27/01/2026
Âm Phúc tụ rất lâu tán rất nhanh. Đừng phung phí phước ngày Tết.
Ngày thường, ta sống bằng một nhịp tán tụ rất rõ. Sáng mở mắt là tán: tán sức, tán thời gian, tán trí lực, tán cả sự kiên nhẫn vào những đoạn đường, những cuộc họp, những lời dặn dò, những trách nhiệm không tên. Nhưng phía cuối của “tán” ấy lại là “tụ”: tụ đồng lương, tụ kinh nghiệm, tụ sự ổn định, tụ niềm tin rằng mình đang gầy dựng một mái nhà, một tương lai, một chỗ dựa cho người thân và cho chính mình. Tán để tụ
Đến Tết, vòng quay ấy đổi chiều. Người ta về nhà để tụ: tụ gia đình, tụ tiếng cười, tụ hương bếp, tụ những câu chuyện cũ tưởng đã rơi đâu mất. Thế nhưng, đã tụ thì phải tán: tán tiền để mâm cơm đầy hơn, tán quà để tình nghĩa ấm hơn, tán lời chúc để không khí bừng lên, tán niềm vui để gột rửa cái khô khốc của cả một năm lo toan. Ca nhạc, ăn chơi, nhảy múa, tán tụng đều là một dạng “tán” có chủ đích: tán cái cũ đi để lòng được thông, để khí được lưu
Nhưng trong đạo âm dương, cái gì cũng có mặt chính và mặt lệch. Tết là dương khí nổi lên: rộn ràng, bừng sáng, náo nhiệt. Dương mà quá vượng thì dễ “tán” quá tay. Sa chân vào bốc phét, vào chuyện vô bổ, vào tiêu xài hoang phí đó là dương bốc mà thiếu âm giữ. Nói nhiều đến mức rỗng, vui nhiều đến mức mệt, tiêu nhiều đến mức hụt; cái “tán” ấy không còn là tán bụi trần nữa mà tán cả phúc phần, tán cả sức lực, tán cả sự tự chủ. Khi dương chạy mà âm không kịp kéo, con người dễ trôi như chiếc lá gặp nước lớn: lúc đầu tưởng là tự do, sau mới biết là lạc dòng.
Bởi vậy người xưa quý “tụ” không chỉ ở tiền bạc, mà ở Âm Phúc. Âm Phúc tụ vào thì chậm, như mạch nước ngầm. Nó không ồn ào, không khoe khoang, không có tiếng vỗ tay. Nó lặng lẽ đi qua những lần nhịn một lời cho yên cửa yên nhà, qua những lần giúp người không cần báo đáp, qua những lần thắp một nén hương với lòng biết ơn tổ tiên, qua những lần giữ mình ngay thẳng dù không ai nhìn. Phúc ấy tích thì từng giọt nhưng tán lại rất nhanh, như tích nước từng gáo nhưng nước tắm dội ào ào: chỉ một cơn phóng tay, một lần buông mình theo khoái lạc, một chuỗi ngày vô độ, là bể phước cạn lúc nào không hay.
Tết vì vậy không chỉ là ăn chơi, mà là một phép cân bằng. Dương để mở lòng, âm để giữ nền móng. Tán để nhẹ, tụ để sâu. Vui để sáng lòng, nghỉ để ấm thân. Nói để kết nối, im để thấu hiểu. Tiêu để lưu thông, nhưng cũng phải biết giữ để an ổn. Người có đạo là người biết “tán đúng chỗ” và “tụ đúng lúc”: tán bớt nhọc nhằn, tán bớt sầu lo; tụ lại yêu thương, tụ lại sự tỉnh thức.
Nguyện ngày Tết, ai nấy được sum tụ trong nghĩa tình; được tán bớt bụi nhân thế nơi đáy mắt; được phủi bớt mỏi mệt của chốn " bụi hồng" mà trở về với sự đơn sơ của một bữa cơm nhà. Tán mà không tán mất mình. Tụ mà không tụ thành thủ chấp. Để qua một mùa xuân, ta không chỉ thêm tuổi, mà thêm phúc; không chỉ thêm vui, mà thêm sáng.
Hiếu Đức