13/09/2024
Thời kỳ của trổ nghiệp, năm của trổ nghiệp......
Có những người thì phải trả nghiệp về thân thể: như tính mạng, hoặc sức khoẻ. Ta đã - đang và sẽ còn thấy những "chùm" sinh mạng cùng nhau trả nghiệp về thân.
Có những người thì phải trả nghiệp về mối quan hệ: phải chứng kiến hoặc trải nghiệm những nỗi đau mất đi người thân hoặc mối quan hệ khăng khít gắn bó.
Có những người thì phải trả nghiệp về danh lợi: những trò "phông bạt", những sự "mượn danh chính nghĩa", những thói khoe khoang và khoác lác.
Có những người thì phải trả nghiệp về lòng tin: niềm tin vào ai đó, niềm tin vào tổ chức nào đó, niềm tin vào sự việc nào đó, niềm tin vào điều kỳ diệu nào đó...
Có những người thì phải trả nghiệp về tài chính: của nả dành dụm ra đi trong thoáng chốc vì lòng tham nên bị lừa phỉnh hoặc bỏ tiền chuộc người thân, tài sản trên "sàn" một phút tan tành, tích cóp cả đời cũng theo bão lũ thiên tai trôi hết...
Chẳng có gì là bất ngờ cả. Cuộc sống là một vòng xoay lớn, chưa xoay đến ô của mình chỉ đơn giản là chưa đến lúc, hoặc đã qua rồi.
Cứ cười nếu bạn không thể nhịn cười, nhưng không cần ngạo nghễ, không cần dè bỉu, không cần chê bôi, cũng không cần đả kích phán xét ai.
Nghiệp của ai thì người ấy tự trả. Mình quan sát và dính líu bao nhiêu thì cộng nghiệp bấy nhiêu. Coi chừng tự mình lại làm cho mình dính vào ý nghiệp - khẩu nghiệp - thân nghiệp mới, qua những chuyện của người khác.
Và cũng là lúc mình xem lại mình. Mình cũng đầy sai lỗi. Cuộc đời chỉ riêng kiếp này thôi cũng đã nhìn lại thấy mình đầy lỗi. Mình cũng đầy lúc khoác lác, văn vở, sĩ hão, tinh vi, vờ vịt, khoe khoang, giấu diếm, gian lận, dối trá, tự cao tự đại, khen mình chê người, bảo thủ không nhận lỗi lầm, và ích kỷ keo kiệt bo bo chỉ nghĩ cho miếng ăn lợi ích của riêng mình,... Mình cũng đầy lúc vì bản thân và người thân ruột thịt mà mặc kệ thiên hạ, coi rẻ tự trọng, xúc phạm người khác,...
Chẳng qua là lúc đó mình ngạo nghễ quá nên mình không nhận ra...
Thôi thì, nhân cái đận lao đao này, nhân cái đà trả nghiệp này, xin được sám hối với Mười phương Tam Bảo, sám hối với chư Bồ Tát - chư Thiên - chư Tiên Thánh, sám hối với tất cả mọi người. Xin sám hối với cả các hương linh, vong linh, oan gia trái chủ bên trong mình và xung quanh mình của vô thỉ vô lượng kiếp...
Xin cho con được giải nghiệp! Xin cho con được biết ơn! Xin được tha thứ! Xin được chấm dứt, đoạn trừ những sai lỗi mà con đã tạo và đã nhận ra. Xin cho con không tái phạm và không mắc phải những sai lầm mới (dù biết rằng rất khó!).
Xin cho con và tất cả muôn loài được sống trong tình yêu thương của sự không phân biệt!
Biết ơn mẹ Thiên nhiên và sự vận hành của Xã hội, cho con ngày càng thấy được sự ấm áp và lạnh lẽo của lòng người!
Ngày thứ 248