11/07/2026
Chương 1: Giấc mơ dưới ánh đèn
Tiếng nhạc piano vang lên từ căn nhà nhỏ nằm cuối con ngõ cũ như một chiếc đồng hồ báo thức quen thuộc của cả khu phố.
Mới hơn bảy giờ sáng, cánh cửa gỗ đã mở rộng. Từng tốp trẻ con mặc váy múa đủ màu ríu rít chạy vào trong, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng dép lẹp xẹp trên nền gạch khiến khoảng sân vốn yên tĩnh bỗng trở nên nhộn nhịp.
Ở góc phòng tập, một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi đang kiên nhẫn chỉnh từng động tác cho học trò. Mái tóc búi gọn sau gáy, chiếc áo dài tay đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần nhưng vẫn được bà giữ gìn cẩn thận.
Đó là Thu Hà.
Mẹ của Trần Hạ An.
"Cổ tay mềm hơn một chút, đừng gồng người."
Bà vừa dứt lời, một cô gái trẻ từ ngoài sân bước vào, trên vai đeo chiếc ba lô màu kem đã cũ, mái tóc dài ngang vai được buộc gọn phía sau. Cô cúi xuống tháo giày, thay đôi giày múa rồi mỉm cười bước đến.
"Để con."
Thu Hà nhìn con gái, khẽ gật đầu.
Hạ An nhanh chóng thay mẹ đứng giữa phòng. Chỉ vài câu hướng dẫn nhẹ nhàng, lũ trẻ lập tức tập trung hơn hẳn. Cô không phải kiểu giáo viên nghiêm khắc, cũng hiếm khi lớn tiếng. Mỗi lần học trò làm sai, cô chỉ kiên nhẫn làm lại cùng chúng đến khi đúng mới thôi.
"Em nhìn chị nhé."
Hạ An nắm tay một bé gái khoảng năm tuổi, chậm rãi đưa từng động tác. Cô bé ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn, rồi cười tít mắt khi được cô xoa đầu.
"Giỏi lắm."
Cả căn phòng vang lên tiếng cười.
Thu Hà đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát. Có đôi lúc bà cảm thấy con gái mình sinh ra để đứng trên sân khấu, chứ không phải trong căn phòng nhỏ chưa đầy năm mươi mét vuông này.
Buổi học kết thúc lúc gần chín giờ.
Tiễn học trò cuối cùng ra cổng, Hạ An mới ngồi xuống bậc cửa, mở chiếc ba lô rồi lấy ra một cuốn sổ màu xanh đã sờn mép.
Cuốn sổ ấy theo cô từ năm mười hai tuổi.
Ngày đó, bố thường xuyên lái xe dịch vụ tuyến Bắc – Nam, có chuyến đi cả tuần mới về. Mẹ mở lớp dạy múa cho trẻ em trong xóm, thu nhập bấp bênh, nhiều tháng phải vay tạm tiền người quen để đóng học phí cho hai chị em.
Có lần Hạ An vô tình nhìn thấy bố mẹ ngồi cộng từng tờ tiền lẻ trên bàn ăn.
Tối hôm ấy, cô lặng lẽ lấy một cuốn vở cũ, ghi dòng chữ đầu tiên.
"Tiền tiết kiệm của Hạ An."
Từ đó đến nay đã mười năm.
Cuốn vở học trò ngày nào được thay bằng một cuốn sổ tay nhỏ luôn nằm trong ba lô của cô.
Bên trong không chỉ có những con số.
Có lịch tập của đoàn múa.
Có giáo án cho lớp thiếu nhi.
Có những ý tưởng biên đạo còn dang dở.
Có số đo trang phục của học trò.
Có cả lịch tiêm phòng của hai con mèo hoang vẫn quanh quẩn trước đầu ngõ.
Và ở những trang cuối cùng là một danh sách mang tên "Ước mơ".
Hạ An mở đến trang mới nhất, cẩn thận ghi thêm vài dòng.
*Học phí lớp sáng: 2.400.000 đồng.*
*Tiền mua nước: 85.000 đồng.*
*Tiết kiệm tháng này: 4.135.000 đồng.*
Cô ngắm nghía con số ấy vài giây rồi mỉm cười hài lòng.
"Mẹ."
"Sao hả con ?"
"Nếu cuối năm vẫn giữ được thế này, con đủ tiền đổi đôi giày múa rồi."
Thu Hà nhìn đôi giày dưới chân con gái, khẽ thở dài.
Đế giày đã mòn đến mức phải khâu lại mấy lần.
"Đổi đi."
"Đừng tiếc."
Hạ An cười, lắc đầu.
"Đôi này vẫn dùng được."
Cô vẫn luôn như vậy.
Ăn gì cũng được, miễn no.
Đi xe cũ cũng được, miễn còn chạy.
Quần áo không cần đẹp, miễn sạch sẽ.
Nhưng nếu là sách về múa hay một khóa học nâng cao chuyên môn, cô sẵn sàng dành dụm nhiều tháng để đăng ký.
Có người từng hỏi Hạ An vì sao lúc nào cũng bận rộn.
Buổi sáng tập ở đoàn.
Chiều nhận biên đạo cho trường học.
Tối dạy múa cùng mẹ.
Cuối tuần còn nhận dựng chương trình văn nghệ cho doanh nghiệp.
Thậm chí có những đêm gần mười hai giờ vẫn ngồi trước máy tính chỉnh sửa nhạc.
Hạ An chỉ cười.
"Em muốn sau này được đứng trên thật nhiều sân khấu."
"Việt Nam cũng được."
"Nước ngoài cũng được."
"Chỉ cần dưới sân khấu còn có khán giả."
"Còn người muốn xem."
"Em sẽ còn múa."
Đó không phải lời nói bốc đồng của một cô gái mới ngoài hai mươi.
Mà là mục tiêu cô đã viết trong cuốn sổ của mình từ nhiều năm trước.
---
Mười giờ sáng.
Nhà hát Thành phố.
Phòng tập rộng hơn ba trăm mét vuông ngập trong ánh nắng đầu hạ.
Hơn năm mươi diễn viên đang khởi động trước gương.
Hạ An thay trang phục, buộc gọn mái tóc rồi nhanh chóng nhập hàng.
Một năm trước, ngay sau khi tốt nghiệp Học viện Múa, cô được tuyển thẳng vào Đội Múa Trung ương của thành phố nhờ thành tích xuất sắc. Đó là điều mà không phải sinh viên nào cũng làm được.
Thế nhưng bước vào môi trường chuyên nghiệp, Hạ An mới hiểu rằng tài năng chỉ là tấm vé bước qua cánh cửa đầu tiên.
Muốn ở lại, cô phải nỗ lực hơn tất cả.
Buổi tập kết thúc sau gần ba tiếng đồng hồ.
Ai nấy đều mệt nhoài.
Đúng lúc ấy, đội trưởng bước vào cùng một người đàn ông mặc vest.
"Tất cả tập trung."
Không gian lập tức yên tĩnh.
Người đàn ông mở tập hồ sơ trên tay.
"Tháng sau, Hong Kong sẽ tổ chức chương trình giao lưu nghệ thuật quốc tế dành cho các nghệ sĩ múa trẻ đến từ hơn hai mươi quốc gia và vùng lãnh thổ."
Cả phòng bắt đầu xôn xao.
Đây là chương trình giao lưu lớn nhất khu vực, quy tụ hơn một trăm nghệ sĩ trẻ. Được biểu diễn trên sân khấu ấy là niềm mơ ước của rất nhiều người.
Ông tiếp tục.
"Đội múa của chúng ta được cử năm đại diện."
Ông cúi xuống nhìn danh sách.
"Người thứ nhất... Trần Hạ An."
Hạ An hơi sững người.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng.
"Người thứ hai... Nguyễn Quân."
Quân ngồi ở hàng ghế phía sau ngẩng đầu lên. Gương mặt vốn điềm tĩnh của anh cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hiếm hoi.
Ba cái tên còn lại lần lượt được xướng lên.
Đến khi buổi họp kết thúc, Hạ An vẫn chưa hết cảm giác lâng lâng.
Lần đầu tiên trong đời, giấc mơ được đứng trên một sân khấu quốc tế dường như đã ở rất gần.
Chiều hôm ấy, trên đường trở về nhà, cô ghé qua cửa hàng văn phòng phẩm quen thuộc, mua một cây bút mới.
Về đến phòng, việc đầu tiên cô làm là mở cuốn sổ màu xanh.
Ở trang cuối, cô nắn nót viết thêm một dòng.
Mục tiêu tiếp theo: " Hong Kong "
Dưới dòng chữ ấy, cô còn vẽ thêm một ngôi sao nhỏ.
Có những giấc mơ tưởng chừng chỉ cần bước thêm một bước là chạm tới.
Ít nhất, vào khoảnh khắc ấy, Trần Hạ An vẫn tin như vậy.