26/02/2022
Hôm nay, mình chỉ muốn kể với các b 1 câu truyện về chính bản thân mình.
Thứ 5 ngày 24/2/2022 mình dương tính với covid, mình vẫn lạc quan, vui vẻ, cẩn thận ăn uống, và sẽ chẳng có gì để nói khi mn biết mình mắc và giành nhiều lời an ủi cho mình, nhưng câu truyện lại có vẻ không hợp lý cho lắm, bởi nó mang đầy sự lo lắng và có phần tiêu cực nhiều. Câu truyện đại loại là không sao đâu, nhưng sau đó thì lại nói về di chứng và việc nhiều ng chết,...cá nhân mình nghĩ rằng việc cẩn thận bảo vệ bản thân để tránh mắc phải là điều tốt nhất, nhưng khi đã mắc phải rồi thì hãy bình tĩnh, suy nghĩ tích cực, thoải mái, lạc quan lên, ăn uống, uống thuốc và chăm sóc cơ thể thật tốt, vì đó là điều mình cần thực hiện nhất trong thời điểm hiện tại.
Qua đây mình cũng có 1 vài lời khuyên cho các b khi đi an ủi ng khác là chỉ nên hỏi thăm về tình trạng hiện tại, cảm thấy như thế nào thôi nha, vế sau nên nói chuyện phiếm để họ vui vẻ quên đi bệnh tật, chứ đừng vô tình khiến f0 đang hồn nhiên trở nên khó thở. Mình nói ở là vô tình thôi nhé vì câu truyện này cũng xuất phát từ sự quan tâm của họ giành cho mình. Dù sao thì cũng rất cảm ơn mọi người, chỉ có 1 chút lỗi nhỏ xíu mình nêu lên từ quan điểm cá nhân m và từ góc nhìn nhận vấn đề của đứa đang F0😂😂
Dù có ra sao thì việc lo lắng quá nhiều sẽ chẳng mang lại lợi ích gì, mà ngược lại chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn thôi.
NÊN LÀ: SUY NGHĨ NHIỀU THÌ CHỈ CÓ TỐN PARACETAMOL THÔI