31/07/2024
LỄ TỐT NGHIỆP
Vẫn góc phố quen thuộc vòng xoay Hồ Con Rùa. Hôm nay trời nắng đẹp, nó càng làm nổi bật màu xanh chiếc áo cử nhân của các em sv đh kinh tế đang chụp hình lưu niệm lễ tốt nghiệp.
Vòng xoay mà, xe cộ vẫn tấp nập, nhưng góc phố hôm nay thì dịu dàng hơn với sự len lỏi của những cái ôm, những nụ cười
Ở đó có sự khởi đầu cho hành trình trưởng thành của những đứa con, và ở đó cũng có sự ghi nhận cho quãng đường dài đầy hi sinh và nhọc nhằn của người làm cha làm mẹ, rất lặng lẽ những đầy yêu thương.
Tự dưng nhớ lại mình cũng là sv nhưng ko biết cảm giác được mặc chiếc cử nhân và bố mẹ mình cũng ko biết được khung cảnh con tốt nghiệp sẽ ntn, lúc học thì nhận học bổng, tốt nghiệp thì nợ môn :)) hài ghê, mình và triết học chưa bao giờ có điểm chung 😂. Nợ môn là ko đọc tên bước lên bục nên…
Mình chọn đi làm thay vì dự lễ tốt nghiệp, đối với 1 dân tỉnh nhà nghèo cái cảm giác mình sợ nhất mang tên: thất nghiệp!
Mình sợ cái cảm giác ra trường rồi mà bố mẹ gọi dt vào thấy ở nhà sợ sẽ làm bố mẹ lo lắng, mình học xuất nhập khẩu và công việc đầu tiên mình làm là nhân viên chứng từ với mức lương 4,5tr cho chính cty mình thực tập.
Đi làm có lương các bạn có biết cảm giác mình thích nhất là gì ko? Bố ơi con mới gửi ít tiền về bố nhé” chính là cảm giác đó, cảm giác mình cũng đã lớn hơn 1 chút để lo lắng được cho ai đó. Vì mình là đứa út vụng về, đứa mà bố mẹ thấy lo lắng nhất nhà.
Tới hiện tại mình cũng chẳng phải là đứa thành công gì, mình đã lỡ hẹn mang lại cho bố mẹ cảm giác tự hào khi dự lễ tốt nghiệp, nhưng tới bây giờ mà khi mình gọi điện về hay trong các cuộc nói chuyện thì bố vẫn luôn tự hào và nói “Con gái tui đó, giờ chẳng phải lo nghĩ gì cho chúng nó nữa rồi” À… có dạo trước bố mẹ lo cho sức khoẻ mình nhiều lắm giờ cũng đỡ hơn rồi!
Nên đôi khi có những thứ nhỏ bé, những con người bình thường, có chút gì đó ko hoàn hảo nhưng mà đặc biệt với ai đó với mình là đủ rồi😊