23/04/2025
Vào cái năm tôi học lớp 12, vì quá stress nên tôi đã có một partner qua mạng.
Chúng tôi call video và gửi những bức ảnh n h ạ y c ả m cho nhau nhưng sẽ không lộ mặt. Thậm chí, đôi lúc partner này sẽ tặng cho tôi vài món "đ ồ c h ơ i" để tôi chụp hình gửi cho cậu ta xem.
Tôi không cho cậu ta biết danh tính của mình và ngược lại. Cậu ta gọi tôi là Khiết Khiết, tôi gọi cậu ta là Tần Tần.
Tôi và cậu ta t h o ả m ã n với nhau như vậy. Cả hai đều thấy hài lòng. Đôi lúc ngoài chuyện kia chúng tôi sẽ tâm sự nhau vài lời về cuộc sống của nhau. Giọng Tần Tần rất hay, tôi đoán cậu ta chắc tầm 25 tuổi.
Song, tuy tò mò nhưng tôi sẽ không đào sâu về đối phương và cậu ta cũng tôn trọng. Đó là nguyên tắc của đôi bên.
Tôi không muốn yêu đương, cũng không có nhu cầu.
Chỉ như vậy là đủ.
Chỉ là, việc này kéo dài tầm nửa năm thì tôi bị mẹ phát hiện. Bà làm ầm ĩ lên, thậm chí còn đ ậ p cả điện thoại tôi. Tôi phải thề thốt là sẽ không làm cái việc đó nữa thì bà ấy mới buông tha cho tôi.
Tôi bị cấm sử dụng điện thoại cho đến khi thi Đại Học xong.
Cứ thế, tôi và Tần Tần mất liên lạc. Ngày mà mẹ đưa lại điện thoại cho tôi cũng là 7 tháng sau.
Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học, tôi không có quá nhiều cảm xúc. Đại học đối với tôi cũng chỉ là một giai đoạn mới, không có gì đáng mong chờ.
Tôi chọn một chỗ ngồi ở cuối lớp, không giao tiếp với ai. Còn những bạn ngồi xung quanh tôi thì hào hứng làm quen khắp nơi, thậm chí còn bàn tán về giảng viên bộ môn Tâm Lý.
Tôi không quan tâm lắm. Cho đến khi cánh cửa giảng đường mở ra.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, quần tây tiến vào, tay anh ta đeo một chiếc đồng hồ đơn giản.
Dáng người cao ráo, gương mặt sắc bén, ánh mắt trầm tĩnh thờ ơ. Tôi không dám nhìn anh ta lâu, đôi mắt tôi dời xuống chiếc đồng hồ trên tay kia...
Nó quen đến mức không thể quen hơn.
Da gà tôi chạy dọc sống lưng. Không lẽ lại trùng hợp như vậy?
Anh ta giới thiệu mình tên Tần Hàn.
Giây phút giọng anh ta cất lên, trái tim tôi đ ậ p mạnh liên hồi.
Là Tần Tần...
Tôi gần như nín thở, nhưng không đợi tôi kịp phản ứng, anh ta quét mắt nhìn khắp lớp. Và ánh mắt kia dừng lại chỗ tôi vài giây.
Khóe môi người đàn ông cong lên, giọng nói trầm thấp pha lẫn hứng thú rất nhỏ:
"Đã lâu không gặp, Khiết Khiết."
Sống lưng tôi lạnh toát.
(...)
Từ hôm đó, tôi không có lấy một ngày yên ổn.
Anh ta không trực tiếp vạch trần, nhưng lại luôn tìm cách trêu chọc tôi.
Hôm điểm danh, anh ta cố ý kéo dài hai chữ "Khiết Khiết", khiến tôi suýt nữa quăng sách bỏ chạy.
Lúc tôi lơ đãng trong lớp, giọng anh ta đột nhiên vang lên, chậm rãi mà đầy ẩn ý:
"Nếu tư tưởng của em đang bay quá xa, tôi có nên giúp em vào Ars -1… giống như cách tôi đã làm trước đây?"
Cả lớp cười rộ lên, nghĩ rằng thầy đang trách tôi mất tập trung.
Chỉ có tôi hiểu, câu nói này có ý gì.
(...)
Hôm đó, tôi lên văn phòng nộp bài tập muộn.
Cửa vừa khép lại, anh ta đã đứng dậy, từng bước đi về phía tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi nhanh chóng bị rút ngắn.
Anh ta cúi xuống, gương mặt đẹp trai đến mức đáng ghét, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự trêu chọc rõ ràng:
"Tôi còn tưởng em sẽ chạy trốn cả kỳ học này cơ đấy."
Tôi nghiến răng: "Tôi không có ý định làm phiền thầy."
Anh ta cười khẽ, nhưng ánh mắt lại tối lại một cách nguy hiểm.
"Nhưng tôi thì có."
Hơi thở nóng rực phả nhẹ lên da tôi, khiến tôi cứng đờ.
Ngón tay thon dài của anh ta nâng cằm tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm kia.
“Khiết Khiết, giờ em còn muốn chơi với tôi nữa không?”
Tôi nín thở.
Anh ta nghiêng đầu, giọng nói trầm xuống, chậm rãi mà nguy hiểm:
"Hay là… để tôi giúp em nhớ lại, chúng ta đã chơi như thế nào?"