15/11/2018
CON CỨT GÀ
Con người ta con vàng con bạc. Con nhà mình chắc là con cứt gà.
*
Mình có bố/mẹ/chú/bác, bạn bè thân hữu, nhiều người làm nghề giáo. Dạo gần đây vì vài lí do mình có dịp ngồi lại và phỏng vấn họ xem cái khó khăn nhất của nghề này là gì. Hầu hết mọi người đều có chung nỗi khổ: vật vã đấu tranh với hệ tư tưởng “con vàng con bạc” của các bậc phụ huynh.
*
Con có 1 vết cắn trên tay, về gọi điện chất vấn cô giáo cả tối. Con không thích ăn xôi nên bỏ bữa phụ, tối pót bài lên group phụ huynh rủ nhau làm đơn kiến nghị nhà trường đổi thực đơn. Công nhận con người ta vàng bạc thật.
Về nhà bứt tóc cắn móng chân không biết gọi con mình là gì. Chợt nhớ chồng kể chuyện ngày xưa ở quê, hàng ngày ông nội trải cái chiếu ngoài hè rồi lùa hết cháu vào trong ý, ông vừa đan rổ vừa trông cho bố mẹ đi làm. Thi thoảng lợi dụng ông lơ đễnh, có đứa lại nhón tay bốc cứt gà khô bỏ vào mồm. À. Thế nên gọi con mình là con cứt gà là không chệch đi đâu.
*
Mới có 9 năm được nó phong làm “mẫu” mà đã bao lần mình được khen như là “vô tâm”, “không có bản năng làm mẹ”. Nhưng cái câu lạc bộ bà má vô tâm “con cứt gà” theo quan sát của mình có vẻ cũng ngày càng đông. Tinh ý một tí đến quán ăn nhận ra ngay. Có mẹ rải đồ ăn ra khay mỗi góc vài hạt cho thằng con mới mở mắt miệt mài nhặt bỏ vào mồm như bớt đất tìm thóc. Vài đứa lít nhít nữa thì chui dưới gầm bàn, không loại trừ khả năng nó bốc thức ăn mà thằng nhặt thóc ở trên bàn đánh rơi. Mấy con mẹ còn mải buôn gió.
*
Thi thoảng có người rón rén, hoặc khinh khỉnh ra mặt, hỏi “thế có bao giờ đọc chuyện cho con không?”, “con mày ăn ngấu ăn nghiến chắc ở nhà bị đói hả”. Sự thật, để đạt đến cảnh giới“đỉnh cao của vô tâm” hay còn gọi là “khổ luyện cứt gà”, mấy ai thấu hiểu?
Nhìn con mặt xanh như đít nhái lại chẳng ăn gì, ai đành lòng? Học 36 công thức nấu cháo, hì hụi cả tiếng rồi hí hửng đặt trước mặt nó, nó hất luôn xuống đất rồi cười khành khạch. Oánh nó? Kể cho nó nỗi vất vả của người nông dân và mẹ để làm nên bát cháo?
Rèn con ngủ riêng, 1 bên trong phòng con gào thét, 1 bên ông bà đập cửa ầm ầm, mình nằm ngay phía trong cánh cửa, im lặng như nín thở đếm từng giây chỉ mong nó qua nhanh.
Để con mới mấy tháng ở nhà với ông bà, đành lòng mang tiếng xấu là bỏ con đi chơi. Bước chân ra ngõ văng vẳng tiếng nó gào chỉ muốn quay lại bế. Được nửa đường rồi còn rơm rớm nước mắt nghĩ nhỡ đâu tối nay nó trở ốm mình có về kịp? Xong tự AQ là có ông bà để chăm lo là quá tốt rồi so với những nhà trăm sự nhờ… giúp việc.
Thấy con đi học về tủi thân ôm mặt khóc rưng rức vì bị bạn bắt nạt, thậm chí là bị đánh hội đồng. Nguyên văn: “mấy bạn nam giữ chân tay con còn bạn … đánh con”. Điên không? Muốn giết không? Chạy xồng xộc đến trường gặp cô giáo? Gọi mẹ “thằng kia” chửi bới cho ra nhẽ?
*
Mình có làm thế được cả đời?
Nguyên tắc 1: CHO CON TỰ CHỊU HẬU QUẢ. Chưa từng bị đói, sao nó muốn tự xúc ăn. Chưa từng bị cô phạt vì phạm nội quy, sao nó tự biết xếp đồng phục mỗi tối trước khi đi ngủ.
Tất nhiên mọi thứ đều có giới hạn. Không thể để mặc nó ngoài đường đi đâu thì đi, hay là để mặc con bị bạn đánh cho đến khi nào khỏe để tự chạy thoát. Nguyên tắc nữa: CUNG CẤP GIẢI PHÁP, CON TỰ THỰC THI. Bây giờ bọn con gái đã biết câu kết lại để bảo vệ nhau. Nếu không có “đồng bọn”, con sẽ gào to cho mọi người xung quanh biết mình gặp nguy hiểm, và trước hết là để bọn định bắt nạt mình phải sợ. Và lúc cần kíp, tất nhiên, đánh lại. Tuy nhiên, dù sao đi nữa, tốt hơn là chạy :)
*
Ai muốn bao bọc con với niềm tự hào “bản năng làm mẹ”, cứ thoải mái làm điều đó trong gia đình. Nhưng nếu vì con, tốt nhất đừng ngăn cản thầy cô giáo biến con bạn thành “con cứt gà”. Để “tôi luyện cứt gà”, họ cũng trải qua gian nan chồng chất lắm :).
Ảnh: tôi luyện cứt gà