Nguyen Duy Quyen

Nguyen Duy Quyen Được sống bằng chính mình trên trang viết, ít ra cũng thú vị hơn một cuộc s? Trang cá nhân của tác giả: Nguyễn Duy Quyền
Chuyên bán online sách của tác giả

Ở đâu có niềm tin - Ở đó còn hy vọngGiữa những ngày Sài Gòn tràn lan dịch bệnh, tôi nhớ có một người thầy từng dạy mình ...
11/05/2024

Ở đâu có niềm tin - Ở đó còn hy vọng
Giữa những ngày Sài Gòn tràn lan dịch bệnh, tôi nhớ có một người thầy từng dạy mình tiếng anh chuyên ngành thời còn là sinh viên.
Gia đình thầy làm nghề giáo truyền thống nhiều đời liên tục, môn gì cũng có: Toán, hóa, lý, Ngữ Văn, Sinh, Địa Lý, Lịch Sử, riêng thầy lại chọn…. Anh Văn. Thầy giành cả đời cống hiến cho sự nghiệp đưa đò, hết lứa này, tới lứa khác, nhưng chỉ từ khi thầy lui tới bệnh viện nhiều, tự đọc sách y khoa, mới bắt đầu có hứng thú với tiếng Anh Y Khoa, tôi đã từng rất ngạc nhiên với một người hoàn toàn không qua trường lớp về ý tế, lại có thể nói rành mạch những triệu chứng, bệnh học, chẩn đoán và nhiều kiến thức chuyên ngành.
Nhà thầy cũng như nhiều thế hệ khác của ngành giác dục, chỉ vừa đủ nhỏ cho người vợ và mấy đứa con nhỏ. Hồi đó lúc nào tôi cũng thấy thầy cười, tới mức tôi chưa từng nghĩ rồi thầy sẽ có lúc nào đó buồn bã. Thầy vẫn dạy học ngoài giờ, dù đã về hưu, hằng ngày tôi vẫn đến dự lớp của thầy, nghe thầy giảng bài, để sau này dùng mớ kiến thức đó cho công việc hiện tại. Thầy vẫn tận tụy chăm sóc gia đình cho đến phút cuối cùng của đời mình, vẫn truyền lửa cho những thế hệ tiếp theo.
Tôi chưa từng nghĩ rồi sẽ có lúc thầy sẽ ra đi, ít nhất là cho tới khi sắp rời khỏi Cần Thơ ngược về Sài Gòn lập nghiệp. Tôi mời thầy đi café, thầy vẫn vậy, mái tóc đã lấm tấm sợi bạc, gương mặt xương xẩu và gầy gò, nhưng đôi mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn nở trên môi. Thầy đã nói với tôi những điều rất tốt đẹp, đường hoàng và hiếm khi người ta hay trao cho nhau nếu là người dưng khác họ. Lúc tôi hỏi về căn bệnh của mình, thầy cũng mỉm cười biểu tới chừng nào hay chừng nấy. Còn nước thì còn tát, nếu không thay đổi được thì đành chấp nhận và sống chung với nó chứ sao con? “Still live, still try, still hope - ở đâu còn niềm tin, là ở đó còn hi vọng”.
Câu nói của thầy đã theo chân tôi đi mọi nẻo đường mình bước tới, miễn gặp bất cứ khó khăn gì trong cuộc sống, tôi sẽ lấy nó làm động lực, trong đời mình chắc chắn ai cũng có những đoạn khó khăn, vì dĩ nhiên nếu lấy nó so sánh với sự chống chọi với bệnh tật của những bệnh nhân mắc bệnh nan y, thì sẽ thấy rất nhỏ bé, với họ những ngày tháng trôi qua chỉ còn tính bằng giờ, bằng khắc. Có lẽ vậy, dù ở đất nắng rất lâu, trải qua rất nhiều sóng gió, tôi vẫn chưa một lần đầu hàng và để số phận quyết định tương lai mình.
Bởi mỗi lần như vậy tôi sẽ nhớ tới nụ cười thật sáng của thầy – một người đang chống chọi với bệnh tật để sống tiếp.
Ngày mai, sẽ là một câu chuyện khác nếu mình biết giữ gìn và tạo dựng từ hôm nay. Nhìn Sài Gòn đang ưỡn mình che chắn cho những đứa con xa xứ mùa dịch bệnh, tự nhiên tôi thấy thương, hàng quán nằm đóng cửa im lìm, những ngôi chợ lớn cũng đóng gần hết ki-ốt, đi đâu cũng thấy dòng chữ “cho thuê nhà” đập vô mắt. Thành phố vắng hoe người như chiều 30 tết, ai cũng sợ sệt nếu phải bước ra đường. Sáng sớm thức dậy là dòm ra sân coi nhà có bị dăng dây không? Không vì vậy mà người Sài Gòn thôi bớt thương nhau: Những cây ATM gạo, những bữa cơm 0 đồng, những túi quà tặng truyền tới tay nhiều người trong khu cách li, em bé 3 tuổi được những cán bộ khu cách li chăm sóc, những hội nhóm, giúp đỡ đi chợ mua đồ đạc trong khu cách li cứ vậy xuất hiện, ai cũng chỉ mong mỏi một điều: Cơn đại dịch đi qua để dân mình bớt khổ. Những niềm tin trao đi một cách vô bờ bến, mới thấy người Sài Gòn thực ra rất yêu thương nhau, giận hờn đó, rồi cũng thương đó, hào sảng hệt như cách người nam bộ đãi bôi nhau. Như vừa rồi tôi có đọc một bài viết của bạn bè viết trên trang cá nhân Facebook: “Mới nhận bịch bánh ú tro của anh công an, biểu về ăn mùng 5 đi, đừng ra ngoài nguy hiểm”, Hay nhà người hàng xóm qua chăm sóc lũ thú cưng của nhà người đối diện, trong khu cách ly có những cây táo đã trổ hoa – hệt như những điều tử tế nảy sinh ngay bên cạnh người thân thuộc quanh ta. Những hành động nhỏ mùa dịch làm lòng người ta ấm áp, gieo vào tim những người Sài Gòn chút niềm tin để tiếp tục cùng nhau chống chọi với dịch bệnh. Nên tôi càng nhớ tới câu nói của thầy dạo nọ: “ Ở đâu có niềm tin - ở đó còn hi vọng”.
Những ngày này, Sài Gòn rất gần, yêu thương cũng rất gần, nên nếu còn ở lại Sài Gòn, tuân thủ khoảng cách – nhưng đừng giữ lòng mình chật hẹp, bởi khi trao đi niềm tim, thứ bạn nhận lại sẽ là hi vọng.

Chừng nào ba về?
Câu hỏi của đứa con gái nhỉ làm mắt Khương nhoè đi. Từ lúc Sài Gòn bùng dịch trở lại, Khương đã tình nguyện cùng vài anh em, thực hiện khử khuẩn các khu phong toả có bệnh nhân nhiễm. Mỗi ngày phải di chuyển nhiều lần, có khi sau xe mui trần, có khi bằng chiếc honda cà tàng, chui khắp hang cùng ngỏ hẻm xịt khử khuẩn nơi đã phát hiện những ca dương tính với Sar-Covi 2. Nguy cơ lây nhiễm cao, nên anh em tự gom nhau lại ở chung một nhà, không tiếp xúc người ngoài.
Đó cũng chính là lý do đứa con gái nhỏ cứ hỏi Khương hoài một câu: Chừng nào ba về? Mỗi lần nhìn thấy đứa con gái chút xíu qua màn hình điện thoại. Mắt anh nhoè đi. Đứa con gái mếu máo đòi ba, mẹ bồng con cũng nước mắt tèm lem.
Anh biểu vợ cúp máy đi, bởi anh sợ mình sẽ mềm lòng, sợ chưa hết dịch thì gia đình đã bị lây nhiễm. Tối qua là một đêm dài với một danh sách các điểm cần phun khử khuẩn. Anh và đồng đội đã ròng rã nhiều đêm như vậy khắp nơi rong thành phố, miễn điện thoại reng, là giờ làm việc của anh đã đến.
Anh cũng như những anh em chung đội, đã cố gắng hết sức, để người dân có một giấc ngủ ngon. Những đêm kết thúc công việc muộn, Ngồi hút điếu thuốc thở khói lên trời, anh hay lấy hình vợ và con gái ra coi. Tự nhủ: Đợi ba nghen. Hết dịch ba về với con!
Vuốt ngón tay lên màn hình điện thoại, anh bước đi giữa bầu trời đêm, hai vai hằn rõ quai đeo của máy phun khử khuẩn, chân mỏi nhừ, gió lùa qua đuôi mắt. Mùi thuốc khử khuẩn lảng vảng trên đầu.
Làm ba người ta, nhiều khi cũng phải làm điều tốt. Bởi anh tin sau này, con gái sẽ nhìn theo những việc ba mẹ đã làm. Không sang giàu như người ta, nhưng anh muốn con anh sau này, ít nhất phải là người có ích cho xã hội.
Đêm nay Sài Gòn lạnh, Bước chân anh sen lẫn tiếng máy phun xè xè, mắt ai cũng nhòe đi, khi đoạn clip vừa kết thúc.
QQ 29/6/2021
Kim chỉ nam

Truyện ngắn: Cúc vẫn trổ bông - Tác giả Nguyễn Duy QuyềnPhiên bản radio, mời bạn lắng nghe qua kênh radio book của tác g...
19/05/2021

Truyện ngắn: Cúc vẫn trổ bông - Tác giả Nguyễn Duy Quyền
Phiên bản radio, mời bạn lắng nghe qua kênh radio book của tác giả.

Nằm trong tập truyện ngắn: Tiệm Ký gửi nỗi buồn của tác giả Nguyễn Duy Quyền. Xuất bản bởi NXB Hội Nhà Văn - 2021. Những tác phẩm đã in: - Quên được cứ quên ...

Kênh radio book chính thức của tác giả Nguyễn Duy Quyền. Tản văn: Bánh trung thu của cha - Tập Sài Gòn trong Sài GònGiọn...
10/05/2021

Kênh radio book chính thức của tác giả Nguyễn Duy Quyền.
Tản văn: Bánh trung thu của cha - Tập Sài Gòn trong Sài Gòn
Giọng đọc: Đại thúc thụ
Mời bạn theo dõi kênh và bật chuông thông báo để nhận được thông báo khi có bài mới

From NDQ with love.

Nằm trong tập tản văn: Sài Gòn trong Sài Gòn - NCB Văn Hoá Văn nghệ năm ấn bản năm 2018Giọng đọc: Đại thúc thủWww.facebook.com:crisruan

Thả muộn phiền trôi đi, rồi hạnh phúc sẽ đến. Rũ sạch cô đơn, rồi sẽ thấy bình yên. Như một phản ứng ngược cách gì đó ha...
17/03/2021

Thả muộn phiền trôi đi, rồi hạnh phúc sẽ đến. Rũ sạch cô đơn, rồi sẽ thấy bình yên.
Như một phản ứng ngược cách gì đó hai bàn tay lạnh sẽ sưởi ấm cho nhau, hai trái tim tổn thương rồi sẽ biết đồng điệu.
Gửi đến bạn tập truyện ngắn: Tiệm ký gửi nỗi buồn. Cách người trẻ rũ bỏ muộn phiền để chạm vào những an nhiên trong cuộc sống. Mời bạn đặt sách.
Giá bìa: 68k
Ship toàn quốc có phí.
Inbox hoặc comment để đặt sách.

Nỗi buồn nói cách nào đó là cách để bình quân cảm xúc của mỗi người. Ai cũng có thứ cần chư...
26/02/2021

Nỗi buồn nói cách nào đó là cách để bình quân cảm xúc của mỗi người. Ai cũng có thứ cần chưng cho người ta thấy, và ai cũng có cái để giữ cho riêng mình. Với người hướng ngoại, họ sẽ không thích buồn, nên dễ hiểu họ luôn thích giao thiệp, tìm cách để khoả lấp nỗi buồn. Ngược lại với những người hướng nội, khi quay về với màn đêm tĩnh mịch họ sẽ lôi nỗi buồn ra, chiêm nghiệm như một món quà của cuộc sống, hiển nhiên đó là cách họ sống cùng nỗi buồn, tạm bỏ nó ở đâu đó, để rồi tiếp tục sống, một cách tích cực. Nhưng cũng không cần phải giả vờ lãng quên. Bởi với nỗi buồn ngay cả khi trực tiếp đối diện cũng phải cần thời gian, để mọi thứ tự lắng xuống, thật ra cũng chỉ là cách tạm cất giữ nó một góc sâu thẳm nào đó cho riêng mình, chứ chẳng ai thoát được nó một cách hoàn toàn. Nên cũng coi như một hình thức ký gửi vào góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm khảm mỗi người, vậy nên tôi nghĩ khi nỗi buồn được ký gửi đi hết, ta sẽ còn lại niềm vui. Đó cũng là lý do tôi tạo ra sách "Tiệm ký gửi nỗi buồn" với mong muốn đem đến cho người đọc một thông điệp tươi sáng hơn: Cạn nỗi buồn rồi sẽ chạm niềm vui.

Giá: 68k.
Ship COD toàn quốc có tính phí.
Mua trực tiếp tại: 22 Lầu 2, Ký Con, Q1, Sài Gòn.

Tôi viết về Đà Lạt không chỉ bằng cảm xúc của chính mình. Mà còn là một quãng dài của yêu thương, của những khoảng lặng ...
06/02/2021

Tôi viết về Đà Lạt không chỉ bằng cảm xúc của chính mình. Mà còn là một quãng dài của yêu thương, của những khoảng lặng trong đời người. Ở xứ mù sương có lẽ do thời tiết lạnh lẽo, khắc nghiệt hơn xứ khác, dễ hiểu đi đâu cũng thấy được những câu chào nhau ấm áp. Chút nắm vội bàn tay cũng trở thành hơi ấm.

22 truyện ngắn trong tập truyện là đại diện 22 nhân vật tạo cảm hứng mà vô tình hay cố ý, tôi bắt gặp ở xứ mù sương. Mỗi số phận mang một cách sống khác nhau, đầy ắp yêu thương, nhưng cũng tràn ngập nỗi niềm, gút mắc. Có điều tất thảy họ đều gói ghém nỗi buồn của mình lại, cất nó vào góc tối của đời mình bởi họ hiểu rõ muốn sống tiếp thì phải tập chấp nhận lãng quên, từ đó mà vui sống.

Cuối năm rồi! Bạn cũng gói nỗi buồn của mình lại há!? Bởi vì dù sao ngày mai vẫn là một ngày mới, và chúng ta hoàn toàn có thể hi vọng tất thảy ở ngày mai.
Tác giả
Nguyễn Duy Quyền

Mời bạn đặt sách qua inbox Fanpage với chữ ký của tác giả.
Giá bìa: 68.000
Sách có 108 trang.
Hình thức: Bìa mềm
Ship COD toàn quốc có phí.

Tiệm ký gửi nỗi buồn Cứ trao đi yêu thương, nếu không như mình mong muốn rồi thì cũng nên gửi đi những nỗi buồn, để khi ...
30/01/2021

Tiệm ký gửi nỗi buồn
Cứ trao đi yêu thương, nếu không như mình mong muốn rồi thì cũng nên gửi đi những nỗi buồn, để khi cạn buồn-rồi sẽ thấy vui vẻ và hạnh phúc trở lại. 22 truyện ngắn là cách tôi gửi gắm đến bạn - những đọc giả vẫn còn yêu thương mình. Bởi buồn rồi sẽ qua, yêu thương mới rồi cũng tới. Buồn thì được nhưng đừng sống chung với nó.
Loay hoay trong nỗi buồn tròn bạn sẽ chẳng đi tới đâu hết. Nên cứ ký gửi những nỗi buồn đi, để tìm được hạnh phúc. Vì chúng ta còn cả quãng đời phía trước để sống.

Tập truyện ngắn 108 trang, với 22 truyện ngắn hy vọng sẽ làm bạn có chút hoài niệm cuối năm. Bối cảnh viết được lấy cảm hứng từ Đà Lạt.
Giá bìa: 68k
Ship COD toàn quốc có phí.

From NDQ with love.

Khi trang newfeed tràn ngập những bài quảng cáo "Sách 1K/1 cuốn". Lòng mình đã chùn lại. Chỉ sau một đợt dịch, hàng loạt...
20/09/2020

Khi trang newfeed tràn ngập những bài quảng cáo "Sách 1K/1 cuốn". Lòng mình đã chùn lại. Chỉ sau một đợt dịch, hàng loạt quán xá biến mất, nếu như bạn từng yêu Sài Gòn, yêu những điều nhỏ bé làm nên cuộc sống phố thị, yêu sách chắc cũng thấy nhói lòng.

Biết sao bây giờ? Người tính không bằng troeif tính. Mỗi ngày đi làm gặp biết bao nhiêu trơn trở, khó khăn, người người cùng nhau vượt qua mùa dịch. Thứ đọng lại trong lòng mình duy nhất: chỉ có thể là những nụ cười trong giông bão.

Khi gặp khó khăn trong đời, kẻ có nội tâm sáng sẽ chọn đối đầu bằng cách ung dung. Mình yêu họ, yêu cách họ vượt qua khó khăn mùa dịch. Đó cũng là lý do mình bắt đầu viết: "Nằm mơ ở Sài Gòn" cuốn tản văn thứ 2 về phố mặt trời.

Cuộc sống vẫn vậy, nhưng thời thế thì khác nhiều rồi! Còn bạn? Bạn có vượt qua chính mình trong mùa Sài Gòn bần thần trước đại dịch không?

NDQ, Sài Gòn 27.7.2020

Những ngày cuối sửa bản thảo "Tiệm ký gửi nỗi buồn", những yêu thương xứ sương mù vẫn còn làm mình chưa dứt nổi. Nên tập...
05/07/2020

Những ngày cuối sửa bản thảo "Tiệm ký gửi nỗi buồn", những yêu thương xứ sương mù vẫn còn làm mình chưa dứt nổi. Nên tập truyện cứ dầy lên.

Năm nay có kịp ra mắt sách mùa giáng sinh?

Mùa mưa ở Sài Gòn, mùa của những câu chuyện. Mùa của yêu thương đong đầy. Tác giả thì vẫn phải viết. Vẫn giữ đúng tinh thần của tập truyện: gửi đi nỗi buồn- để đứng dậy và sống vui vẻ.

QQ

Tiệm ký gửi nỗi buồnKhi bắt đầu viết những trang đầu tiên cho quyển sách, tôi đã đắn đo rất nhiều, về những điều muộn ph...
14/12/2019

Tiệm ký gửi nỗi buồn

Khi bắt đầu viết những trang đầu tiên cho quyển sách, tôi đã đắn đo rất nhiều, về những điều muộn phiền của mình và nhiều người quen biết, ở đời ai mà không có lúc tuột mood, tinh thần xuống dốc, cảm thấy mình như rơi xuống đáy vực, hẫng dài, tim đập yếu ớt, hệt như con cá mắc cạn. Có điều ta vẫn phải đi làm, vẫn phải giao tiếp trong xã hội, nên những nỗi buồn trôi ngược vào trong, cô đặc, và lăn lóc, cụng đủ thứ trong lòng và dĩ nhiên chỉ một mình ta là người biết rõ.

Nếu đã từng có những lần buồn nhất trong đời, hoặc nó xảy ra nhiều lần, bạn sẽ hiểu cảm giác đó không hề dễ chịu, nhưng ngược lại, cũng chính nỗi buồn là thứ dễ dàng gây nghiện ngập, khi nỗi buồn ập tới, theo mình nên viết ra và gửi nó đi, sẽ dễ dàng hơn là chia sẻ bằng lời nói.

Phải có cách nào đó chứ? Để giúp những người đương vướng bận được trải lòng để ngày mai mặt trời mọc lại tiếp tục sống tử tế, cho dù bạn có buồn tới đâu, thì cũng nên cảm thấy hạnh phúc, biết sao không? Vì bạn còn cảm xúc, khi viết những dòng này, mắt tôi vẫn ướt, chiều đang dần tàn, ngoài cửa sổ mặt trời đã xế bóng. Tôi muốn những người cầm quyển sách này trên tay rồi cũng sẽ như mình, khi ký gửi nỗi buồn qua con chữ bay đi, những thứ còn lại chắc chắn phải có hạnh phúc.

Sống là quá trình trải nghiệm, yêu thương, hạnh phúc, đau buồn...Nhưng tới cuối cùng ta cũng phải sống, nên cho dù có buồn cách mấy, hãy cứ buồn đi, tận hưởng đi, bởi biết đâu sau nào cho dù muốn cũng không thể buồn được nữa! Hoặc gửi nó đi đâu đó, như cách tôi bỏ nỗi buồn của mình và một mảnh giấy, gấp lại và đợi lúc hết buồn, đem ra đọc....Như một cách tự mình vượt qua nỗi buồn, để tìm những điều mới mẻ và hạnh phúc còn lại trong đời. Bởi lẽ đơn giản: Sống là để trải nghiệm, để yêu thương, chứ không phải chỉ để buồn bã. Buồn hệt như vệt dầu loang trên mặt nước, càng tĩnh thì sẽ càng an nhiên.

Nên nếu buồn....Cứ ký gửi nó đi, rồi ngày mai trời sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên, ngập tràn năng lượng.

Tác giả: Nguyễn Duy Quyền

Trích lời tựa tập truyện ngắn: Tiệm ký gửi nỗi buồn.

Xứ này người ta nương tựa nhau mà sống. Câu nói chắc mẻm của người bán hàng rong làm lòng tôi ấm lại, lâu lâu lang thang...
05/12/2019

Xứ này người ta nương tựa nhau mà sống. Câu nói chắc mẻm của người bán hàng rong làm lòng tôi ấm lại, lâu lâu lang thang tìm cảm xúc để hoàn thành cuốn sách đương viết. Tôi bắt gặp những người bỏ phố lên rừng, bỏ chốn thị phi tìm về với cuộc sống gần gũi thiên nhiên, quay lại thuở người với người còn sống vì nhau, yêu thương, ý nhị, gặp nhau nhoẻn miệng cười, sớm sớm uống tách trà dăm ba câu chuyện phiếm. Người này bán, người kia ủng hộ, đầu ngõ, cuối đường trước lạ sau quen.

Đà lạt 12 độ C, bà già gánh hàng rong nhoẻn miệng cười, biểu xứ này lạnh chớ lòng người hổng lạnh. Bị tui biểu bán tàu hủ lỡ để chén đi mất sao? Bà già nói câu ở trển. Lúc mình mua chén tàu hủ nóng gần 6 giờ sáng, Đà Lạt sớm mờ sương, khép bản thảo "Tiệm ký gửi nỗi buồn" lại, biết mình còn nợ phố sương mù, rồi sẽ còn lấy bối cảnh ở đây cho những cuốn sau này. Như một chút lòng đền đáp.

Address

22 Lầu 2 Ký Con, Quận 1
Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nguyen Duy Quyen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nguyen Duy Quyen:

Shortcuts

Share

Category