16/09/2025
Cô bé bán The Small T (mô phỏng theo cô bé bán diêm)
Đêm đông ấy, tuyết rơi trắng xoá, phủ lên mái nhà, ngọn cây, và cả những bậc thềm dài hun hút. Thành phố như chìm trong tấm khăn choàng bạc lạnh lẽo, nơi mọi người đều vội vã bước đi, ai cũng muốn trở về mái ấm có ánh lửa và bữa cơm nóng.
Giữa dòng người ấy, có một cô bé gầy guộc, đôi má hồng tím lại vì gió rét. Trên tay cô ôm một chiếc giỏ cũ, trong đó xếp chật chội những hộp gỗ nhỏ bé. Đó là trò chơi The Small T với những mảnh gỗ nâu xẫm, hình thù kỳ lạ, có thể ghép thành đủ hình dạng khác nhau.
Cô bé rao khe khẽ, giọng run run:
— “Ai mua trò chơi không… Trò chơi xếp hình gỗ, The Small T… rất thú vị… chỉ vài đồng thôi…”
Nhưng chẳng ai ngoái lại. Người ta co ro trong áo khoác, bước vội cho kịp giờ. Những tiếng giày giẫm lên tuyết lạo xạo, xa dần.
Cô bé đứng đó, hai bàn chân đã tê cóng. Cả ngày hôm ấy, cô bé chưa bán được một hộp nào. Bụng réo cồn cào, nhưng chẳng có lấy một mẩu bánh để lót dạ. Cô ngồi xuống một góc tường, ôm chặt chiếc giỏ vào lòng để tìm chút hơi ấm.
Mắt cô bé nhìn những ô cửa sáng đèn. Ở bên trong, hẳn là có những bữa tối sum vầy, có mùi súp nghi ngút khói, có tiếng cười rộn rã. Còn ở đây, chỉ có cô và bóng tối, và cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt.
Đôi bàn tay bé nhỏ run rẩy lục trong giỏ, lấy ra một hộp The Small T. “Chỉ thử một chút thôi…” cô bé tự nhủ.
Cô mở nắp, những mảnh gỗ nhỏ rơi xuống lòng bàn tay. Cô ghép chúng lại, xoay nghiêng, lắp dọc. Và rồi, trong đôi mắt sáng lên lấp lánh, hình dáng đầu tiên hiện ra: một con mèo nhỏ. “Meo…” trong tưởng tượng, con mèo vươn vai, bộ lông mềm mại, ấm áp dụi vào lòng cô. Cô bé bật cười khẽ.
Cô lấy tiếp những mảnh gỗ khác, ghép thành một chú chim sẻ. Chú chim vỗ cánh, bay vút lên, rồi hạ xuống bên vai cô. Tiếng hót líu lo vang trong không gian im lặng, khiến cô thấy lòng nhẹ đi một chút.
Lần nữa, những mảnh gỗ ghép thành một chiếc thuyền nhỏ. Con thuyền chao lắc trên mặt nước xanh, đưa cô bé ra khơi. Sóng vỗ rì rào, và nơi xa kia, mặt trời ửng đỏ như nụ cười hiền hậu.
Mắt cô rưng rưng, nhưng môi vẫn mỉm cười.
Tuyết rơi dày hơn. Gió hun hút thổi qua ngõ nhỏ. Người qua đường ngày càng thưa vắng.
Cô bé run lẩy bẩy, hơi thở phả ra khói trắng. Nhưng đôi tay vẫn chưa ngừng. Cô lại ghép thêm, lần này là một toà lâu đài, với tháp cao vươn lên tận mây trời. Trên ban công, cô thấy mình mặc váy trắng, vương miện sáng lấp lánh. Những hiệp sĩ canh gác xung quanh, ai nấy đều cúi chào nàng công chúa bé nhỏ.
Cô khúc khích cười, ôm lấy ảo mộng ngọt ngào.
Sáng hôm sau, khi thành phố thức giấc, người ta bắt gặp ở góc tường một thân hình nhỏ bé trong tuyết. Cô bé đã ra đi, môi vẫn nở một nụ cười dịu dàng.
Bên cạnh, chiếc giỏ đổ nghiêng, những hộp The Small T rơi ra, mở tung. Những mảnh gỗ vương vãi, xếp thành những hình dạng dang dở: một con mèo, một chú chim, một chiếc thuyền, một lâu đài, và cả một con tàu vũ trụ chưa hoàn chỉnh…
Cô bé đã ra đi, nhưng những giấc mơ thì còn mãi, như những ngôi sao vẫn sáng trên bầu trời mùa đông.