28/07/2026
Mình và người yêu yêu nhau gần 3 năm. Gia đình anh có cửa hàng tạp hóa khá đông khách. Từ ngày quen nhau, hầu như cuối tuần nào mình cũng sang phụ. Khi thì sắp xếp hàng hóa, khi thì tính tiền, dọn dẹp kho hàng. Mình luôn nghĩ yêu nhau thì giúp đỡ nhau là chuyện bình thường nên chưa bao giờ tính toán.
Dạo gần đây công việc của mình khá bận, lại đang chuẩn bị cho đám cưới nên mình không còn qua thường xuyên như trước.
Một hôm mẹ người yêu gọi điện cho mình:
* Từ tháng sau con cố gắng qua đây từ 6 giờ sáng nhé. Sau này cưới về còn quen nếp sinh hoạt của nhà chồng.
Mình hơi bất ngờ nên nói: Con còn phải đi làm, nếu qua từ 6 giờ sáng thì chắc không đảm bảo sức khỏe được ạ.
Bác liền đáp:
Phụ nữ lấy chồng thì phải chịu khó. Mình tập dần từ bây giờ là vừa.
Nghe xong mình không biết trả lời thế nào nên kể lại với người yêu. Mình nghĩ ít nhất anh sẽ hiểu áp lực của mình.
Nhưng anh chỉ cười:
Mẹ nói vậy cũng có gì đâu. Có chút việc thôi mà em suy nghĩ nhiều quá.
Mình hỏi lại:
Nếu vậy sao không bảo anh dậy từ 6 giờ sáng phụ cửa hàng cho quen việc sau này, mà lại chỉ bảo em?
Anh im lặng.
Chính khoảnh khắc đó khiến mình suy nghĩ rất nhiều.
Điều mình băn khoăn không phải là chuyện dậy sớm hay giúp đỡ gia đình. Mình sợ cảm giác mọi trách nhiệm đều được mặc định dành cho con dâu, còn con trai thì được xem là điều hiển nhiên không cần phải thay đổi.
Bây giờ còn chưa cưới mà mình đã phải tập làm quen với vai trò ấy. Vậy sau khi cưới thì sao? Liệu mình có vừa phải lo việc cơ quan, vừa phải gánh thêm những trách nhiệm được cho là “bổn phận của con dâu” hay không?
Mình nói với người yêu rằng điều làm mình buồn nhất không phải lời nói của mẹ anh, mà là việc anh không đứng ở vị trí của mình để thấu hiểu.
Anh lại cho rằng mình đang làm quá mọi chuyện.
Còn mọi người nghĩ sao? Nếu là bạn, bạn sẽ tiếp tục chuẩn bị cho đám cưới hay nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ này?