NHÀ GA GỐI

NHÀ GA GỐI NHÀ GA GỐI chuyên bán buôn bán lẻ chăn ga gối giá rẻ chất lượng cao và các m?

NHÀ GA GỐI chuyên bán buôn bán lẻ chăn ga gối giá rẻ chất lượng cao và các mặt hàng phục vụ nhu cầu hàng ngày của gia đình

Bốn giờ chiều, quán cà phê, mưa to bất chợt đổ xuống hắt vào cửa sổ sát đất phát ra âm thanh chói tai.Trong tiệm thưa kh...
27/05/2026

Bốn giờ chiều, quán cà phê, mưa to bất chợt đổ xuống hắt vào cửa sổ sát đất phát ra âm thanh chói tai.

Trong tiệm thưa khách, Yến Hạc Thanh và một người đàn ông mặc vest mang giày da ngồi đối diện nhau.

Người đàn ông sửng sốt hỏi lại lần nữa, "Cậu không ký à?"

Trời tối rất mau, trong tiệm bật đèn, ánh sáng vàng cam chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của thanh niên, mang lại chút sức sống cho gò má hốc hác tái nhợt của cậu.

"Vâng."

Yến Hạc Thanh đặt bút máy xuống, bàn tay gầy guộc đẩy hợp đồng về.

Nghe vậy người đàn ông biến sắc kéo ghế đứng dậy, "Tôi vào phòng vệ sinh một lát đã."

Sau đó cầm điện thoại rời đi.

Vẻ mặt Yến Hạc Thanh rất bình tĩnh, cậu biết luật sư đi gọi điện cho Lục Mục Trì.

Ngay khi cầm bút định ký tên, trong đầu cậu hiện ra nội dung một cuốn tiểu thuyết.

[ Gian phòng lờ mờ nồng nặc mùi máu tươi gay mũi, bác sĩ xách rương thuốc vào, cảnh tượng trước mắt đã quá quen thuộc nhưng lần này ông vẫn nghiêm nghị nhíu mày.

Ở góc tường cách đó không xa có một bóng người co ro, không thể nào phân biệt được còn sống hay đã chết.

Trên áo choàng tắm của Lục Mục Trì lấm tấm những đốm đỏ tươi, người hầu đang băng bó ngón trỏ cho hắn, vừa đập vỡ chai rượu nên sơ ý bị thương, hắn nóng nảy gắt lên, "Có phải cậu ta sắp chết rồi không, ông tới xem thử đi."

"Lục tiên sinh."

Giọng bác sĩ đầy vẻ nghiêm trọng, "Tôi đề nghị ngài nên đưa ngay cậu ấy đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát đi."

Một người hầu vội vàng chạy tới, trong tay cầm thuốc lá và bật lửa, Lục Mục Trì ngậm điếu thuốc vào miệng, người hầu lập tức châm thuốc cho hắn.

Lục Mục Trì rít một hơi rồi nhả khói ra, chậm rãi quay sang phả khói trắng vào mặt bác sĩ, "Quan tâm cậu ta vậy sao, hay là cậu ta c*̃ng quyến rũ ông rồi?"

Hôm nay tâm trạng hắn cực kỳ tệ hại.

Hắn phát hiện ra một bí mật, người mà cục cưng của hắn thích chính là chú ruột của hắn!

Mẹ kiếp!

Lục Mục Trì nghiến nát răng.

Bác sĩ thoáng chốc tái mặt, năm nay ông đã ngoài sáu mươi nhưng đây là lần đầu tiên bị sỉ nhục như vậy, giận đến run người, cuối cùng vẫn không dám đắc tội tiểu Diêm La này nên khúm núm cúi đầu, "Ngài hiểu lầm rồi, tôi chỉ đề nghị từ góc độ của bác sĩ thôi."

Lục Mục Trì xùy một tiếng, "Lo việc của mình đi, đừng lắm mồm nữa, có chết c*̃ng chẳng phiền ông đâu."

Hắn bực bội bỏ đi mà không hề ngó ngàng gì đến người ở góc tường.

Bác sĩ lắc đầu bật đèn trong phòng.

Gian phòng sáng lên, giờ bác sĩ mới biết tình hình còn tệ hơn nhiều so với dự đoán.

Thiếu niên chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng rộng nhuộm từng mảng lớn màu đỏ sẫm, khó khăn lắm mới che khuất đùi, đôi chân khẳng khiu gần như biến dạng chi chít dấu vết bạo hành.

Có mấy vết thương cũ, cũng có vài vết thương mới.

Bác sĩ đến gần ngồi xuống nhìn cho rõ.

Mái tóc thiếu niên dính máu bết thành từng cụm, hai mắt nhắm nghiền, lông mi đọng máu, đôi môi rách bươm vô cùng thê thảm, lờ mờ thấy được thịt mềm lật ra ngoài, cần cổ mảnh khảnh chi chít vết tím xanh.

Bộ dạng này thật sự có thể sống được sao?

Bác sĩ khẽ gọi cậu, "Cháu có nghe thấy gì không?"

Hồi lâu sau thiếu niên mới có động tĩnh, cậu mấp máy môi, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, "Nước......"

Bác sĩ lắng nghe một hồi mới hiểu cậu muốn uống nước, lấy bình thuỷ đem theo người ra, cầm tăm bông nhúng nước rồi cẩn thận đưa đến miệng thiếu niên.

Thiếu niên tham lam m*t vào.

Một đêm trôi qua, vết thương của thiếu niên đã được xử lý, cậu vẫn co quắp nằm ngủ trên sàn.

Ngoại trừ những lúc đặc biệt thì cậu không được vào biệt thự chính mà phải ở trong căn phòng nhỏ này, trước kia còn trải thảm nhưng lần này ngay cả thảm cũng chẳng có.

Bác sĩ muốn nói lại thôi, định khuyên thiếu niên báo cảnh sát nhưng biết rõ chẳng ích gì.

Lục gia quyền thế ngập trời, đâu ai dám đụng.

Hơn nữa thiếu niên tên Yến Hạc Thanh này còn mắc hội chứng Stockholm nghiêm trọng nên không cho rằng mình đang bị bạo hành.

Bác sĩ bất lực thở dài.]

Thì ra thế giới cậu đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ ngược luyến.

Thụ chính là em trai song sinh Lâm Phong Trí của cậu, công chính là Lục Mục Trì đang muốn bao nuôi cậu.

Còn cậu là một vai phụ thế thân.

5 tuổi, cậu nhường cơ hội được nhà giàu nhận nuôi cho Lâm Phong Trí.

18 tuổi, cậu được Lục Mục Trì bao nuôi.

19 tuổi, mắc hội chứng Stockholm, yêu Lục Mục Trì.

20 tuổi, Lâm Phong Trí mắc bệnh giác mạc hình chóp, cậu bị ép hiến mắt.

21 tuổi, cản xe cho Lục Mục Trì, bị xe tông chết.

Cả đời an bài hết sức rõ ràng, thiện lương, thê thảm, thấp hèn, chết không toàn thây.

Tổng cộng 21 năm.
.....

Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Yến Hạc Thanh, vừa định ký vào lá bùa đòi mạng mình.

Lục Mục Trì yêu Lâm Phong Trí mà không được đáp lại, phát hiện cậu và Lâm Phong Trí có ngoại hình giống nhau nên đòi bao nuôi cậu, sau khi cậu từ chối, Lục Mục Trì tìm tới cha mẹ nuôi của cậu.

Vận may từ trên trời rơi xuống, cha mẹ nuôi mừng rỡ đồng ý, vì vậy cậu mới ngồi đây giờ này.

Đoạn tiểu thuyết kia hoàn toàn trùng khớp với cuộc sống của Yến Hạc Thanh cho đến thời điểm hiện tại.

Yến Hạc Thanh quay đầu nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài như đang gột sạch thế giới.

Sâu trong thân thể đột nhiên cuộn lên, thức ăn trộn lẫn dịch vị xộc thẳng lên cổ.

Cậu đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh, không có ai ở đó, cậu vịn bồn rửa tay rồi cúi đầu nôn sạch mọi thứ trong bụng.

Nôn gần một phút, Yến Hạc Thanh hứng nước súc miệng rồi vốc nước lạnh rửa mặt.

Đã vào cuối thu, trời rét căm căm mà cậu chỉ mặc một chiếc áo hoodie phong phanh.

Ngẩng đầu lên, trong gương là một khuôn mặt xanh xao như bị bệnh, làn da hơi lõm xuống, chẳng có chút thịt nào.

Giọt nước lạnh buốt chảy dọc tóc mái rơi vào mắt cậu.

Con ngươi màu nâu nhạt pha lẫn màu cát vàng long lanh nước, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch lên vừa thanh thuần vừa quyến rũ, mặc dù bây giờ cậu suy dinh dưỡng, sắc mặt tiều tụy nhưng đôi mắt hồ ly này vẫn đẹp đến nao lòng.

Yến Hạc Thanh đưa tay lên, ngón tay khô gầy như đốt trúc chậm chạp sờ mắt mình.

Một đoạn ngắn của truyện lại xuất hiện trong đầu cậu.

[ Ngón tay Lục Mục Trì chậm rãi lướt qua mắt Yến Hạc Thanh, giọng nói dịu dàng mê hoặc, "Em sẽ đồng ý đúng không?"

Mắt Yến Hạc Thanh đẫm lệ, cậu hoảng sợ nài nỉ một cách đáng thương, "Không, em......

em không thể không có mắt được......"

Nghĩ đến Lâm Phong Trí giờ phút này đang khóc, Lục Mục Trì nóng nảy túm tóc Yến Hạc Thanh kéo ngược.

"Á!"

Yến Hạc Thanh bất thình lình bị ép ngửa cổ lên phát ra tiếng kêu thảm, "Đau, Lục Mục Trì, anh buông tay ra được không?"

"Trí Trí còn đau hơn mày đấy!"

Lục Mục Trì càng kéo mạnh hơn.

Yến Hạc Thanh có cảm giác như da đầu mình sắp bị Lục Mục Trì lột ra, đau đến cực hạn, bỗng nhiên cậu không thấy đau nữa, ánh mắt bị ép hướng lên đèn chùm pha lê trên trần nhà.

Rực rỡ, chói lóa.

Không nhìn thấy Lục Mục Trì.

Cậu cố gắng dời mắt lại, "Lục Mục Trì......

em, cho em nhìn anh đi......"

Muốn cầu xin chút thương hại của Lục Mục Trì.

Lục Mục Trì cười lạnh, "Mày mà cũng xứng à?

Yến Hạc Thanh, đừng quên mày là món đồ chơi tao bỏ ra chín triệu để mua về, đừng nói tao lấy mắt mày mà tao có bắt mày chết mày cũng phải chết."

Nước mắt tràn mi, Yến Hạc Thanh cố giãy giụa lần cuối, "Sao cứ phải là mắt em mới được chứ?"

"Mày là anh ruột Trí Trí."

Lục Mục Trì kề vào tai cậu thì thầm như ác quỷ, "Cùng huyết thống Trí Trí sẽ dễ xài hơn."
.....]

Ọe.

Yến Hạc Thanh lại nôn.

Mặc dù trong bụng cậu đã chẳng còn gì nữa.

Lâm Phong Trí, em trai ruột của cậu.

10 phút trước, cậu vẫn còn nhớ thương người thân duy nhất mà mình không biết tên này.

Lúc nhỏ cha mẹ gặp nạn qua đời, không ai chịu nuôi hai anh em nên họ đành phải vào cô nhi viện.

Mấy tháng sau, một gia đình đến nhận con nuôi, hai vợ chồng vừa hiền lành vừa khá giả, họ chọn trúng Yến Hạc Thanh, khi hai vợ chồng làm thủ tục nhận con nuôi, Yến Hạc Thanh âm thầm trốn đến một nơi không ai tìm thấy.

Chờ đêm khuya ra ngoài, quả nhiên em trai đã được nhận nuôi.

Xin lỗi em nhé.

Yến Hạc Thanh bé nhỏ khóc như mưa, thầm hứa với lòng nhất định sau này sẽ cố gắng học tập và kiếm thật nhiều tiền để tìm em trai.

Sau này được cha mẹ nuôi nhận về, bị bọn họ ngược đãi nhưng cậu vẫn luôn lạc quan tích cực, tràn ngập hy vọng về tương lai.

Bởi vì cậu biết em trai vẫn đang chờ mình.

Từ thời cấp hai, hễ có thời gian rảnh thì cậu lại đi làm thêm, đến giờ đã để dành được năm mươi ngàn tệ.

(~165 triệu) Hôm qua cậu còn lên kế hoạch đi tìm em trai vào kỳ nghỉ đông năm nhất đại học.

Nhưng—— Ngay cả em cũng không được cướp đi đôi mắt của anh.

Càng không thể tha thứ cho việc em dùng mắt anh để yêu Lục Mục Trì cả đời.

Nước mắt ấm nóng thi nhau rơi xuống.

Yến Hạc Thanh không lau, đây là lần cuối cùng cậu khóc, khóc cho cạn hết sự yếu đuối và tình cảm của mình.

Sau này cậu sẽ không bao giờ khóc nữa.

Luật sư xin chỉ thị xong trở lại, đảo mắt qua chiếc áo hoodie sờn cũ của Yến Hạc Thanh rồi cười nói: "Cậu Yến, sếp tôi bảo nếu cậu không hài lòng về giá tiền thì cứ việc nói."

Yến Hạc Thanh im lặng đứng dậy rồi lịch sự cúi đầu.

"Chào anh."

Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của luật sư, Yến Hạc Thanh trả tiền cho ly cà phê của mình rồi ra khỏi quán.

Trước đây Yến Hạc Thanh thà dầm mưa chứ không dám bỏ tiền mua dù.

Hôm nay cậu ghé cửa hàng tiện lợi.

Cậu đến tủ đồ ăn nghiêm túc chọn một phần bánh kem nhỏ, sau đó tới kệ dù lấy một cây dù đen lớn.

Lúc tính tiền, Yến Hạc Thanh lấy từ trong túi ra tờ một trăm tệ được xếp ngay ngắn.

Tổng cộng 98 tệ.

Đây là lần tiêu tiền xa xỉ nhất trong đời Yến Hạc Thanh cho đến nay.

Ăn xong bánh kem ở cửa hàng tiện lợi, Yến Hạc Thanh bước ra ngoài, mưa to như trút, đường phố vắng hoe, trời cực kỳ lạnh, mọi người kéo vào mấy cửa hàng gần đó trú mưa.

Chỉ có Yến Hạc Thanh bật dù lên, thân hình cao gầy chẳng chút do dự bước vào màn mưa.

"Chúc mừng cuộc sống mới, Yến Hạc Thanh."

Cậu tự nhủ.
.....

Cùng lúc đó.

Biệt thự Lâm gia nguy nga tráng lệ, ấm áp như xuân, những hộp quà bắt mắt chất cao như núi.

Người hầu đẩy tới một ổ bánh kem ba tầng khổng lồ, mỗi tầng đều phủ dâu tươi to mọng thơm ngọt.

"Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật, chúc Phong Trí thân yêu sinh nhật 18 tuổi vui vẻ!"

Trong phòng khách, Lâm Phong Trí được người thân và bạn bè vây quanh chúc mừng trưởng thànhHôm nay Lâm Phong Trí mặc một chiếc áo len mỏng màu trắng sữa, tóc đen mềm mại, đôi môi hồng hào, hệt như chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.

Máy sưởi quá ấm nên khuôn mặt trắng nõn của Lâm Phong Trí ửng hồng.

Lục Mục Trì nhìn mà ngẩn ngơ.

"Trí Trí."

Hắn dịu dàng nói rồi tự tay thắp nến sinh nhật, "Ước nguyện rồi thổi nến đi."

Cha mẹ âu yếm xoa đầu Lâm Phong Trí, "Được ước ba điều đấy."

Lâm Phong Trí chắp tay trước ngực, thành kính nhắm mắt lại.

Trong lòng ngọt ngào ước nguyện.

"Điều ước đầu tiên là chú Lục Lẫm luôn khỏe mạnh."

"Điều ước thứ hai là mỗi ngày chú Lục Lẫm đều vui vẻ."

"Điều ước thứ ba là......"

Vành tai Lâm Phong Trí hơi đỏ lên, "Chú Lục Lẫm thích mình!"

Đủ 300 like e lên full ạ.

Ngày tiền đền bù giải tỏa vào tài khoản, mẹ nắm chặt tay tôi, dặn đi dặn lại một câu:“Tuyệt đối đừng xin nghỉ việc, phải...
26/05/2026

Ngày tiền đền bù giải tỏa vào tài khoản, mẹ nắm chặt tay tôi, dặn đi dặn lại một câu:

“Tuyệt đối đừng xin nghỉ việc, phải thấp giọng, thấp giọng và thấp giọng.”

Tôi làm đúng như vậy.

Mỗi ngày chen tàu điện ngầm, quẹt thẻ chấm công, họp hành, bị quản lý chỉ trích hiệu suất trước mặt mọi người, tôi không nói một lời, từ đầu đến cuối đều mỉm cười.

Đồng nghiệp chê cười tôi không mua nổi cây son mới nhất, mẹ chồng mỗi lần gọi điện đến là hỏi ngay: “Lương tháng này của con chuyển qua chưa?”

Cứ như vậy cắn răng chịu đựng suốt bốn tháng.

Cho đến hôm tan làm hôm đó, tôi vừa đẩy cửa nhà ra, đã thấy mẹ chồng đoan đoan chính chính ngồi trên sofa phòng khách, vẻ mặt phức tạp, trong mắt như có thứ gì đó đang chớp sáng.

Bà vừa nhìn thấy tôi, câu đầu tiên thốt ra đã khiến sống lưng tôi lạnh toát:

“Con dâu à, mảnh đất nhà mình, có phải là…

bị giải tỏa rồi không?”

Tôi vừa đẩy cửa nhà ra.

Ánh sáng ở huyền quan hơi tối.

Trong phòng khách có một bóng người đang ngồi.

Là mẹ chồng, Lưu Ngọc Lan.

Bà ngồi ngay ngắn ở chính giữa sofa, lưng thẳng tắp, như thể đến đây để đàm phán.

Tim tôi thót một cái.

Túi đồ trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Tôi cố gắng đè nén cơn sóng dữ dội trong lòng, gắng gượng nặn ra một nụ cười.

“Sao hả, mẹ chồng như tôi đến thăm con trai với con dâu, còn phải đặt lịch trước à?”

Giọng Lưu Ngọc Lan không mặn không nhạt, nhưng ánh mắt lại như tia X-quang, quét từ trên xuống dưới, từ trái sang phải trên người tôi.

Tôi thay giày xong, đem túi rau củ giảm giá vào bếp.

Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Bốn tháng rồi.

Từ lúc nhận được số tiền khổng lồ đó, mẹ tôi đã ra lệnh chết.

“Thanh Giai, con nhớ kỹ, chuyện tiền bạc, không được nói với ai, đặc biệt là nhà chồng.”

“Cứ đi làm như bình thường, ngày tháng vẫn thế, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”

“Lòng người khó lường, số tiền này là niệm tưởng duy nhất mà ba con để lại cho con, là bùa hộ mệnh của con, trước khi thật sự bất đắc dĩ, tuyệt đối không được để bất kỳ ai biết.”

Lời mẹ tôi, tôi khắc sâu tận xương cốt.

Vì vậy, tôi vẫn là Quý Thanh Giai, một nhân viên nhỏ lương tháng năm nghìn, mỗi ngày bị quản lý mắng đến ê mặt.

Vẫn là Quý Thanh Giai phải đợi đến sau tám giờ tối mới mua rau giảm giá, bị đồng nghiệp chê cười dùng một thỏi son đến hai năm trời.

Vẫn là cô con dâu Quý Thanh Giai mỗi tháng đều phải bị mẹ chồng gọi điện thúc giục nộp lương.

Tôi diễn rất tốt.

Tất cả mọi người đều nghĩ tôi vẫn là người phụ nữ sống dưới đáy xã hội, đang chật vật vì mấy nghìn đồng tiền lương.

Thế nhưng bây giờ, sự đột nhiên tới cửa của mẹ chồng, cộng thêm câu hỏi không đầu không đuôi kia của bà, giống như một tiếng sét, nổ tung trên mặt nước yên bình của tôi.

Tôi rót một cốc nước, đặt lên bàn trà trước mặt bà.

“Mẹ, mẹ uống nước đi.”

“Vừa rồi mẹ nói mảnh đất gì vậy?

Con không hiểu lắm.”

Tôi quyết định giả ngốc.

Đây là việc duy nhất tôi có thể làm lúc này.

Lưu Ngọc Lan không động vào cốc nước ấy.

Bà nhếch môi, nở một nụ cười cực kỳ khó coi.

“Thanh Giai à, con còn giả vờ với mẹ làm gì nữa?”

“Nhà mẹ đẻ con, căn nhà cũ bên Nam Thành, chẳng phải đã được đền một khoản tiền lớn sao?”

Máu trong người tôi như thể đã đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Bà ta biết rồi.

Sao bà ta lại biết được?

Chuyện này, ngoài mẹ tôi và tôi ra, không có người thứ ba nào biết cả.

Ngay cả chồng tôi, Chu Văn Bân, tôi cũng giấu kín mít.

“Mẹ, mẹ nghe ai nói vậy?”

Trên mặt tôi vẫn cố giữ vẻ mờ mịt, nhưng mồ hôi lạnh sau lưng đã thấm ướt cả lớp áo lót.

“Nhà chúng con làm gì có nhà cũ nào, mẹ không phải không biết, cha mẹ con đều là công nhân bình thường, cả đời cũng chẳng tích cóp được gì.”

Sắc mặt Lưu Ngọc Lan trầm hẳn xuống.

Bà ta như mất hết kiên nhẫn, hơi nghiêng người về phía trước, giọng cũng cao lên mấy phần.

“Quý Thanh Giai, giấy tờ đền bù khu nhà con ở đã được công bố ở thành phố từ lâu rồi!”

“Cô nghĩ bà già này mắt mù, không lên mạng chắc?”

“Cái anh họ tên Từ Đại Quân của cô, hôm nay còn tìm đến tận đơn vị chúng ta rồi!”

Từ Đại Quân.

Nghe thấy cái tên này, trước mắt tôi tối sầm lại.

Anh ta là con trai nhà bác cả, từ nhỏ đã lười nhác ham ăn lười làm, suốt ngày lêu lổng.

Hồi đó vì chuyện chia tiền đền bù, cả nhà bác cả náo ầm ĩ dữ nhất.

Không ngờ, anh ta lại tìm tới chỗ mẹ chồng tôi.

Tôi hít sâu một hơi, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.

Không được, không thể thừa nhận.

Một khi thừa nhận, bốn tháng nhẫn nhịn của tôi sẽ uổng phí hết.

Cái nhà này sẽ lập tức biến thành một cái hố đen không đáy, nuốt chửng tôi và mẹ tôi, cùng với khoản tiền đó, không còn một chút gì.

“Mẹ, lời của anh Đại Quân mẹ cũng tin sao?”

“Anh ta là một kẻ lêu lổng, trong miệng chẳng có câu nào thật.”

“Chắc chắn anh ta thấy bây giờ Văn Bân nhà chúng ta đã làm được một chức nhỏ, nên mới muốn mò tới bám quan hệ, ké chút lợi.”

Tôi cố kéo câu chuyện sang hướng khác.

Lưu Ngọc Lan cười lạnh một tiếng.

Trong mắt bà ta đầy vẻ khinh miệt, và cả một tia tham lam mà tôi không đọc nổi.

“Ké chút lợi?”

“Người ta nói rõ ràng rành rọt đấy thôi.”

“Anh ta nói mảnh đất nhà con, chỉ riêng tiền đền bù thôi đã có tới tám chữ số.”

Tám chữ số.

Đến cả con số cụ thể bà ta cũng biết rồi.

Tôi cảm thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực.

Xong rồi.

Lưu Ngọc Lan nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, dường như rất hài lòng.

Bà ta tựa lưng vào ghế sofa, lại bày ra cái giá đỡ của một người làm mẹ chồng, chậm rãi lên tiếng.

“Thanh Giai, hôm nay mẹ tới đây không phải để cãi nhau với con.”

“Chúng ta là người một nhà, tiền của con, chẳng phải cũng là tiền của nhà chúng ta sao?”

“Văn Bân là con trai duy nhất trong nhà, em trai nó là Văn Kiệt sắp kết hôn rồi, nhà gái đòi ba mươi vạn tiền sính lễ, còn phải có một căn nhà cưới trả thẳng.”

“Làm chị dâu, con chẳng lẽ lại ngồi nhìn em trai nó ế vợ ế chồng sao?”

Tôi siết chặt lòng bàn tay đến đau điếng.

Cơn đau khiến tôi giữ lại được tia tỉnh táo cuối cùng.

Quả nhiên.

Cái đuôi cáo của bà ta cuối cùng cũng lộ ra rồi.

Chu Văn Kiệt, tên em chồng vô học của tôi, đã ngoài hai mươi lăm tuổi mà ngày nào cũng nhảy việc, chẳng có công việc nào làm được lâu dài.

Giờ có bạn gái rồi, liền muốn tôi, người chị dâu này, đứng ra làm kẻ chịu trận.

“Mẹ, nhà chúng con không có tiền.”

Tôi nói từng chữ một, gian nan đến cực điểm.

“Tiền lương của Văn Bân còn phải dùng để trả tiền vay mua nhà, tiền lương của con còn phải lo chi tiêu trong nhà, một tháng hai chúng tôi cũng chẳng dành dụm được mấy đồng, mẹ là biết mà.”

Mặt Lưu Ngọc Lan lập tức sầm xuống, như một tờ báo cũ bị vò nát.

“Quý Thanh Giai, con có thái độ gì vậy?”

“Con không muốn nhận mẹ là mẹ nữa à?

Hay là không muốn nhận Văn Bân là chồng nữa?”

“Ta nói cho con biết, nếu con dám không lấy tiền ra, ta sẽ…”

Bà ta còn chưa nói hết câu.

Cửa chống trộm “cạch” một tiếng, mở ra.

Chu Văn Bân đã trở về.

Anh ta nhìn thấy tôi và mẹ mình đang giương cung bạt kiếm đối đầu nhau, khựng lại một chút.

“Mẹ, mẹ sao lại tới đây?”

Lưu Ngọc Lan thấy con trai, như thể nhìn thấy cứu tinh, lập tức đổi sang vẻ mặt như sắp khóc.

“Con trai, cuối cùng con cũng về rồi!”

“Con mau tới phân xử đi!”

“Con dâu tốt của con vừa phát tài xong là không nhận mấy người thân nghèo này của chúng ta nữa rồi!”

Chu Văn Bân cau mày, nhìn về phía tôi.

“Thanh Giai, chuyện gì vậy?”

Tôi nhìn anh ta, trong lòng từng chút từng chút chìm xuống.

Điều tôi lo nhất, rốt cuộc vẫn đã xảy ra.

Trận chiến gia đình này, chính thức bắt đầu rồi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Lưu Ngọc Lan đã nhanh chân hơn một bước, kéo cánh tay Chu Văn Bân, dùng giọng điệu thần bí mà hưng phấn nói.

“Con trai, con còn không biết sao?”

“Vợ con, nhà mẹ đẻ bị giải tỏa rồi!”

“Năm trăm năm mươi triệu!

Trọn vẹn năm trăm năm mươi triệu đó!”

Bà ta nói xong, đôi mắt đục ngầu liền nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang nhìn một núi vàng biết đi.

Còn Chu Văn Bân, trong khoảnh khắc nghe thấy con số đó, đồng tử anh ta co rụt mạnh.

Chu Văn Bân đứng đờ người trên mặt.

Anh ta nhìn tôi, lại nhìn mẹ mình, cổ họng khẽ động.

“Mẹ, mẹ nói gì?”

“Năm trăm năm mươi triệu gì cơ?”

Trong giọng nói của anh ta mang theo một tia run rẩy rất khó nhận ra.

Là kinh ngạc, cũng là mừng như điên.

Tôi nhìn rất rõ.

Lưu Ngọc Lan thấy con trai không tin, liền sốt ruột.

“Là chính miệng anh họ con, Từ Đại Quân nói đấy!”

“Còn có thể là giả à?”

“Chính là căn nhà cũ ở Nam Thành của nhà mẹ đẻ con dâu, báo giấy còn đăng rồi!”

Bà ta vừa nói vừa lấy từ túi vải mang theo bên người ra một tờ báo bị gấp đến nhăn nhúm, chỉ vào một góc tin tức nhỏ bằng khối đậu phụ.

Chu Văn Bân giật lấy tờ báo.

Ánh mắt anh ta đảo qua mảnh chữ nhỏ xíu đó, sắc mặt lúc trắng lúc hồng, từng chút từng chút thay đổi.

Cuối cùng, mặt anh ta đỏ bừng như gan heo.

Anh ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt là thứ ánh sáng tôi chưa từng thấy qua.

Đó là một thứ ánh sáng xen lẫn tham lam, dục vọng và toan tính.

“Thanh Giai, là thật sao?”

Tôi đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Trái tim như bị ném vào nước đá, vừa lạnh vừa cứng.

Kết hôn ba năm, tôi từng nghĩ mình rất hiểu Chu Văn Bân.

Anh ta tuy có hơi bám mẹ, nhưng tính tình ôn hòa, đối với tôi cũng xem như chu đáo.

Thế nhưng bây giờ, nhìn khuôn mặt vì kích động mà hơi méo mó của anh ta, tôi đột nhiên thấy vô cùng xa lạ.

Người ta nói không sai, đàn ông dù có ôn hòa đến đâu, trước mặt khoản tài sản khổng lồ, cũng sẽ lộ ra bộ mặt nguyên thủy nhất.

Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta.

Tôi chỉ nhìn anh ta, rồi hỏi ngược lại một câu.

“Nếu là thật, anh muốn thế nào?”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Đủ 300 like e lên full ạ.

Sau khi có điểm thi đại học, thân phận của vị “giả thiên kim” vốn luôn dựa vào gian lận để thăng tiến cuối cùng cũng lộ ...
26/05/2026

Sau khi có điểm thi đại học, thân phận của vị “giả thiên kim” vốn luôn dựa vào gian lận để thăng tiến cuối cùng cũng lộ tẩy, cô ta chỉ vỏn vẹn được 200 điểm.

Bố mẹ và anh trai thay phiên nhau dỗ dành, nói rằng cô ta chỉ nhất thời sẩy chân, còn hứa sẽ đưa cô ta sang châu Âu du lịch để giải khuây.

Chẳng một ai quan tâm tôi thi cử ra sao, mẹ thậm chí còn tịch thu điện thoại để không cho tôi tra điểm.

Phía bên kia bàn ăn, bố tôi lên tiếng với giọng điệu đầy hiển nhiên:

“Bố đã nhờ người liên hệ lớp luyện thi lại tốt nhất rồi, con và Hạ Hạ cùng đi, coi như có chị có em chăm sóc lẫn nhau.”

Anh trai tiếp lời, ánh mắt còn chẳng thèm liếc sang phía tôi:

“Dạo này cô đừng có ra khỏi cửa, máy tính bảng và máy tính trong nhà chúng tôi sẽ thu lại trước, đề phòng cô nhất thời bốc đồng mà tự ý điền nguyện vọng.”

“Phòng của cô chúng tôi đã đổi thành phòng vẽ tranh cho Hạ Hạ rồi, hai tháng này cô cứ lên gác mái mà ở, dù sao đợi đến khi khai giảng cô cũng phải ở ký túc xá thôi.”

Tôi không tranh cãi, chỉ im lặng gật đầu:

“Vâng, mọi người cứ yên tâm đi chơi đi.”

Giấy báo trúng tuyển diện tuyển thẳng của Đại học Thanh Hoa đã được tôi khóa chặt trong ngăn kéo từ lâu rồi.

Kiểu gia đình này, tôi cũng đã chuẩn bị tâm thế để từ bỏ từ lâu.

Thấy tôi đồng ý sảng khoái như vậy, Thẩm Tự Bạch có chút sững sờ.

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt coi mọi thứ là hiển nhiên lại hiện lên trên mặt anh ta.

“Coi như cô biết điều.”

Anh ta dời mắt đi, giọng điệu khôi phục lại sự hờ hững khinh khỉnh.

“Tự mình tranh thủ dọn đồ ra khỏi phòng đi, đừng để đến lúc dì giúp việc dọn dẹp thấy vướng víu, có bị vứt đi thì cũng đừng trách tôi.”

Tôi cúi đầu lùa cơm trong bát, khẽ đáp một tiếng vâng.

Thẩm Chi Hạ lúc này mới ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe.

“Anh trai, phòng của chị cứ để lại cho chị đi.

Em thi tệ như vậy, chẳng còn mặt mũi nào mà vẽ tranh tiếp nữa…”

“Hạ Hạ!”

Mẹ lập tức ngắt lời cô ta,

“Không được nói mình như thế.

Bình thường học lực của con tốt như vậy, lần này chỉ là nhất thời căng thẳng nên mới không làm tốt thôi.”

“Hơn nữa, dù điểm số không tốt thì đã sao?

Con từ nhỏ đã đa tài đa nghệ, vẽ tranh cũng đẹp, đến lúc đó nhà mình bỏ tiền ra tổ chức triển lãm cho con, thi đại học còn được cộng thêm điểm ấy chứ!”

Bố cũng đặt ly rượu xuống, ôn tồn an ủi:

“Đúng đấy Hạ Hạ, đừng nghĩ nhiều.

Anh trai con nói đúng, thầy giáo ở lớp luyện thi lại là do bố phải nhờ vả nhiều mối quan hệ lắm mới liên hệ được, sang năm con nhất định sẽ ổn thôi.”

Thẩm Chi Hạ cúi đầu, bả vai khẽ run rẩy như thể xúc động không nói nên lời.

Nhưng giây tiếp theo, cô ta lại rụt rè ngước mắt lên, ra vẻ muốn nói lại thôi.

“Nhưng mà, chị vẫn chưa tra điểm nữa.

Vạn nhất chị thi rất tốt, chẳng phải sẽ bị em kéo chân sao?”

Tôi khẽ nhướng mi liếc nhìn cô ta một cái.

Tôi biết cô ta đang đợi tôi tiếp lời.

Đợi tôi giống như hàng vạn lần trước đây, vụng về giải thích rằng “Tôi không sao”,

“Hạ Hạ quan trọng hơn”.

Hoặc ngu xuẩn hơn nữa là đòi đi tra cái số điểm mà họ vốn dĩ không cho phép tôi chạm vào.

Để rồi sau đó sẽ bị họ mắng nhiếc với lý do làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Hạ Hạ.

Nhưng lần này, tôi không mở miệng.

Quả nhiên, thấy tôi không tiếp lời, cũng chẳng ai hy vọng tôi lên tiếng.

Thẩm Tự Bạch lập tức cười lạnh một tiếng, tiếp lời Thẩm Chi Hạ:

“Hạ Hạ, sao em lại nghĩ thế?”

“Cái loại người từ xó xỉnh núi rừng ra như cô ta thì thi nổi mấy điểm?

Sang năm lúc thi lại mà được vào lớp tốt nhất, cũng là nhờ hưởng sái cái danh tiếng của em đấy.”

Anh ta nói một cách đương nhiên như vậy.

Bố không phản bác.

Mẹ cũng không.

Họ thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, cứ như thể những lời Thẩm Tự Bạch vừa nói không phải là sự s/ ỉ nh/ ục, mà là một sự thật hiển nhiên.

Tất cả mọi người đều vô thức coi thường tôi.

Dù đã dự liệu trước, nhưng khi tận tai nghe thấy những lời này thốt ra từ miệng họ, tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng.

Không khí trên bàn ăn lại khôi phục sự náo nhiệt, mẹ bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến du lịch châu Âu.

Bố bảo sẽ mua cho Thẩm Chi Hạ chiếc dây chuyền mà cô ta thích từ lâu ở Paris, còn Thẩm Tự Bạch thì cười đề nghị sẽ đến London xem triển lãm tranh trước.

Nơi trái tim truyền đến một cơn đau âm ỉ.

Tôi đặt bát đũa xuống, thấy nhạt nhẽo vô cùng, khẽ nói:

“Con ăn no rồi.”

Chẳng ai đáp lại.

Cho đến khi tôi đứng dậy rời khỏi bàn, Thẩm Tự Bạch mới liếc nhìn tôi một cái, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn:

“Nhớ dọn phòng đấy.”

Tôi gật đầu, bước về phía cầu thang.

Sau lưng truyền đến giọng nói nghẹn ngào của Thẩm Chi Hạ:

“Có phải chị giận em rồi không…”

Và sau đó là tiếng dỗ dành dịu dàng của mẹ:

“Làm sao mà thế được, chị con là người biết điều nhất mà.”

“Thôi được rồi, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

Ngày mai mẹ đưa con đi mua cái túi hiệu mà con thích từ lâu nhé, được không?”

Biết điều.

Từ này tôi đã nghe suốt mười tám năm qua.

Hồi còn ở nhà bố mẹ nuôi, tôi phải “biết điều” mà chịu đòn không đánh lại, chịu mắng không cãi lời.

Khi trở về căn nhà này, tôi lại phải “biết điều” nhường nhịn tất cả cho người có thân thế đột ngột thay đổi là Thẩm Chi Hạ.

Lúc đi lên lầu, tôi nghe thấy Thẩm Tự Bạch nói:

“Đúng rồi Hạ Hạ, chẳng phải trước đây em bảo muốn học cưỡi ngựa sao?

Anh có người bạn mở trang trại ngựa ở Thụy Sĩ, đến lúc đó anh đưa em đi…”

Tiếng nói xa dần.

Tôi đẩy cửa phòng mình ra, nhìn quanh bốn phía, thực ra cũng chẳng có gì đáng để dọn dẹp.

Bởi vì phần lớn đồ đạc trong căn phòng này vốn dĩ chẳng có cái nào thuộc về tôi.

Tôi mở tủ quần áo, bên trong treo vài bộ đồ giản dị mà gia đình này đã vội vàng mua cho tôi khi tôi mới được đón về.

Nhãn mác còn chưa xé, nhưng chúng đã lỗi thời rồi.

Còn trong phòng thay đồ của Thẩm Chi Hạ, khắp tường đều là đồ hiệu và đồ may đo riêng.

Tôi kéo ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp sắt ép dưới cùng.

Mở ra, bên trong là một mảnh giấy ngả vàng, trên đó viết nguệch ngoạc hai chữ: Hy Vân.

Đây là kỷ vật duy nhất tôi giữ lại từ gia đình trước kia.

Ký ức như thủy triều, không thể kiểm soát mà ùa về.

Mùa đông năm bảy tuổi, tôi bị bố nuôi dùng roi mây quất đến mức lưng đầy vết thương, chỉ vì lúc nhóm lửa tôi lỡ tay làm cháy nồi cháo.

Tôi qu/ ỳ trong tuyết, lạnh đến mức môi tím tái, mẹ nuôi đứng một bên vừa cắn hạt hướng dương vừa chửi rủa.

“Thứ đồ lỗ vốn, có chút việc cỏn con cũng làm không xong, biết thế lúc đầu đem vứt quách xuống hố núi cho rồi!”

Năm mười hai tuổi, tôi thi đỗ vào trường cấp hai của huyện với thành tích đứng đầu toàn trấn, bố nuôi xé nát tờ giấy báo nhập học thành từng mảnh vụn.

“Học hành?

Học cái gì mà học!

Con gái học nhiều thế để làm gì?

Hai năm nữa thì g/ ả cho thằng con ngốc nhà họ Lý đầu thôn là vừa!”

Năm mười lăm tuổi, bố mẹ ruột dẫn theo cảnh sát ập vào căn nhà đó.

Khi bố mẹ nuôi bị đ/ è xuố/ ng đất, tôi vẫn còn đang co rúm sau bếp run rẩy.

Người phụ nữ ăn mặc sang trọng nhưng gương mặt nhòe lệ kia lao tới ôm chặt lấy tôi, giọng khàn đặc:

“Con gái của mẹ, đây là con gái của mẹ mà!”

Hóa ra tôi không phải con của họ.

Lúc mẹ Thẩm mang thai tám tháng, trên đường về quê thăm thân thì bị động tha/ i, đành phải tìm một bệnh viện nhỏ gần đó để sinh nở.

Mẹ nuôi nằm cùng phòng bệnh, vì ghen tị với sự giàu sang của nhà họ Thẩm nên đã cố tình tráo đổi hai đứa trẻ.

Bà ta đưa con gái ruột vào nôi của nhà họ Thẩm, còn đứa tr/ ẻ sin h no/ n là tôi thì bị bế về căn nhà nghèo khổ kia.

Ngày tôi được đưa về nhà, Thẩm Chi Hạ đã khóc đến ngất đi ba lần.

Thẩm Tự Bạch ôm lấy cô ta, mắt đỏ hoe gào lên với bố mẹ:

“Hạ Hạ cũng là nạn nhân!

Em ấy chẳng biết gì cả!

Lẽ nào bố mẹ muốn đuổi em ấy đi sao?”

Mẹ khóc nói: “Hạ Hạ vô tội…”

Bố thở dài:

“Dù sao cũng đã sống cùng nhau bao nhiêu năm, Vân Vân (tên cũ của tôi), con cũng hãy thông cảm một chút, Hạ Hạ bây giờ ngoài chúng ta ra thì chẳng còn gì cả.”

Nhìn bốn người họ ôm nhau khóc nức nở, tôi đột nhiên cảm thấy mình mới là kẻ ngoại lai đột ngột xông vào gia đình của người khác.

Họ đều nói muốn bù đắp cho tôi.

Nhưng đến khi tôi thật sự sống trong căn nhà này, tôi mới phát hiện ra, bù đắp nghĩa là cho tôi một căn phòng, cho tôi cơm ăn, cho tôi đi học.

Còn tình yêu, mãi mãi thuộc về Thẩm Chỉ Hạ.

Cô ta vẫn là thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm.

Còn tôi chỉ là đứa con gái được đón về từ trong núi.

Lần đầu cả nhà ngồi ăn cơm, tôi không hiểu lễ nghi kiểu Tây, dùng dao nĩa sai thứ tự.

Thẩm Chỉ Hạ dịu dàng dạy tôi, nhưng sự khinh miệt trong đáy mắt lại không che giấu được.

Thẩm Tự Bạch bật cười tại chỗ: “Quả nhiên là từ trong núi ra.”

Mẹ khẽ nói: “Từ từ học là được rồi.”

Nhưng bà vừa quay đầu đã gắp món ăn mà Thẩm Chỉ Hạ thích nhất cho cô ta: “Hạ Hạ ăn nhiều một chút, mấy ngày này gầy đi rồi.”

Lần thi đầu tiên, tôi đứng nhất khối, còn Thẩm Chỉ Hạ chỉ thi ở mức trung bình.

Về đến nhà, cô ta nhốt mình trong phòng khóc.

Thẩm Tự Bạch gõ cửa phòng tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Em không thể khiêm tốn chút sao?

Nhất định phải kích thích Hạ Hạ à?”

Mẹ cũng đến tìm tôi: “Hy Vân, lần sau thi con có thể nhường Hạ Hạ một chút không?

Dạo này con bé áp lực tâm lý lớn.”

Tôi đồng ý.

Lần thi thứ hai, tôi bỏ thi hai môn, thứ hạng tụt dốc không phanh.

Thẩm Chỉ Hạ nhờ gian lận mà chen vào top năm mươi.

Cả nhà ăn mừng cho cô ta, bố thậm chí còn tặng cô ta một chiếc đồng hồ hàng hiệu.

Không ai chú ý đến sự sa sút của tôi.

Hoặc phải nói là, không ai quan tâm.

Ba

Năm lớp mười một, tôi giành huy chương vàng trong cuộc thi vật lý toàn quốc, có tư cách tham gia trại hè của Thanh Đại.

Thẩm Chỉ Hạ cũng muốn tham gia, nhưng thành tích không đủ.

Mẹ khuyên tôi: “Hy Vân, hay là con nhường suất đó cho con bé đi?

Dù sao sau này con vẫn còn cơ hội.”

Đó là lần đầu tiên tôi từ chối.

Thẩm Tự Bạch tại chỗ ném đũa xuống: “Em ích kỷ thế mà!

Hạ Hạ đã khóc rồi mà em không nhìn thấy sao?”

Cuối cùng, tôi vẫn đi.

Nhưng bảy ngày ở trại hè, trong nhà không có ai gọi điện cho tôi.

Còn khi tôi trở về, mới phát hiện huy chương thi đấu của mình bị Thẩm Chỉ Hạ lỡ tay làm hỏng.

“Xin lỗi nhé chị, em muốn xem thử thôi, tay trượt mất rồi.”

Cô ta chớp đôi mắt vô tội: “Dù sao loại huy chương này sau này chị cũng sẽ có nữa mà, đúng không?”

Tôi không nói gì.

Đủ 300 like e lên full ạ.

Address

Lãng Yên

Opening Hours

Monday 09:00 - 19:00
Tuesday 09:00 - 19:00
Wednesday 09:00 - 19:00
Thursday 09:00 - 19:00
Friday 09:00 - 19:00
Saturday 10:00 - 17:00
Sunday 10:00 - 17:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when NHÀ GA GỐI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to NHÀ GA GỐI:

Shortcuts

Share