11/05/2024
Ở đâu có niềm tin - Ở đó còn hy vọng
Giữa những ngày Sài Gòn tràn lan dịch bệnh, tôi nhớ có một người thầy từng dạy mình tiếng anh chuyên ngành thời còn là sinh viên.
Gia đình thầy làm nghề giáo truyền thống nhiều đời liên tục, môn gì cũng có: Toán, hóa, lý, Ngữ Văn, Sinh, Địa Lý, Lịch Sử, riêng thầy lại chọn…. Anh Văn. Thầy giành cả đời cống hiến cho sự nghiệp đưa đò, hết lứa này, tới lứa khác, nhưng chỉ từ khi thầy lui tới bệnh viện nhiều, tự đọc sách y khoa, mới bắt đầu có hứng thú với tiếng Anh Y Khoa, tôi đã từng rất ngạc nhiên với một người hoàn toàn không qua trường lớp về ý tế, lại có thể nói rành mạch những triệu chứng, bệnh học, chẩn đoán và nhiều kiến thức chuyên ngành.
Nhà thầy cũng như nhiều thế hệ khác của ngành giác dục, chỉ vừa đủ nhỏ cho người vợ và mấy đứa con nhỏ. Hồi đó lúc nào tôi cũng thấy thầy cười, tới mức tôi chưa từng nghĩ rồi thầy sẽ có lúc nào đó buồn bã. Thầy vẫn dạy học ngoài giờ, dù đã về hưu, hằng ngày tôi vẫn đến dự lớp của thầy, nghe thầy giảng bài, để sau này dùng mớ kiến thức đó cho công việc hiện tại. Thầy vẫn tận tụy chăm sóc gia đình cho đến phút cuối cùng của đời mình, vẫn truyền lửa cho những thế hệ tiếp theo.
Tôi chưa từng nghĩ rồi sẽ có lúc thầy sẽ ra đi, ít nhất là cho tới khi sắp rời khỏi Cần Thơ ngược về Sài Gòn lập nghiệp. Tôi mời thầy đi café, thầy vẫn vậy, mái tóc đã lấm tấm sợi bạc, gương mặt xương xẩu và gầy gò, nhưng đôi mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn nở trên môi. Thầy đã nói với tôi những điều rất tốt đẹp, đường hoàng và hiếm khi người ta hay trao cho nhau nếu là người dưng khác họ. Lúc tôi hỏi về căn bệnh của mình, thầy cũng mỉm cười biểu tới chừng nào hay chừng nấy. Còn nước thì còn tát, nếu không thay đổi được thì đành chấp nhận và sống chung với nó chứ sao con? “Still live, still try, still hope - ở đâu còn niềm tin, là ở đó còn hi vọng”.
Câu nói của thầy đã theo chân tôi đi mọi nẻo đường mình bước tới, miễn gặp bất cứ khó khăn gì trong cuộc sống, tôi sẽ lấy nó làm động lực, trong đời mình chắc chắn ai cũng có những đoạn khó khăn, vì dĩ nhiên nếu lấy nó so sánh với sự chống chọi với bệnh tật của những bệnh nhân mắc bệnh nan y, thì sẽ thấy rất nhỏ bé, với họ những ngày tháng trôi qua chỉ còn tính bằng giờ, bằng khắc. Có lẽ vậy, dù ở đất nắng rất lâu, trải qua rất nhiều sóng gió, tôi vẫn chưa một lần đầu hàng và để số phận quyết định tương lai mình.
Bởi mỗi lần như vậy tôi sẽ nhớ tới nụ cười thật sáng của thầy – một người đang chống chọi với bệnh tật để sống tiếp.
Ngày mai, sẽ là một câu chuyện khác nếu mình biết giữ gìn và tạo dựng từ hôm nay. Nhìn Sài Gòn đang ưỡn mình che chắn cho những đứa con xa xứ mùa dịch bệnh, tự nhiên tôi thấy thương, hàng quán nằm đóng cửa im lìm, những ngôi chợ lớn cũng đóng gần hết ki-ốt, đi đâu cũng thấy dòng chữ “cho thuê nhà” đập vô mắt. Thành phố vắng hoe người như chiều 30 tết, ai cũng sợ sệt nếu phải bước ra đường. Sáng sớm thức dậy là dòm ra sân coi nhà có bị dăng dây không? Không vì vậy mà người Sài Gòn thôi bớt thương nhau: Những cây ATM gạo, những bữa cơm 0 đồng, những túi quà tặng truyền tới tay nhiều người trong khu cách li, em bé 3 tuổi được những cán bộ khu cách li chăm sóc, những hội nhóm, giúp đỡ đi chợ mua đồ đạc trong khu cách li cứ vậy xuất hiện, ai cũng chỉ mong mỏi một điều: Cơn đại dịch đi qua để dân mình bớt khổ. Những niềm tin trao đi một cách vô bờ bến, mới thấy người Sài Gòn thực ra rất yêu thương nhau, giận hờn đó, rồi cũng thương đó, hào sảng hệt như cách người nam bộ đãi bôi nhau. Như vừa rồi tôi có đọc một bài viết của bạn bè viết trên trang cá nhân Facebook: “Mới nhận bịch bánh ú tro của anh công an, biểu về ăn mùng 5 đi, đừng ra ngoài nguy hiểm”, Hay nhà người hàng xóm qua chăm sóc lũ thú cưng của nhà người đối diện, trong khu cách ly có những cây táo đã trổ hoa – hệt như những điều tử tế nảy sinh ngay bên cạnh người thân thuộc quanh ta. Những hành động nhỏ mùa dịch làm lòng người ta ấm áp, gieo vào tim những người Sài Gòn chút niềm tin để tiếp tục cùng nhau chống chọi với dịch bệnh. Nên tôi càng nhớ tới câu nói của thầy dạo nọ: “ Ở đâu có niềm tin - ở đó còn hi vọng”.
Những ngày này, Sài Gòn rất gần, yêu thương cũng rất gần, nên nếu còn ở lại Sài Gòn, tuân thủ khoảng cách – nhưng đừng giữ lòng mình chật hẹp, bởi khi trao đi niềm tim, thứ bạn nhận lại sẽ là hi vọng.
Chừng nào ba về?
Câu hỏi của đứa con gái nhỉ làm mắt Khương nhoè đi. Từ lúc Sài Gòn bùng dịch trở lại, Khương đã tình nguyện cùng vài anh em, thực hiện khử khuẩn các khu phong toả có bệnh nhân nhiễm. Mỗi ngày phải di chuyển nhiều lần, có khi sau xe mui trần, có khi bằng chiếc honda cà tàng, chui khắp hang cùng ngỏ hẻm xịt khử khuẩn nơi đã phát hiện những ca dương tính với Sar-Covi 2. Nguy cơ lây nhiễm cao, nên anh em tự gom nhau lại ở chung một nhà, không tiếp xúc người ngoài.
Đó cũng chính là lý do đứa con gái nhỏ cứ hỏi Khương hoài một câu: Chừng nào ba về? Mỗi lần nhìn thấy đứa con gái chút xíu qua màn hình điện thoại. Mắt anh nhoè đi. Đứa con gái mếu máo đòi ba, mẹ bồng con cũng nước mắt tèm lem.
Anh biểu vợ cúp máy đi, bởi anh sợ mình sẽ mềm lòng, sợ chưa hết dịch thì gia đình đã bị lây nhiễm. Tối qua là một đêm dài với một danh sách các điểm cần phun khử khuẩn. Anh và đồng đội đã ròng rã nhiều đêm như vậy khắp nơi rong thành phố, miễn điện thoại reng, là giờ làm việc của anh đã đến.
Anh cũng như những anh em chung đội, đã cố gắng hết sức, để người dân có một giấc ngủ ngon. Những đêm kết thúc công việc muộn, Ngồi hút điếu thuốc thở khói lên trời, anh hay lấy hình vợ và con gái ra coi. Tự nhủ: Đợi ba nghen. Hết dịch ba về với con!
Vuốt ngón tay lên màn hình điện thoại, anh bước đi giữa bầu trời đêm, hai vai hằn rõ quai đeo của máy phun khử khuẩn, chân mỏi nhừ, gió lùa qua đuôi mắt. Mùi thuốc khử khuẩn lảng vảng trên đầu.
Làm ba người ta, nhiều khi cũng phải làm điều tốt. Bởi anh tin sau này, con gái sẽ nhìn theo những việc ba mẹ đã làm. Không sang giàu như người ta, nhưng anh muốn con anh sau này, ít nhất phải là người có ích cho xã hội.
Đêm nay Sài Gòn lạnh, Bước chân anh sen lẫn tiếng máy phun xè xè, mắt ai cũng nhòe đi, khi đoạn clip vừa kết thúc.
QQ 29/6/2021
Kim chỉ nam