Midori Coffee Roastery

Midori Coffee Roastery CÀ PHÊ RANG MỘC

🍀Những khoảng trống thời gian là cần thiếtGần đây mình đọc được một chia sẻ của một chị mà mình theo dõi trên insta mình...
18/06/2026

🍀Những khoảng trống thời gian là cần thiết

Gần đây mình đọc được một chia sẻ của một chị mà mình theo dõi trên insta mình trích dẫn vài nội dung trước khi mình kể bạn nghe vì sao lại có tiêu đề phía trên hen.

Chị làm ở Nhật và như một mô típ chung thì sẽ luôn nghe những lời so sánh khập khiễn từ rất nhiều người xung quanh về thu nhập, về "đóng góp" cho gia đình, nhưng ít ai biết chị ấy cũng chỉ đang học cách tồn tại ở một đất nước mới, nhưng thế giới đã đòi kết quả. Dần người ta thấy sợ "trở về", thế rồi chị lao vào làm thật nhiều đến mức chị ấy không cảm thấy hạnh phúc, không còn khoảng trống để thở.

Chị bảo rồi đến lúc kiếm đủ tiền rồi mà vẫn thấy thiếu, dần dần không biết mình sống để làm gì. Muốn tự do đi tìm bản thân thì phải bỏ việc, còn muốn tiếp tục công việc thì phải mất tự do. Nhưng may mắn rồi chị nhận ra cả hai định nghĩ đó đều không phải tự do. Chị quyết định không từ bỏ, mà học cách vẽ lại điều kiện ngay trong công việc của chính mình. Và chúng ta sẽ không đứng giữa lựa chọn giữa sự nghiệp, tự do và gia đình. Ở đây chung ta chọn tất cả. Viết đến đây làm mình nhớ đến lyrics của Seachains " sự nghiệp và tình yêu anh xứng đáng có luôn cả hai".

Mình vẫn tin khi bạn càng tốt lên từng ngày, cuộc sống của bạn chắc chắn sẽ càng chủ động hơn. Và ở đây mình muốn nói không có gì là dễ dàng nhưng con người ta sống với một trái tim rộng mở, một nổ lực phi thường trong bất kì điều kiện sống nào thì cũng sẽ tạo ra cơ hội. Và rồi chính những điều ấy sẽ mang đến bạn những khoảng trống thời gian dư giả hơn.

Nhưng cũng đừng để bản thân lao vào công việc mà quên dành cho chính mình mấy lời thương yêu, chút thời gian ngắm nhìn xung quanh, hay đơn giản là cuộc trò chuyện cùng những người mình thương quý. Để cuộc sống cân bằng hơn.

Mình tin tùy vào giai đoạn cuộc đời khoảng trống thời gian đó sẽ có độ giãn khác nhau, nhưng sẽ luôn có để chúng ta kịp hít thở và thương nhau. Chúc bạn yêu việc mình làm, làm việc mình yêu, và hoặc là cả hai vừa yêu công việc mình đang làm và vừa làm cái việc mình yêu á. Dù thế nào đi nữa, mình tin khi nhìn đời bằng đôi mắc biết ơn thì người ta bớt phán xét nhau, sống cho mình nhiều hơn và biết cách yêu thương hơn. ❤

FROM MIDORI WITH LUV 🌻

🌠Cuộc đời và những chuyến điChúng mình đi để thấy, để cởi mở, để gặp gỡ và để thấy lòng mình rộng ra và cái tôi dần bé l...
15/06/2026

🌠Cuộc đời và những chuyến đi

Chúng mình đi để thấy, để cởi mở, để gặp gỡ và để thấy lòng mình rộng ra và cái tôi dần bé lại. Tự nhiên mình lại cảm nhận rõ những trải nghiệm của mình qua mấy điều đó.

Có những chuyến bằng một cách nào đó rất lặng lẽ, chúng để lại trong mình những thay đổi nhỏ. Mình học được cách lắng nghe nhiều hơn, bớt vội vàng phán xét và nhận ra thế giới rộng lớn hơn những gì mình từng nghĩ.

Mỗi người mình gặp, mỗi câu chuyện mình nghe, mỗi vùng đất mình đặt chân đến đều giống như một ô cửa sổ mới. Qua những ô cửa đó, mình không chỉ nhìn thấy cuộc sống của người khác mà còn nhìn thấy chính mình rõ hơn. Có lẽ điều đẹp nhất của việc dịch chuyển không nằm ở việc ta đi được bao xa, mà là sau mỗi lần trở về, trái tim mình lại rộng thêm một chút. Nhỉ?

FROM MIDORI WITH LUV ❤

Suis-je un nom, un métier, des valeurs, des sentiments, une éducation, un savoir? Tous ces visages suffisent-ils à me dé...
05/05/2026

Suis-je un nom, un métier, des valeurs, des sentiments, une éducation, un savoir? Tous ces visages suffisent-ils à me définir?

Non, mais j'ai besoin de les reconnaître et de les explorer pour me sentir pleinement exister. - Jean-Louis Servan-Schreiber-
------
“Tôi là gì – một cái tên, một nghề nghiệp, những giá trị, những cảm xúc, một nền giáo dục, hay tri thức? Tất cả những ‘gương mặt’ đó có đủ để định nghĩa tôi không?

Không, nhưng tôi cần nhận ra và khám phá chúng để cảm thấy mình thực sự tồn tại một cách trọn vẹn.” - Jean-Louis Servan-Schreiber

Hôm rồi mình có một buổi hẹn với người chị mình quý lắm thì chị ấy có hỏi mình rằng nếu bây giờ có một điều ước để mình có thể ước một điều mình muốn nó xảy ra ngay lập tức thì đó sẽ là gì ? Mình nghỉ hồi lâu lắm nhưng mình không có câu trả lời. Chị hỏi mình là câu hỏi này khó với em lắm hông ? Thì mình nói dạ không, chỉ là đã từ rất lâu rồi em không còn vội vã mong điều gì đó sẽ đến thật nhanh nữa vì em biết mọi thứ đều cần quá trình và « Good things take time ». Nhiều khi mình nghĩ nếu lỡ mai mình không còn trên đời này nữa thì mình cũng không tiếc chi hết vì hôm nay, ngay thời khắc này mình đã thật sự sống rồi.

Không phải là mình không còn ước. Chỉ là những điều mình ước đã không còn mang hình dạng như trước nữa.

Ngày xưa, điều ước của mình có thể gọi tên được: một công việc, một thành tựu, một người nào đó. Nó cụ thể, rõ ràng, và đôi khi… hơi vội vàng. Còn bây giờ, nếu phải gọi tên, thì điều mình muốn có lẽ chỉ là được tiếp tục hiểu mình hơn một chút mỗi ngày. Mình nghĩ điều mình muốn là một hành trình.

Một hành trình mà ở đó, mình không cần phải cố gắng trở thành một ai khác.
Không cần phải ép mình vào một khuôn mẫu nào đó để được công nhận.
Không cần phải luôn mạnh mẽ, luôn đúng, luôn hoàn hảo.
Mình chỉ cần được là mình, nhưng là một “mình” đang không ngừng hiểu, không ngừng mở ra.

Hiểu vì sao mình vui với những điều rất nhỏ, như một bài nhạc cũ, một buổi chiều có nắng, hay một ánh mắt ai đó vô tình chạm vào mình.
Hiểu vì sao có những lúc mình chọn im lặng, không phải vì không có gì để nói, mà vì mình đang lắng nghe chính mình nhiều hơn.
Mình nhận ra, mình không còn cố gắng “trở thành ai đó” nữa. Mà thay vào đó, mình chỉ đang học cách trở về với chính mình, nhưng là một phiên bản sâu hơn, thật hơn, và dịu dàng hơn.

Mình nhận ra, hóa ra “tồn tại trọn vẹn” không phải là khi mình có tất cả.
Mà là khi mình ý thức được mình đang sống trong từng khoảnh khắc rất nhỏ.

Có lẽ, “một cái tên”, “một nghề nghiệp”, hay “một vai trò” vẫn cần thiết để mình tồn tại trong thế giới này. Nhưng ở đâu đó bên trong, mình biết mình còn là nhiều hơn thế.

Là khi mình ăn một bữa cơm và thật sự cảm nhận được vị của nó.
Là khi mình dạy một buổi học và thấy lòng mình ở đó trọn vẹn với tụi nhỏ.
Là khi mình buồn, nhưng không còn sợ nỗi buồn nữa.
Là khi mình vui, mà không cần phải giải thích vì sao.

Và nếu có một điều ước thì thật ra, mình nghĩ mình vẫn có. Mình ước rằng, dù thời gian có trôi nhanh hay chậm, dù mọi thứ có thay đổi thế nào đi nữa, mình vẫn giữ được cảm giác được sống một cách trọn vẹn trong chính cuộc đời của mình.

Không cần nhanh hơn.
Không cần nhiều hơn.
Chỉ cần thật thôi 🍀

FROM MIDORI WITH LUV ❤

Tui vẫn bán cà phê,Trong những ngày nắng ee,Hoặc mưa dài lê thê,Mừng quá khách chưa chê 🥹🥹🥹🥹
01/04/2026

Tui vẫn bán cà phê,
Trong những ngày nắng ee,
Hoặc mưa dài lê thê,
Mừng quá khách chưa chê 🥹🥹🥹🥹

Sau ngần ấy năm cố gắng có thể hỏi mục tiêu sống của mình là gì có lẽ sẽ là làm việc gì lợi mình lợi người. Suốt khoảng ...
24/01/2026

Sau ngần ấy năm cố gắng có thể hỏi mục tiêu sống của mình là gì có lẽ sẽ là làm việc gì lợi mình lợi người. Suốt khoảng thời gian lớn lên đến tận bây giờ mình cũng không thể đếm hết bao nhiêu sự kiện đã xảy ra trong đời, có vui, có buồn, có những lần hít một hơi thật sâu và cho phép mình nhìn thẳng vào những vô định trong đời để rồi thấy được lối ra cho chính mình.

Bạn tin không thật ra những bất như ý xảy đến là ông trời đang giúp ta tìm thấy bản thân mình. Mình tin, sau tất cả thì mình của hiện tại được góp nhặt từ rất nhiều mình ở trải nghiệm đã qua. Con người ta yêu đời không phải vì đời thật đẹp mà là người ta chọn yêu những điều đẹp đẽ lẫn những vết rạn đâu đó. Cũng như cách người ta thấu hiểu và lắng nghe nhau.

Mình nhớ có một buổi tối trên đường về, mình dừng ngay sạp bánh đậu xanh ngay chỗ đèn đỏ để mua chút vị tuổi thơ thì vô tình bằng một cách nào đó mình đã dừng ở đó gần một tiếng đồng hồ để trò chuyện cùng cụ bà bán bánh. Bà kể cho mình – một người xa lạ về một góc trong đời sống của bà, kể mình nghe bà bán sạp bánh này là để nuôi đứa cháu bà thương lắm đang đi học. Bà nghể cháu bà học trường Sư Phạm, nó chăm lắm, mình mới xoay sang nói “dạ con cũng học Sư Phạm nè bà”. “Vậy con học chung trường với nó rồi” “Dạ đúng rồi, nhưng giờ con tốt nghiệp đi làm rồi”. Bà kể đủ thứ về con cái của mình, cả nổ lực của đứa cháu bà thương lắm.

Mãi sau này nhìn lại, mình “lớn lên” không chỉ qua những câu chuyện của riêng mình mà còn là những câu chuyện của ai đó mình gặp trong đời.

Cảm ơn vì những nhân duyên đã đang và sẽ đến ✨

FROM MIDORI WITH LUV 💖

  nay thứ 7 🌱Thứ 6 và thứ 7 có thể gọi là hai ngày sạc lại năng lượng của mình để chuẩn bị cho tuần tiếp theo. Có thể mì...
22/11/2025

nay thứ 7 🌱

Thứ 6 và thứ 7 có thể gọi là hai ngày sạc lại năng lượng của mình để chuẩn bị cho tuần tiếp theo. Có thể mình sẽ đến công ty, cũng có thể mình sẽ chọn một quán cà phê mình yêu thích S'more, Cộng, Bean hay chăm hơn thì mình sẽ qua Ollin ở Thảo Điền để ngồi làm việc, xem phim, gọi về cho mẹ hay cũng có thể ngồi yên như vậy. Thi thoảng sẽ có vài người bạn đi cùng hay đơn giản mình sẽ connect với mấy bạn nhân viên ở quán.

Mấy tháng gần đây mình bắt đầu chăm da, rồi học từ bạn mình mấy tip make up nhẹ nhàng. Vậy mà thấy mọi thứ xung quanh cũng tươi tắn lên hẳn luôn đó chớ.

Hồi trước mình không có như vậy, mình dành mọi thời gian chủ yếu cho công việc nhưng dần mỗi ngày mình học cách quản lý thời gian tốt hơn, biết dành ra chút thời gian cho bản thân, hay những bữa cơm cùng với mẹ và ông bà.

Mình cũng hiểu làm sao mà kiếm tìm được sự cân bằng tuyệt đối nhưng học cách dùng thời gian đúng đắn cũng là một cách cân bằng lý tưởng. Nhỉ?

FROM MIDORI WITH LUV ❤️

✨ Góc tản mạn :)))Vui vẻ không phải do họ không có nỗi buồn nhưng con người ta càng lớn càng hiểu ra một điều rằng không...
05/11/2025

✨ Góc tản mạn :)))

Vui vẻ không phải do họ không có nỗi buồn nhưng con người ta càng lớn càng hiểu ra một điều rằng không phải cứ phơi bày hết ra sẽ nhẹ lòng, nó còn phụ thuộc vào hoàn cảnh và người họ muốn bày tỏ là ai 🌱

Vì bạn biết không, đôi khi có những người hỏi han chẳng phải vì quan tâm mà chẳng qua họ tò mò hay đôi khi tệ hơn sẽ là cảm giác thỏa mãn cái tôi cá nhân khi thấy ai đó cũng đang bất ổn và có chăng là suy nghĩ "họ cũng giống mình".

Nên thật tuyệt nếu bạn có ai đó chân thành lắng nghe, còn nếu không thì mình mong bạn có thể ổn để ấp ôm lấy những nỗi niềm của bản thân và biết đâu một lúc nào đó bạn có thể dùng sự chân thành của mình để xoa dịu nỗi đau ai đó ngoài kia. Ahh và mình tin rồi sẽ có một người nào đó đến, họ sẽ chân thành quan tâm bạn như cách bạn luôn là...✨

FROM MIDORI WITH LUV ❤️

“Có người đi đến đâu cũng nhẹ nhàng, cũng không làm ai thấy nặng lòng. Dù có bực mình, cũng không ném sự bực tức vào ngư...
10/10/2025

“Có người đi đến đâu cũng nhẹ nhàng, cũng không làm ai thấy nặng lòng. Dù có bực mình, cũng không ném sự bực tức vào người khác. Dù có chuyện không vừa ý, vẫn cố gắng nói năng cho ra người, giữ cho người đối diện một chút thể diện, một chút yên ổn. Như thể, trong họ luôn có một cái thắng vô hình, ngăn họ khỏi sự bộc phát vô nghĩa. Những người như thế, chẳng cần la lối để ‘hơn’, mà chỉ cần không khiến ai tổn thương – là đủ.

Có người sống âm thầm mà tự chủ. Thấy bẩn thì dọn, thấy sai thì sửa, không đợi ai nhắc. Họ biết cách rửa chén, dọn nhà, xếp mền gối sau khi ngủ – không vì sợ ai trách, mà vì họ hiểu: cuộc đời ai cũng có phần của mình để gọn gàng. Người biết dọn dẹp cuộc sống từ những điều nhỏ, cũng là người biết gánh trách nhiệm của chính mình mà không đổ lỗi.

Có người có địa vị, có tiền bạc, có tri thức – nhưng khi nói chuyện với bất kỳ ai, họ vẫn giữ giọng điệu vừa phải. Họ chào bác bảo vệ, cám ơn cô lao công, tôn trọng người bán hàng rong. Vì họ được dạy từ nhỏ rằng: Ai cũng xứng đáng được tôn trọng.

Có người, sống biết ơn một cách tự nhiên. Họ không khoe khoang ‘tự thân tự lập’ để gạt bỏ quá khứ. Họ nhớ từng người đã chìa tay giúp lúc khó khăn, từng bữa cơm ăn nhờ, từng cái áo mặc tạm. Với họ, biết ơn là đạo đức – không phải chiến lược.

Và có những người, dù không gặp thường xuyên, nhưng mỗi lần nghĩ đến là thấy lòng nhẹ tênh. Vì họ không bon chen, không phán xét, không phô trương. Họ sống như một luồng gió mát giữa mùa hè oi ả. Gặp họ – ta không phải gồng mình.

Ta vẫn thường gọi họ là những con người tử tế. Còn theo Daniel Goleman, đó là những người có trí tuệ cảm xúc (EQ) – người có khả năng nhận diện và điều tiết cảm xúc, thấu cảm người khác, và cư xử khéo léo trong mọi tình huống.

Có lẽ, thế giới này chưa bao giờ thiếu người giỏi. Chỉ là, những người sống tử tế lại dần trở thành một điều hiếm quý. Những người sống tử tế không phải vì họ luôn gặp thuận lợi, mà vì họ có nội lực để không để cảm xúc dẫn lối hành vi, và có trái tim đủ rộng để hiểu rằng: mỗi người đều đang gắng gượng sống theo cách riêng mình.

Không cần sống vĩ đại. Chỉ cần sống tử tế.
Vì người tử tế – nhìn là biết.
Và ở cạnh họ – là thấy bình yên.”

- Vựa Chữ ✨

Your Name - Taki và Mitsuha, dù lạc mất nhau trong ký ức, họ vẫn tìm thấy nhau giữa biển người ✨Hồi đầu năm mình được mộ...
06/10/2025

Your Name - Taki và Mitsuha, dù lạc mất nhau trong ký ức, họ vẫn tìm thấy nhau giữa biển người ✨

Hồi đầu năm mình được một người chị tặng cuốn sách Your Name - cuốn sách cùng tên bộ phim mình yêu thích. Ở lần đọc sách này cứ cảm giác như mọi thứ trôi chậm hơn vài nhịp, làm mình muốn viết gì đó. Có thể xem đây là một bài "rì-diu" đi hen.

Có những tình yêu không đến bằng sự hẹn trước, mà bằng một sợi dây vô hình nhẹ nhàng kéo hai người lại gần. Với mình Your Name là câu chuyện tưởng chừng không thể về hai con người ở hai thế giới khác nhau, bất ngờ chạm vào đời nhau qua những giấc mơ, qua những ngày sống hoán đổi cho nhau. Họ không có kỷ niệm dài lâu, không có những lời hứa hoa mỹ, thậm chí còn không kịp nhớ rõ tên nhau… vậy mà trong sâu thẳm trái tim, vẫn luôn có một tiếng gọi khẽ khàng: “Mình đang tìm ai đó.”

Điều đẹp nhất trong tình yêu của họ không chỉ là giây phút gặp lại ở cuối con dốc, mà là cả hành trình dài lạc lối và đầy kiên nhẫn. Tự nhiên làm mình cảm nhận về tình yêu thật sự có thể tạm xa nhau, có thể bị thử thách bởi thời gian nhưng không bao giờ biến mất. Cảm xúc chân thành sẽ luôn neo lại, dẫn người ta tìm về đúng người, đúng khoảnh khắc.

Tình yêu đôi khi không cần lý trí để giải thích. Nó giống như ánh nhìn đầu tiên khiến người ta thấy quen thuộc, như một giấc mơ cũ bỗng hiện về, như một tiếng thì thầm của số phận. Và rồi, dẫu đi bao xa, dẫu mất bao lâu, những người thật sự thuộc về nhau vẫn sẽ tìm thấy nhau, trong khoảnh khắc tưởng chừng bình thường nhất của cuộc đời.

Bài hát Nandemonaiya vang lên trong phim giống như một lời an ủi dịu dàng làm trái tim người ta như mềm lại....

FROM MIDORI WITH LUV ❤️

Address

121/11 Đống Đa, P Vĩnh Lạc
Rach Gia
920000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Midori Coffee Roastery posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Midori Coffee Roastery:

Shortcuts

Share