Mangala

Mangala Mangala nghĩa là Hạnh Phúc. Đây là cuộc đời của bạn. Làm điều mà bạn thích và nhớ phải thường xuyên. Nếu không ưa cái gì, thay đổi nó đi. Dừng lại!

Nếu chán ngán công việc hiện tại, bỏ đi. Còn không đủ thời gian à, đừng xem TV nữa. Đang tìm kiếm tình yêu của cuộc đời? Tình yêu đích thực sẽ đến ngay khi bạn bắt tay vào làm cái bạn thích. Đừng phân tích nữa khi bạn ăn, hãy thưởng thức đến miếng cuối cùng. Đời rất đơn giản. Mọi cảm xúc đều đẹp. Mở rộng tâm trí, vòng tay, trái tim cho những thứ mới lạ những người chưa quen, chúng ta gặp nhau ở nh

ững đều khác biệt. Du lịch thường xuyên. Bị lạc sẽ giúp bạn tìm được chính mình. Vài cơ hội chỉ đến một lần, hãy nắm lấy. Cuộc sống là những người bạn gặp và những đều bạn tạo ra cùng họ. Hãy ra ngoài và bắt tay vào sáng tạo đi! Đời ngắn lắm. Sống giấc mơ của mình và làm bất cứ gì bạn đam mê."

THẦN CHẾT ĐÃ CẢNH BÁO RỒI Có một người đàn ông vô cùng sợ chết. Mọi người đều sợ cái chết, nhưng ông ta còn khiếp sợ hơn...
09/12/2025

THẦN CHẾT ĐÃ CẢNH BÁO RỒI
Có một người đàn ông vô cùng sợ chết. Mọi người đều sợ cái chết, nhưng ông ta còn khiếp sợ hơn.
Ông luôn nghĩ ngợi: “Ta có thể chết bất cứ lúc nào. Vậy ta phải làm gì đây? Làm sao ta tránh khỏi cái chết?”
Sau một thời gian lo sợ, ông nảy ra một ý tưởng: ông kết bạn với Thần Chết. (Làm thế nào ông kết bạn được thì không ai biết, nếu biết cách, chắc tôi cũng muốn làm bạn với Thần Chết!) Nhưng bằng cách nào đó, ông ta thật sự trở thành bạn của Thần Chết.
Một ngày nọ, ông nói với Thần Chết:
“Ngài sẽ gọi mọi người đi mà, phải không? Một ngày nào đó Ngài cũng sẽ gọi tôi nữa, có phải không?”
Thần Chết trả lời:
“Tất cả những ai sinh ra trong cõi đời này, rồi cũng sẽ phải chết. Đó là chân lý vĩnh hằng. Ta có muốn hay không thì vẫn phải gọi họ đi. Nhưng vì ngươi là bạn ta, ta muốn giúp ngươi. Nếu có gì ta giúp được, cứ nói”.
Người đàn ông nói:
“Tôi chỉ xin điều này: trước khi ngài đến gọi tôi, xin hãy báo trước cho tôi biết. Nếu được báo trước, tôi có thể hoàn tất những việc còn dang dở, rồi sống vui vẻ với gia đình. Xong xuôi mọi thứ, tôi sẽ theo Ngài đi”.
Thần Chết đáp:
“Được thôi. Ta có thể làm điều đó. Không chỉ 1 lần, mà 4 lần ta sẽ báo trước cho ngươi. Giữa các lần báo trước sẽ có một khoảng thời gian khá dài. Ngươi sẽ có đủ thời gian để chuẩn bị”.
Nghe vậy, người đàn ông vô cùng nhẹ nhõm. Ông không còn sợ cái chết như trước nữa.
Ông nghĩ: “Khi Thần Chết báo trước, ta sẽ sắp xếp hết mọi việc”.
Và ông sống thoải mái, vui vẻ.
Thời gian trôi qua. Một ngày nọ, Thần Chết xuất hiện và đến gọi ông đi.
Người đàn ông giận dữ trách:
“Tôi không nên gọi ngài là bạn! Ngài nói sẽ báo trước cho tôi 4 lần, thế mà bây giờ đến mà chẳng báo trước gì cả! Ngài thất hứa rồi!”
Thần Chết điềm tĩnh đáp:
“Ta không thất hứa. Ta đã cảnh báo ngươi 4 lần rồi, chỉ là ngươi không để tâm”.
Người đàn ông kêu lên:
“Ngài chưa từng báo lần nào cả! Ngài có bằng chứng không?”
Thần Chết nói:
“Được, ta sẽ kể từng lần một.
Lần thứ 1: mái tóc đen óng của ngươi bắt đầu bạc đi. Ta đã cảnh báo ngươi, nhưng ngươi chỉ nhuộm đen và bỏ qua lời nhắc ấy.
Lần thứ 2: mắt ngươi trở nên mờ đục. Nhưng ngươi mua kính và coi như không có gì.
Lần thứ 3: răng ngươi lung lay và rụng. Ngươi lại lắp răng giả và vẫn phớt lờ.
Lần thứ 4: sức khỏe ngươi suy yếu, trí nhớ giảm sút, bệnh tật thỉnh thoảng kéo đến. Đó là lời cảnh báo cuối cùng. Ngươi cũng không để ý.
Và bây giờ, đã đến lúc ngươi phải đi rồi”.
Lúc này người đàn ông mới ân hận, bật khóc:
“Tôi định rằng ngày mai mình sẽ làm việc thiện, sẽ lễ Phật, sẽ tạo phước… nhưng giờ thì không còn cơ hội nữa.
Tôi còn chưa kịp làm gì cả mà đã phải chết rồi!”
Ông cố vùng vẫy để không phải đi theo Thần Chết.
Ông còn hối lộ bằng tài sản của mình:
“Xin hãy nhận tài sản của tôi! Hãy để tôi ở lại!”
Thần Chết nói:
“Bạn ta, tài sản là thứ chỉ có giá trị với con người. Với ta, nó chẳng khác gì bụi đất.
Nào, thời gian không còn nữa. Hãy đi thôi”.
- Bhamo Thein Htay -

Vẻ đẹp của thời gian...
09/12/2025

Vẻ đẹp của thời gian...

Không ai ở New York từng quên buổi chiều hôm đó, năm 1869. Một người phụ nữ chạy băng qua Đại lộ số Năm, váy được vén ca...
06/12/2025

Không ai ở New York từng quên buổi chiều hôm đó, năm 1869. Một người phụ nữ chạy băng qua Đại lộ số Năm, váy được vén cao, một chiếc túi da ôm sát vào ngực. Tên bà là Marie Zakrzewska, 43 tuổi, và khi đám đông né sang hai bên để nhường đường, ai cũng nghĩ chung một điều: “Một người phụ nữ thì có thể làm gì ở đây?”
Dưới đất, một người đàn ông nằm bất động. Một chiếc xe ngựa vừa cán qua người ông. Mọi người nhìn. Bình luận. Chỉ trỏ. Nhưng chẳng ai biết phải làm gì. Cho đến khi Marie quỳ xuống.
“Tránh ra,” bà nói, không cần cao giọng.
“Bà điên à?” một viên cảnh sát quát lên. “Bà không có lý do gì để can thiệp.”
“Nếu tôi không can thiệp, ông ấy sẽ chết,” Marie đáp lại, ánh mắt không hề chớp.
Trong khi những người khác còn chần chừ, bà hành động. Bà bắt mạch. Mở áo ông ta. Kiểm tra hơi thở. Đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng: “Tôi cần một chiếc xe ngựa trống. Và một tấm chăn.”
Vài người lập tức chạy đi lấy những thứ bà yêu cầu. Marie đặt người đàn ông lên với sự cẩn trọng tuyệt đối. “Đừng di chuyển ông ấy như thế,” bà nói, giữ lấy cổ nạn nhân. “Có thể làm tổn thương cột sống.”
Viên cảnh sát nhìn bà, bối rối.
“Bà là ai vậy?”
Marie ngẩng lên.
“Là người đang làm điều lẽ ra ông phải làm.”
Sự việc đó khiến bà không yên. Tối hôm ấy, khi viết trong phòng làm việc nhỏ, bà không thể xóa khỏi tâm trí hình ảnh người đàn ông nằm gục giữa phố. “Thật man rợ,” bà nghĩ. “Một thành phố hàng nghìn dân… mà không ai biết cách giúp.”
Marie không phải người phụ nữ bình thường. Bà là bác sĩ. Một người Đức. Và là một nữ tiên phong đã chiến đấu không biết bao nhiêu trận để được coi trọng. Bà biết rằng ở New York, hầu hết tai nạn đều trở thành bi kịch vì chẳng ai đến kịp… hoặc có tới, nhưng không biết cứu giúp. “Phải làm gì đó.”
Ý nghĩ đó không buông tha bà.
Hai tuần sau, bà tập hợp hai bác sĩ và một y tá trong một căn phòng nhỏ ở East Side.
“Chúng ta cần một đội phản ứng nhanh,” bà nói. “Những người được đào tạo. Phương tiện phù hợp. Đồ dùng cơ bản. Một thứ có thể đến bất kỳ điểm nào trong thành phố trong vài phút.”
Các bác sĩ nhìn nhau.
“Một kiểu… đội y tế lưu động?”
“Đúng vậy.”
Có hoài nghi, chê bai, tiếng cười.
“Marie, làm gì có tiền mà duy trì chuyện đó.”
“Marie, thành phố sẽ chẳng bao giờ cho phép đâu.”
“Marie, ai sẽ tin vào một hệ thống do phụ nữ nghĩ ra chứ.”
Bà đặt cả hai tay lên bàn:
“Vậy nếu thành phố không cho phép, chúng ta sẽ tự bắt đầu. Ai tham gia sẽ làm miễn phí cho đến khi chúng ta chứng minh được nó hiệu quả.”
Im lặng. Và rồi từng người một… cả ba đều nói: “Tôi tham gia.”
Chiếc “xe cấp cứu” đầu tiên thực chất chỉ là một cỗ xe ngựa được gia cố, có một cáng thô sơ và một hộp gỗ chứa băng gạc, cồn, cùng vài kẹp phẫu thuật.
Marie và đội của bà tập luyện ngày này qua ngày khác: cách khiêng người bị thương, cách cầm máu, cách cố định gãy xương, cách xử lý trong hoảng loạn.
Nhưng phần khó nhất không phải việc tập luyện. Mà là phản ứng của người dân.
“Này, lũ điên của bà bác sĩ kìa!” có người la lên.
“Cái gì đấy? Một gánh xiếc à?” người khác chế giễu.
Marie không đáp lại. Bà chờ sự thật lên tiếng.
Và sự thật đã đến.
Cuộc gọi đầu tiên đến vào một ngày thứ Bảy. Một đứa trẻ rơi từ tầng hai xuống. Mọi người la hét ngoài đường.
Chiếc xe của Marie tới trong vài phút. “Tránh ra!” bà hét khi lao xuống xe. “Để tôi xem nó nào!”
Trong khi người mẹ khóc nức nở, Marie kiểm tra cậu bé.
“Nó vẫn thở. Vẫn có mạch. Chúng ta có thể cứu nó.”
Bà cố định cơ thể cậu bé bằng các tấm ván, đưa ra những chỉ dẫn nhanh chóng, rồi chở cậu đến bệnh viện. Cậu bé sống.
Ngày hôm đó, cả thành phố đổi thay.
Điều bắt đầu như “ý tưởng điên rồ không tương lai” trở thành dịch vụ xe cấp cứu đô thị hiện đại đầu tiên trên thế giới. New York áp dụng hệ thống ấy. Rồi Boston. Rồi khắp nước Mỹ.
Marie chưa từng muốn được ghi công. Bà chỉ muốn không ai chết trong sự bất lực của người xung quanh.
Sau này, khi được hỏi vì sao bà kiên trì đến vậy, bà trả lời:
“Vì tôi không chịu nổi cảnh người ta chết giữa vòng vây những kẻ chỉ biết đứng nhìn. Ai cũng có thể cứu một mạng người… nếu có người dám bắt đầu.”

SỐNG TÍCH CỰC LÀ GÌ? Sasamoto Tsuneko sinh năm 1914, trong ảnh là khi bà đã 102 tuổi.Khuôn mặt luôn được trang điểm một ...
16/06/2025

SỐNG TÍCH CỰC LÀ GÌ?

Sasamoto Tsuneko sinh năm 1914, trong ảnh là khi bà đã 102 tuổi.
Khuôn mặt luôn được trang điểm một cách nhẹ nhàng, mái tóc ngắn trẻ trung là hình ảnh của nhiếp ảnh tin tức nữ đầu tiên tại Nhật Bản.
Mỗi lần đến phỏng vấn truyền thông, các nhà báo luôn dặn dò: "Xin đừng lấy những bức ảnh cũ, chúng tôi cần bức ảnh gần đây."
Bởi vì dáng vẻ quá trẻ trung, cộng với gu ăn mặc thời thượng, mọi người khó có thể tưởng tượng ra “cô gái” trong ảnh đã ngoài trăm tuổi.
Chồng qu:a đ:ời khi bà 71 tuổi, Sasamoto Tsuneko quyết định cầm lại máy ảnh và bắt đầu sự nghiệp của một nhiếp ảnh gia tự do.
71 tuổi là tuổi nghỉ hưu, nhưng bà chọn bắt đầu lại.
Chỉ vì bà vẫn muốn chụp ảnh, bà đã dành 6 năm để đi du lịch khắp Nhật Bản.
96 tuổi Sasamoto Tsuneko đến thăm ông Charles, Sculptor Charles, Nam Pháp và bắt đầu yêu! Thất tình ở tuổi 96, thế nhưng vị “đại cô nương” này không vì những m:ất mát trong tình cảm và ánh nhìn kỳ lạ của người khác đánh gục. Ở tuổi 100, tự mình tổ chức triển lãm cá nhân và giành giải thưởng cao quý nhất, đó cũng là chiến thắng của người cao tuổi nhất trong lịch sử đạt được.
Nếu có một vũ khí ma thuật giúp bảo dưỡng nhan sắc, đó là sự kiên cường và yêu thương cuộc sống.
Cuộc sống của Sasamoto Tsuneko đầy nhiệt huyết, và nó không trở nên lười biếng vì tuổi già. Xung quanh chúng ta có rất nhiều người chỉ ngoài sáu mươi vừa nghỉ hưu đã bắt đầu cháu bồng cháu bế, chăm lo cuộc sống cuối đời.
Ngược lại Sasamoto Tsuneko tinh tế chiếc váy mỗi ngày, ngay cả móng tay và nước hoa cũng phải phù hợp tâm trạng.
Bà luôn mỉm cười và nói: “May mắn thay, tôi có thể trông giống như 26 tuổi.”

Nhà Mangala có thực phẩm sạch (cho thân), có những sản phẩm chăm sóc sức khoẻ tinh thần chất lượng (cho tâm) và có những...
06/05/2025

Nhà Mangala có thực phẩm sạch (cho thân), có những sản phẩm chăm sóc sức khoẻ tinh thần chất lượng (cho tâm) và có những thượng phẩm giúp thăng tiến trong phát triển tâm linh (cho trí - tuệ).

DẠY DỖ CON GÁI SO RA CÀNG KHẨN YẾU HƠN DẠY CON TRAI. BỞI LẼ, HIỀN MẪU DO HIỀN NỮ MÀ CÓ, NẾU KHÔNG CÓ HIỀN NỮ, LÀM SAO CÓ...
26/03/2025

DẠY DỖ CON GÁI SO RA CÀNG KHẨN YẾU HƠN DẠY CON TRAI. BỞI LẼ, HIỀN MẪU DO HIỀN NỮ MÀ CÓ, NẾU KHÔNG CÓ HIỀN NỮ, LÀM SAO CÓ HIỀN MẪU CHO ĐƯỢC? KHÔNG CÓ HIỀN MẪU THÌ LẠI LÀM SAO CÓ ĐƯỢC CON CÁI HIỀN LƯƠNG CHO ĐƯỢC?

Vì thế, tôi nói: “Dạy con là căn bản khiến thiên hạ thái bình, nhưng dạy con gái càng quan trọng hơn nữa” do con người thuở thơ ấu chuyên cậy vào mẹ dạy dỗ. Cha chẳng thể thường ở trong nhà, còn mẹ thường chẳng rời con. Nếu mẹ hiền lương, có trí huệ thì hành vi, lời lẽ đều đáng làm gương, [con cái] thấy nghe quen mắt, trong tâm đã thành nề nếp, lại do thường xuyên răn dạy, đã tập quen thành tánh như vàng lỏng đúc thành đồ dùng, nếu cái khuôn đúc tốt đẹp, chắc chắn chẳng đến nỗi đúc ra vật xấu xí! Vì thế, dạy dỗ con gái so ra càng khẩn yếu hơn dạy con trai. Bởi lẽ, hiền mẫu do hiền nữ mà có, nếu không có hiền nữ, làm sao có hiền mẫu cho được? Không có hiền mẫu thì lại làm sao có được con cái hiền lương cho được?

Đạo lý cực bình thường ấy ai cũng đều có thể làm được! Điều đáng đau tiếc là quá ít người đề xướng khiến cho những kẻ làm mẹ chỉ biết nuông chiều mù quáng, những kẻ làm cha cũng chẳng khéo dạy. Đến khi con vào trường học hành, kẻ làm thầy cũng do thuở bé chẳng nghe được nghĩa lý này, vì thế cũng trọn chẳng biết học hành là để học làm thánh hiền, chẳng dạy học trò tận tụy thực hành đạo do thánh hiền đã nói, chỉ học văn tự hòng mưu cầu lợi lộc, chẳng hề biết học làm thánh hiền có lợi ích không chi lớn hơn, chính bản thân mình và con cháu đời đời kiếp kiếp hưởng dùng chẳng hết. Còn mưu cầu lợi lộc, nếu mưu cầu một cách tốt đẹp thì chẳng qua đạt được phú quý nhỏ nhoi trong đời này mà thôi! Nếu mưu cầu xấu xa, trong đời này những kẻ thân bại danh liệt, con chết yểu, cháu tuyệt diệt đâu đâu cũng có!

- Trích lời khai thị của Ấn Quang Đại Sư trong "Tu học bắt đầu từ gia đình".

17/03/2025

T7/22/03/25 tới mình có đổi Pin cũ lấy cây và chậu ở VNPT địa chỉ 06 Lê Duẩn, TP. Buôn Mê Thuột
Nhờ các bạn ở Buôn Mê chung tay cùng mình chia sẻ đến mọi người cùng biết đến tác hại của pin cũ khi vứt không đúng nơi quy định. Và cùng nhau ý thức và có trách nhiệm sống với môi trường quanh mình hơn. Để mình có thể làm và truyền tải thông điệp và phát triển ở các thành phố vào thời gian tới. Mình cảm ơn nhiều ạ.

PIN THẢI GÂY Ô NGHIỄM THẾ NÀO?

🔋 Theo các báo cáo khoa học, chỉ 1 viên pin nhỏ bé có thể làm ô nhiễm 1 mét khối đất hoặc 500 lít nước trong vòng 50 năm. Trong pin chứa một số kim loại nặng như: thủy ngân, chì, cadimi, thạch tín... Chúng đều là chất cực độc gây hại nghiêm trọng tới não bộ, các cơ quan nội tạng và đặc biệt là khả năng sinh sản của con người.

Chuyện gì sẽ xảy ra nào nếu chúng ta cố tình bỏ pin đã hết hạn sử dụng chung với rác thải sinh hoạt?

🔋 Hiện nay, chúng ta đang xử lý rác thải sinh hoạt theo 2 phương pháp chính: chôn lấp hoặc đốt.
+ Đối với pin cũ, nếu bị chôn lấp, các kim loại nặng trong pin sẽ thấm vào đất hoặc tan vào nước gây ô nhiễm nguồn đất và nguồn nước.
+ Hoặc trường hợp nếu chúng bị đốt, các chất độc hại trong pin sẽ bốc lên thành khói độc gây ô nhiễm bầu không khí. Và rồi theo đường ăn, uống hoặc hít thở các chất độc từ pin sẽ thâm nhập vào cơ thể của chúng ta và gây nên các loại bệnh tật.

🔋 Bởi vì tiềm ẩn những mối nguy hại nghiêm trọng như trên nên những viên pin hết hạn sử dụng không thể bỏ chung với rác thải sinh hoạt mà cần được thu gom và chuyển giao cho các cơ sở, tổ chức có chuyên môn để xử lí.

Nhà văn Ernest Hemingway từng nói:"Trong những khoảnh khắc tăm tối nhất, chúng ta không cần ai đó giải đáp hoặc đưa ra l...
14/03/2025

Nhà văn Ernest Hemingway từng nói:
"Trong những khoảnh khắc tăm tối nhất, chúng ta không cần ai đó giải đáp hoặc đưa ra lời khuyên. Điều chúng ta thực sự khao khát là sự kết nối - một sự hiện diện lặng lẽ, một cái chạm nhẹ nhàng. Những hành động nhỏ bé ấy chính là những mỏ neo giúp ta vững vàng khi cuộc đời trở nên quá đỗi choáng ngợp.

Xin đừng cố gắng sửa chữa tôi hay gánh lấy nỗi đau của tôi. Đừng gạt bỏ những khó khăn của tôi hay cố xua tan bóng tối trong tôi. Chỉ cần ngồi bên cạnh khi tôi chật vật đối mặt với những cơn bão lòng. Hãy là điểm tựa vững vàng để tôi tìm lại chính mình.

Nỗi đau này là của tôi, cuộc chiến này cũng vậy. Nhưng sự hiện diện của bạn nhắc nhở tôi rằng mình không cô độc trong thế giới rộng lớn và đáng sợ, rằng tôi vẫn xứng đáng được yêu thương ngay cả khi tôi cảm thấy tan vỡ.

Vậy nên, trong những lúc tôi chùn bước và mất phương hướng, bạn có sẵn sàng ở lại bên tôi không? Không phải để cứu rỗi, mà là để đồng hành. Hãy nắm tay tôi cho đến khi bình minh trở lại, giúp tôi tìm lại sức mạnh của mình.

Sự đồng hành lặng lẽ của bạn là món quà vô giá - một tình yêu nhắc tôi nhớ mình là ai, ngay cả khi tôi đã lãng quên."

Nếu cậu không muốn phải vào nhà thương điên, cậu hãy cởi mở rộng rãi hơn một tí đi và hãy cho mình trôi theo dòng chảy t...
11/03/2025

Nếu cậu không muốn phải vào nhà thương điên, cậu hãy cởi mở rộng rãi hơn một tí đi và hãy cho mình trôi theo dòng chảy tự nhiên của cuộc đời...
Có làm gì thì làm cho mình được hạnh phúc ấy!
- Haruki Murakami | Rừng Nauy

Address

Xa Phu Rieng

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mangala posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share