24/01/2026
Sau ngần ấy năm cố gắng có thể hỏi mục tiêu sống của mình là gì có lẽ sẽ là làm việc gì lợi mình lợi người. Suốt khoảng thời gian lớn lên đến tận bây giờ mình cũng không thể đếm hết bao nhiêu sự kiện đã xảy ra trong đời, có vui, có buồn, có những lần hít một hơi thật sâu và cho phép mình nhìn thẳng vào những vô định trong đời để rồi thấy được lối ra cho chính mình.
Bạn tin không thật ra những bất như ý xảy đến là ông trời đang giúp ta tìm thấy bản thân mình. Mình tin, sau tất cả thì mình của hiện tại được góp nhặt từ rất nhiều mình ở trải nghiệm đã qua. Con người ta yêu đời không phải vì đời thật đẹp mà là người ta chọn yêu những điều đẹp đẽ lẫn những vết rạn đâu đó. Cũng như cách người ta thấu hiểu và lắng nghe nhau.
Mình nhớ có một buổi tối trên đường về, mình dừng ngay sạp bánh đậu xanh ngay chỗ đèn đỏ để mua chút vị tuổi thơ thì vô tình bằng một cách nào đó mình đã dừng ở đó gần một tiếng đồng hồ để trò chuyện cùng cụ bà bán bánh. Bà kể cho mình – một người xa lạ về một góc trong đời sống của bà, kể mình nghe bà bán sạp bánh này là để nuôi đứa cháu bà thương lắm đang đi học. Bà nghể cháu bà học trường Sư Phạm, nó chăm lắm, mình mới xoay sang nói “dạ con cũng học Sư Phạm nè bà”. “Vậy con học chung trường với nó rồi” “Dạ đúng rồi, nhưng giờ con tốt nghiệp đi làm rồi”. Bà kể đủ thứ về con cái của mình, cả nổ lực của đứa cháu bà thương lắm.
Mãi sau này nhìn lại, mình “lớn lên” không chỉ qua những câu chuyện của riêng mình mà còn là những câu chuyện của ai đó mình gặp trong đời.
Cảm ơn vì những nhân duyên đã đang và sẽ đến ✨
FROM MIDORI WITH LUV 💖