tìm ra nguồn cảm hứng nội tại và cứ phải vay mượn từ bên ngoài?

Tuy nhiên, không có sự sáng tạo nào bắt đầu từ con số không. "Địa ngục trước mắt" tả bức bình phong vẽ cảnh địa ngục trong đó một mỹ nhân bị thiêu sống trong cỗ xe ngựa có thể vay mượn của nhà văn lưu vong Nga D.S. Merezhkovski trong "Người đi tiên phong" hay "Cuộc đời lãng mạn của Leonardo da Vinci" (The Forerunner, the Romance of Leonardo da Vinci) theo chủ trương của Shimada Kinji, nhưng chủ đề của Akutagawa không phải là "người đẹp bị chết cháy" mà là "đâu là mục đích tối thượng của người làm nghệ thuật" qua hình ảnh của lão họa sư khùng Yoshihide say mê nghệ thuật đến nỗi quên cả tình phụ tử khi tìm cảm hứng hội họa trước cảnh đứa con gái yêu bị ngọn lửa của bạo quân thiêu chết.

Cái tài của Akutagawa là dùng những sự kiện nho nhỏ để nói lên được tính phổ quát ở bản chất con người (dưới cái nhìn bi quan của ông). Ông không tôn trọng sự chính xác của lịch sử, vì sự thực mà ông trưng bày không có tính lịch sử mà chỉ có chất thơ. Chủ đề như "Đâu là sự thật? Có mấy sự thật? Chết rồi có còn giữ thể diện hay không?" thấy trong "Bốn bề bờ bụi" hay "thiện và ác khác nhau ở chỗ nào?" trong "La Sinh môn", "dục vọng và thỏa mãn dục vọng" trong "Cháo khoai", "đời đáng sống hay không đáng sống" trong "Hà đồng" đều là những chủ đề lớn nói về thân phận con người. Phong cách của Akutagawa nằm ở chỗ đó! Cho dù ông có sáng tạo bằng mô phỏng và lượm lặt chi tiết lặt vặt để tạo dựng một chủ đề nhưng ông quả có thiên tài góp gió làm bão vậy.

(Ảnh: Tranh: Kobayashi Kiyochika - Nguồn: The Japan Times)

"Người ta không thể có một trái tim cho căm thù và một trái tim khác cho tình yêu. Con người chỉ có một trái tim, và tôi...
14/06/2026

"Người ta không thể có một trái tim cho căm thù và một trái tim khác cho tình yêu. Con người chỉ có một trái tim, và tôi luôn nghĩ phải giữ trái tim của mình.

Sau chiến tranh rất lâu, tôi sợ bầu trời, thậm chí sợ ngẩng mặt lên trời. Tôi sợ chỉ nhìn thấy ở đấy một cánh đồng bị cày nát...mà những con quạ châu Âu thì đã bình an bay qua trên đó... Chim chóc đã chóng quên đi chiến tranh..."

| Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ - Svetlana Alexievich

____

Tranh vẽ của họa sĩ Hans Steiner.

"Khi một đứa trẻ lần đầu tiên phát hiện ra sai lầm của người lớn - khi lần đầu tiên cái đầu nhỏ bé tỉnh táo của nó thấy ...
14/06/2026

"Khi một đứa trẻ lần đầu tiên phát hiện ra sai lầm của người lớn - khi lần đầu tiên cái đầu nhỏ bé tỉnh táo của nó thấy rằng người lớn cũng chẳng thông minh thần thánh gì, phán xét của họ không phải luôn sáng suốt, suy nghĩ của họ chưa chắc đúng, phán quyết của họ không hẳn công bằng - thì đời nó rơi vào cảnh tan hoang hoảng loạn. Thần thánh sụp đổ, mọi chốn an toàn biến mất. Và khi thần thánh ngã, chắc chắn họ không ngã nhẹ; họ đổ sầm xuống, tan tành hoặc chìm sâu trong phân tươi. Dựng lại thần thánh là một việc chán ngắt; họ không bao giờ hoàn toàn ngời sáng nữa. Và thế giới của đứa trẻ không bao giờ hoàn toàn nguyên vẹn lại nữa. Trưởng thành kiểu đó thật nhức nhối."

| Phía đông vườn địa đàng - John Steinbeck

______

Tranh: Solitude - Salvador Dalí

Trong thư gửi M.V. Kiselyova năm 1887, Chekhov viết: “Nhà văn... là người ký giao kèo bằng ý thức trách nhiệm và lương t...
14/06/2026

Trong thư gửi M.V. Kiselyova năm 1887, Chekhov viết: “Nhà văn... là người ký giao kèo bằng ý thức trách nhiệm và lương tâm...”

Viết về những câu chuyện hằng ngày, những con người bình thường trong xã hội, Chekhov muốn chuyển tới các thế hệ bạn đọc ở mọi nơi, mọi lúc thông điệp về quyền hạnh phúc của con người, quyền được bảo vệ của môi trường thiên nhiên, môi trường văn hóa, tinh thần. Ông được tôn vinh là một trong những nhà nhân đạo, dân chủ lớn nhất mọi thời đại.

(Ảnh: The New Yorker)

Có ai đó cho rằng cố gắng níu kéo là mạnh mẽ; nhưng đôi khi mạnh mẽ là phải biết buông bỏ.-Hermann Hesse____Tranh: Summe...
14/06/2026

Có ai đó cho rằng cố gắng níu kéo là mạnh mẽ; nhưng đôi khi mạnh mẽ là phải biết buông bỏ.

-Hermann Hesse

____

Tranh: Summer Interior - Edward Hopper


Address

Hanoi
10000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:30
Tuesday 08:00 - 17:30
Wednesday 08:00 - 17:30
Thursday 08:00 - 17:30
Friday 08:00 - 17:30

Telephone

+84974148047

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tao Đàn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tao Đàn:

Shortcuts

Share

Category