SÁCH Online

SÁCH Online Mua bán các loại sách giấy cũ, mới

SÀI GÒN NGÀY DÀI NHẤT, tác giả Duyên AnhSách mới, bản remake rõ đẹp, 310 trang.Trích đoạn:"NHỮNG NGƯỜI LÍNH THỦY VIỆT NA...
29/04/2020

SÀI GÒN NGÀY DÀI NHẤT, tác giả Duyên Anh
Sách mới, bản remake rõ đẹp, 310 trang.

Trích đoạn:
"NHỮNG NGƯỜI LÍNH THỦY VIỆT NAM CỘNG HÒA NHÂN BẢN
Những người lính thủy được chỉ huy can đảm giao cho sứ mạng đánh sập cầu Đồng Nai trên xa lộ Biên Hòa để ngăn chặn xe tăng cộng sản tiến vào Sài gòn đã hoàn tất nhiệm vụ lúc 9 giờ ngày 30-4- 1975. Cả tấn TNT gài kín gầm cầu, bọc kín chân cầu. Xe tăng cộng sản từ Long Khánh bò vô, bị quân dân Tam Hiệp đón đánh. Trận chiến hào hùng và lãng mạn này kết thúc mau lẹ nhưng đã làm chậm bước tiến của cộng sản. Xa lộ lúc ấy, hai bên cầu Đồng Nai, nườm nượp dân chúng chạy giặc và đông đầy binh sĩ tan hàng. Dân chúng Sài gòn chạy xuôi. Dân chúng Biên Hòa chạy ngược. Cầu Đồng Nai nghẹt người và xe cộ. Cùng với ông già, bà lão, thanh niên, phụ nữ, nhi đồng, những anh lính thủy giữ trọng trách đánh sập cầu còn nhìn rõ xe tăng cộng sản, bộ đội miền Bắc. Sức công phá của TNT gài dưới cầu sẽ làm tung bay cốt sắt xi-măng, phạm vi một cây số vuông. Và dân chúng sẽ bị chết, bị thương vô kể.
Những người lính thủy quay giang dinh, lao nhanh về căn cứ. Cầu Đồng Nai không bị đánh sập. Nếu là Mỹ, cây cầu sẽ bị đánh sập. Nếu là cộng sản, cây cầu sẽ bị đánh sập Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Nhưng với Việt Nam, cây cầu không bị đánh sập. Hình như nhận loại chưa biết chuyện này. Chúng ta thua trận, còn vì tình thương và lòng nhân đạo nữa."

SÔNG CÔN MÙA LŨ, bộ 4 tập, NXB Văn Học xb  quý 3 năm 1998, sách cũ, chất lượng còn tốt.Giá bán: 400k/bộLiên hệ: 09176777...
26/04/2020

SÔNG CÔN MÙA LŨ, bộ 4 tập, NXB Văn Học xb quý 3 năm 1998, sách cũ, chất lượng còn tốt.
Giá bán: 400k/bộ
Liên hệ: 0917677738 mr Phong.

Trong lịch sử Việt Nam, vua Quang Trung Nguyễn Huệ là vị anh hùng dân tộc gợi nhiều cảm hứng cho các nhà sách tác đưa vào tác phẩm văn học hay sân khấu hoá. Mặc dù triều đại Tây Sơn chỉ tồn tại vẻn vẹn khoảng 24 năm cho đến khi chúa Nguyễn Ánh tiến hành cuộc chiến tranh trên toàn quốc, thống nhất lãnh thổ lập ra nhà Nguyễn, nhưng cũng được lịch sử ghi nhận là một triều đại chính thống trong lịch sử Việt Nam.

Bộ trường thiên tiểu thuyết Sông Côn Mùa Lũ của nhà văn Nguyễn Mộng Giác được đánh giá là "hay và hấp dẫn", "đáng mặt tiểu thuyết theo cái nghĩa cổ điển của từ này". Với bề dày hơn 2.000 trang sách, ông đã tái hiện huyền thoại lịch sử bằng cái nhìn văn hoá và thế sự. Những chuyện tình của Nguyễn Huệ, những bê bối của vương triều, những cưu mang nghĩa hiệp, những sóng gió của gia đình v.v… đã làm cho Nguyễn Huệ trở nên lớn lao, gần gũi hơn như một con người cụ thể đầy những lo toan như bao người khác và đầy thuỷ chung ân nghĩa.

Sông Côn mùa lũ với 101 chương, mở đầu từ năm 1765 khi hai anh em Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ theo học giáo Hiến - một nhà Nho vừa trốn nạn Trương Phúc Loan chuyên quyền, từ Phú Xuân lánh vào quê vợ, và kết thúc năm 1792 khi Nguyễn Huệ mất. Có thể nói, tác phẩm đã tái hiện thăng trầm, sóng gió trong suốt gần ba mươi năm lịch sử của cuối thế kỷ 18 chứ không phải chỉ miêu tả cuộc khởi nghĩa Tây Sơn và những chiến công của Nguyễn Huệ.

27/03/2020

Bán sách ĐÔNG Y TOÀN TẬP (bìa cứng); Mới 100% (còn màng co); Giá 390k.

Nội dung sách được chia làm 8 phần:

Phần I: Lịch sử phát triển y học cổ truyền Đông phương.

Phần II: Lý luận cơ bản về âm dương ngũ hành, tạng tượng, nguyên nhân gây bệnh, phân loại chứng hậu, tứ chẩn, bát cương, bát pháp.

Phần III: Nội kinh tóm tắt, gồm: dưỡng sinh, âm dương ngũ hành, tạng tượng kinh lạc, bệnh nặng, chẩn pháp, trị tắc.

Phần IV: Thương hàn ôn bệnh.

Phần V: Phương dược: nguồn gốc, nơi thu hái, xử lý và bảo quản, phân loại thực vật, cách bào chế, cách dùng, tính năng dược vật…

Phần VI: Bào chế Đông dược [được xếp theo thứ tự A,B,C… rất dễ tra cứu].

Phần VII: Giáo trình nội khoa.

Phần VIII: Phụ khoa.

Sau mỗi bài/tiết của từng phần đều có câu hỏi thảo luận, giúp bạn đọc củng cố lại kiến thức đã đọc và học.

23/03/2020
Review của  Hà Đình Lực.Dạy con kiểu gì 😊Như các bố mẹ khác, khi mới có con nhà mình cũng bị bủa vây giữa các trường phá...
22/03/2020

Review của Hà Đình Lực.

Dạy con kiểu gì 😊

Như các bố mẹ khác, khi mới có con nhà mình cũng bị bủa vây giữa các trường phái dạy con kiểu Nhật, Mỹ, Pháp, kỷ luật không nước mắt, có nước mắt 😄

Thấy ai viết cũng hay, dạy con cũng nhàn nhưng để áp dụng với con mình sao mà khó quá.

Cách đây vài năm cơ duyên đọc được cuốn Mẹ Việt dạy con bước cùng toàn cầu của cô Hồ Thị Hải Âu, cả 2 vợ chồng đều ớ ra: Đây đúng là cái mình tìm bấy lâu, vừa thuần Việt, vừa hiện đại, ai cũng có thể làm được.

Từ đó con đường giáo dục 2 thanh niên như được soi sáng rõ ràng, cứ bình tĩnh tuần tự từng bước, không bị cuốn vào những trào lưu nhất thời.

Do vậy đây luôn là món quà cưới mình tặng các cặp vợ chồng trẻ và luôn miệng ép lũ bạn thân, họ hàng phải đọc 😄

Đọc được nhiều sách nuôi dạy con thì quá tốt. Nếu bạn chỉ có thể đọc 1 cuốn, mình mạnh dạn đề nghị cuốn này ❤

26/10/2019

Cần mua Lịch Sử Kỹ Nữ

SÁCH REMAKEĐƯỜNG VỀ NÔ LỆ, bìa cứng, giấy ngà, khâu chỉ từng tép, in rõ đẹp. Tác giả F.A.HAYEK, dịch giả PHẠM NGUYÊN TRƯ...
25/10/2019

SÁCH REMAKE
ĐƯỜNG VỀ NÔ LỆ, bìa cứng, giấy ngà, khâu chỉ từng tép, in rõ đẹp. Tác giả F.A.HAYEK, dịch giả PHẠM NGUYÊN TRƯỜNG

GIỚI THIỆU:
TIẾNG QUÊ HƯƠNG
CHU HẢO VÀ BẢN ÁN ĐƯỜNG VỀ NÔ LỆ
tiengquehuong
vor 11 Monaten
NGUYỄN CAO QUYỀN

Thực tế và thảm họa của nền kinh tế Việt Nam trong thời kỳ kế hoạch hóa là viễn cảnh mà nhà khoa học Frederic August Hayek đã hình dung từ những năm của thập kỷ 1940.
Giờ đây, nhiều người coi Hayek là nhà tư tưởng thống lãnh phe chống Marx.

Hayek gọi chủ nghĩa xã hội là một “hệ thống đạo đức giả” bởi những mục tiêu nhân đạo của nó chỉ có thể thực hiện bằng những phương pháp tàn bạo mà không xã hội nào chấp nhận nổi. Ông cũng coi nhà nước xã hội chủ nghĩa không phải là “nhà nước phúc lợi” mà thực chất là một nhà nước kiểm soát nền kinh tế chẳng khác gì Đức Quốc Xã.

Hayek là một cái tên xa lạ đối với người dân Việt Nam nhưng cái xã hội Việt Nam kể từ năm 1975 là hình ảnh phóng chiếu từ tầm nhìn của ông trong tác phẩm nổi danh “Đường về nô lệ”.

Sự lên ngôi của chủ nghĩa Marx

Thới kỳ hoàng kim của chủ nghĩa tư bản qua đi từ những thập niên đầu của thế kỷ 20. Cuôc đại suy thoái 1929-1933 đã khiến nỗi bất mãn nổi lên ở khắp mọi nơi và đẩy các xã hội vào bế tắc. Đó là lúc mà lý tưởng về chủ nghĩa xã hội trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.

Các nguyên tắc cốt lõi cho tiến trình phát triển như : tự do, quyền tư hữu và nền kinh tế thị trường bắt đầu bị coi là những trỡ ngại đối với xã hội. Hồi đó người ta tin rằng Marx đã đúng và cách phát triển tốt nhất là học theo Liên Sô kiểm soát tập thể đối với toàn bộ các phương tiện sản xuất. Khái niệm “kế họach hóa” ra đời từ đó.

Nền kinh tế kế họach hóa còn được gọi là kinh tế tập trung hay kinh tế chỉ huy, không chỉ cho phèp nhà nước kiểm soát các phương tiện sản xuất mà còn cho nhà nước toàn quyền quyết định về việc phân phối thu nhập Thời gian đó, người ta tin rằng khi trao hết quyền lưc kinh tế vào tay một nhóm lãnh đạo thì có thể tạo ra nhiều sản phẩm hơn thị trường cạnh tranh. Danh phẩm “Đường về nô lệ” của Hayek ra đời trong bối cảnh ấy.

Hayek và chủ nghĩa Marx

Hayek cho biết, ngay từ lúc trẻ, chưa bao giờ ông bị chủ nghĩa Marx lôi cuốn. Trái lại mỗi khi gặp chủ nghĩa xã hội dưới hình thái Mác-Xít ông chỉ thấy đầy ác cảm. Nói khác, đối với ông, Marx đã tìm kiếm một sự khởi sắc từ một hướng sai lầm.

Hayek nhận định, nơi đâu có kế hoạch hóa nơi đó cá nhân sẽ bị biến thành một phương tiện để chính quyền sử dụng cho những mục đích trừu tượng.

Khi không thể thuyết phục mọi người theo kế hoạch của mình, thì các nhà làm kế hoạch sẽ dùng bộ máy tuyên truyền để khiến người ta tin rằng mục tiêu của nhà nước cũng là mục tiêu của chính họ. Đó là lúc mà hai chữ tự do biến mất. Không ai còn được tự do nữa mà tất cả đều biến thành nô lệ của nhà nước, và chỉ có kế hoạch của nhà nước mới có giá trị.

Hayek công kích những người ủng hộ kế hoạch hóa vì họ đang dần dần từ bỏ tự do, không chỉ tự do cá nhân mà còn cả tư do chính trị. Họ đang đi ngược lại nền văn minh nhân loại và chen chúc nhau mở cái lồng của bọn lãnh đạo nhà nước độc tài để chui vào đó suốt đời làm nô lệ. Những bằng chứng của hiện tượng này đã xảy ra tại những trại tập trung Auschwitz của Đức quốc xã, tại cuộc Đại Thanh Trừng Sô Viết và tại Trung Hoa dưới thời Mao Trạch Đông từ 1966 đến 1976.

Con đường đi tới xã hội phồn vinh

Theo Hayek thì tri thức được phân chia cho tất cả mọi người trong xã hội cho nên không thể tập hợp lại trong một cái đầu. Do vậy, sẽ rất vô lý nếu giao cho một nhóm thiểu số có quyền quyết định người dân của một quốc gia phải làm gì như cách mà nhà nước xã hội chủ nghĩa đang thực thi.

Hayek còn phát minh ra khái niệm “trật tự tự phát”. Theo ông, thị trường cạnh tranh, với sự tự do trao đổi hàng hóa và dịch vụ sẽ vận hành ưu việt hơn hẳn phương pháp kế hoạch hóa. Nói khác, các họat động của con người có thể tự điều chỉnh mà không cần chính quyền phải cưỡng chế hay can thiệp.

Hayek xác định rằng chủ nghĩa xã hội không bảo đảm sự bình đẳng mà lại kiềm chế và nô dịch con người, trong khi nền dân chủ tôn vinh sự bình đẳng trong tự do. Ông nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng : “Nguyên tắc đẫn đạo trong một thế giới với những con người tự do phải là : chính sách tự do cá nhân là chính sách duy nhất đúng. “

Ảnh hướng của Hayek lên chính trường quốc tế

Hayek là người nước Áo. Năm 1974, nhờ những lập luận ủng hộ thị trưởng tự do, Hayek đã được giải thưởng Nobel kinh tế. Song nếu nói đến ảnh hưởng mạnh mẽ nhất của Hayek lên chính trường thì phải nói tới người chịu tác động nhiều nhất là Magaret Thatcher, nữ thủ tướng Anh.

Trong suốt thập niên 1980 Hayek được coi như cố vấn hậu trường thân tín nhất của Magaret Thatcher. Chính Thatcher đã bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với Hayek như sau : “Lời đả kích mạnh mẽ nhất thời nay đối với kế hoạch của chủ nghĩa xã hội và các nhà nước xã hội chủ nghĩa mà tôi được đọc, mà thậm chí còn được đọc đi đọc lại thường xuyên, chính là Đướng Về Nô Lệ của F.A. Hayek”.

Ngày 11/11/2918, 81 giáo sư, tiến sĩ và nhà nghiên cứu về Việt Nam, từ nhiều nước trên thế giới, đã lên tiếng bày tỏ quan ngại về các cáo buộc vô căn cứ và đáng lo ngại đối với giáo sư Chu Hảo. Ai cũng biết là GS Chu Hảo vừa bị Đảng CSVN khai trừ về tội cho xuất bản danh phẩm Đường Về Nô lệ của F.A.Hayek.

Trong bức thư gửỉ TBT Nguyễn Phú Trọng và TT Nguyễn Xuân Phúc, những người ký tên đã bày tỏ sự không đồng ý và thất vọng sâu sắc về những cáo buộc nhằm vào GS Chu Hảo và nhà xuất bản Tri Thức.

Họ cho rằng những lời buộc tội của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương là vô căn cứ Thật ra ông Chu Hảo đã giúp sinh viên và học giả Việt Nam tiếp cận nhiều hơn với các công trình học thuật lớn của các nước khác, một việc rất cần thiết không thể bỏ qua.

Trong số những người ký tên vào thư gửi có hầu hết các gương mặt uy tín trong ngành nghiên cứu về Việt Nam hiện nay, chẳng hạn như : Pierre Brocheux (Pháp) Sophie Quinn Judge (Mỹ) Christopher Goscha (Canada) David Man (Úc ) John Kleinen và Bill

Sách remake, chất lượng tốt, giấy ngà, khâu chỉ.Giá bán 200k bao gồm ship.Vui lòng inbox nếu có nhu cầu. Xin cám ơn!
24/10/2019

Sách remake, chất lượng tốt, giấy ngà, khâu chỉ.
Giá bán 200k bao gồm ship.
Vui lòng inbox nếu có nhu cầu. Xin cám ơn!

22/10/2019

Sách bán

SÁCH BÁN, MỚI 100%, GIẢM 30% GIÁ BÌAJohn Dewey Về Giáo DụcChúng ta đã sang thế kỷ thứ 21 – còn John Dewey thì đã nằm khá...
18/10/2019

SÁCH BÁN, MỚI 100%, GIẢM 30% GIÁ BÌA

John Dewey Về Giáo Dục
Chúng ta đã sang thế kỷ thứ 21 – còn John Dewey thì đã nằm khá xa hoặc quá xa rồi trong quá khứ: ông sinh năm 1859 và mất năm 1952 (cách nay ba phần năm thế kỷ!). Các trước tác của ông đã được xuất bản cách nay gần một trăm năm!. Từ đó tới nay, bao nhiêu nước đã chảy dưới chân cầu, như người ta thường nói. Ngay cái “nghiệp danh” của John Dewey cũng dài dòng: đến bây giờ, người ta vẫn phải vừa gọi tên vừa giảng giải cái danh cho ông: nhà triết học chuyên nghiên cứu tâm lý học thực hành và chuyên về sư phạm chứ không gọi theo “chuyên nghiệp hẹp” như về sau đối với Jean Piaget (1896-1980), Lev Vygotski (1896-1934), Howard Gardner (sinh 1943) …những người chỉ một danh xưng thôi là đủ: nhà tâm lý học.
Sở dĩ vậy, có lẽ là vì bản thân sự nghiệp của John Dewey dường như vẫn còn nằm ở thời kỳ quá độ từ lúc tâm lý học mới tách được ra khỏi triết học để tự đứng một mình thành một bộ môn khoa học độc lập.
Thế nhưng, dù ở vị trí chuyển tiếp đó, dù sự nghiệp tâm lý học của ông vẫn chưa sang giai đoạn hoàn toàn thực nghiệm để có thể đàng hoàng đi trong đội ngũ tâm lý học nhận thức – tâm lý học phát triển, sự nghiệp của John Dewey vẫn được đánh giá cao, vì sao vậy? Đó là nhờ tư tưởng triết học dắt dẫn các tác phẩm của Dewey mà cho tới tận hôm nay, khi đã sang thế kỷ 21, nó vẫn giữ đầy đủ giá trị.
Tư tưởng đó là gì? Ngay trong chương đầu tiên của Dân chủ và Giáo dục (được trích đăng một chương trong cuốn sách này), một tư tưởng đã lóe sáng; dựa trên những căn cứ không mới nhưng lại tương thích với thực tại thế kỷ 21 chúng ta, Dewey suy tư về vấn đề các xã hội càng ngày càng trở nên phức tạp, mà chính vì sự phức tạp đó nên phải suy tư về hệ thống giáo dục. Các xã hội càng ngày càng biến đổi nhanh lên, do đó mà có nguy cơ ngày càng cao xuất hiện cái khoảng cách giữa các tri thức muốn truyền đạt tới trẻ em và thực tiễn cuộc sống ở chính những xã hội đang biến đổi nhanh chóng ấy. Dewey cho thấy toàn bộ các tương tác xã hội được tạo ra đối với người học – từ đó mà có kết luận đầu tiên rằng người học sẽ càng học giỏi hơn nếu được tham gia vào sự vận hành của môi trường sống. Vai trò của một hệ thống giáo dục tử tế là tạo ra ở trẻ em cái ước vọng được không ngừng thay đổi tiến bộ và hệ thống giáo dục tử tế phải làm công việc cung cấp phương tiện cho sự tiến lên không ngừng đó.
Triết học giáo dục của Dewey chống lại những mục tiêu giáo dục làm cho thày và trò bị “đứng im một chỗ” thay vì cùng chuyển động. Một nền giáo dục chỉ chăm chăm vào những mục tiêu cố định, cả thày lẫn trò sẽ nhao vào một khung cảnh xã hội và lịch sử bất biến – chính cái khung cảnh, cái môi trường rất sớm bị lạc hậu so với những biến chuyển của cuộc sống thực. Mặt khác, nói theo một góc độ tích cực, thì những mục tiêu giáo dục cho một con người nhất thiết phải kết hợp được một cách nhuần nhuyễn sự phát triển văn hóa của cá nhân với sự phát triển của xã hội trên những phương diện tích cực của nó.
Dewey cũng quan tâm tới phương diện dạy học của người thày. Ông lưu ý (như một sự phê phán) rằng từ thời cổ đại Hy Lạp, việc dạy học chú trọng vào suy lý về lý thuyết chứ không tập trung chú ý vào trải nghiệm thực tiễn. Ông chứng minh rằng sự tiến triển của bản thân các môn khoa học là cả loạt trải nghiệm trong tiến trình con người thu nạp các hiểu biết. Do đó Dewey nghiêng về cách dạy học ở đó người học giáp mặt với một vấn đề có thực từ đó công việc học là công việc hoạt động và gắn với một thực tại xã hội – cái điều ông gọi bằng nền sư phạm hành dụng.
Đối với các giá trị của riêng từng cá thể người, có lẽ Dewey là người đầu tiên tuyên ngôn về giá trị cá nhân. Tuy rằng những giá trị mang tính cá nhân này cũng được coi trọng trong những nền giáo dục cổ truyền, nhưng chỉ khi nào chúng “phù hợp với công dụng xã hội” mà thôi. Với Dewey, ông đặt vị trí con người cá nhân trong trung tâm của một xã hội dân chủ đi tìm sự thay đổi tiến bộ không ngừng cho chính mình. Tính đạo đức của một nền giáo dục theo Dewey là ở chỗ nó giúp học sinh phát triển các năng khiếu cá nhân và có năng lực thực hiện được những trách nhiệm cá nhân trước xã hội.
Dewey là người đầu tiên chống lại một kiểu nhà trường học sinh nhại lại những lời giảng của thày giáo. Học sinh (và giáo viên) cùng nhau tham gia vào những nhiệm vụ xã hội theo phương thức nhà trường – một phương thức đặc biệt có nhiệm vụ tổ chức các hoạt động của học sinh trong vai trò hiệp tác với người dạy. Dân chủ là như vậy.
Triết học hành dụng của John Dewey được vận dụng xuyên suốt mọi chủ đề liên quan đến giáo dục. Nhưng có thể thấy rõ nhất sự vận dụng này ở trong mục tiêu giáo dục : đào tạo các thói quen tư duy. Các tiến trình dạy học được tổ chức hợp nhất và hài hòa tập trung vào việc tạo ra những thói quen tư duy cho người học. Ta có thể nói mà không sợ sai rằng tư duy chính là phương pháp trải nghiệm mang tính giáo dục (educative experience). Những phương diện cơ bản của phương pháp dạy học do đó cũng đồng nhất với những phương diện cơ bản của phương pháp tư duy. Trước hết người học cần phải có một tình huống đích thực để mà trải nghiệm, sao cho có được một trường hoạt động liên tục được chính người học quan tâm; tiếp đó, người học phải được đặt trước một vấn đề đích thực nảy sinh từ chính tình huống đó như một kích thích cho tư duy; ba là, người học có trong tay những thông tin cần thiết cho việc giải quyết vấn đề; bốn là, những điều kiện đó gợi ra được cho người học các giải pháp khiến người học có trách nhiệm tự tìm ra theo một trật tự liên tục; và năm là, người học có cơ hội thử thách các ý tưởng của mình khi đem áp dụng chúng sao cho chính bản thân người học thấy mọi điều sáng tỏ hơn nhờ thấy được giá trị của những sản phẩm của mình.
Tuyển tập John Dewey về giáo dục được chia thành những chủ đề lớn như Triết học và Giáo dục; Đạo đức và Giáo dục; Mỹ học và Giáo dục; Khoa học và Giáo dục; Tâm lý học và Giáo dục; Xã hội và Giáo dục; những Nguyên tắc Sư phạm. Tùy theo chuyên môn và mối quan tâm cụ thể, độc giả có thể đọc thẳng vào bất kỳ chương nào của cuốn sách. Song, thiết nghĩ chương đầu tiên của cuốn sách – Triết học và Giáo dục – có lẽ cung cấp hiểu biết nền tảng triết học của John Dewey để giúp độc giả có thể hiểu kỹ các chương khác của cuốn sách.

SÔNG HẰNG MẸ TÔI VÀ LỄ THIÊU XÁC CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ.“Sông Hằng Mẹ tôi” là tên một quyển tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Ấ...
10/10/2019

SÔNG HẰNG MẸ TÔI VÀ LỄ THIÊU XÁC CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ.

“Sông Hằng Mẹ tôi” là tên một quyển tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Ấn Độ Bhairavaprasāda Gupta, xuất bản ở Việt Nam năm 1985 và cho đến nay không in lại nữa. Tôi đọc cuốn sách đó từ khi còn nhỏ và rất ấn tượng về nó. Tôi dùng tên cuốn sách để gọi cho chuyến đi đến Varanasi ngắm sông Hằng.

Tôi đã dành trọn một ngày bên bờ sông Hằng, từ sáng sớm đến tối và đến sáng hôm sau, đắm mình vào những nghi lễ kỳ bí thiêng liêng của cư dân Ấn ven bờ sông Hằng. Và tôi chưa bao giờ hết ngạc nhiên khi thấy cái cao quý ở chung với cái thấp hèn, cái bẩn thỉu trần tục ở chung với niềm tin tâm linh mãnh liệt, cái giàu có ở chung với cái nghèo khổ và muôn vàn những điều khó tin khác quanh sông Hằng.

Sau khi đã đến hết những nơi thú vị ở thành phố Agra, nhóm chúng tôi theo dự định ban đầu là sẽ đến Varanasi bằng tàu giường nằm chạy suốt đêm. Nhưng khi chúng tôi định ra ga thì mới biết là vé của chúng tôi chưa được xác nhận, chúng tôi bèn thuê một chiếc xe ô tô chạy suốt đêm đến Varanasi. Dọc đường đi, tôi nghĩ dân Ấn Độ có lẽ là những tay lái lụa nhất thế giới. Ngồi trên xe, tôi không thể nào ngủ được vì những cú bẻ tay lái ngoạn mục của bác lái xe. Và tôi nghĩ mình sống sót đến được Varanasi thì quả là một kỳ tích.

Khách sạn của chúng tôi ở Varanasi cũng là một khách sạn nhỏ, nằm trong hẻm một con đường đông đúc rất gần bờ sông Hằng. Đã biết rằng người Ấn theo Hindu giáo rất tôn thờ thần Bò Nandi, được coi là con vật cưỡi của thần Shiva, và không dám đụng đến chúng, song tôi vẫn choáng váng trước số lượng những con bò xuất hiện khắp mọi nơi ở Varanasi, thậm chí trước những đoạn đường đầy phân bò, khiến tôi vừa đi vừa tìm cách lạng lách né tránh, nếu không sẽ giẫm phải những đống phân.

Ai cũng biết người Ấn theo Hindu giáo kiêng không ăn thịt bò, nhưng họ không kiêng uống sữa bò. Họ vẫn có những trang trại để nuôi bò lấy sữa vì khi một con bò sữa về già, họ sẽ thả chúng đi lang thang ngoài đường vì bò bị cấm giết thịt, mà nuôi một con bò già vô dụng thì chi phí quá lớn. Vì thế ở Ấn Độ, số lượng bò đi hoang chỉ có tăng chứ không giảm. Ước tính ở Ấn Độ hiện nay có 200 triệu con bò đi hoang. Chúng tự do đi lại trên đường phố, ị phân vung vãi, ngủ gục ở bất cứ đâu và tự kiếm ăn hay sống nhờ vào lòng tốt của mọi người. Nếu các bạn đến Ấn Độ, các bạn xách một chiếc túi da bò hay khoác một chiếc áo da bò, các bạn sẽ không được hoan nghênh và xem là xúc phạm tín ngưỡng. Chính vì lẽ đó, tôi đi Ấn Độ xách va li bằng nhựa cứng và ba lô, túi xách làm bằng sợi tổng hợp.

Không chỉ có Hindu giáo mà đạo Jaina (Kỳ Na giáo) ở Ấn cũng cấm ăn thịt bò, xúc phạm bò cho nên đương nhiên không bao giờ tìm thấy một cửa hàng nào chế biến món ăn từ thịt bò. Tôi đi bụi ở Ấn, không có dịp vào khách sạn 5 sao của Ấn, nơi phục vụ du khách quốc tế sang trọng, nên không biết trong đấy có phục vụ thịt bò không. Nhưng tôi nhớ khi tôi ở khách sạn 5 sao ở Các tiểu vương quốc A Rập thống nhất, tuy đạo Hồi kiêng thịt lợn nhưng ở khách sạn 5 sao vẫn phục vụ món thịt lợn cho du khách nước ngoài. Tất nhiên người chế biến không phải là người Hồi giáo.

Hồi giáo cũng là một tôn giáo lớn của Ấn Độ, nên hệ quả là người Ấn để cho an toàn, các cửa hàng ăn nơi công cộng chỉ phục vụ một món thịt duy nhất là món thịt gà, vị ăn giống như gà công nghiệp của Việt Nam. Việc cấm ăn thịt bò đã được đưa vào quy định của pháp luật và ai vi phạm lệnh cấm ăn thịt bò, sẽ bị phạt ngồi tù 2 năm và đóng tiền phạt 10.000 rupee. Chính vì thế, du khách đến Ấn Độ không nên ăn thịt bò nếu như không muốn bị dân Ấn coi là tội phạm.

Cách thủ đô New Delhi chừng 1 giờ bay hoặc 10 giờ ngồi tàu, thành phố Varanasi, còn có tên là Benares, Banaras hay Kashi, được coi là điểm phải đến của bất cứ du khách nào khi đặt chân đến Ấn Độ cùng với thành phố Agra nơi có ngôi đền tình yêu Taj Mahal. Đây là một trong những thành phố cổ nhất thế giới liên tục có cư dân sinh sống cho đến tận ngày nay, được mệnh danh là thành phố của thần linh, văn hóa và tôn giáo với hai tôn giáo lớn là Hindu giáo và Phật giáo. Nhà văn Mỹ Mark Twain từng ca tụng "Benares lâu đời hơn lịch sử, lâu đời hơn truyền thống, thậm chí lâu đời hơn cả huyền thoại, và dường như lâu đời gấp đôi tất cả những khái niệm trên cộng lại".

Thành phố này ai đến lần đầu hẳn sẽ bị choáng toàn tập. Thành phố tràn ngập bụi bặm, ô nhiễm, giao thông thì hỗn loạn với đủ loại xe, trong đó nhiều nhất là xe rickshaw, một loại xe tương tự như xe tuk tuk. Đường phố cực kỳ nhỏ hẹp và đông đúc với nhiều loại phương tiện xe cộ không theo một trật tự giao thông nào, chỉ có tiếng còi xe inh ỏi và tiếng mắng chửi. Nhà cửa xây không theo trật tự nào và toàn nhà ổ chuột. Hàng quán ở khắp nơi, tràn ra lề đường, người mua kẻ bán mặc kệ chuyện mình đã cản trở giao thông như thế nào. Người dân địa phương thì bẩn thỉu, ăn mặc nghèo nàn, nhiều người đi chân đất, màu da đen nhẻm, ánh mắt nhìn trừng trừng vào du khách. Đặc biệt không hề thấy phụ nữ đi một mình trừ những bà già nghèo khổ. Tôi nghe khuyến cáo rằng phụ nữ đi một mình ở Varanasi là không an toàn. Ở đây có thể dễ dàng nhận ra ai là du khách nước ngoài không chỉ dựa vào màu da, màu tóc, cách ăn mặc, mà còn vì cái khẩu trang đeo kín mít hay vẻ mặt bàng hoàng, khiếp sợ trước những gì mình chứng kiến.

Trái với sự hình dung ban đầu của tôi về một bờ sông Hằng rộng thênh thang, với những con đường dẫn đến thênh thang, hóa ra đến sông Hằng phải đi bộ cả 1, 2 cây số trong những hẻm nhỏ trong khu ổ chuột chật chội, bẩn thỉu, đông đúc rồi từ những hẻm đó dẫn ra bờ sông Hằng. Tôi không hiểu sao lại như vậy nên hỏi anh chàng tour guide địa phương và được biết địa hình nơi này xưa nay vẫn thế. Có lẽ người dân Ấn muốn sống càng gần sông Hằng linh thiêng càng tốt.

Nơi thiêu xác người là những bãi đất trống bên bờ sông Hằng, gọi là các Ghat. Ghat có nghĩa là danh từ chỉ một chuỗi bậc thang dẫn xuống sông Hằng. Sông Hằng được phân định bởi những bậc thang kéo dài xuống bãi sông. Có lẽ thành phố Varanasi thì ở trên cao, còn sông Hằng ở dưới thấp, cho nên theo thời gian, người ta đã làm một chuỗi những bậc thang để đến gần sông Hằng hơn.

Sau khi đi xuyên qua những hẻm nhỏ, tâm trí chưa hết choáng váng vì vẻ nghèo khổ, ồn ào, bẩn thỉu mà mình chứng kiến, chúng tôi đến Ghat lớn nhất ở Varanasi, Ghat Manikarnikar, nơi hàng ngày thiêu từ 200 đến 300 xác người.
Luật ở đây là cấm du khách chụp ảnh cảnh thiêu xác. Tôi được nghe dặn là nếu có cò du lịch đến dụ dỗ du khách đến một nơi nào đó, trả tiền cho việc được chụp ảnh, thì sau khi chụp ảnh xong, cò sẽ lập tức trở mặt và đòi báo cảnh sát nhằm vòi vĩnh du khách phải chi ra số tiền lớn hơn nếu không muốn rắc rối với luật pháp. Vì vậy khi có cò đến hỏi có chụp ảnh không, tôi lắc đầu từ chối.

Tuy nhiên, cái tính ưa mạo hiểm của tôi lại trỗi dậy. Tôi quyết định lén chụp ảnh bằng cái máy ảnh đeo trước ngực, không cần ngắm, mà chỉ bấm đại với hy vọng được tấm nào hay tấm ấy, vì thấy cò cứ nhìn nhằm chằm vào chúng tôi. Tuy đã hết sức cẩn trọng nhưng tôi vẫn bị phát hiện. Lập tức một đám cò xông đến đòi bắt tôi đi cảnh sát, giọng rất hung hăng. Tôi bình tĩnh im lặng vờ như không hiểu tiếng Anh và thò tay bấm nút giả vờ xóa ảnh. Các bạn của tôi thì ra sức phân trần bằng tiếng Anh. Thế là thoát nạn, bọn cò bỏ đi. Tôi phải công nhận một điều là cò du lịch ở Varanasi rất hung tợn.

Khi tôi đến Ghat Manikarnikar đã có một số xác người đang được thiêu cháy đen thui và một xác chuẩn bị thiêu, được quấn kín bằng vải trắng. Xác để lộ thiên, chỉ lót một lớp củi, ngửa mặt lên trời, chứ không phải củi chất kín xác. Trước khi thiêu, có vài đạo sĩ Bà La Môn làm những nghi thức cầu cúng. Một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là vợ, châm lửa đốt xác chồng. Tôi để ý thấy bà ta châm lửa từ phía chân. Trên bãi sông, những con bó vẫn cứ đi lang thang bên cạnh những đống lửa thiêu xác. Khi ngọn lửa bùng lên dù đứng xa xa nhưng tôi vẫn có cảm giác mùi khét do thịt người cháy lan tỏa trong không trung. Nhưng dù sợ, tôi vẫn không cưỡng được cảm giác tò mò, hai mắt cứ mở to nhìn vào những xác cháy. Có xác mới bắt đầu cháy, có xác đã cháy đen thui, có xác đã gần thành tro. Tôi nghe bảo có xác chết khi cháy rút gân, đã bật dậy và người ta phải lấy cây củi đè xác xuống.Không một từ nào có thể diễn tả cảm giác của tôi lúc đó: bàng hoàng, kinh sợ, ngạc nhiên. Tôi ra về, mà có có cảm mùi khói khét từ xác người chết, cứ bám vào da thịt mình. Đến đây tôi mới hiểu vì sao các công ty du lịch Việt Nam không bao giờ đem việc xem lễ thiêu xác ở sông Hằng vào chương trình tour của mình bởi vì nó quá ám ảnh và ghê sợ.

Theo lời kể của bạn tour guide địa phương thì nếu xác là phụ nữ thì đặt nằm sấp, xác đàn ông đặt nằm ngửa. Người châm lửa là vợ, chồng hoặc là con. Trung bình một xác thiêu thành tro mất khoảng 4 – 5 tiếng đồng hồ. Củi được thiêu xác là gỗ trầm và đàn hương, vì vậy chi phí rất tốn kém so với thu nhập trung bình của người Ấn Độ. Khoảng từ 1500 đến 2000 USD cho một lễ thiêu xác. Tour guide địa phương cũng chỉ cho tôi một lò điện nơi chính phủ Ấn Độ cho xây dựng để những ai nghèo quá thì thiêu xác bằng điện, song dân Ấn lại chỉ cho những ai bị tai nạn hay tự sát thiêu ở đó, còn thì sống chết gì họ cũng cố tìm cách thiêu xác người thân bằng nghi lễ truyền thống củi bên bờ sông Hằng. Còn nếu vẫn không có tiền mua củi, họ đành quấn xác chết bằng vải và thả trôi sông Hằng luôn.

Cũng có những người chết thả trên sông Hằng mà không được đốt xác. Đó là các bậc thánh nhân, phụ nữ mang thai, trẻ em dưới 18 tuổi, người bị rắn cắn. Những xác người này sẽ bị buộc vào một tảng đá và thả xuống sông Hằng. Người dân Ấn Độ tin rằng sông Hằng là con sông linh thiêng và có khả năng tự thanh lọc hết thảy. Chính vì thế, sau khi thiêu xác xong, tro được thả trôi sông Hằng và ngay cách chỗ thả tro chỉ chừng vài chục mét, người ta thản nhiên rửa mặt, súc miệng và tắm rửa. Nhưng thực tế thì sông Hằng ngày một ô nhiễm khủng khiếp.

Tôi nghĩ dù rất nghèo khổ, dù rất bẩn thỉu song người Ấn có vẻ hài lòng với cuộc sống của mình. Họ chấp nhận cuộc sống đó một cách đương nhiên và thậm chí còn có vẻ hạnh phúc. Họ không sợ cái chết và họ nghĩ rằng cái chết là một bước tiến tới hạnh phúc.

Khi đi trong những ngõ hẻm nhỏ dẫn ra sông Hằng, tôi đã choáng người khi thấy vài người đàn ông khiêng xác chết đi bộ ngang qua người tôi. Xác chết không được che đậy gì cả, chỉ mặc quần áo thường và không hề có quan tài. Hẻm thì rất nhỏ, chỉ chừng một mét rưỡi. Tôi điếng hồn nhìn cái xác chết được khiêng qua sát sạt người mình. Nhưng đó là chuyện thường ngày ở nơi này, ai khiêng xác chết ở trên đường thì cứ khiêng, người ta vẫn cứ đi bộ, buôn bán ồn ào và chẳng có ai quan tâm đến những xác chết khiêng ngang qua chỗ mình.

Ngay gần chỗ thiêu xác, có một một quán nhỏ chật hẹp, bẩn thỉu, ngồi được khoảng hơn 10 người. Quán bán Blue Lassi, tức là một loại sữa chua trộn trái cây. Người bán hàng là một chàng trai trẻ với những nét rất Ấn. Quán có lẽ rất nổi tiếng vì tôi thấy trên vách dán toàn hình thẻ của những du khách đã từng đến quán này. Tôi tiếc là không biết trước để mình cũng có thể mang theo một tấm hình thẻ dán ở đây.

Có nhiều loại Blue Lassi trộn với táo, lựu, chuối… hay thập cẩm. Dù ở rất gần Ghat thiêu xác lớn nhất, dù có cảm giác ớn lạnh, dù phải chứng kiến quá nhiều xác chết ngay cạnh đó, song tôi vẫn thấy ly Blue Lassi của tôi là một món ngon bậc nhất mà tôi đã từng nếm. Cảm giác sau khi từ một chỗ toàn xác chết về, ghé vào một quán gần đó để thưởng thức món Blue Lassi mát lạnh, cũng là một cảm giác rất đặc biệt và ấn tượng trong đời.

Address

93 Trần Hưng Đạo, Phường Phú Thủy
Phan Thiet
084

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when SÁCH Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category