16/08/2026
Bạn trai vừa chân ướt chân ráo vào tập đoàn lớn đã đá tôi.
Tôi quay đầu tìm thẳng đến chủ tịch.
“Mẹ, giúp con sa thải một người.”
Tôi quẹt thẻ.
Bước qua cánh cổng kiểm soát cần xác thực hai lớp rồi đi vào sảnh chính của tập đoàn.
Cô gái mặc vest đồng phục ở quầy lễ tân vừa thấy tôi đã khựng lại một chút.
Nhưng rất nhanh, cô ấy lấy lại vẻ chuyên nghiệp.
“Chào cô, xin hỏi cô có lịch hẹn trước không ạ?”
“Tôi muốn gặp Chủ tịch Thẩm.”
Cô ấy vẫn giữ nụ cười đúng chuẩn.
“Xin hỏi cô muốn gặp vị Chủ tịch Thẩm nào ạ? Cô đã đặt lịch trước chưa?”
Ánh mắt cô gái kín đáo nhìn tôi từ đầu đến chân.
Cũng không thể trách cô ấy.
Trong tập đoàn này có không ít thành viên hội đồng quản trị.
Nhưng người họ Thẩm và ngồi ở vị trí chủ tịch thì chỉ có một.
“Thẩm Tĩnh Nghi.”
Tôi đáp rất bình tĩnh.
“Tôi không có lịch hẹn.
Phiền cô gọi lên văn phòng chủ tịch, nói Thẩm Minh Vi tới tìm bà ấy.”
Vừa nghe đến cái tên đó, ánh mắt cô gái lập tức thay đổi.
Ngón tay đang đặt trên hệ thống liên lạc nội bộ cũng khựng lại, nhất thời không biết có nên bấm gọi hay không.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy phía sau mở ra.
Một người phụ nữ trung niên mặc vest xám đậm bước ra.
Dáng người thẳng tắp.
Bước chân dứt khoát.
Vừa nhìn là biết kiểu người làm việc vô cùng quyết đoán.
Vừa thấy tôi, bà lập tức dừng lại.
“Minh Vi?”
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt bà.
Ngay sau đó, bà nhanh chóng đi về phía tôi.
“Sao cháu lại tới đây? Đến cũng không báo trước cho dì một tiếng.”
“Dì Phương.”
Tôi khẽ gật đầu chào.
Dì Phương là thư ký trưởng của chủ tịch.
Cũng là người đã làm việc bên cạnh mẹ tôi hơn mười năm.
“Cháu tới tìm mẹ.
Có chút chuyện muốn nói với bà ấy.”
Dì Phương hiểu ngay ý tôi.
Bà lập tức quay sang cô gái ở quầy lễ tân.
“Đây là con gái Chủ tịch Thẩm.”
Nói xong, bà lại nhìn tôi, giọng cũng dịu đi.
“Chủ tịch Thẩm vẫn đang họp.
Khoảng hai mươi phút nữa mới xong.
Cháu lên văn phòng đợi trước nhé?”
“Vâng, cảm ơn dì.”
Tôi đi theo dì Phương vào thang máy chuyên dụng.
Cửa vừa khép lại, những con số trên bảng điện tử đã liên tục nhảy lên khi thang máy nhanh chóng lên tầng cao nhất.
Tim tôi đập nhanh hơn thường lệ một chút.
Nhưng bàn tay vẫn rất vững.
Qua vách thang máy sáng bóng như gương, dì Phương nhìn tôi vài lần.
“Minh Vi, lâu lắm rồi cháu không tới công ty.
Dì nhớ lần gần nhất gặp cháu là ở tiệc thường niên năm ngoái.”
Bà quan sát sắc mặt tôi, giọng đầy quan tâm của một người lớn.
“Trông cháu không ổn lắm.
Có chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu dì.
Dạo này cháu hơi bận thôi.”
Tôi gượng cong môi cười.
Đúng lúc ấy, thang máy dừng lại.
Cửa mở ra.
Trước mắt là một hành lang rộng và yên tĩnh.
Dưới chân trải thảm dày, gần như nuốt trọn tiếng bước chân.
Văn phòng chủ tịch nằm ở cuối hành lang.
Dì Phương đưa tôi tới đó rồi mở cửa.
Ánh sáng từ những ô cửa kính sát đất tràn vào căn phòng.
Đứng ở đây có thể ôm trọn đường chân trời của cả thành phố vào mắt.
Không gian bên trong rất rộng.
Nhưng cách bày trí lại tối giản đến mức gần như lạnh lẽo.
Ngoài bàn ghế cần thiết và vài chậu cây xanh, chẳng có thêm món gì thừa thãi.
Rất giống mẹ tôi.
Gọn gàng.
Hiệu quả.
Quyết đoán.
Không lãng phí thời gian cho bất cứ thứ gì dư thừa, kể cả cảm xúc.
“Cháu ngồi đi.
Dì đi lấy nước cho.”
Dì Phương hỏi:
“Trà hay cà phê?”
“Nước ấm là được ạ.
Cảm ơn dì.”
Sau khi bà rời khỏi phòng, tôi ngồi xuống sofa ở khu tiếp khách.
Ánh mắt vô thức hướng ra ngoài cửa sổ.
Từ tầng cao nhất, có thể nhìn thấy dòng sông uốn quanh thành phố.
Xa hơn nữa là từng cụm cao ốc san sát, nhìn từ đây chỉ nhỏ như những khối ghép.
Tôi bỗng nhớ đến chuyện hơn bốn năm trước.
Khi đó, Cố Châu lần đầu giành được suất thực tập hè tại chính tập đoàn này.
Ngày nhận thông báo, anh vui đến mức ôm tôi xoay mấy vòng.
“Minh Vi, đợi sau này anh vào được một công ty lớn như thế này, kiếm thật nhiều tiền, chúng ta sẽ mua một căn nhà thật lớn!”
Tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt sáng rực của anh hôm ấy.
Chỉ tiếc sau kỳ thực tập, anh không được giữ lại.
Khoảng thời gian đó, Cố Châu suy sụp rất lâu.
Là tôi ở bên anh.
Tôi cùng anh sửa từng bản CV, luyện phỏng vấn, mô phỏng tình huống.
Hết lần này đến lần khác động viên anh đừng bỏ cuộc.
Đến đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái, anh quyết định thử sức với tập đoàn này thêm một lần nữa.
Từ vòng hồ sơ đến phỏng vấn.
Từ vòng đánh giá này đến vòng tuyển chọn khác.
Cuối cùng, anh cũng nhận được thư mời làm việc mà mình mong chờ bấy lâu.
Ngày email báo trúng tuyển được gửi tới, Cố Châu đã khóc.
Anh ôm tôi, nói bao nhiêu năm cố gắng cuối cùng cũng không uổng phí.
Còn nói từ nay về sau, anh rốt cuộc cũng có thể cho tôi một tương lai tốt hơn.
Tôi đã tin.
Thật sự đã tin.
Thế nhưng chỉ bảy ngày sau khi chính thức bước vào tập đoàn này…
Tôi nhận được tin nhắn chia tay của anh.
Đúng lúc ký ức kéo tôi trở lại đêm hôm đó, tiếng cửa văn phòng vang lên.
Tôi giật mình hoàn hồn.
Mẹ tôi, Thẩm Tĩnh Nghi, bước vào.
Bà mặc bộ vest công sở màu xanh navy.
Mái tóc búi gọn sau đầu.
Chỉnh tề đến mức không có lấy một sợi tóc rối.
Dù đã ngoài năm mươi, sống lưng bà vẫn thẳng, ánh mắt vẫn sắc và đầy áp lực.
Nhìn thấy tôi, bà không tỏ ra quá bất ngờ.
Bước chân thậm chí chẳng chậm lại.
Bà đi thẳng đến bàn làm việc, kéo ghế ngồi xuống rồi mới lên tiếng:
“Sao tự nhiên lại đến đây?”
“Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại à?”
Giọng bà vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Chẳng nghe ra chút cảm xúc nào.
“Có chút chuyện.”
Tôi nhìn bà.
“Con muốn gặp mẹ rồi nói trực tiếp.”
Lúc này bà mới ngẩng đầu.
Ánh mắt dừng trên mặt tôi vài giây.
“Con khóc rồi?”
“Không có.”
Tôi lập tức phủ nhận.
Nhưng trong lòng biết rõ lời nói dối này chẳng qua được bà.
Mắt tôi vốn rất dễ sưng.
Chỉ cần khóc hoặc mất ngủ một chút, người quen nhìn qua là nhận ra ngay.
“Công việc có vấn đề?”
Bà vừa hỏi vừa cúi xuống máy tính bảng.
“Hay chuyện cá nhân?”
Ngón tay bà vẫn lướt trên màn hình, như thể tiếp tục xử lý email.
Nhưng tôi biết bà đang nghe.
Mối quan hệ giữa tôi và mẹ từ trước đến nay luôn rất khó nói.
Không thể bảo là không tốt.
Nhưng cũng chẳng thể gọi là thân thiết.
Bố mẹ ly hôn khi tôi còn học cấp hai.
Sau đó, tôi sống cùng mẹ.
Bà rất bận.
Từ nhỏ đến lớn, những thứ tốt nhất về vật chất bà chưa từng để tôi thiếu.
Nhưng thời gian dành cho tôi lại chẳng có bao nhiêu.
Những cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con cũng ít đến đáng thương.
Mẹ là kiểu người quen giải quyết vấn đề.
Còn việc an ủi cảm xúc của người khác, từ trước đến nay chưa bao giờ là thế mạnh của bà.
Tôi chọn ngành gì khi vào đại học, tốt nghiệp làm công việc nào, thậm chí yêu ai, bà cũng rất hiếm khi can thiệp.
Bà chỉ nói cho tôi biết giới hạn ở đâu.
Phần còn lại, tự tôi quyết định.
Nhiều năm qua, hai mẹ con giống như hai người cộng sự sống chung dưới một mái nhà hơn là một cặp mẹ con thân mật.
Luôn khách sáo.
Cũng luôn giữ một khoảng cách vừa đủ.
“Không phải cả hai.”
Tôi hít sâu một hơi.
Những ngón tay vô thức siết chặt mép áo khoác.
Sau vài giây im lặng, tôi nhìn thẳng vào bà.
“Mẹ.”
“Giúp con sa thải một người.”
Ngón tay đang lướt trên màn hình của bà lập tức dừng lại.
Lần này, mẹ thật sự ngẩng đầu nhìn tôi.
“Sa thải ai?”
Bà hỏi.
“Lý do?”
Không hề kinh ngạc.
Chỉ là sự dò xét bình tĩnh của một người đã quen xử lý đủ loại vấn đề.
“Cố Châu.”
Tôi nói rõ từng chữ.
“Nhân viên mới của bộ phận đầu tư, tuần trước vừa nhận việc.”
Tôi dừng lại một nhịp.
“Anh ta là bạn trai con.”
“Bọn con yêu nhau bốn năm.”
“Nhưng đến ngày thứ bảy sau khi vào tập đoàn của mẹ, anh ta gửi cho con một tin nhắn chia tay.”
Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Chỉ còn tiếng điều hòa trung tâm khe khẽ vang lên.
Mẹ tôi chậm rãi ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế.
Bà nhìn tôi.
Gương mặt vẫn không lộ ra bất kỳ cảm xúc rõ ràng nào.