Ofin Coffee

Ofin Coffee https://ofincoffee.com
"Tìm lại đam mê"
Hotline: 0988533368 - 0983232389

CAFE KIỂU Ý1. EspressoEspresso được người Italy sáng chế ra vào năm 1884. Trong tiếng Ý, Espresso là “express”, nghĩa là...
21/08/2020

CAFE KIỂU Ý

1. Espresso
Espresso được người Italy sáng chế ra vào năm 1884. Trong tiếng Ý, Espresso là “express”, nghĩa là cà phê có thể được phục vụ cho khách hàng ngay lập tức.

Loại cà phê này được pha ở áp suất rất cao. Chuẩn mực nhất là pha bằng một loại máy do người Italy phát minh. Máy có một ống xoắn bằng đồng. Khi nước được bơm vào, hệ thống ống đồng sẽ đun nước nóng thật nhanh đến mức trên 90, dưới 100 độ C. Áp lực đẩy nước chảy nhanh qua bột cà phê được nén chặt trong một cái lọc và đổ thẳng ra cốc chỉ trong khoảng 25 đến 30 giây. Trên mặt cà phê phải có một lớp bọt màu nâu vàng gọi là crema, là tiêu chuẩn để đánh giá xem tách Espresso có ngon hay không.

Espresso thường được uống bằng tách dày có hâm nóng trước, dung tích vào khoảng 40 ml. Loại cà phê này rất đậm đặc và có lượng caffeine cao hơn nhiều thứ đồ uống khác. Việc uống Espresso là cả một nghệ thuật đối với dân Italy. Người thưởng thức một tay cầm tách một tay giữ đĩa, hít hà mùi thơm quyến rũ rồi uống cạn li chỉ trong 3-4 hơi. Cả quá trình diễn ra nhanh chóng nhưng gọn ghẽ và đầy thanh lịch. Nếu không quen với vị đắng, bạn có thể cho thêm đường. Nhưng đối với những người sành sỏi, Espresso nguyên chất mới chuẩn vị và đậm đà khó quên. Espresso còn được dùng để pha các loại cà phê khác như cafe latte, cappuccino, cafe macchiato, cafe mocha, cafe Americano.

2. Cappuccino
Cappuccino có nguồn gốc từ Espresso nhưng có phần nổi tiếng hơn và được nhiều nước trên thế giới ưa chuộng. Một tách Cappuccino bao gồm ba phần đều nhau: cà phê Espresso pha với một lượng nước gấp đôi (espresso lungo), sữa nóng và sữa sủi bọt.

Những người pha chế Cappucino chuyên nghiệp được gọi là Barista. Mỗi Barista thường có bí quyết riêng để pha được li Cappucino ngon nhất. Tay nghề của Barista được thể hiện ở khả năng tạo bọt sữa.

Bọt sữa dày trên một tách Cappucino được tạo ra bằng cách cho tia hơi nước nóng mạnh quậy và đánh bọt trong một bình sữa tươi. Trên mặt lớp bọt được rắc một ít bột cacao hay bột quế nhằm tăng vị thơm. Trong lúc rắc, các Barista sẽ dùng khuôn hay thìa khéo léo tạo hình nghệ thuật. Tên gọi của loại đồ uống này được cho là xuất phát từ tên gọi các nhà tu dòng Capuchin. Màu áo thụng của các nhà tu tương tự như màu nâu của một tách Cappuccino hoàn hảo.

Theo lệ thường, Cappuccino được phục vụ trong tách làm bằng đá hay sứ, có thành dày và được hâm nóng trước. Ở Italy, người ta gần như chỉ uống loại cà phê này vào bữa sáng.

3. Latte
“Latte” được bắt nguồn từ từ Caffellatte trong tiếng Ý có nghĩa là café và sữa.

Nếu người “thưởng thức” không thật sành sẽ rất hay nhầm lẫn vị của Latte với Cappuccino bởi cả hai đều có 3 thành phần cơ bản: café espresso, sữa nóng và bọt sữa. Tuy nhiên, nếu như ở Cappuccino người ta cho lượng sữa nóng có thể tương đương so với bọt sữa thì ở Latte lượng bọt sữa lại được cho bằng 1 nửa với sữa nóng mà thôi. Vì thế mà một tách Latte bao giờ cũng ít “bồng bềnh” hơn so với Cappuccino. Và theo đúng “chuẩn” truyền thống thì Cappuccino được uống trong những tách dày được hâm nóng trước còn Latte lại được uống trong các chiếc li khá to.

Có một điểm thú vị nữa là Latte lúc mới được “sáng tạo” là để dành riêng cho trẻ em vì lượng cafein trong này khá ít và có độ ngậy tương đối cao. Về sau thì dần dần chính người lớn cũng bị mê mẩn bởi thức uống này nên nó trở thành đồ uống cho mọi lứa tuổi. Cũng xuất phát từ cùng một lý do đó, ở Ý người ta còn nghe danh thêm cafe hag (có tên đầy đủ là granita di caffè con panna) cũng là một loại café không chứa cafein, rất là thích hợp cho giới trẻ.

4. Latte Macchiato
Latte Macchiato là một loại đồ uống nóng gồm cà phê Espresso và sữa, giống cà phê sữa về cơ bản nhưng lượng sữa nhiều hơn. Lượng caffeine trong Latte Macchiatio đặc biệt thấp.

Dân Italy thường uống Latte Macchiato bằng cốc thủy tinh cao, có thành dày. Một cốc cà phê đúng chuẩn phải bao gồm ba tầng rõ rệt, được rót lần lượt mà không hòa lẫn với nhau. Sữa là lớp đầu tiên, sau đó là bọt sữa - lớp cao nhất. Cuối cùng, người ta rót Espresso vào li xuyên qua lớp bọt sữa. Bột cacao, chocolate hay bột quế được rắc lên trên cùng để trang trí và tạo mùi thơm. Các tiệm cà phê luôn phục vụ Latte Machiato kèm bánh quy.

5. Mocha
Thứ đồ uống được các teens không chỉ ở Việt Nam mà còn ở rất nhiều nước ưa chuộng nữa chính là Mocha. Không “đơn giản” như Cappuccino hay Latte, ở Mocha, người thưởng thức sẽ được hưởng trọn vẹn cả vị thơm béo của kem tươi và vị ngậy của chocolate nóng. Espresso trong Mocha cũng được pha chế bằng hơi nước nên lượng cafein cũng rất ít. Với mùi hương nhẹ của café trộn với vị ngọt dịu của kem và chocolate, lại còn không gây mất ngủ, lo lắng vì sợ nóng, Mocha luôn được coi là thức uống “ưa thích bậc nhất” cho mọi lứa tuổi.

6. Americano
Cuối cùng được “điểm danh” đến là loại café nghe tên “rất Mỹ” nhưng lại hoàn toàn bắt nguồn từ nước Ý - café Americano. Thực ra, Americano chính là Espresso nhưng được pha loãng với lượng nước gấp đôi. Nhiều người không hề thích Americano tẹo nào vì họ cho rằng nó đã “phá tan” cái “chuẩn” của Espresso nhưng lại có những người rất khoái Americano vì nó vừa giữ được hương vị của Espresso nhưng đồng thời cũng hạn chế được nhiều tác hại từ cafein
(Nguồn: https://bestie.vn)

TRUYỀN THUYẾT VỀ CÂY CÀ PHÊTheo truyền thuyết, sự xuất hiện của cà phê bắt đầu từ năm 600 cùng với sự phát hiện ra cà ph...
21/08/2020

TRUYỀN THUYẾT VỀ CÂY CÀ PHÊ
Theo truyền thuyết, sự xuất hiện của cà phê bắt đầu từ năm 600 cùng với sự phát hiện ra cà phê Chè. Câu chuyện huyền thoại của cà phê gắn liền với sự phát hiện tình cờ của một người chăn dê có tên là Kaldi khi ông đang chăn dê ở một vùng rừng núi thuộc địa phận nước Ê-thi-ô-pi-a ngày nay.Trong lúc Kaldi ngủ thiếp đi, đàn dê của ông bắt đầu tản mát quanh đó. Vài giờ sau, ông tỉnh dậy và vô cùng sợ hãi khi không thấy đàn dê của mình đâu nữa. Kaldi bắt đầu đi tìm và cuối cùng khi tìm thấy đàn dê, một cảnh tượng kỳ thú đập vào mắt ông. Những con dê lúc đó rất phấn khích và đang nhảy nhót trên những đôi chân sau. Kaldi tìm kiếm quanh đó và phát hiện đàn dê của mình đã ăn những quả màu đỏ trên một cây rất lạ. Kaldi cảm thấy lo lắng vì sợ rằng đàn dê sẽ bị ốm vì đã ăn những quả cây lạ.
Kaldi đã phải tốn nhiều thời gian để lùa được đàn dê về chuồng và ông quyết định sẽ không kể lại những gì đã xảy ra cho bố mẹ biết. Ngày hôm sau, khi được thả ra ngoài, đàn dê của Kaldi lại tìm đến các bụi cây lạ hôm trước và bắt đầu ăn những quả màu đỏ. Kaldi chú ý quan sát và nhận thấy những quả cây lạ không ảnh hưởng đến sức khỏe của đàn dê. Ông đánh liều ăn thử một vài quả và ngay lập tức, ông cảm thấy sảng khoái và tỉnh táo.

Sau đó, Kaldi mang những quả cây lạ về nhà và kể lại câu chuyện cho bố mẹ nghe. Bố mẹ của Kaldi đã tặng một vài quả cho các thầy tu ở một tu viện gần đó. Các thầy tu rất vui bởi vì sau khi nhai những quả cây, họ cảm thấy vẫn tỉnh táo dù thời gian cầu nguyện kéo dài tới bao lâu. Các vị thầy tăng quyết định đem sấy khô những quả cây lạ để có thể mang chúng tới các tu viện ở xa. Ở đó, họ hòa nước với những quả cây đã được sấy khô để tạo thành một loại đồ uống mới.
Sau khi Kaldi khám phá ra những quả cây lạ có thể giúp tinh thần sảng khoái và tỉnh táo, câu chuyện của ông đã lan truyền rất nhanh sang khu vực Trung Đông. Những quả cà phê được chuyển từ nước Ê-thi-ô-pi-a đến khu vực bán đảo A-rập và được trồng trên một vùng đất thuộc địa phận nước Yê-men ngày nay.Ở Yê-men, người ta dùng vỏ quả cà phê để chế biến thành một loại chè. Cho tới khi xuất hiện ở Thổ Nhĩ Kỳ, người ta mới bắt đầu rang xay nhân cà phê và tạo ra loại cà phê như của chúng ta ngày nay.
Trong suốt thời gian đó, người A-rập luôn cố gắng giữ kín những bí mật về cây cà phê. Không ai được phép mang theo những quả hoặc nhân cà phê sống mà chỉ được phép vận chuyển loại cà phê đã được rang xay. Vào khoảng năm 1640, mặc dù cà phê rang xay đã xuất hiện nhiều ở nước Anh và Châu Âu nhưng chỉ có người A-rập mới biết chính xác loại hạt giống và hình dáng của cây cà phê.
(Nguồn: Sưu tầm)

XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ô...
27/11/2013

XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI

(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

NGƯỜI MỸ DẠY BÀI HỌC "CÔ BÉ LỌ LEM" NHƯ THẾ NÀO?Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.Trước ti...
19/11/2013

NGƯỜI MỸ DẠY BÀI HỌC "CÔ BÉ LỌ LEM" NHƯ THẾ NÀO?

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.
(st)

"Đọc câu chuyện này để bạn hãy luôn tin rằng bên trong con của bạn luôn là một thiên tài. Hãy luôn yêu thương, nuôi dưỡn...
15/11/2013

"Đọc câu chuyện này để bạn hãy luôn tin rằng bên trong con của bạn luôn là một thiên tài. Hãy luôn yêu thương, nuôi dưỡng và nâng đỡ ... để con có cơ hội được phát triển toàn diện tốt nhất theo cách mà con có thể"

ĐỨA CHẬM TIÊU

Ngày bé:
Albert sinh năm 1879 tại Ulm, nước Đức, và ông chậm nói đến mức cha mẹ tưởng ông bị thiểu năng thể nhẹ.

Dù gia đình là người Do Thái nhưng thời tiểu học ông theo học ở trường dòng và chẳng giỏi giang gì. Các giáo viên nhận xét ông “chẳng giống ai” vì ông hỏi quá nhiều, phát biểu thì chậm chạp, thêm tật bẽn lẽn nên ngay cả bạn học cùng lứa cũng nghĩ ông là đứa “chậm tiêu.”

Vị hiệu trưởng còn nói với gia đình ông rằng mai này cậu bé học ngành nào cũng không quan trọng, bởi cậu sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Lúc nào ông cũng bẽn lẽn và mơ mộng, bạn bè thì chẳng chơi được với ai, thế nên ông cứ lủi thủi một mình hoặc ngồi nghe mẹ chơi đàn dương cầm hàng giờ đồng hồ.

Trong khi bạn cùng trường đùa nghịch trong sân thì ông đứng riêng một góc, chìm trong suy nghĩ và mơ mộng. Đối vối ông, niềm vui là sáng tác ra những bài hát ngắn trên đàn dương cầm, rồi ngân nga trong miệng những khi không có chiếc đàn bên cạnh.

Nhiều giáo viên thời tiểu học cho rằng ông bị “đần.” Chính tả là môn không nuốt nổi đối với ông, và bởi ông không thích học thuộc lòng nên ông học hành chểnh mảng, điểm số thì thấp lè tè.

12 tuổi, ông bắt đầu mê mẩn môn đại số, môn học về sau thay đổi toàn bộ cuộc đời ông bởi nó cho ông thấy người ta có thể làm được gì chỉ bằng “những luồng suy nghĩ”.

Và rồi ông tìm đọc thật nhiều sách, tự học toán vi phân và tích phân. Nhưng ông vẫn không thích đến trường. 15 tuổi, ông bị trường cấp ba buộc thôi học vì kết quả học hành không tiến triển của ông là “tấm gương xấu” cho các học sinh khác.

Sau khi rời khỏi trường, ông cùng gia đình chuyển đến Ý và bỏ quốc tịch Đức. Ông không có quốc tịch cho đến khi chính thức trở thành công dân Thụy Sĩ vào năm 1901.

Ông trượt trong lần thi đầu tiên vào Viện Khoa học Công nghệ Liên bang Thụy sĩ tại thành phố Zurich. Kết quả bài thi toán và vật lý của ông rất tốt, nhưng lại làm quá tệ ở môn sinh học, hóa học và tiếng Pháp.

Khi được Viện Khoa học Công nghệ Liên bang Thụy sĩ nhận vào, kết quả học tập của ông cũng chẳng khá khẩm gì hơn bởi ông dành phần lớn thời gian và sức lực vào học những gì mình thích, chứ không theo giáo trình do viện đặt ra. Ông không quan tâm đến phương pháp học tập kiểu đó, và ông rất ghét phải thường xuyên đến lớp rồi làm bài kiểm tra.

Chính phong thái học hành kiểu này đã khiến ông không có được việc làm sau khi tốt nghiệp. Ông là sinh viên duy nhất tốt nghiệp mà không được viện mời làm trợ giảng.

Khi trưởng thành:

Sau khi tốt nghiệp vào năm 1900, ông tìm việc rất khó khăn, nên tạm thời ông đi dạy. Đến năm 1902, ông được Cục Sở hữu Trí tuệ Thụy Sĩ nhận vào làm. Với công việc này, ông có thời gian nghiên cứu vật lý và toán cao cấp.

Năm 1905, ông đặt nền móng đầu tiên cho thời đại nguyên tử khi đưa ra phương trình: E = mc2 (năng lượng = khối lượng nhân với bình phương tốc độ ánh sáng), vốn có thể xem là công thức nổi tiếng nhất trong ngành khoa học.

Thuyết tương đối của ông được các khoa học gia xem là một trong những thành tựu khoa học vĩ đại nhất nhân loại. Ông là người đầu tiên công bố mối tương quan giữa vật chất và năng lượng, vốn có thể chuyển từ dạng này sang dạng khác.

Ông trở nên nổi tiếng toàn cầu sau khi phát minh ra thuyết tương đối hẹp vào năm 1905 và thuyết tương đối rộng vào năm 1916. Cả hai thuyết này đã trở thành nền tảng cho ngành năng lượng hạt nhân.

Ông được trao giải Noel vì Hòa Bình trong ngành vật lý vào năm 1921, đồng thời đạt Huy chương Vàng do Hội Thiên văn học Hoàng Gia trao tặng. Năm công trình nghiên cứu được ông chính thức công bố đã thay đổi quan niệm của con người về vũ trụ mãi mãi.

Vốn là người Do Thái nên ông lên tiếng phản đối tội ác mà Đức Quốc Xã trút lên dân tộc lưu vong của ông, vậy nên Đế quốc thứ ba này chẳng ưa gì ông. Sau khi Đảng Phát xít lên nắm quyền tại Đức vào năm 1932 và ông bị tịch thu toàn bộ tài sản, ông không bao giờ quay lại Đức nữa.

Viện Nghiên cứu Cao cấp thuộc Đại học Princeton mời ông về giảng dạy, tại đây ông đã thử hợp nhất các định luật vật lý. Đến năm 1940, ông trở thành công dân Mỹ trong khi vẫn giữ quốc tịch Thụy Sĩ trước đây của mình.

Công trình nghiên cứu của ông gián tiếp dẫn đến phát minh bom nguyên tử, điều này khiến ông buồn vô hạn vì ông không nghĩ đứa con tinh thần của mình lại phục vụ cho mục đích hủy diệt.

Ông dành những năm tháng cuối đời cho công cuộc kêu gọi kiểm soát vũ khí hạt nhân và sử dụng năng lượng nguyên tử một cách hòa bình. Đến năm 1945, ông được bổ nhiệm làm chủ tịch Cơ quan Phản ứng nhanh ngành Khoa học Nguyên tử nhằm thúc đẩy hòa bình thế giới.

Năm 1952, đất nước Israel non trẻ ngỏ lời mời ông vào vị trí tổng thống nhưng, dù cảm thấy rất vinh dự, ông đã từ chối.

Một tuần trước khi qua đời, ông ký tên vào bức chúc thư gửi đến triết gia vĩ đại Bertrand Russell, với nội dung là ông đồng ý để vị này sử dụng tên tuổi ông trong bản tuyên ngôn kêu gọi tất cả quốc gia trên thế giới từ bỏ vũ khí hạt nhân. Hành động cuối cùng này thuận theo triết lý sống cả đời của ông: mãi mãi tranh đấu vì hòa bình thế giới.

Ông là một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại, sánh ngang với Galileo và Isaac Newton trong vai trò là người cách mạng hóa khái niệm về không gian, thời gian, vật chất, năng lượng và ánh sáng, đồng thời dẫn dắt nhân loại vào cuộc hành trình tìm hiểu vũ trụ đầy mới mẻ.

Ông là công dân ưu tú được cả thế giới công nhận và là một trong những nhân vật đi vào lịch sử loài người của thế kỷ 20.

“Điều khó hiểu nhất về thế giới này là mọi thứ đều có thể hiểu được.”
__Albert Einstein (1879 - 1955)

*** Trích sách "Dám Mơ Ước Để Trưởng Thành"

Mình rất thích các tác phẩm của Lưu Dung Trứ. Thời SV, đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần - một việc hiếm khi làm đối với c...
15/11/2013

Mình rất thích các tác phẩm của Lưu Dung Trứ. Thời SV, đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần - một việc hiếm khi làm đối với các truyện hay thể loại sách khác.
Các câu chuyện về dạy con của ông dành cho con tuổi vị thành niên chứ ko phải dành cho các bé yêu mà Fastdeal đang care.

Tuy nhiên, bắt đầu từ hôm nay, nếu có thời gian rãnh rỗi, mình sẽ up một số truyện của ông. Ngắn, nhẹ nhàng, sâu lắng...qua đó, hy vọng các bạn cũng như mình sẽ tìm thấy những giá trị nhất định trong đó. Có khi, phản phất đâu đấy là hình ảnh của chính mình thời niên thiếu. Và đây là câu chuyện đầu tiên

THỜI GIAN SONG SONG (Lưu Dung Trứ)

Chiều nay, khi con đắc ý đưa bài viết được thầy giáo cho điểm "A+++" kèm lời phê "xuất sắc" cho cha xem, cha chỉ điềm nhiên mỉm cười nói "Tuyệt vời! Nhưng vấn đề là lần sau con muốn mấy dấu +? Kỳ thực, cha thấy một dấu + là đủ rồi!"
Cha tin là câu trả lời của cha sẽ khiến con rất thất vọng, thậm chí buồn phiền, thế thì hãy lắng nghe lý lẽ của cha đây.
Khi bằng tuổi con, cha được đọc tác phẩm "Mười hai ngọn đèn dành cho thanh niên" của Hạ Cái Tôn, trong đó có một câu để lại ấn tượng sâu sắc cho cha. Ý nghĩa đại khái của câu ấy thế này "Khi bạn đọc lầm một cuốn sách, vì đồng thời, bạn đã đánh mất thời gian và cơ hội để đọc một cuốn sách tốt"
Có lẽ con sẽ hỏi chuyện này có liên quan gì đến bài viết? Con không những không đọc lầm một cuốn sách , trái lại còn đọc đúng một cuốn sách, con đã bỏ ra 16 tiếng đồng hồ để nghiên cứu viết ra một bài viết hoàn mỹ.
Nhưng vấn đề cũng chính nằm ở đây, khi con bỏ ra mười mấy tiếng đồng hồ để đoc một cuốn sách, thì trong mười mấy tiếng đồng hồ đó con có thể học những môn khác hay không?
Điều mà Hạ Cái Tôn đã gợi ý cho cha không chỉ là vấn đề đọc sách mà còn là cách nhìn đối với thời gian. Thời gian không giống như đồ vật, đồ vật có thể có được từ bên ngoài, nhưng thời gian bất luận tìm cách gì đi nữa, mỗi giây phút của con cũng giống với mỗi giây phút của người khác, không thể mượn được và cũng không thể níu giữ được.
Nói cách khác, chúng ta cần có cách nhìn song song về thời gian. Thế nào là song song? Để cha nêu ra thử một ví dụ:
Ví dụ cha và con, hai người cùng tham gia tranh cử, có tất cả mười người bỏ phiếu, khi cha được 4 phiếu, con được 6 phiếu thì con đừng vội đắc ý cho rằng đã hơn cha 2 phiếu. Vì lần tuyển cử sau chỉ cần có 1 người đã ủng hộ con quay sang ủng hộ cha thì cha và con sẽ hòa 5-5. Có điều này là do số phiếu là cố định, không bỏ cho con thì bỏ cho cha. Vậy thì ảnh hưởng do một phiếu này tạo nên sự sai biệt song song "Một phía giảm một phiếu thì một phía tăng một phiếu."
Cũng như thế, thời gian cũng cố định, không dùng ở nơi đây thì dùng ở nơi kia. Bây giờ cha xin hỏi khi người bạn học khác của con chỉ bỏ ra 5 tiếng đồng hồ để hoàn thành bài viết và cũng đạt điểm A thì có phải người đó có thể dùng mười một tiếng đồng hồ ít hơn con đó để học môn khác hoặc chuẩn bị bài thi không? Còn con vì quá chuyên chú vào bài viết này đã bỏ qua các mục khác?
Con có nhớ khi con còn học cấp II, có lần con đã viết báo cáo khoa học đến tận đêm khuya và con chẳng còn tinh thần để chuẩn bị cho buổi thi ngày hôm sau. Sáng hôm sau, con lại không thể dậy sớm để học bài được, hậu quả là con không dám đi học hôm đó?

Như thế, báo cáo khoa học đó của con cho dù có điểm "A+++" đi nữa thì có giá trị gì không? Bài viết hôm nay của con đạt điểm tốt, nhưng lần sau con có được thầy giáo miễn cho viết nữa hay không? Hãy thử xem, bài viết cảu con tuy rất tốt nhưng chẳng lẽ thầy giáo cho những bài viết kia của các bạn điểm B để chứng tỏ cái "Rất tốt" của con ư?
Lầm rồi, bất luận con có vượt tiêu chuẩn bao nhiêu đi chăng nữa, thì các bạn con chỉ cần đạt tiêu chuẩn vẫn có thể được điểm số cần đó. Bất luận lần này con có biểu hiện giỏi mấy đi chăng nữa nhưng lần sau nếu biểu hiện kém thì con vẫn rớt như thường.
"Cuộc đời con người là một chuỗi thử thách liên tục, nếu ở vòng loại, con vượt lên chạy hàng đầu nhưng ở vòng bán kết con chạy kém thì vẫn bị loại như thường. Như thế thì sự bứt phá ở vòng loại đó há không phải lợi bất câp hại sao? Chi bằng gìn giữ thể lực, chỉ cần đủ điểm qua vòng loại vào bán kết sau đó dốc toàn lực cho vòng chung kết."
Có người bạn nói với cha khi tham gia vào ban huấn luyện của chính phủ, ông ấy rất biết cách chỉnh lý săp xếp nội vụ, nhưng mấy ngày đầu cố ý làm cho không thật hoàn mỹ, càng về sau mới tăng sức lên. Ông ấy luôn được người phụ trách khen thưởng và được điểm đánh giá rất cao; vì tất cả những người hướng dẫn đều đánh giá học viên tiến bộ dần dần chứ không phải những học viên ban đầu thì tốt, sau đólại giảm sút hay không tốt lên.
Nói thật ra, hành xử của người bạn cha như vậy là dối trá, không đáng để bắt chước. Nhưng con cũng cần phải biết, là trên chiến trường cuộc đời, đánh nhau không ngại dối trá. Những người ban đầu biết giữ gìn thể lực, che giấu thực lực đều là người chiến thắng sau cùng. Bạn có thể nói những người tham gia chạy maratong, ban đầu họ nhường người khác vượt qua, sau đó đợi thể lực của những người trước sụt giảm mới dùng những bước chân khỏe mạnh vượt qua là dối trá hay sao?
Các tuyển thủ thể lực như nhau, các kỳ thủ thực lực như nhau, do họ biết phân phối thể lực và thời gian hay không mà phân cao thấp. Trong tình huống thực lực như nhau, thời gian như nhau thì kế hoạch ban đầu này há không phải là mấu chốt để dẫn đến chiến thắng hay sao?
Có người từng hỏi Khổng Tử "Có nên lấy đức báo oán hay không?"
Khổng Tử trả lời "Thế thì ngươi lấy gì để báo đức? Vì vậy, lấy chính trực báo oán, sau đó mới có thể lấy đức báo đức"
Hôm nay, nếu con hỏi cha" Dùng toàn bộ thời gian để viết một bài viết đạt điểm "A+++" thì như thế naof?
Cha sẽ trả lời "Thế thì con dùng thời gian nào để học những môn khác? Vì vậy, có được điểm A hay điểm A+ là được rồi, sau đó, con mới có thể dùng thời gian còn lại để học những môn khác.
Hai câu trả lời như không tương quan nhau nhưng ý nghĩa lại tương đồng.
Reasonable! Vừa phải! Hợp lý!
Chỉ khi con có kế hoạch hợp lý thì con mới thu được kết quả hợp lý.
Cha đưa ra ý kiến trên đây để giúp con phát triển đồng đều các mặt, các môn học.
(st)

Có khi nào bạn nghĩ chúng ta từng hưởng nền giáo dục như hình dưới đây không?Bạn có muốn con mình cũng bị bước vào lối m...
11/11/2013

Có khi nào bạn nghĩ chúng ta từng hưởng nền giáo dục như hình dưới đây không?
Bạn có muốn con mình cũng bị bước vào lối mòn đó?

Address

80 Lưu Chí Hiếu
Ho Chi Minh City
084

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ofin Coffee posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category