19/04/2025
- Mày có bao giờ nghĩ sau này sẽ có con gái không?
- Ờ thì… cũng có thể. Nhưng nghĩ tới lại thấy s:ợ.
- S:ợ gì? Con gái dễ thương mà.
- Tao không s:ợ con gái khó nuôi. Tao chỉ s:ợ một ngày nó lớn, mặc váy cưới, tay trong tay với một người xa lạ mà tao chưa từng biết rõ, còn tao thì đứng sau lưng nó, chẳng thể giữ…
Mày hiểu không? Con gái là duy nhất. Tao có thể cõng nó trên lưng suốt cả tuổi thơ, có thể mua cho nó những món đồ chơi nó thích, có thể thức trắng đêm ru nó ngủ khi nó ốm, nhưng tao không thể cõng nó qua cả cuộc đời. Đến một ngày, nó sẽ bước đi trên con đường riêng của nó, có một gia đình mới, một ngôi nhà mới. Nhà mình – nơi nó từng chạy lon ton, từng trốn trong chăn khóc nhè – bỗng trở thành “nhà ngoại”, một nơi để ghé qua đôi ba lần trong năm.
Mày có bao giờ nghĩ tới cái cảnh, hôm trước con bé còn ríu rít “Ba ơi, ba ơi”, hôm sau đã thay chiếc váy cưới trắng tinh, cúi đầu chào tạm biệt mà nước mắt rưng rưng? Tao sợ, rất sợ. Sợ rằng chồng nó có thương nó như tao đã thương hay không, có biết nó thích ăn cay nhưng không giỏi chịu cay, có biết nó hay buồn vu vơ những ngày mưa không, có biết khi ngủ nó thích đắp chăn lên tận cằm, có biết nó cười nhưng trong lòng có khi lại chẳng vui?
Người ta bảo: "Gả con gái đi như bát nước hắt đi." Tao không muốn tin câu ấy, nhưng tao hiểu, từ ngày nó đi lấy chồng, tao không còn là chỗ dựa duy nhất của nó nữa. Tao chỉ mong, dù nó đi đâu, có xa bao nhiêu, thì nơi nó đến sẽ là một nơi bình yên. Tao mong, người nắm tay nó trong lễ cưới cũng sẽ nắm tay nó cả quãng đời về sau. Tao mong, dù có ở bên ai, thì nó vẫn luôn được hạnh phúc, vẫn luôn được yêu thương, vẫn mãi là cô công chúa nhỏ của ba nó – dù ba có cách xa đến nhường nào.
Cre: Chuyện của Gió
____________________